Đòn Bẩy Từ Bóng Tối
Tiếng chốt cửa sắt va vào nhau khô khốc ngoài hành lang vang lên đúng chín giờ tối, tựa như tiếng một chiếc đinh cuối cùng đóng chặt vào nắp quan tài tinh thần của Trần Hạ An. Căn phòng áp mái chìm vào sự im lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng gió rít qua khe cửa kính cường lực và tiếng tích tắc đơn điệu của chiếc đồng hồ treo tường.
Hạ An ngồi bó gối trên giường, hai mắt nhắm nghiền. Cơn đau đầu âm ỉ từ vùng gáy lại bắt đầu hành hạ cô. Đầu lưỡi cô vẫn còn vương lại vị chát đắng nhẹ của ly sữa ấm chứa Haloperidol mà vú Mai ép cô uống trước đó nửa tiếng. Tối nay, cô chỉ ngậm được một phần ba lượng sữa ở kẽ răng sâu rồi lén phun ra khăn giấy khi vú Mai vừa quay đi, nhưng bấy nhiêu đó độc chất hướng thần vẫn đủ khiến hệ thần kinh của một cô gái mười bảy tuổi tê dại.
Cô đưa bàn tay trái lên, dùng ngón cái miết thật mạnh vào góc nhọn khắc chữ "Trần Hạ An" trên chiếc vòng tay bạc cũ kỹ giấu dưới lớp băng gạc. Cơn đau vật lý nhói lên ở cổ tay, kéo theo một luồng adrenaline chạy thẳng lên đại não, giúp cô xua tan đi màn sương mù u tối đang cố nuốt chửng nhận thức của mình.
"Chín giờ tối..." Hạ An thầm thì, giọng nói mỏng manh như sợi chỉ.
Quyết định thắt chặt an ninh đột ngột của Diệp Chấn Phong sau sự cố bức tranh gia đình bị lệch đã lấy đi của cô một tiếng tự do quý giá mỗi đêm. Giờ đây, việc lén trốn ra ngoài qua cửa sổ áp mái để gặp Lâm Hoài tại tiệm sửa khóa đã trở thành một nhiệm vụ bất khả thi. Mọi lối thoát vật lý đều bị chặn đứng. Muốn sinh tồn, cô buộc phải tìm kiếm một đòn bẩy mới từ ngay trong chính bóng tối của biệt thự Hoa Hồng Trắng. Và đòn bẩy đó, không có gì mạnh mẽ hơn là tài chính tự chủ và điểm yếu chí mạng của những kẻ đang giám sát cô.
Sáng thứ Hai, bầu không khí sảnh chính biệt thự vẫn ngột ngạt như thường lệ. Diệp Chấn Phong đã đến tập đoàn từ sớm, chỉ còn Tần Nhã ngồi ở bàn ăn dài, thong thả dùng bữa sáng với đĩa salad và ly nước ép cần tây. Quý bà ngoài bốn mươi tuổi, gương mặt căng bóng không một nếp nhăn nhờ can thiệp thẩm mỹ, ngước mắt nhìn Hạ An khi cô bước xuống cầu thang.
"Hạ An, lại đây con," Tần Nhã cất tiếng, giọng nói ngọt ngào, dịu dàng đến mức rợn người. "Mắt con dạo này thâm quầng quá. Có phải thuốc bổ não của bác sĩ Trí không có tác dụng? Hay con lại lén thức khuya đọc sách?"
Hạ An áp dụng Quy tắc 'Đứa con ngoan ngoãn hoàn hảo', cô cúi đầu, hai vai khẽ co lại, bước đi lờ đờ giả vờ như đang mệt mỏi. Cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện, giọng nói nhỏ nhẹ, phục tùng:
"Dạ thưa mẹ... con chỉ hơi khó ngủ một chút thôi ạ. Sách luật dân sự hơi khó hiểu, con phải đọc đi đọc lại nhiều lần."
Tần Nhã đặt ly nước ép xuống bàn, ánh mắt sắc sảo như dao cạo lướt qua gương mặt nhợt nhạt của cô. Bà ta lấy từ trong túi xách ra một chiếc phong bì mỏng, đẩy về phía cô. Đó là Quỹ chi tiêu cá nhân do Tần Nhã cấp hàng tuần.
"Đây là tiền tiêu vặt tuần này của con. Nhưng trước khi nhận, con phải nộp cho mẹ toàn bộ hóa đơn mua sách tham khảo và giáo trình của tuần trước để mẹ đối chiếu với sổ chi tiêu. Con biết đấy, mẹ cần đảm bảo con không dùng tiền vào những việc vô bổ ảnh hưởng đến sức khỏe."
Hạ An siết chặt hai bàn tay dưới gầm bàn. Đây chính là sợi dây xích tài chính tàn nhẫn mà Tần Nhã dùng để bóp nghẹt mọi khả năng tích lũy tài nguyên của cô. Mọi khoản chi tiêu của cô, dù chỉ là vài chục nghìn mua bút viết hay tài liệu học tập, đều bị kiểm soát ngặt nghèo. Tần Nhã muốn đảm bảo cô không có lấy một đồng tiền mặt dư thừa để lên kế hoạch trốn chạy.
"Dạ, con đã chuẩn bị sẵn rồi ạ," Hạ An nhỏ nhẹ nói, tay run rẩy mở chiếc cặp sách cũ, lấy ra một xấp hóa đơn nhỏ xếp ngay ngắn đặt lên bàn.
Tần Nhã cầm xấp hóa đơn lên, lật giở từng tờ một cách tỉ mỉ. Ánh mắt bà ta dừng lại rất lâu ở tờ hóa đơn mua cuốn sách "Bình luận khoa học Bộ luật Dân sự" của nhà sách Nguyễn Văn Cừ. Tờ hóa đơn có dấu mộc đỏ, chữ ký người bán và mã vạch hoàn hảo.
Bà ta không thể biết rằng, toàn bộ xấp hóa đơn này đều là đồ giả do Lâm Hoài tự tay in ấn bằng máy in chuyên dụng tại tiệm sửa khóa của anh. Lâm Hoài đã lén thu thập các mẫu hóa đơn thật từ các hiệu sách lớn, phân tích cấu trúc mã vạch và chất liệu giấy để tạo ra những bản sao hoàn mỹ không thể phân biệt bằng mắt thường. Số tiền thật từ quỹ chi tiêu tuần trước thực chất đã được Hạ An chuyển hoàn toàn cho Lâm Hoài để tích lũy làm kinh phí xét nghiệm mẫu thuốc độc.
Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng không tìm ra bất kỳ sơ hở nào, Tần Nhã mới mỉm cười hài lòng, đẩy chiếc phong bì chứa vài tờ tiền mệnh giá nhỏ về phía cô:
"Ngoan lắm. Con cứ học tập chăm chỉ, mọi chi phí sinh hoạt cứ để ba mẹ lo. Con không cần phải bận tâm đến tiền bạc."
"Con cảm ơn mẹ," Hạ An cúi đầu nhận phong bì, giấu đi tia nhìn lạnh lùng sắc bén sau hàng mi dài.
Nhưng số tiền tiêu vặt ít ỏi này chỉ đủ cho cô ăn trưa tại trường học. Để mua được các thiết bị ghi âm ẩn siêu nhỏ và trả chi phí điều tra cho thám tử tư, cô cần một nguồn tài chính độc lập hoàn toàn, nằm ngoài tầm kiểm soát của gia tộc họ Diệp. Đó là lý do vì sao suốt một tuần qua, Hạ An phải chấp nhận đánh đổi bằng sức khỏe thể chất của mình.
Mỗi đêm, sau khi tiếng chốt cửa sắt vang lên lúc chín giờ, Hạ An lại bò rạp xuống gầm giường phòng áp mái. Dưới ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn pin nhỏ giấu dưới ván sàn lỏng lẻo, cô mở cuốn sổ tay luật pháp và bắt đầu viết. Cô viết tiểu luận, giải các bài tập tình huống luật hình sự và dân sự thuê cho những sinh viên trường Luật khóa trên thông qua sự môi giới của Lâm Hoài.
Lâm Hoài dùng các tài khoản ảo trên diễn đàn sinh viên để nhận bài, còn Hạ An là bộ não đứng sau giải quyết những đề tài hóc búa nhất. Mỗi bài viết mang lại cho cô vài trăm nghìn đồng tiền mặt, được Lâm Hoài tích lũy và cất giữ an toàn tại tiệm sửa khóa.
Đại não của cô phải hoạt động hết công suất trong điều kiện thiếu oxy, thiếu ánh sáng và chịu tác động của độc chất Haloperidol. Có những đêm, khi viết đến dòng chữ cuối cùng của bài tiểu luận về "Tội giết người trục lợi bảo hiểm", hai mắt cô nhòa đi, đầu óc quay cuồng và các đầu ngón tay run bần bật không thể cầm nổi bút. Cô phải liên tục dùng ngón tay cấu vào vết thương rớm máu ở cổ tay để cơn đau vật lý kéo cô về với sự tỉnh táo. Sức khỏe cô suy giảm rõ rệt, mắt thâm quầng và cơ thể gầy gò đi trông thấy, nhưng số tiền tiết kiệm từ viết tiểu luận thuê giấu ngoài biệt thự đang tăng dần lên mỗi ngày. Đó là máu, là sinh mệnh cho cuộc trốn chạy của cô.
Chiều thứ Năm, biệt thự Hoa Hồng Trắng chìm vào sự vắng lặng khi Diệp Chấn Phong và Tần Nhã cùng đi tham dự một buổi dạ tiệc từ thiện của giới thượng lưu. Hạ An được phép xuống tầng một để tự ôn bài ở phòng khách trước giờ khóa cửa.
Khi cô đang đi ngang qua hành lang tối dẫn xuống khu bếp, một âm thanh lạ từ góc khuất dưới gầm cầu thang phụ khiến cô dừng bước. Đó là tiếng khóc nấc nghẹn ngào, cố đè nén nhưng đầy hoảng loạn của vú nuôi Trần Thị Mai.
Hạ An lách người vào bóng tối của bức tường đá xám, nín thở lắng nghe. Tiếng vú Mai thì thầm qua điện thoại, giọng run rẩy tột độ:
"Tôi xin các người... đừng đến biệt thự... Ông chủ mà biết thì tôi chết mất... Con trai tôi nó dại dột... Số tiền năm trăm triệu đó... tôi sẽ tìm cách trả... Xin hãy cho tôi thêm ba ngày..."
Đầu dây bên kia có vẻ là một kẻ đòi nợ thuê hung hãn. Tiếng chửi bới vọng ra từ loa thoại điện thoại nghe rõ mồn một. Vú Mai liên tục van xin, nước mắt đầm đìa, hai bàn tay siết chặt chiếc tạp dề xám xịt.
"Tôi biết... tôi biết chủ nợ là anh Tuấn Búa... Tôi không dám quỵt đâu... Tôi sẽ lấy tiền... tôi sẽ lấy tiền đi chợ và tiền thuốc của bà chủ để gom góp... Xin đừng làm hại con tôi..."
Hạ An đứng trong bóng tối, bộ óc phân tích sắc bén lập tức ghi nhận mọi thông tin: "Con trai vú Mai", "nợ cờ bạc năm trăm triệu", "chủ nợ Tuấn Búa", "biển thủ tiền đi chợ và tiền thuốc".
Đây chính là Chân tướng nhân sự—bí mật chí mạng của vú Mai mà cô đang tìm kiếm. Vú Mai, người cai ngục trung thành nhất của Tần Nhã, kẻ hàng đêm ép cô uống thuốc bổ não giả mạo, thực chất lại là một con nợ khốn quẫn đang đứng trên bờ vực bị xã hội đen thanh toán. Sự trung thành của bà ta với họ Diệp không xuất phát từ lòng kính trọng, mà hoàn toàn là vì những khoản tiền lương hậu hĩnh dùng để nuôi miệng ăn cờ bạc của đứa con trai.
Hạ An lùi lại, nhẹ nhàng bước đi không tiếng động như một bóng ma. Cô hiểu rằng, một kẻ tham lam và đang tuyệt vọng vì tiền như vú Mai chắc chắn sẽ để lại những dấu vết vật lý trong biệt thự khi thực hiện các giao dịch mờ ám.
Cô hướng ánh mắt về phía Phòng y tế biệt thự ở cuối hành lang tầng một—nơi Tần Nhã thường cất giữ các loại dược chất và sổ sách y tế cá nhân. Cửa phòng y tế lúc này đang khép hờ do vú Mai vừa vào lấy thuốc bổ cho Tần Nhã trước khi bà chủ đi tiệc.
Hạ An di chuyển nhanh nhẹn, lợi dụng các điểm mù của hệ thống camera giám sát hành lang mà cô đã học thuộc lòng từ sơ đồ của Anh Bảy. Cô lách người vào bên trong phòng y tế. Bầu không khí nơi đây nồng nặc mùi cồn sát trùng và mùi hóa chất lạnh lẽo.
Ánh mắt cô quét nhanh qua căn phòng, dừng lại ở chiếc thùng rác y tế màu vàng đặt dưới góc bàn điều chế dược. Đây là nơi chứa các vỏ lọ thuốc bị vứt bỏ, bông băng gạc và các tài liệu rác y tế. Hạ An quỳ xuống, đeo chiếc găng tay nilon mỏng mang sẵn trong túi áo khoác, lướt nhanh qua các mảnh rác bẩn.
Bên dưới những vỏ ống tiêm rỗng và bông gòn dính cồn, ngón tay cô chạm vào một mảnh giấy nhỏ bị vo tròn ném sâu dưới đáy thùng.
Hạ An lén rút mảnh giấy ra, vuốt phẳng nó dưới ánh sáng yếu ớt của khe cửa hẹp.
Đó là một tờ biên nhận chuyển tiền ngân hàng Vietcombank. Dòng chữ trên biên nhận ghi rõ số tiền giao dịch: ba trăm triệu đồng. Người chuyển tiền: Tần Nhã. Người nhận: một tài khoản cá nhân lạ mà Hạ An lập tức nhận ra chính là số tài khoản của chủ nợ được vú Mai nhắc đến trong cuộc điện thoại.
Nhưng chi tiết chấn động nhất nằm ở góc dưới cùng của tờ biên nhận. Có một dòng chữ viết tay sắc mảnh, lạnh lùng của Tần Nhã ký xác nhận: *"Thanh toán thay Trần Thị Mai. Khấu trừ vào tiền lương và tiền thuốc hàng tháng. Tuyệt đối giữ kín việc pha chế."*
Tim Hạ An đập mạnh một nhịp. Bức màn sự thật đã được vén lên một góc kinh hoàng. Tần Nhã biết rõ khoản nợ cờ bạc của vú Mai. Bà ta không những không sa thải quản gia già, mà còn dùng chính số tiền nợ khổng lồ đó để xích cổ vú Mai, biến bà ta thành một kẻ đồng phạm trung thành tuyệt đối, sẵn sàng pha chế và ép Hạ An uống thuốc độc hàng đêm để trừ nợ.
"Thì ra đây là cách bà kiểm soát sự trung thành," Hạ An thầm nghĩ, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.
Tờ biên nhận chuyển tiền này chính là một bằng chứng vật lý vô giá. Nó không chỉ chứng minh mối quan hệ lợi ích bẩn thỉu giữa Tần Nhã và vú Mai, mà còn là đòn bẩy tâm lý tối cao giúp Hạ An vô hiệu hóa sự giám sát y tế của quản gia già ở các tập sau. Chỉ cần nắm giữ tờ giấy này, vú Mai sẽ buộc phải lựa chọn giữa việc nhắm mắt làm ngơ cho Hạ An tráo thuốc, hoặc bị Diệp Chấn Phong phát hiện hành vi biển thủ tiền thuốc gia đình và tống giam.
*Sột soạt.*
Tiếng bước chân nặng nề của vú Mai vang lên từ phía hành lang tối, đang đi thẳng về phía phòng y tế.
Hạ An nhanh chóng gấp nhỏ tờ biên nhận, nhét sâu vào trong lớp băng gạc quấn cổ tay trái, đè chặt lên vết xước rớm máu. Cơn đau buốt nhói lại truyền lên, giữ cho thần kinh cô tỉnh táo tột độ trước khi bóng dáng đậm người của vú Mai xuất hiện ở ngưỡng cửa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!