Nhạc nềnLost_Place6

Vết Lệch Một Centimet

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh nắng ban mai nhạt nhòa của vùng ngoại ô lọt qua khe cửa sổ áp mái biệt thự Hoa Hồng Trắng, mang theo cái lạnh ẩm ướt của cơn bão đêm qua. Trần Hạ An tỉnh dậy với một cơn đau đầu âm ỉ, búa bổ dọc theo vùng gáy. Đầu lưỡi cô tê dại, khô khốc—di chứng không thể tránh khỏi của lượng thuốc an thần Haloperidol mà cô buộc phải nuốt một phần nhỏ tối qua để qua mắt vú Mai.


Cô cố nén tiếng rên rỉ, ngồi dậy trên chiếc giường nệm trắng tinh khôi nhưng ngột ngạt như một chiếc lồng kính vô trùng. Hạ An đưa bàn tay trái lên, khẽ vuốt ve chiếc vòng tay bạc cũ kỹ giấu dưới lớp băng gạc trắng quấn quanh cổ tay. Dưới lớp gạc, vết thương tự tạo mới chồng lên vết xước cũ vẫn còn rỉ máu nhẹ. Cơn đau buốt nhói từ da thịt truyền thẳng lên đại não, như một dòng điện chạy dọc sống lưng, lập tức kích hoạt trạng thái Tỉnh táo cực hạn, xua tan đi màn sương mù u tối đang cố che mờ lý trí của cô.


Cô quỳ xuống sàn gỗ, lén lật tấm ván sàn lỏng lẻo dưới gầm giường lên. Chiếc điện thoại Nokia cục gạch cũ kỹ vẫn nằm im lìm trong bọc nilon chống ẩm bên cạnh quả táo sạch của Chú Tư. Hạ An khẽ bấm nguồn, màn hình đơn sắc hiện lên ba bức ảnh chụp bản hợp đồng bảo hiểm nhân thọ thứ tư đứng tên cô trị giá năm triệu đô-la Mỹ với chữ ký giả mạo của cô. Mọi thứ vẫn an toàn. Cô nhanh chóng tắt nguồn, giấu chiếc điện thoại trở lại bóng tối dưới sàn nhà, định vị lại tấm ván khít khao không để lại một dấu vết nhỏ.


*Cộp. Cộp. Cộp.*


Tiếng bước chân vội vã, dồn dập vang lên từ phía cầu thang gỗ dẫn lên tầng áp mái. Hạ An lập tức nhận ra nhịp chân này. Đó không phải là bước đi khoan thai, uy quyền của Tần Nhã, mà là của vú nuôi Trần Thị Mai.


Cửa phòng bật mở. Gương mặt vú Mai xám ngoét, đôi môi mập mạp run rẩy, hai bàn tay siết chặt chiếc tạp dề màu xám xịt. Bà ta nhìn Hạ An bằng ánh mắt hoảng loạn tột độ, giọng nói thì thầm đầy sợ hãi:


"Hạ An... mau xuống phòng làm việc tầng hai ngay. Ông chủ... ông chủ đang nổi điên dưới đó. Ông ấy phát hiện ra có người thâm nhập phòng làm việc đêm qua."


Tim Hạ An nẩy lên một nhịp mạnh, nhưng biểu cảm trên gương mặt cô không hề thay đổi. Cô khẽ chớp mắt, giả vờ ngơ ngác, lờ đờ như một đứa trẻ vừa thức dậy sau cơn mê man của thuốc bổ não. Cô áp dụng Quy tắc 'Đứa con ngoan ngoãn hoàn hảo', cúi đầu, giọng nói nhẹ nhàng, yếu ớt:


"Vú Mai... có chuyện gì thế ạ? Ba gặp chuyện gì sao vú?"


"Đừng hỏi nữa! Mau đi theo tôi!" Vú Mai kéo mạnh tay Hạ An. Vết bầm nhẹ trên cánh tay cô do vú Mai ghì chặt tối qua lại đau nhói lên, nhưng cô không hề kêu ca, lặng lẽ bước theo sau quản gia.


Bầu không khí bên trong biệt thự Hoa Hồng Trắng sáng nay đông cứng như một hầm ngục băng giá. Khi Hạ An bước xuống hành lang tầng hai, cô đã thấy lao công Trịnh Thị Hoa đang quỳ sụp dưới sàn gỗ sồi bóng loáng trước cửa phòng làm việc của Diệp Chấn Phong. Cơ thể người phụ nữ ngoài ba mươi tuổi run lên bần bật, tiếng khóc nấc nghẹn ngào bị đè nén dưới lòng bàn tay.


Bên trong phòng làm việc, Diệp Chấn Phong đang đứng tựa lưng vào mép chiếc bàn viết bằng gỗ sồi lớn. Ông ta mặc một bộ suit cắt may thủ công màu xám tro lịch lãm, mái tóc pha sương chải chuốt gọn gàng không lệch một sợi. Gương mặt ông ta vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, trí thức thường ngày sau cặp kính gọng vàng, nhưng đôi mắt hẹp dài phía sau tròng kính lại tỏa ra một luồng sát khí lạnh lẽo, sắc lẹm như dao cạo. Ngón tay cái của ông ta từ tốn xoay nhẹ chiếc nhẫn gia tộc bằng vàng ròng khắc biểu tượng chim ưng—một thói quen vô thức mỗi khi lòng tự phụ ái kỷ của ông ta bị thách thức.


Tần Nhã ngồi trên chiếc sofa da phía đối diện, sườn xám lụa tơ tằm màu xanh ngọc ôm sát cơ thể kéo căng do can thiệp thẩm mỹ. Bà ta không uống trà, đôi mắt sắc sảo lạnh lùng dán chặt vào bức tranh chân dung gia đình khổng lồ treo trên bức tường phía sau bàn làm việc.


Bức tranh chân dung vẽ ba người họ Diệp lộng lẫy, nhưng giờ đây, khung tranh mạ vàng nặng nề đang bị lệch nhẹ sang bên phải.


Đúng một centimet.


Một khoảng lệch vô cùng nhỏ, gần như không thể nhận ra đối với một người bình thường. Nhưng đối với Diệp Chấn Phong—một kẻ ái kỷ ám ảnh kiểm soát tuyệt đối, người luôn yêu cầu mọi đồ vật trong biệt thự phải nằm ở vị trí đối xứng hoàn hảo—vết lệch này là một sự sỉ nhục, một bằng chứng vật lý cho thấy có kẻ đã chạm vào vùng cấm tối cao của hắn.


"Tôi chỉ hỏi một lần duy nhất," Chấn Phong lên tiếng, giọng nói của hắn trầm ấm, nhẹ nhàng, đều đặn như tiếng máy chạy, không hề có một chút cao giọng hay giận dữ. Nhưng chính sự điềm tĩnh giả tạo đó lại khiến vú Mai và Trịnh Thị Hoa sợ hãi cúi rạp đầu sát đất. "Ai đã vào phòng làm việc của tôi tối qua sau khi tôi rời biệt thự?"


Trịnh Thị Hoa khóc không thành tiếng, đầu đập xuống sàn:


"Thưa ông chủ... không phải con... Con thề! Tối qua sau khi ông chủ đi, con chỉ dọn dẹp hành lang tầng hai rồi về phòng gia nhân ngay. Con tuyệt đối không dám bước chân vào phòng làm việc của ông!"


Chấn Phong không nhìn Hoa. Ánh mắt hắn lướt qua vú Mai, khiến bà quản gia già lạnh toát sống lưng, rồi dừng lại trực diện trên gương mặt nhợt nhạt của Trần Hạ An.


Hạ An bước lên một bước, hai tay đan vào nhau, ngón tay cái lén miết mạnh vào góc nhọn của chiếc vòng bạc dưới lớp băng gạc để giữ nhịp tim ổn định dưới 80 nhịp/phút. Cô biết, một kẻ thao túng tâm lý đỉnh cao như Chấn Phong đang dò xét từng nhịp thở, từng biểu cảm vi mô trên khuôn mặt cô để tìm kiếm dấu vết của sự nói dối.


Cô thả lỏng hoàn toàn cơ mặt, để lộ ánh mắt ngây thơ, ngơ ngác xen lẫn một chút hoảng sợ của một đứa con nuôi ngoan ngoãn vụng về. Cô chủ động bước ra, quỳ xuống bên cạnh Trịnh Thị Hoa, giọng nói run rẩy nhưng chân thành:


"Ba... con xin lỗi. Là lỗi của con... Chiều qua con đã tự ý vào phòng làm việc của ba."


Không khí trong căn phòng bỗng chốc im bặt. Diệp Chấn Phong dừng xoay chiếc nhẫn gia tộc. Đôi mắt hắn híp lại, khóa chặt vào gương mặt Hạ An. Tần Nhã đặt ly trà xuống bàn, nhướn mày nghi ngờ.


"Con sao?" Chấn Phong hỏi, giọng điệu vẫn nhẹ nhàng nhưng mang theo luồng áp lực vô hình đè nặng lên vai cô. "Hạ An, con biết quy tắc của gia đình này mà. Phòng làm việc của ba là vùng cấm. Tại sao con lại vào đây?"


Hạ An cúi đầu, hai vai khẽ run lên như thể đang rất sợ hãi sự trách phạt. Cô sử dụng Kỹ năng diễn xuất phục tùng vô điều kiện, khóc nấc lên một tiếng nhỏ:


"Con... con thấy chiều qua ba bận rộn nhiều việc ở tập đoàn, vú Mai lại mệt vì cơn đau khớp. Con muốn làm một đứa con ngoan, giúp ba mẹ dọn dẹp biệt thự. Con thấy bức chân dung gia đình bám chút bụi ở góc khung vàng... Con chỉ muốn lau sạch nó để bức tranh của ba mẹ luôn hoàn hảo. Nhưng... nhưng khung tranh nặng quá, con lại vụng về nên khi lau xong, con không biết mình đã làm lệch nó. Con xin lỗi ba mẹ... con không cố ý vi phạm quy tắc đâu ạ..."


Lời nói của Hạ An giải thích hoàn hảo cho vết lệch một centimet và sự tồn tại dấu vân tay của cô trên khung tranh nếu Chấn Phong cho người quét kỹ thuật. Cô không chối bỏ, cô chủ động nhận lỗi dưới vỏ bọc của một đứa con hiếu thảo nhưng vụng về muốn lấy lòng cha mẹ nuôi.


Chấn Phong im lặng bước đến trước mặt Hạ An. Tiếng đế giày da nện xuống sàn gỗ sồi nghe như tiếng đếm ngược của thần chết. Hắn đứng ngay trước mặt cô, bóng người cao lớn che khuất hoàn toàn ánh sáng ban mai nhạt nhòa.


Hắn cúi xuống, đưa bàn tay to lớn, lạnh ngắt nâng cằm Hạ An lên, buộc cô phải nhìn thẳng vào mắt hắn. Tròng kính gọng vàng của hắn phản chiếu gương mặt đầy nước mắt và biểu cảm hoảng sợ hoàn hảo của cô. Hắn nhìn sâu vào đồng tử của cô, kiểm tra phản xạ thần kinh dưới tác động của Haloperidol.


Hạ An không tránh né. Cô để đồng tử hơi giãn ra, giữ nhịp thở đều đặn, đều đặn, nén chặt sự ghê tởm tột cùng trong lòng. Cô biết hắn đang tìm kiếm một tia sáng của sự sắc sảo hay phản kháng. Nhưng tất cả những gì hắn thấy chỉ là sự yếu đuối, phục tùng và khao khát được yêu thương của một đứa trẻ mồ côi.


"Lau bụi sao?" Chấn Phong khẽ hỏi, ngón tay hắn miết nhẹ lên làn da má lạnh ngắt của cô. "Con thực sự chỉ muốn lau bụi cho bức chân dung gia đình?"


"Vâng... thưa ba..." Hạ An nghẹn ngào, nước mắt chảy dài qua kẽ tay hắn. "Mẹ Tần Nhã luôn dạy con phải biết hiếu thảo và giữ gìn sự hoàn hảo của tổ ấm này. Con chỉ muốn làm mẹ vui... Con không biết mình lại làm ba giận..."


Nghe đến tên mình, Tần Nhã khẽ thở ra một hơi, cơ mặt căng cứng của bà ta giãn ra phần nào. Lòng tự phụ ái kỷ của một quý bà thích sự hoàn hảo đã được vuốt ve đúng chỗ. Bà ta nhìn Chấn Phong, lên tiếng bằng giọng điệu ngọt ngào giả tạo:


"Anh yêu, con bé chỉ muốn giúp đỡ thôi. Hạ An ngoan ngoãn từ trước đến nay ai cũng biết. Có lẽ do tác dụng phụ của thuốc bổ não làm đầu óc nó hơi mơ màng nên mới vụng về như vậy."


Chấn Phong nhìn chằm chằm Hạ An thêm vài giây nữa. Bộ não phân tích đầy hoài nghi của hắn đang cân nhắc giữa sự cảnh giác kỹ thuật và lòng tự phụ ái kỷ. Cuối cùng, sự tự phụ đã chiến thắng. Hắn tin rằng một cô gái mồ côi mười bảy tuổi, đang bị đầu độc thần kinh hàng ngày bằng Haloperidol, không thể nào có đủ can đảm và trí tuệ để thâm nhập vào két sắt của hắn.


Hắn buông cằm cô ra, đứng thẳng người dậy, rút chiếc khăn lụa trong túi áo ra lau nhẹ các ngón tay như thể vừa chạm vào một thứ gì đó không sạch sẽ. Giọng hắn trở lại vẻ lịch lãm thường ngày:


"Được rồi. Ba tin con, Hạ An. Con là một đứa trẻ ngoan. Nhưng sự hiếu thảo của con lần này đã gây ra một rắc rối không nhỏ. Quy tắc vẫn là quy tắc."


Hắn quay sang nhìn vú Mai và Trịnh Thị Hoa đang quỳ dưới đất, giọng nói đột ngột trở nên sắc lạnh:


"Vú Mai, từ hôm nay, thu hồi toàn bộ chìa khóa dự phòng của phòng làm việc từ tất cả gia nhân. Trịnh Thị Hoa, phạt trừ một tháng lương vì tội cẩu thả không giám sát khu vực tầng hai. Và..."


Chấn Phong quay lại nhìn Hạ An, đôi mắt hẹp dài nheo lại đầy ẩn ý tàn nhẫn:


"Để đảm bảo sức khỏe cho Hạ An, tránh việc con bé đi lại mơ màng ban đêm gây nguy hiểm... Vú Mai, từ tối nay, trực tiếp khóa chặt cửa phòng áp mái của con bé sớm hơn một tiếng. Đúng chín giờ tối phải khóa ngoài. Không có ngoại lệ."


Hạ An cúi đầu vâng lời, nhưng bàn tay giấu dưới vạt áo len đã siết chặt chiếc vòng bạc đến mức rỉ máu tươi.


Chín giờ tối. Thời gian tự do ban đêm của cô đã bị thắt chặt sớm hơn một tiếng đồng hồ. Điều này đồng nghĩa với việc mọi nỗ lực lén trốn ra ngoài ban đêm để gặp Lâm Hoài và chuyển giao chứng cứ tại tiệm sửa khóa đã trở nên cực kỳ bất khả thi. Chiếc lồng kính thủy tinh của gia tộc họ Diệp đang thắt chặt ranh giới, giam cầm cô vào bóng tối sớm hơn mỗi ngày trước thềm sinh nhật tuổi mười tám.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!