Nhạc nềnLost_Place6

Đêm Mưa Thâm Nhập

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sấm sét rạch đôi bầu trời ngoại ô, kéo theo một tiếng nổ vang rền như muốn làm rung chuyển những bức tường đá kiên cố của biệt thự Hoa Hồng Trắng. Cơn mưa bão mùa thu xối xả trút xuống đồi thông biệt lập, biến con đường độc đạo dẫn lên đỉnh đồi thành một dòng thác nước đục ngầu. Gió rít qua từng khe hở của mái ngói, tạo nên những âm thanh u uất, rợn người kéo dài không dứt.


Trần Hạ An đứng im lặng bên khung cửa sổ kính lớn của căn phòng áp mái ở tầng ba. Dưới ánh sáng nhập nhạng của những tia chớp liên hồi, gương mặt mộc mạc mười bảy tuổi của cô hiện lên nhợt nhạt, nhưng đôi mắt đen láy lại sáng quắc một cách lạnh lùng, tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. Trên cổ tay trái của cô, lớp băng gạc trắng ngà quấn quanh vết thương rớm máu khẽ cọ xát vào lớp vải len của chiếc áo hoodie rộng. Cô đang bấm chặt ngón tay cái vào góc nhọn khắc chữ "A" trên chiếc vòng bạc ẩn dưới lớp băng—mỏ neo xúc giác quen thuộc giúp cô duy trì trạng thái Tỉnh táo cực hạn, xua tan đi cơn đau đầu âm ỉ và cảm giác tê nhẹ ở đầu lưỡi do di chứng của ly sữa ấm pha thuốc an thần tối qua.


*Két...*


Tiếng lốp xe nghiến mạnh trên nền sỏi ướt dưới sân biệt thự thu hút sự chú ý của Hạ An. Cô ghé sát mắt vào kính nhìn xuống sảnh chính. Dưới màn mưa trắng xóa, chiếc Mercedes màu đen sang trọng của Diệp Chấn Phong đang nổ máy, luồng khói xám phụt ra từ ống xả bị màn mưa dập tắt ngay lập tức. Cửa xe mở ra, bóng dáng cao lớn, lịch lãm của người cha nuôi triệu phú xuất hiện dưới chiếc ô đen lớn do trưởng ban bảo an Lê Đình Chiến che chắn.


Qua khe cửa sổ khép hờ, Hạ An có thể nghe thấy tiếng Chấn Phong quát lớn qua điện thoại, giọng điệu điềm tĩnh thường ngày đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự nóng nảy, điên cuồng lộ rõ:


"Tôi không quan tâm các người dùng cách gì! Phải chặn đứng luồng thông tin nợ xấu đó lại trước khi phiên giao dịch sáng mai bắt đầu! Nếu cổ phiếu Diệp Gia tiếp tục lao dốc, toàn bộ dự án bất động sản phía Nam sẽ bị đóng băng!"


Chấn Phong bước nhanh vào trong xe, cánh cửa đóng sầm lại. Chiếc xe lập tức lao đi trong đêm mưa bão, ánh đèn hậu màu đỏ thẫm mờ dần rồi biến mất sau khúc cua dốc đồi thông.


Hạ An khẽ thở phào, đôi bàn tay mảnh mai siết chặt bậu cửa sổ. Đây chính là cơ hội vàng mà cô đã kiên nhẫn chờ đợi suốt một tháng qua. Cuộc khủng hoảng nợ xấu rò rỉ của tập đoàn Diệp Gia đã đẩy Chấn Phong vào thế đường cùng, buộc hắn phải vội vã rời biệt thự vào lúc mười một giờ đêm để giải quyết khẩn cấp. Và quan trọng hơn hết: trong cơn hoảng loạn tột độ, Chấn Phong đã phạm phải một sai lầm chết người mà một kẻ ám ảnh kiểm soát ái kỷ như hắn chưa từng mắc phải.


Hắn đã quên khóa cửa phòng làm việc riêng ở tầng hai.


Hạ An quay người lại, lách ra khỏi góc phòng tối. Cô biết mình chỉ có rất ít thời gian. Theo lịch trình dọn dẹp hành chính mà cô lén ghi nhớ từ sổ tay của vú Mai, trợ lý hành chính Cô Kim (Kim Thư) đã rời biệt thự từ lúc sáu giờ chiều, nghĩa là văn phòng tầng hai hiện tại hoàn toàn không có người canh giữ. Nhưng chướng ngại vật lớn nhất không phải là con người, mà là hệ thống an ninh kỹ thuật số.


*Bụp!*


Một tia sét cực mạnh đánh thẳng vào trạm biến áp sát đồi thông phía Tây. Toàn bộ hệ thống đèn chiếu sáng của biệt thự Hoa Hồng Trắng đột ngột vụt tắt. Không gian rơi vào bóng tối đen đặc, chỉ còn tiếng mưa gầm rú bên ngoài.


Hạ An lập tức đếm nhẩm trong đầu: *Một... hai... ba...*


Đúng bốn giây sau, hệ thống điện dự phòng (UPS) của biệt thự khẽ rít lên một tiếng cơ học trầm đục dưới tầng hầm. Các bóng đèn hành lang chuyển sang ánh sáng vàng mờ nhạt của nguồn điện khẩn cấp. Nhưng Hạ An biết, hệ thống camera hồng ngoại thông minh gắn dọc hành lang cần đúng mười phút để tự khởi động lại và tái thiết lập kết nối với máy chủ an ninh.


Mười phút. Đúng sáu trăm giây đếm ngược để cô thâm nhập vào vùng cấm tối cao của biệt thự và rút lui an toàn.


Hạ An lách người qua cánh cửa gỗ phòng áp mái đã được vú Mai lỏng tay khóa hờ nhờ đòn bẩy tài chính từ khoản nợ cờ bạc mà cô đang nắm giữ. Cô bước đi trên hành lang lát đá hoa cương lạnh ngắt, không phát ra bất kỳ tiếng động nào nhờ đôi tất len dày. Bóng tối bao trùm lấy những bức chân dung tổ tiên dòng họ Diệp treo dọc tường, những ánh mắt vẽ dầu như đang dõi theo từng bước chân phạm quy của đứa con nuôi mồ côi.


Cô nhanh chóng di chuyển xuống tầng hai, tiếp cận cánh cửa gỗ sồi đen dày của Phòng làm việc của Diệp Chấn Phong. Cánh cửa khép hờ, để lộ một khe hở tối tăm bên trong. Hạ An nín thở, lách người qua khe cửa, nhẹ nhàng đóng lại phía sau để tránh tiếng gió rít làm lay động rèm cửa.


Mùi gỗ trầm hương đắt tiền quyện với mùi xì-gà nồng hắc xộc thẳng vào mũi cô. Căn phòng rộng lớn chìm trong ánh sáng lờ mờ phát ra từ khung cửa sổ kính bị nước mưa tạt vào liên tục. Hạ An không bật đèn, cô sử dụng kỹ năng Ghi nhớ hình ảnh cực hạn (Eidetic Memory) để định vị nhanh chóng các chướng ngại vật trong phòng dựa trên sơ đồ tư duy không gian đã thiết lập sẵn từ những lần nhìn trộm qua khe cửa.


Cô bước thẳng về phía bức tranh chân dung gia đình khổng lồ treo trang trọng ở bức tường trung tâm phía sau bàn làm việc bằng gỗ sồi của Chấn Phong. Bức tranh vẽ ba người: Diệp Chấn Phong lịch lãm kiêu hãnh, Tần Nhã quý phái hoàn hảo, và đứa con trai ruột Diệp Minh đứng giữa với nụ cười ngạo mạn. Sự vắng mặt hoàn toàn của bốn đứa con nuôi—trong đó có ba người đã khuất và chính cô—như một minh chứng lạnh lùng cho thấy vị trí thật sự của họ trong gia tộc này: những vật tế thần vô danh.


Hạ An đưa đôi bàn tay run rẩy lên, nhẹ nhàng đẩy góc khung tranh mạ vàng sang bên phải. Bức tranh dịch chuyển mượt mà trên bản lề ngầm, lộ ra chiếc Két sắt ẩn sau bức tranh gia đình. Đó là một khối thép xám lạnh lẽo với bảng khóa cơ học kết hợp nút bấm điện tử hiện đại.


Tim Hạ An đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Mồ hôi lạnh vã ra dọc sống lưng. Cô nhìn xuống chiếc vòng bạc trên tay, miết mạnh vào vết xước rớm máu để cơn đau vật lý kéo giữ sự bình tĩnh tối đa.


*"Bình tĩnh nào, Hạ An. Mật mã... mật mã..."* cô tự nhủ.


Cô nhắm mắt lại, kích hoạt kỹ thuật Ghi nhớ mật mã qua âm thanh nút bấm. Trong tâm trí cô, âm thanh của những buổi chiều đứng khuất sau rèm phòng khách lén lắng nghe Chấn Phong mở két sắt vang lên rõ mồn một. Mỗi nút bấm của chiếc két sắt này phát ra một tần số âm thanh cơ học rất nhỏ nhưng khác biệt hoàn toàn. Nút số 1 trầm đục, nút số 2 thanh hơn, nút số 0 rít nhẹ...


Nhịp âm thanh cơ học vang lên trong đầu cô: *Tạch (trầm)... tạch (thanh)... tạch (rít)... tạch (bổng)...*


Đó là chuỗi âm thanh ứng với các con số: 1 - 2 - 0 - 4.


Ngày 12 tháng 04. Trùng khớp hoàn toàn với ngày mất của Diệp Hoài Nam, người con nuôi đầu tiên qua đời vì đuối nước mười năm trước. Một sự ngạo mạn tột cùng của kẻ sát nhân ái kỷ khi dùng chính ngày giỗ của nạn nhân làm mật mã bảo mật cho khối tài sản trục lợi.


Hạ An đưa ngón tay run nhẹ bấm nhanh bốn con số: 1 - 2 - 0 - 4.


*Cạch. Rè...*


Tiếng trục cơ học bên trong két sắt xoay chuyển nhẹ nhàng. Cánh cửa thép nặng nề hé mở một khe hẹp. Hạ An kéo mạnh cửa két, luồng không khí khô khốc, mang theo mùi giấy mực mới xộc ra.


Bên trong két sắt chứa đầy những xấp tiền đô-la Mỹ bó chặt và những thỏi vàng ròng lấp lánh dưới ánh chớp ngoài cửa sổ. Nhưng Hạ An không quan tâm đến những thứ xa xỉ đó. Ánh mắt cô quét nhanh qua các ngăn tài liệu, sử dụng bộ nhớ siêu phàm để định vị tệp hồ sơ màu đỏ thẫm có dán nhãn ký hiệu bảo mật của công ty bảo hiểm Thịnh Phát.


Cô rút tệp hồ sơ ra, lật nhanh các trang giấy thơm mùi mực mới. Đập vào mắt cô là tiêu đề lớn bằng chữ in đậm màu đen:


**HỢP ĐỒNG BẢO HIỂM NHÂN THỌ - KHÁCH HÀNG VIP**


Người được bảo hiểm: **Trần Hạ An**.


Người thụ hưởng vô điều kiện trong trường hợp xảy ra tai nạn dẫn đến tử vong: **Diệp Chấn Phong**.


Mệnh giá bồi thường: **5.000.000 USD (Năm triệu đô-la Mỹ)**.


Hạ An cảm thấy máu trong người như đông cứng lại. Toàn bộ cơ thể cô run rẩy dữ dội. Lời cảnh báo đẫm máu cuối cùng trong nhật ký của Diệp Thảo Chi hiện lên như một bóng ma hiển hiện trước mắt: *"Họ không nhận nuôi chúng ta vì tình thương... Họ nuôi chúng ta để chờ ngày thanh lý."*


Năm triệu đô-la. Đó chính là cái giá mà dòng họ Diệp đã định sẵn cho mạng sống của cô. Bản hợp đồng này được ký kết chỉ một tuần sau khi cô bước chân vào biệt thự Hoa Hồng Trắng. Và ở trang cuối cùng, dưới mục chữ ký của người được bảo hiểm, nét chữ "Trần Hạ An" hiện lên mềm mại, tròn trịa—một chữ ký giả mạo hoàn hảo đến mức nếu nhìn bằng mắt thường, chính cô cũng không thể phân biệt nổi.


*"Chỉ còn chưa đầy mười tháng nữa là mình tròn mười tám tuổi. Mình phải lưu lại bằng chứng này ngay lập tức!"* lý trí thép của Hạ An gào thét.


Cô lén rút chiếc điện thoại cục gạch Nokia cũ kỹ giấu dưới vạt áo len ra. Đây là chiếc điện thoại không kết nối internet, sử dụng sim rác mà Lâm Hoài đã chuẩn bị riêng cho cô để tránh bị hệ thống wifi thông minh của biệt thự phát hiện dòng IP. Hạ An bật camera, đôi tay cô run rẩy đến mức không thể lấy nét.


*Sấm sét lại nổ vang bên ngoài.*


Cơn hoảng loạn dâng tràn. Hạ An cắn chặt môi đến rớm máu, vị sắt tanh nồng giúp cô lấy lại sự tập trung cực hạn. Cô tì hai cùi chỏ lên mặt bàn sồi để cố định góc chụp, liên tục bấm nút chụp ảnh từng trang của bản hợp đồng bảo hiểm nhân thọ thứ tư đứng tên mình, đặc biệt tập trung vào trang có chữ ký giả mạo và điều khoản thụ hưởng của Chấn Phong.


*Tách. Tách. Tách.*


Ánh sáng màn hình điện thoại Nokia phản chiếu khuôn mặt đầy mồ hôi của cô.


*Còn ba phút.* Tiếng UPS dự phòng bắt đầu chuyển nhịp rít kéo dài, báo hiệu hệ thống camera an ninh chuẩn bị được cấp điện trở lại.


Hạ An nhanh chóng nhét bản hợp đồng bảo hiểm vào lại tệp hồ sơ màu đỏ, sắp xếp các xấp tiền vàng về đúng vị trí cũ để không để lại bất kỳ dấu vết xáo trộn nào. Cô đóng chặt cửa két sắt, nghe tiếng khóa cơ tự động sập lại.


Cô dùng hai tay nâng bức chân dung gia đình khổng lồ treo trở lại vị trí cũ. Nhưng vì tay quá run và vội vã, khung tranh gỗ sồi nặng nề khẽ va chạm vào tường đá, phát ra một tiếng *cộp* nhỏ.


Hạ An giật mình lùi lại. Cô nhìn kỹ bức tranh. Dưới ánh sáng vàng mờ nhạt của hành lang hắt vào, bức tranh trông có vẻ đã ngay ngắn. Cô không kịp kiểm tra chi tiết bằng thước đo.


*Còn ba mươi giây.*


Hạ An lách người ra khỏi phòng làm việc của Chấn Phong, khép hờ cánh cửa gỗ sồi đúng góc độ cũ. Cô di chuyển nhanh nhẹn như một chiếc bóng dọc theo hành lang tầng hai, leo ngược lên cầu thang gỗ để trở về phòng áp mái.


Ngay khi bước chân cô vừa chạm vào ngưỡng cửa phòng ngủ, tiếng máy phát điện dự phòng đột ngột tắt lịm, nhường chỗ cho dòng điện lưới chính thức được khôi phục. Hệ thống đèn chiếu sáng toàn biệt thự bừng sáng trở lại. Các mắt camera hồng ngoại gắn dọc hành lang khẽ xoay nhẹ, đốm sáng đỏ li ti nhấp nháy báo hiệu trạng thái giám sát 24/7 đã hoạt động bình thường.


Đúng ba giây. Cô đã thoát khỏi vùng cấm chỉ trước khi camera có điện đúng ba giây.


Hạ An chốt chặt cửa phòng ngủ áp mái, lảo đảo lao thẳng về phía gầm giường. Cô tắt nguồn chiếc điện thoại Nokia, bọc nó vào túi nilon chống ẩm cùng quả táo sạch của Chú Tư rồi nhét sâu xuống dưới tấm ván sàn lỏng lẻo.


Nằm rạp trên nền gỗ lạnh ngắt, lồng ngực Hạ An phập phồng thở dốc, mồ hôi hòa lẫn nước mưa bão chảy ròng ròng trên trán. Cô siết chặt chiếc vòng bạc vào lòng bàn tay trái rớm máu, cảm giác đau đớn xoa dịu đi sự hoảng loạn tột cùng bên trong. Cô đã nắm giữ được Bản chụp hợp đồng bảo hiểm nhân thọ thứ tư—chứng cứ pháp lý cốt lõi đầu tiên để tự giải thoát bản thân khỏi âm mưu sát nhân tàn độc của cha mẹ nuôi.


Nhưng ở dưới tầng hai, trong căn phòng làm việc khóa kín, bức chân dung gia đình họ Diệp lộng lẫy đang treo lệch so với vị trí ban đầu đúng một centimet.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!