Nhạc nềnLost_Place6

Lưới Mật Ngọt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Biệt thự Hoa Hồng Trắng nằm im lìm trên đồi thông ngoại ô, cách biệt hoàn toàn với thế giới sầm uất của trung tâm thành phố bằng một con đường độc đạo trải nhựa phẳng lì. Nhìn từ xa, tòa dinh thự mang phong cách Pháp cổ kính này lộng lẫy và tinh khôi như một lâu đài trong truyện cổ tích, được bao bọc bởi những thảm hoa hồng trắng muốt nở rộ quanh năm. Nhưng đối với Trần Hạ An, cô gái mồ côi vừa bước chân vào đây tròn một tháng trước, nơi này giống như một lồng kính vô trùng khổng lồ—đẹp đẽ, sạch sẽ đến nghẹt thở, nhưng hoàn toàn thiếu vắng sinh khí.


Hạ An đứng trước chiếc cửa sổ kính lớn trong căn phòng ngủ áp mái của mình. Gió đêm luồn qua khe cửa mang theo cái lạnh buốt của rừng thông và mùi hương ngai ngái, nhàn nhạt của những cánh hoa hồng bị sương sớm ép rụng. Cô đưa bàn tay mảnh mai lên chạm vào mặt kính lạnh ngắt. Từ góc nhìn này, cô có thể thấy rõ những chiếc camera giám sát hồng ngoại gắn dọc theo tường đá xám, những đốm sáng đỏ li ti của chúng không ngừng nhấp nháy, tựa như những con mắt quỷ không bao giờ biết nhắm.


"Mười giờ đêm," Hạ An thì thầm, tiếng nói nhỏ đến mức lập tức bị nuốt chửng bởi sự im lặng đáng sợ của căn biệt thự. Cô cúi xuống nhìn chiếc vòng tay bằng bạc cũ kỹ trên cổ tay trái của mình, ngón tay cái khẽ miết lên dòng chữ "Trần Hạ An" được khắc thô sơ bằng nét tay của người mẹ quá cố. Đó là kỷ vật duy nhất cô mang theo từ mái ấm mồ côi Hoa Mai, một mỏ neo tinh thần giữ cho cô không bị cuốn trôi vào sự giả dối lộng lẫy của gia đình họ Diệp.


Một tháng trước, khi Diệp Chấn Phong—triệu phú lịch lãm nổi tiếng với các hoạt động từ thiện—cùng người vợ hoàn hảo Tần Nhã đến mái ấm và chỉ định nhận nuôi cô, Hạ An đã nghĩ đó là một phép màu. Cô, một đứa trẻ mồ côi không thân nhân, bỗng chốc trở thành tiểu thư của một gia tộc danh giá. Nhưng phép màu đó nhanh chóng lộ ra những vết rạn nứt đáng ngờ. Hạ An có một bộ não phân tích sắc bén, một bản năng tự vệ được rèn luyện từ những năm tháng sống ở cô nhi viện nghèo khó. Cô bắt đầu nhận ra những điểm bất thường: những người hầu kẻ hạ trong biệt thự luôn im lặng một cách tuyệt đối; họ không bao giờ nhìn thẳng vào mắt cô, và quan trọng nhất—sự biến mất kỳ lạ của ba người con nuôi trước đó của họ Diệp.


Thông qua những bài báo cũ thu thập được từ thư viện trường học, Hạ An kinh hoàng phát hiện ra cả ba người con nuôi trước—Diệp Hoài Nam, Diệp Tuyết Mai và gần đây nhất là Diệp Thảo Chi—đều qua đời vì những tai nạn thảm khốc ngay sau khi tròn 18 tuổi đúng một tháng. Tất cả đều được báo chí ca ngợi là những bi kịch ngoài ý muốn, và gia đình họ Diệp luôn nhận được những khoản tiền bồi thường bảo hiểm nhân thọ khổng lồ đứng tên các nạn nhân để cứu tập đoàn Diệp Gia khỏi những khoản nợ xấu bất động sản.


"Mình là người thứ tư," Hạ An tự nhủ, lồng ngực thắt lại trước một sự thật lạnh lẽo. Cô chỉ còn chưa đầy mười hai tháng nữa là tròn 18 tuổi. Chiếc bẫy ngọt ngào này đã được giăng sẵn, và cô đang đứng ngay trung tâm của nó.


Tiếng gõ cửa đều đặn, khô khốc vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của cô. Hạ An lập tức thu hồi ánh mắt sắc bén, khom nhẹ vai xuống, tạo cho mình một dáng điệu rụt rè, phục tùng hoàn hảo của một đứa con nuôi ngoan ngoãn. Cô mở cửa.


Tần Nhã đứng đó. Quý bà ngoài bốn mươi tuổi có gương mặt thanh tú nhưng kéo căng do can thiệp thẩm mỹ, khoác trên mình chiếc sườn xám lụa tơ tằm màu xanh ngọc quý phái. Trên tay bà ta là một chiếc khay bạc đựng ly sữa ấm tỏa khói nghi ngút. Đi sau bà ta nửa bước là vú nuôi Trần Thị Mai, người phụ nữ có gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị, luôn mặc chiếc tạp dề xám xịt như một cai ngục trung thành.


"Hạ An của mẹ," Tần Nhã mỉm cười, giọng nói ngọt ngào như mật rót vào tai, nhưng đôi mắt sắc sảo của bà ta lại quét nhanh một lượt khắp căn phòng áp mái để kiểm tra xem có sự xáo trộn nào không. "Hôm nay con học bài muộn quá. Mẹ lo cho sức khỏe của con nên bảo vú Mai pha cho con ly sữa ấm này. Nhớ uống hết rồi đi ngủ sớm nhé con yêu."


Hạ An bước lùi lại một bước, hai tay đan vào nhau trước bụng, đầu hơi cúi xuống đầy vẻ biết ơn. "Con cảm ơn mẹ. Mẹ và vú Mai chu đáo quá khiến con thấy thật ngại."


"Ơn nghĩa gì chứ đứa trẻ tội nghiệp này," Tần Nhã bước vào phòng, đặt ly sữa lên chiếc bàn học gỗ sồi sạch sẽ. Bà ta tiến lại gần Hạ An, đưa bàn tay đeo đầy nhẫn kim cương lên vuốt ve mái tóc đen dài của cô. Những ngón tay của bà ta lạnh ngắt, cọ xát vào da đầu Hạ An khiến cô có cảm giác như một con rắn đang bò trườn trên gáy mình. "Con là con gái của mẹ cơ mà. Từ ngày Thảo Chi mất... mẹ luôn cảm thấy trống trải. Thật may mắn khi có con đến để lấp đầy khoảng trống đó."


Hạ An dùng kỹ năng đọc vị tâm lý, chăm chú quan sát từng biến đổi nhỏ nhất trên gương mặt của Tần Nhã. Khi bà ta nhắc đến cái tên "Thảo Chi", khóe mắt của bà ta hơi giật nhẹ một nhịp cực nhỏ, và nhịp thở của bà ta thoáng chút dồn dập rồi lập tức được điều hòa lại. Đó là biểu hiện của sự lo lắng ngầm được che đậy bằng sự tự phụ ái kỷ.


"Dạ, con sẽ cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng bố mẹ," Hạ An trả lời bằng giọng nói ngây thơ, khẽ liếc nhìn ly sữa ấm. Cô cố tình hỏi một câu để thăm dò thành phần: "Mẹ ơi, dạo này con uống sữa bổ não này xong cứ thấy hơi buồn ngủ và mệt mỏi vào buổi sáng. Liệu trong sữa có thành phần gì lạ không ạ? Hay là do cơ thể con chưa quen với thuốc bổ?"


Nụ cười trên môi Tần Nhã cứng đờ trong một tích tắc. Ánh mắt bà ta tối sầm lại, nhưng nhanh chóng khôi phục vẻ hiền từ giả tạo. Bà ta khẽ cười, giọng điệu chuyển sang tông nhẹ nhàng đầy tính gaslight cảm xúc: "Con yêu, đó là do con suy nghĩ quá nhiều thôi. Đây là sữa chứa hoạt chất hướng tâm thần nhẹ được bác sĩ gia đình Phạm Minh Trí kê đơn riêng, giúp tái tạo tế bào não và điều hòa giấc ngủ cho những đứa trẻ bị sang chấn tâm lý từ cô nhi viện như con. Ban đầu chưa quen sẽ thấy hơi lờ đờ, nhưng uống đều đặn con sẽ thấy tinh thần minh mẫn hơn. Chẳng lẽ con không tin tưởng lời khuyên của bác sĩ Trí và mẹ sao?"


"Dạ... con không có ý đó. Con tin mẹ mà," Hạ An vội vã cúi đầu thấp hơn, đóng vai một đứa trẻ sợ hãi vì lỡ lời. Nhưng trong thâm tâm, cô biết rõ: hoạt chất hướng tâm thần nhẹ mà bà ta nói thực chất chính là Haloperidol ngụy trang—một loại thuốc an thần liều cao dùng cho bệnh nhân tâm thần phân liệt, nếu người bình thường uống lâu dài sẽ bị suy giảm trí nhớ, lờ đờ và xuất hiện các ảo giác tự hủy hoại thần kinh.


Vú Mai bước lên một bước, vóc dáng đậm người của bà ta đứng chặn ngay lối ra vào duy nhất của căn phòng áp mái, tạo ra một áp lực vật lý vô hình. Đôi mắt lạnh lẽo dưới cặp lông mày rậm rạp của bà ta dán chặt vào Hạ An. "Tiểu thư Hạ An, sữa ấm phải uống ngay mới có tác dụng. Để nguội sữa sẽ bị tanh và mất hết chất bổ đấy ạ."


Hạ An nhận ra tình thế ngột ngạt này. Cô tiến lại gần bàn học, cầm ly sữa ấm lên. Sức nóng từ thành ly thủy tinh truyền vào lòng bàn tay cô, nhưng nó không làm cô ấm lên mà chỉ khiến mồ hôi lạnh rịn ra dọc sống lưng. Cô cố tình đi hơi loạng choạng, giả vờ vấp vào chân bàn để làm đổ ly sữa nhằm tránh phải uống.


"Á!" Hạ An kêu khẽ, tay lỏng ra, ly sữa nghiêng đi chuẩn bị rơi xuống đất.


Nhưng vú Mai, với phản xạ nhanh nhạy đáng sợ của một kẻ đã làm việc này nhiều năm, lao lên đỡ lấy ly sữa trước khi nó kịp đổ ra sàn. Chỉ có một vài giọt sữa ấm bắn vào tay áo sơ mi trắng của Hạ An. Vú Mai đặt ly sữa trở lại bàn, gương mặt không chút cảm xúc, giọng nói lạnh lùng đến gai người: "Tiểu thư cẩn thận chút. Nếu ly này bị hỏng, tôi sẽ xuống bếp pha ngay một ly mới cho cô. Trong bếp vẫn còn rất nhiều thuốc bổ đã được chuẩn bị sẵn."


Lời đe dọa ẩn giấu trong câu nói của vú Mai khiến Hạ An hiểu rằng phản kháng trực diện lúc này là tự sát y khoa. Nếu cô từ chối, họ sẽ nghi ngờ cô đã biết sự thật, và Chấn Phong sẽ lập tức tăng cường các biện pháp cưỡng chế tàn nhẫn hơn. Cô buộc phải uống ngụm sữa đầu tiên chứa độc chất liều lượng thấp để giữ vững lòng tin của họ.


Hạ An hít một hơi thật sâu, đưa ly sữa lên môi. Vị ngọt của mật ong ngụy trang không thể che giấu hoàn toàn vị đắng chát, ngai ngái của hóa chất độc hại bám vào đầu lưỡi. Cô uống một ngụm lớn, cố tình giữ một phần nước sữa dưới kẽ răng sâu phía trong và lưỡi theo quy tắc tráo thuốc tự học, rồi giả vờ nuốt trôi một cách tự nhiên trước sự giám sát trực tiếp không rời mắt của Tần Nhã và vú Mai.


"Ngoan lắm, con gái của mẹ," Tần Nhã mỉm cười thỏa mãn, khẽ vỗ vai cô một cái rồi quay người bước ra ngoài. "Uống hết rồi đi ngủ đi nhé."


Vú Mai không đi ngay. Bà ta đứng im trong bóng tối sát cửa phòng, ánh mắt lạnh lẽo như một con chim ưng săn mồi dán chặt vào từng chuyển động của Hạ An. Hạ An đặt ly sữa còn một nửa xuống bàn, quay lưng lại với vú Mai, cố gắng giữ nhịp thở đều đặn bất chấp cơn chóng mặt bắt đầu nhen nhóm từ ngụm sữa đầu tiên đã nuốt trôi.


Cô biết, đêm nay chỉ mới là sự khởi đầu của một cuộc chiến sinh tử thầm lặng bên trong tổ ấm thủy tinh lộng lẫy này.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!