Nhạc nềnEpicBattle_Deity

Bẫy Từ Trường Và Cái Giá Của Sự Tự Do

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão cát sắt rít gào qua khe núi hẹp của hành tinh rác Kepler-9, cuốn theo những mảnh vụn kim loại sắc nhọn va đập loảng xoảng vào vách đá rỉ sét. Không khí đậm đặc mùi lưu huỳnh và bức xạ phóng xạ độc hại, lạnh buốt đến mức mỗi hơi thở ra đều hóa thành một làn sương xám xịt.


Lâm Tinh Lan kéo lê bước chân trên nền đất đá lởm chởm. Nửa thân người bên phải của cô tê dại hoàn toàn, cánh tay phải buông thõng vô lực như một khúc gỗ chết. Phản phệ từ ca khế ước máu tinh thần tối cổ với lính gác cấp SS Thương Vân ở tập trước vẫn đang âm ỉ tàn phá hệ thần kinh trung ương của cô, để lại những cơn co thắt dữ dội chạy dọc màng não. Dưới lớp băng gạc y tế quấn chặt quanh đầu, mắt trái của cô nóng rát như bị lửa đốt, máu tươi rỉ ra thấm đỏ một mảng vải trắng. Thị lực thường của mắt trái đã biến mất vĩnh viễn, nhưng tầm nhìn năng lượng của nó đang rực sáng ánh bạc lạnh lẽo, hiển thị thế giới dưới dạng những đường vân năng lượng mờ ảo.


Bằng bàn tay trái duy nhất còn cử động được, Tinh Lan siết chặt vạt áo chiến giáp rách nát của Thương Vân, dùng hết chút sức tàn lực kiệt gồng người kéo anh đi. Cơ thể của vị tướng lĩnh lính gác cao lớn, vạm vỡ nặng nề như một khối thép nguội. Dù màng não rách nát của anh đã được cô khâu vá tạm thời, lôi điện SS cũng đã được kiềm chế bởi chiếc Vòng cổ khế ước từ tính bọc hợp kim rỉ sét, nhưng Thương Vân vẫn đang ngủ đông sâu để hồi phục thể lực, thỉnh thoảng chỉ có vài tia điện nhỏ lách tách xẹt qua cổ áo.


Sau vụ nổ lò phản ứng hạt nhân phụ mà lão binh Tần Thiết kích hoạt để tạo bão điện từ đánh lạc hướng Hắc Lang, họ đã tạm thời thoát khỏi tầm quét của radar. Nhưng cái giá phải trả quá đắt. Căn cứ tàu sân bay đổ nát – mái nhà duy nhất của cô – đã sụp đổ hoàn toàn. Tần Thiết và robot Mộc Đầu đã bị chôn vùi. Nỗi đau mất đi người thầy, người thân duy nhất vừa trỗi dậy đã bị lý trí lạnh lùng của Tinh Lan cưỡng chế đè nén xuống. Cô không được phép khóc, không được phép gục ngã lúc này. Bản năng sinh tồn tối cổ của một dẫn đường SSS mách bảo cô rằng nguy hiểm chưa hề qua đi.


*BỊCH. BỊCH. BỊCH.*


Tiếng bước chân kim loại nặng nề, dồn dập dội vào vách đá rỉ sét phía sau, xé rách tiếng gầm rú của bão cát sắt.


Tinh Lan rùng mình. Qua tầm nhìn năng lượng của mắt trái, cô nhìn thấy một luồng sáng hỏa hệ màu đỏ cam cuồng bạo đang lao nhanh đến từ phía sau khúc cua của khe núi. Đó là năng lượng của một lính gác cấp C.


"Con câm kia! Mày nghĩ mày có thể trốn chạy khỏi tay tao sao?"


Giọng nói khàn đặc, đầy sát khí vang lên. Lý Sát – phó đốc công của khu mỏ sắt rỉ số 4 – lao ra khỏi màn sương bụi. Gã đàn ông cao lớn có vết sẹo chéo qua mặt rít lên một tiếng cười tàn ác. Gã mặc bộ giáp bọc thép rỉ sét nặng nề của tuần tra Đế quốc, hai cánh tay vạm vỡ bọc trong các khớp thủy lực, tay phải lăm lăm chiếc búa tạ khổng lồ bọc đinh gai làm từ thép hợp kim siêu nặng. Đi theo sau gã là ba tên thợ săn tiền thưởng trang bị súng trường laser quân dụng.


Lý Sát nhìn thấy Lâm Tinh Lan đang chật vật kéo theo Thương Vân, đôi mắt gã rực lên lòng tham lam tột độ. Gã đã nhận được mật lệnh truy quét đỏ từ Tháp chi nhánh, phần thưởng cho việc bắt sống dẫn đường tự do SSS này đủ để gã mua một tấm hộ chiếu công dân danh dự và rời khỏi hành tinh rác chết chóc này mãi mãi. Hơn thế nữa, gã muốn tự tay đập nát sọ con câm này để trả thù cho màng não bị nhói đau liên tiếp của mình ở khu mỏ.


"Lý Sát..." Tinh Lan thầm gọi tên gã trong lòng, đôi môi mím chặt đến mức rớm máu. Gã chính là kẻ mười năm trước đã dùng chiếc búa tạ bọc đinh gai kia đập chết chú nuôi Lâm Đình của cô ngay trước mắt hai chị em cô. Nợ máu chồng chất nợ máu.


Nhưng cô biết, với thể trạng kiệt quệ hiện tại, một tay bị liệt, màng não rạn nứt, cô tuyệt đối không thể đối đầu vật lý hay dùng tinh thần lực áp chế trực diện một lính gác cấp C hung hãn như Lý Sát. Sợi chỉ liên kết ý thức của cô không thể phóng ra khi màng não đang quá tải cảm giác sâu sắc.


Phải dùng trí tuệ để chiến đấu.


Tinh Lan liếc nhanh qua địa hình xung quanh. Khe núi hẹp này chính là nơi cô từng nhặt nhạnh phế liệu động cơ phản vật chất và tụ điện hạt nhân cũ để chôn giấu một "Bẫy từ trường tự chế" theo sơ đồ thiết kế trong sổ tay của cậu họ Lâm Viễn. Cô đã chuẩn bị bẫy này từ nửa năm trước để đề phòng thú biến dị, không ngờ hôm nay lại phải dùng đến để diệt kẻ thù.


"Chạy đi đâu nữa?" Lý Sát gầm lên, vung chiếc búa tạ khổng lồ nện mạnh xuống mặt đất.


*OÀNG!*


Lực đập cực đại của lính gác cấp C cường hóa thể chất làm nứt toác mặt đất đá rỉ sét. Một luồng chấn động vật lý mạnh mẽ lan tỏa, hất văng những tảng đá rác xung quanh. Tinh Lan bị dư chấn hất ngã nhào xuống đất, khuỷu tay trái trầy xước rớm máu, nhưng cô vẫn dùng hết sức che chở cho đầu của Thương Vân không bị va đập.


Cô gắng gượng bò dậy, kéo lê Thương Vân lùi lại, cố ý dẫn dụ Lý Sát bước vào tâm vòng tròn từ tính ngầm cách đó 5 mét.


"Chết đi, con câm!" Hai tên thợ săn tiền thưởng đi sau Lý Sát nâng súng trường laser lên, nổ súng bắn tỉa trực diện vào chân cô.


*VÚT! VÚT!*


Tinh Lan nghiến răng, dùng bàn tay trái duy nhất rút khẩu súng từ trường phế thải tự chế giắt bên hông ra, bóp cò bắn liên tiếp hai phát để cản địa.


*LÁCH TÁCH! LÁCH TÁCH!*


Khẩu súng lục tự chế bắn ra hai luồng xung điện từ ngắn màu xanh lam nhạt. Nhưng lớp giáp bọc thép ngoài của hai tên thợ săn quá dày, đạn điện từ chỉ tạo ra những tia lửa nhỏ trên mặt giáp rồi bị nảy ra vô hại.


"Hừ, thứ đồ chơi phế thải!" Lý Sát cười khẩy, sải bước dài tiến lại gần. Gã vung chiếc roi điện cao áp bọc sợi dẫn tinh thần lực lên, dòng điện cao thế lách tách rợn người sẵn sàng quất xuống màng não đang rỉ máu của cô.


Ba bước. Hai bước. Một bước.


Chân phải bọc thép nặng nề của Lý Sát dẫm mạnh lên một tấm hợp kim rỉ sét nằm chìm dưới lòng đất cát – chính là tâm của trận địa bẫy.


*Chính là lúc này!*


Tinh Lan không thể dùng tay để kích nổ từ xa vì thiết bị kích nổ cơ học đã bị phá hủy trong vụ nổ căn cứ. Cô bắt buộc phải dùng màng não SSS tối cổ của mình để phát ra một xung sóng não kích hoạt trực tiếp từ xa thông qua dị năng "Bẫy từ trường cộng hưởng".


Cô nhắm mắt lại, tập trung chút tinh thần lực mỏng manh còn sót lại vào thùy trán. Màng não rạn nứt gào thét đau đớn như có hàng ngàn cây kim châm cứu cắm sâu vào da thịt. Cơn đau co thắt dội ngược khiến mắt trái cô chảy thêm một dòng máu tươi ấm nóng dọc theo gò má.


*KÍCH HOẠT!*


Một làn sóng não vô hình, mang tần số cộng hưởng tối cổ phát ra từ trán cô, đánh thẳng vào bộ cảm biến từ tính của bẫy chôn dưới đất.


*UỲNH!!!*


Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ lòng đất. Mặt đất đá rỉ sét nứt toác ra, giải phóng một luồng sóng xung kích từ trường khổng lồ hình vòng tròn màu xanh lam rực sáng rực rỡ cả thung lũng đêm tối. Luồng từ trường mạnh đến mức làm bóp méo không khí xung quanh, hút toàn bộ các hạt bụi sắt rỉ lơ lửng tạo thành một cơn lốc xoáy kim loại bao bọc lấy Lý Sát và toán thợ săn.


*RÈ RÈ! XOẸT XOẸT!*


Toàn bộ hệ thống điện tử, chip sinh học và giáp bọc thép của Lý Sát cùng ba tên thợ săn bị quá tải mạch điện nghiêm trọng. Ánh đèn pha trên mũ bảo hiểm của chúng phụt tắt, các khớp thủy lực của bộ giáp bọc thép nặng nề đột ngột bị bó cứng hoàn toàn, khóa chặt cơ thể chúng đứng im lìm như những bức tượng sắt giữa thung lũng.


"Đáng chết! Cái gì thế này? Giáp của tao... giáp của tao bị khóa rồi!" Lý Sát gầm lên kinh hoàng, gã cố gắng cử động hai cánh tay nhưng các khớp thủy lực bọc thép nặng nề không hề nhúc nhích.


Tinh Lan không bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một này. Dựa trên kiến thức bẻ khóa mạch điện cơ giáp học được từ sổ tay của cậu họ Lâm Viễn, cô biết điểm yếu chí mạng của bộ giáp tuần tra Đế quốc nằm ở bộ điều khiển trung tâm nằm ngay trước ngực và sau gáy.


Cô nâng khẩu súng từ trường phế thải lên bằng tay trái, nhắm thẳng vào khe hở khớp giáp ngực của Lý Sát – nơi từ trường đang làm rò rỉ dòng năng lượng hạt nhân mờ nhạt – và bóp cò liên tiếp.


*PẰNG! PẰNG! PẰNG!*


Các luồng xung điện từ mạnh mẽ bắn trúng khớp giáp ngực, tạo ra những tiếng nổ lách tách và khói đen bốc lên ngùn ngụt. Dòng năng lượng cung cấp cho bộ giáp của Lý Sát bắt đầu bị rò rỉ dữ dội, mạch điều khiển trung tâm bị đoản mạch hoàn toàn.


Tuy nhiên, khẩu súng từ trường tự chế của cô không được thiết kế để chịu đựng dòng điện áp cao liên tục như vậy.


*ĐOÀNG!*


Tụ điện hạt nhân mini bên trong báng súng bị quá nhiệt đột ngột và nổ tung ngay trên tay trái của cô. Sức nóng của vụ nổ nhỏ hất văng khẩu súng thành những mảnh vụn rỉ sét, đồng thời luồng nhiệt lượng cực đại thiêu rụi lòng bàn tay trái của Tinh Lan, để lại một vết bỏng nặng rỉ máu đen kịt.


"Á..."


Tinh Lan cắn chặt răng để không phát ra tiếng thét đau đớn. Cả hai bàn tay của cô giờ đây đều đã bị phế hoàn toàn: tay phải liệt xúc giác do phản phệ khế ước, tay trái bỏng nặng rách da thịt do nổ súng. Nỗi đau thể xác tột cùng dội ngược về màng não khiến cô khuỵu xuống bên cạnh Thương Vân, hơi thở dồn dập, yếu ớt.


Nhưng bẫy từ trường khổng lồ chỉ có tác dụng khống chế trong vòng 30 giây.


"Con khốn! Mày dám dùng bẫy từ trường hại tao!"


Lý Sát gầm lên cuồng nộ. Dù bộ giáp bọc thép bọc ngoài đã bị khóa cứng và mất hoàn toàn năng lượng thủy lực, nhưng gã là một lính gác cấp C sở hữu dị năng cường hóa thể chất lực lượng cực hạn. Sức mạnh cơ bắp thuần túy của gã vượt xa người thường gấp mười lần.


Gã gồng hai cánh tay vạm vỡ, các thớ cơ bắp dưới lớp giáp thép nổi rõ như những con giun đất khổng lồ, phát ra những tiếng xương khớp kêu răng rắc ghê rợn. Gã dùng sức mạnh cơ bắp thô bạo cưỡng chế bẻ gãy các khớp thủy lực đã bị bó cứng của bộ giáp.


*RẮC! XOẠC!*


Lớp vỏ thép rỉ sét quanh vai gã bị nứt toác ra, văng ra những mảnh ốc vít rỉ sét. Lý Sát tự do thoát khỏi sự kiềm chế của bộ giáp chết. Gã vung chiếc búa tạ khổng lồ bọc đinh gai bằng tay không, gương mặt sẹo rỗ đầy sát khí cuồng bạo lao thẳng về phía Lâm Tinh Lan.


"Tao sẽ đập nát đầu mày như đã từng đập chết con chó Lâm Đình mười năm trước!"


Lý Sát vung cao chiếc búa tạ khổng lồ, đinh gai rỉ sét phản chiếu ánh sáng bạc mờ ảo của bão cát sắt, mang theo ngàn cân lực lượng giáng mạnh xuống đỉnh đầu của Lâm Tinh Lan đang nằm bất động dưới đất.


Tinh Lan nhìn chiếc búa tạ đang phóng to dần trong mắt trái rực sáng ánh bạc của mình. Cô không thể di chuyển, không thể chống cự. Cả hai tay cô đều đã tàn phế, màng não rạn nứt sâu sắc không thể bộc phát thêm một tia tinh thần lực nào nữa.


Cái chết cận kề trong gang tấc.


Nhưng cô không hề hối hận. Cô đã dùng hết trí tuệ và dũng cảm của mình để chiến đấu cho tự do ý chí đến hơi thở cuối cùng.


*VÚT!!!*


Chiếc búa tạ mang theo tiếng xé gió rùng rợn giáng xuống, chỉ còn cách trán cô đúng ba phân.


*XOẠT! ĐOÀNG!!!*


Một tiếng nổ sấm sét kinh hoàng vang lên ngay bên tai cô.


Một cánh tay vạm vỡ bọc trong lớp chiến giáp rách nát, rực sáng những luồng lôi điện xanh lam khổng lồ rít lên chói tai, đột ngột vươn ra từ phía sau lưng cô, chuẩn xác và vững chãi chộp chặt lấy cán búa tạ bọc đinh gai của Lý Sát ngay trước khi nó kịp chạm vào da thịt Tinh Lan.


Dòng lôi điện SS cuồng bạo chạy dọc theo cán búa, giật nổ tung toàn bộ đinh gai rỉ sét thành tro bụi trong nháy mắt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!