Bão Điện Từ Và Cuộc Săn Đuổi Bắt Đầu
Không khí bên trong hầm chứa nhiên liệu rỗng của Tần Thiết lạnh buốt, nồng nặc mùi dầu máy rỉ sét và lưu huỳnh đậm đặc. Sau ca khế ước máu tinh thần đầy tàn khốc, không gian vốn bão bùng lôi điện giờ đây im lìm đến đáng sợ. Thương Vân quỳ trên nền thép lạnh, hai cánh tay vạm vỡ bọc trong lớp chiến giáp rách nát ôm chặt lấy Lâm Tinh Lan vào lòng. Đôi mắt anh, vốn rực sáng lôi điện xanh lam hoang dại của một lính gác cấp SS bạo tẩu, giờ đây đã thu liễm lại, chỉ còn những tia điện nhỏ lách tách chạy quanh chiếc Vòng cổ khế ước từ tính bọc hợp kim rỉ sét đeo trên cổ.
Lâm Tinh Lan nằm bất động trong vòng tay anh. Gương mặt cô nhợt nhạt không một giọt máu, mồ hôi lạnh thấm đẫm mái tóc đen rối bám đầy bụi sắt. Dưới lớp băng gạc y tế quấn quanh mắt trái, máu tươi vẫn rỉ ra từng vệt đỏ sẫm, thấm đẫm một góc vải trắng rồi chậm rãi nhỏ xuống bờ vai gầy guốc. Phản phệ từ khế ước máu tối cổ quá tàn khốc. Sóng lôi điện cuồng bạo của Thương Vân dội ngược toàn bộ vào màng não SSS đang rạn nứt của cô, khiến nửa thân người bên phải của cô tê dại hoàn toàn, xúc giác ở tay phải biến mất không còn một chút cảm giác.
Ở phía cửa hầm ngầm, một bóng người đang đứng im lịm trong bóng tối. Hàn Sâm – gã lính gác lôi hệ thiên tài cấp B bị phế thải – đang run rẩy. Hắn đã bám đuôi Tinh Lan từ chợ đen về đến đây, chứng kiến toàn bộ luồng ánh sáng đỏ rực của khế ước máu tinh thần tối cổ cưỡng chế khóa chặt dòng lôi điện cấp SS của Thương Vân. Kinh mạch lôi điện bị tắc nghẽn của chính hắn đang co thắt dữ dội, cộng hưởng vô thức với nguồn năng lượng thanh tẩy ấm áp còn sót lại trong không khí.
“Khế ước máu tinh thần tối cổ... Cô ta thực sự là một dẫn đường SSS...” Hàn Sâm thì thào, giọng khàn đặc vì kinh hoàng và khao khát. Hắn nhìn chằm chằm vào Tinh Lan, đôi mắt sắc bén như điện của hắn dao động kịch liệt. Bản năng lính gác thúc giục hắn lao lên cướp lấy nữ dẫn đường này để tự cứu mạng màng não đang điên loạn của mình, nhưng uy áp lôi điện SS lạnh lùng phát ra từ Thương Vân đang khóa chặt lấy hắn.
Thương Vân khẽ ngẩng đầu. Ánh mắt anh nhìn Hàn Sâm không còn sự hoang dại của dã thú, mà là sự lạnh lùng, tỉnh táo và đầy sát khí của một hộ vệ tối cao. Anh siết chặt cánh tay bế Tinh Lan, lôi điện quanh chiếc vòng cổ khế ước khẽ reo lên, sẵn sàng xé xác kẻ trước mặt nếu hắn dám tiến thêm một bước.
“Đừng... đừng hiểu lầm.” Hàn Sâm lùi lại nửa bước, giơ hai tay lên để tỏ ý không có thù địch. “Ta không muốn chết dưới tay một lính gác hoàng gia cấp SS. Nhưng ta phải cảnh báo các người. Xung điện từ bùng phát từ ca khế ước vừa rồi quá mạnh. Nó đã xuyên qua toàn bộ màng lọc từ tính của hầm ngầm này. Khương Nguyệt... con gái nuôi của Hắc Lang, thiên tài lập trình của băng thợ săn, chắc chắn đã quét trúng tọa độ này.”
Đúng lúc đó, tiếng bước chân vội vã vang lên từ phía cầu thang sắt. Tần Thiết – lão binh rác thải cụt tay – lao xuống hầm. Nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn, thiết bị triệt tiêu lôi điện nổ tung thành mảnh vụn, Tinh Lan hôn mê rỉ máu, và sự xuất hiện của Hàn Sâm, gương mặt già nua đầy sẹo của ông biến đổi kịch liệt.
“Hàn Sâm! Mày dám bám đuôi con bé về đây?” Tần Thiết gầm lên, cánh tay trái duy nhất của ông nâng khẩu súng trường laser phế liệu lên, chĩa thẳng vào ngực gã thanh niên kiêu ngạo. “Nếu mày không muốn tao bắn nát sọ mày ngay tại đây, ngậm miệng lại và cút đi!”
Hàn Sâm nhìn Tần Thiết, rồi lại nhìn lướt qua Lâm Tinh Lan đang hôn mê sâu. Hắn khẽ nắm chặt lòng bàn tay cất giấu mạt sắt siêu dẫn bám dính tàn dư sóng SSS ấm áp, nhếch môi cười lạnh: “Tần lão đầu, ông nghĩ một khẩu súng rách có thể giữ chân tao sao? Tao đi. Nhưng Hắc Lang đang dẫn theo toàn bộ quân đoàn thợ săn tiền thưởng tiến về đây. Nếu ông muốn cô ta sống, lo mà chạy đi.”
Nói xong, Hàn Sâm vận hành tốc độ di chuyển cực nhanh của phong hệ kết hợp lôi điện, lặng lẽ lướt đi trong bóng tối của đường ống dẫn phế thải, biến mất không một dấu vết. Hắn không báo cáo cô cho đốc công, bởi trong lòng hắn, cô gái câm này là hy vọng duy nhất để hắn khôi phục kinh mạch lôi điện bị phế thải.
***
Cùng lúc đó, tại tổng hành dinh của băng thợ săn tiền thưởng Hắc Lang nằm sâu trong lòng núi rác phía Bắc Kepler-9.
Trong một khoang điều khiển công nghệ cao ngập tràn ánh sáng neon xanh lạnh lẽo, Khương Nguyệt ngồi trước một dàn màn hình holographic khổng lồ. Gương mặt thiếu nữ mặc trang phục sợi carbon lấp lánh phản chiếu những dòng mã quét dữ liệu màu đỏ chạy dọc võng mạc qua cặp kính bảo hộ phân tích. Đôi ngón tay thon dài, nhanh nhẹn của cô ta gõ liên tục trên bàn phím siêu dẫn.
“Tín hiệu xung kích từ trường S-class... Không, đây là dao động màng não tối cổ vượt ngưỡng SSS.” Khương Nguyệt lẩm bẩm, đôi mắt cô ta rực lên sự phấn khích cuồng nhiệt của một kẻ cuồng công nghệ. “Lớp ngụy trang của hầm ngầm ngoại vi mỏ số 4 đã bị phá vỡ hoàn toàn. Tọa độ mục tiêu đã được khóa chặt.”
Cô ta nhấp môi cười lạnh, nhấn một nút đỏ trên bảng điều khiển để truyền dữ liệu thời gian thực sang thiết bị quét hồng ngoại điều khiển bằng sóng não của cha nuôi mình.
“Gửi tọa độ cho Hắc Lang. Mẫu thử SSS-01... mày không thoát được đâu.”
Ngoài thung lũng rác hoang tàn, tiếng gầm rú của hàng chục động cơ xe bọc thép địa hình hạng nặng vang lên rùng rợn. Hắc Lang – gã thủ lĩnh thợ săn tiền thưởng khét tiếng với chiếc áo măng tô đen bám đầy bụi rỉ sét – đang đứng trên nóc chiếc xe chỉ huy bọc thép phản vật chất. Thiết bị quét hồng ngoại gắn trên mắt phải của gã nhấp nháy ánh đỏ rực, hiển thị sơ đồ đường đi dẫn thẳng đến Căn cứ tàu sân bay rác đổ nát của Tần Thiết.
“Toàn quân xuất kích!” Hắc Lang ra lệnh qua bộ đàm sóng não. “Bắt sống dẫn đường tự do SSS. Tháp chi nhánh sẽ trả giá bằng một rương dịch dinh dưỡng tinh khiết hoàng gia cho cái đầu của cô ta!”
Đoàn xe săn mồi phóng nhanh qua các núi rác khổng lồ, xé rách bầu khí quyển xám xịt đầy bụi phóng xạ, tạo thành một gọng kìm sắt thép bao vây khu mỏ số 4.
***
Tại hầm trú ẩn dưới lòng đất của xác tàu sân bay rác.
Tần Thiết vứt khẩu súng trường xuống đất, lao đến bên cạnh Thương Vân. Ông đặt tay lên ngực Lâm Tinh Lan, cảm nhận nhịp tim của cô đập loạn xạ, yếu ớt dưới lớp máy trợ tim sinh học rỉ sét đã bị nứt nhẹ lớp vỏ bảo vệ.
“Khế ước máu đã hoàn thành, nhưng màng não của con bé bị quá tải cảm giác nghiêm trọng do lôi điện của cậu dội ngược.” Tần Thiết nói gấp gáp với Thương Vân. “Hạm đội thợ săn của Hắc Lang đang đến. Chúng ta không thể trốn chạy thụ động bằng chiếc xe tải rác thông thường khi con bé đang hôn mê thế này. Radar định vị của Khương Nguyệt sẽ khóa chặt chúng ta trong vòng ba phút.”
Thương Vân ôm chặt Tinh Lan, cơ bắp toàn thân anh gồng lên, dòng điện lách tách quanh cổ anh như muốn bộc phát. “Tôi sẽ giết sạch chúng.”
“Không được!” Tần Thiết quát lớn, cánh tay cụt của ông chỉ thẳng vào Thương Vân. “Cậu vừa được khâu vá màng não, lôi điện chưa ổn định hoàn toàn. Nếu cậu bộc phát Cuồng bạo lôi đình lúc này, màng não của Tinh Lan sẽ bị nổ tung ngay lập tức qua liên kết khế ước máu! Cậu muốn giết chết chủ nhân của mình sao?”
Câu nói “giết chết chủ nhân” như một gáo nước lạnh dập tắt ngọn lửa lôi điện trong mắt Thương Vân. Anh nhìn xuống gương mặt rỉ máu của Tinh Lan, răng nghiến chặt đến mức rớm máu. Bản năng khế ước bắt buộc anh phải đặt sự an toàn của cô lên trên hết.
“Vậy phải làm sao?” Thương Vân trầm giọng hỏi.
“Ta sẽ ở lại kích hoạt lò phản ứng hạt nhân phụ của tàu sân bay cũ.” Ánh mắt Tần Thiết rực lên một quyết tâm sinh tử tàn nhẫn. “Năng lượng hạt nhân rò rỉ sẽ tạo ra một cơn bão điện từ giả (EMP storm) quy mô lớn. Nó sẽ làm mù hoàn toàn radar định vị của Khương Nguyệt và hệ thống máy quét của băng Hắc Lang trong vòng 5 phút. Trong thời gian đó, cậu phải bế Tinh Lan đi qua đường ống xả áp phụ, chạy trốn sâu vào thung lũng rác vòng ngoài!”
“Còn ông?” Thương Vân nhìn lão binh cụt tay.
Tần Thiết cười khàn khàn, vỗ vỗ vào lớp vỏ thép rỉ sét của robot dọn rác Mộc Đầu đang đứng im lặng bên cạnh. “Ta đã sống ở b bãi rác này đủ lâu rồi. Mộc Đầu đã được Tinh Lan lập trình lại thuật toán chiến đấu AI cổ đại bằng Kỹ thuật lập trình ý thức robot thế hệ cũ. Nó sẽ cùng ta ở lại làm lá chắn chặn đường truy binh.”
Robot Mộc Đầu rùng mình, ba bánh xe rỉ sét của nó chuyển động lách cách, mắt camera đơn độc phát ra ánh sáng vàng nhạt ổn định. Tay phải của nó, vốn là một khẩu súng từ trường phế thải tự chế, khẽ nâng lên, phát ra tiếng sạc năng lượng trầm đục. Nó đứng chắn trước cửa hầm, trung thành tuyệt đối với mệnh lệnh bảo vệ Lâm Tinh Lan.
“Đi mau!” Tần Thiết hét lớn.
Thương Vân không do dự nữa. Anh bế bổng Lâm Tinh Lan lên bằng cả hai tay, đầu cô tựa sát vào ngực anh, che chở cho cô bằng cả cơ thể to lớn của mình. Anh lao thẳng vào đường ống xả áp phụ tối tăm, luồn lách qua những co thắt chật hẹp của xác tàu đắm hướng về phía thung lũng rác vòng ngoài.
***
Chỉ một phút sau khi Thương Vân rời đi, tiếng nổ lớn vang lên từ phía trên cảng tàu sân bay đổ nát.
*ẦM! ẦM! ẦM!*
Những loạt đạn pháo laser và tên lửa phản vật chất từ đoàn xe bọc thép của băng Hắc Lang bắn phá dữ dội lớp vỏ thép rỉ sét của xác tàu sân bay, khiến cả pháo đài khổng lồ rung chuyển kịch liệt. Bụi sắt và khói độc lưu huỳnh tràn ngập hành lang.
“Tiến lên! Lục soát toàn bộ các khoang tàu! Bắt sống con câm kia!” Tiếng quát của các thợ săn tiền thưởng vang lên từ phía cổng chính.
Tần Thiết đứng trong phòng điều khiển lò phản ứng hạt nhân cũ, một tay nhanh nhẹn thao tác trên bảng điều khiển bám đầy dầu mỡ. Ông gạt mạnh cần gạt năng lượng chính xuống mức cực hạn.
“Mộc Đầu, kích hoạt thuật toán chiến đấu! Bắn pháo từ trường!” Tần Thiết ra lệnh qua bộ đàm.
Robot Mộc Đầu di chuyển nhanh nhẹn bằng ba bánh xe xích rỉ sét, lao thẳng ra ngã ba hành lang chính đối mặt với toán thợ săn tiền thưởng đi đầu. Mắt camera của nó quét nhanh qua các mục tiêu, thuật toán AI cổ đại do Tinh Lan viết tự động tính toán quỹ đạo di chuyển và điểm yếu điện từ của xe bọc thép địch.
*BÙM! BÙM!*
Khẩu súng từ trường phế thải trên tay phải Mộc Đầu bắn ra hai luồng xung mạch điện từ cực mạnh màu xanh lam. Luồng xung kích đánh trúng hai chiếc xe đi đầu của toán thợ săn, làm quá tải hoàn toàn hệ thống tụ điện của chúng. Tiếng nổ lách tách vang lên, hai chiếc xe bọc thép mất kiểm soát, đâm sầm vào vách núi rác bên cạnh rồi bốc cháy dữ dội. Những tên thợ săn bên trong bị sóng điện từ gây choáng váng, ngã quỵ xuống đất.
“Đáng chết! Một con robot rác thải mà lại có súng từ trường quân dụng?” Tên đội trưởng thợ săn gầm lên, vung súng laser nã đạn liên tiếp vào Mộc Đầu.
Mộc Đầu vươn tấm khiên thép rỉ sét cắt ra từ vỏ tàu chiến lên đỡ đạn. Những tia laser bắn phá làm nóng đỏ mảng khiên thép, bắn ra những tia lửa rực trời, nhưng cơ thể máy móc của nó vẫn đứng vững như một bức tường sắt bất khả xâm phạm, bảo vệ lối vào hầm ngầm.
Trong phòng điều khiển, lò phản ứng hạt nhân phụ rít lên chói tai, ánh sáng đỏ lòm cảnh báo quá tải bao trùm không gian.
“Bão điện từ... KHỞI ĐỘNG!”
Tần Thiết hét lên, dùng khuỷu tay cụt đập mạnh vào nút kích nổ dự phòng.
*OÀNG!!!*
Một vụ nổ năng lượng hạt nhân khổng lồ bùng phát từ sâu trong khoang động cơ của tàu sân bay cũ. Nhưng vụ nổ không tạo ra lửa đỏ, mà giải phóng một luồng sóng xung kích điện từ (EMP) khổng lồ hình vòng tròn, phát ra tiếng ngân rung chói tai lan tỏa khắp phạm vi 5 dặm xung quanh.
Tại tổng hành dinh băng Hắc Lang, toàn bộ hệ thống holographic của Khương Nguyệt phụt tắt trong tích tắc. Màn hình tối đen, khói nhẹ bốc lên từ các tụ điện siêu dẫn bị quá tải.
“Radar bị mù hoàn toàn! Toàn bộ thiết bị định vị bị tê liệt trong 5 phút!” Khương Nguyệt đập mạnh tay xuống bàn, nghiến răng căm hận.
Trên chiến trường ngoại vi khu mỏ, toàn bộ hệ thống kính ngắm laser, radar quét hồng ngoại và động cơ điện tử của đoàn xe săn mồi băng Hắc Lang đồng loạt tắt lịm. Các thiết bị quét trên mắt của thợ săn tiền thưởng bắn ra những tia lửa nhỏ rồi hỏng hoàn toàn.
Nhưng cái giá phải trả vô cùng tàn khốc. Xác tàu sân bay rác cổ đại đổ sụp hoàn toàn dưới dư chấn của vụ nổ lò phản ứng. Những mảng thép khổng lồ nặng hàng chục tấn từ trần tàu rơi xuống rầm rầm, đè bẹp phòng điều khiển. Tần Thiết bị chôn vùi dưới đống đổ nát, ngọn lửa hạt nhân bùng lên thiêu rụi xưởng cơ khí bí mật – nơi trú ẩn ấm áp duy nhất của Lâm Tinh Lan.
Mộc Đầu cố gắng chặn đường bằng xích thép rỉ vòng ngoài, nhưng lớp giáp của nó bắt đầu bị ăn mòn bởi nhiệt độ cao. Nó vẫn đứng đó, mắt camera nhấp nháy ánh vàng nhạt yếu ớt, cho đến khi bị những mảng thép sụp đổ đè nghiến xuống đất.
***
Thương Vân bế Lâm Tinh Lan lao ra khỏi đường ống xả áp phụ ngay khi vụ nổ EMP bùng phát. Dư chấn của làn sóng điện từ dội ngược qua khế ước máu, khiến màng não của Tinh Lan co thắt nhẹ, cô rên rỉ vô thức trong cơn hôn mê sâu, những giọt máu tươi tiếp tục rỉ ra dưới lớp băng gạc rách nát.
Thương Vân kéo lê bước chân nặng nề qua thung lũng rác vòng ngoài. Nơi này là một lòng chảo khổng lồ được bao bọc bởi những núi rác cơ khí cao hàng trăm mét, bầu không khí xám xịt đầy bụi rỉ sét bay lượn tạo thành những vòi rồng nhỏ độc hại. Thể lực của anh chưa hồi phục hoàn toàn, lôi điện bị chiếc vòng cổ khế ước khóa chặt chỉ còn là những tia điện nhỏ chạy quanh cổ tay.
Anh đặt Tinh Lan nằm tựa vào một vách thép rỉ của một xác xe bọc thép bỏ hoang, vươn cánh tay bọc giáp che chắn cho cô khỏi những hạt bụi kim loại sắc nhọn đang bay lượn trong không khí.
“Tinh Lan... tỉnh lại đi...” Thương Vân khàn giọng thì thầm. Bản năng khế ước thúc giục anh phải bảo vệ cô, nhưng sự suy kiệt thể chất đang gặm nhấm sức lực của anh.
Đột nhiên, một tiếng rít xé gió rùng rợn vang lên từ phía trên đỉnh thung lũng rác.
*VÚT! OÀNG!*
Một lưỡi đao gió khổng lồ, cấu thành từ những luồng không khí bị nén cực đại phát ra ánh sáng xanh lam nhạt, chém thẳng từ trên trời xuống.
Lưỡi đao gió sắc bén như một dao cắt phân tử, chuẩn xác chém đôi chiếc xe bọc thép rác thải ngụy trang – phương tiện thoát thân duy nhất mà Tần Thiết đã chuẩn bị sẵn cho họ ở lối ra thung lũng. Tiếng kim loại bị chém đứt vang lên chói tai, hai nửa chiếc xe đổ sụp xuống đất rác, bắn ra những tia lửa điện đỏ rực.
Bụi rỉ sét mù mịt bị thổi bay sang hai bên, để lại một khoảng không gian trống rỗng ở giữa thung lũng.
Từ trên đỉnh núi rác cao vút, một bóng người chậm rãi bước xuống.
Hắc Lang.
Gã mặc chiếc áo măng tô đen bám đầy bụi rỉ sét, đôi giày bọc thép dẫm lên những mảnh phế liệu kim loại phát ra những tiếng động khô khốc, đều đặn như tiếng gõ cửa của tử thần. Thiết bị quét hồng ngoại bên mắt phải của gã đã bị hỏng hoàn toàn sau vụ nổ EMP của Tần Thiết, chỉ còn lại những sợi dây điện nhỏ rủ xuống gò má đầy sẹo.
Nhưng gã không cần đến thiết bị định vị.
Là một lính gác phong hệ cấp A tinh nhuệ, Hắc Lang có khả năng cảm nhận dòng di chuyển của không khí cực kỳ nhạy bén. Gã đứng chặn ngay lối ra duy nhất của thung lũng rác, đôi mắt sắc lạnh, kiên nhẫn như một con sói đói khóa chặt vào bóng dáng của Thương Vân và Lâm Tinh Lan đang nằm yếu ớt phía sau.
“Cơn bão điện từ của Tần lão đầu khá ấn tượng đấy.” Hắc Lang cười lạnh, giọng gã vang vọng khắp lòng chảo thung lũng. “Làm mù hoàn toàn radar của Khương Nguyệt. Nhưng các người quên rằng, một thợ săn thực sự chỉ cần dùng mắt thường và khứu giác để ngửi thấy mùi máu của con mồi.”
Gã giơ hai bàn tay lên, những luồng gió lốc sắc bén bắt đầu tụ tụ lại quanh các ngón tay gầy guốc của gã, tạo thành những lưỡi đao gió nhỏ rít lên xé gió ghê rợn.
“Chạy đi đâu, mẫu thử SSS-01?”
Hắc Lang dậm chân lao xuống, tốc độ của gã nhanh như một làn khói đen, khóa chặt mục tiêu bằng mắt thường, không cần radar.
Thương Vân đứng bật dậy chắn trước người Lâm Tinh Lan, đôi mắt anh rực lên ánh sáng lôi điện xanh lam yếu ớt nhưng đầy quyết liệt, sẵn sàng dùng cả sinh mạng để đối đầu trực diện với gã sát thủ cấp A phong hệ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!