Nhạc nềnEpicBattle_Deity

Khế Ước Máu Dưới Hầm Sâu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió lạnh rít gào qua khoảng sân chung của Khu mỏ sắt rỉ số 4, mang theo những hạt bụi kim loại sắc nhọn cứa vào da thịt. Lâm Tinh Lan đứng bất động giữa đống đổ nát, vạt áo khoác kỹ sư xám tro phần phật bay trong gió độc. Bên dưới lớp băng gạc trắng quấn quanh mắt trái, máu tươi vẫn đang rỉ ra từng giọt mặn chát, thấm đỏ một mảng vải rồi chậm rãi lăn xuống má cô.


Cách đó mười mét, phó đốc công Lý Sát đang đứng im lịm. Đôi mắt ti hí của hắn đỏ ngầu tơ máu, khóa chặt vào bóng dáng gầy gò của cô gái câm. Màng não của gã lính gác cấp C này vẫn đang giật lên từng hồi đau buốt sau khi đòn búa tạ của hắn bị bẻ lệch một cách quỷ dị. Trực giác dã thú của hắn đang gào thét rằng kẻ đứng sau trò nhiễu loạn này chính là cô.


Lý Sát nhấc chiếc búa tạ bọc đinh gai lên, tiếng xích sắt rít lên khô khốc trên nền đá rỉ. Hắn sải bước tiến lại gần Tinh Lan, mỗi bước chân nặng nề như muốn nghiền nát lớp đất đá dưới chân.


“Con câm kia... Mắt của mày bị làm sao?” Giọng hắn khàn đặc, đầy sát khí. “Đưa máy quét đây! Tao muốn tự tay lột cái đống băng gạc thối tha trên mặt mày ra xem mày đang giấu cái gì!”


Áp lực từ một lính gác cấp C bộc phát khiến không khí xung quanh như đông cứng lại. Thạch Đầu đang nằm thoi thóp bên cạnh cô khẽ rên rỉ, cố gắng vươn tay ra như muốn chắn trước người cô, nhưng anh đã quá yếu.


Tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Tay phải của Tinh Lan vẫn liệt hoàn toàn, buông thõng vô lực. Nếu Lý Sát giật phăng băng gạc, đồng tử màu bạc rực sáng sóng tinh thần SSS tối cổ của cô sẽ lộ diện ngay dưới ánh đèn pha cực mạnh của xe bọc thép. Khi đó, không chỉ cô mà cả Thương Vân dưới hầm cũng sẽ bị vây quét.


*Phải tạo ra một sự hỗn loạn.*


Tinh Lan bình tĩnh đến lạnh người. Cô không thể dùng tinh thần lực công kích trực diện nữa vì màng não cô đã rạn nứt đến giới hạn. Ánh mắt cô khẽ liếc qua chiếc xe đẩy phế liệu nằm nghiêng ngả bên cạnh. Nhờ tầm nhìn năng lượng kỳ dị của mắt trái, cô nhìn thấy một mạch điện ngầm của máy phát điện hạt nhân dự phòng của khu lều nằm ngay dưới vũng nước axit rỉ sét gần chân Lý Sát.


Tinh Lan âm thầm dùng mũi chân trái gạt mạnh một thanh sắt phế liệu siêu dẫn – thứ cô vừa nhặt được từ xưởng rèn – lăn thẳng vào khe hở của hộp cầu chì lộ thiên trên vách đá.


*Xoẹt! ĐOÀNG!*


Một tiếng nổ điện từ chói tai vang lên. Thanh sắt siêu dẫn tạo ra mạch đoản cực đại, kích nổ toàn bộ hệ thống tụ điện của khu lều tập thể. Ánh đèn pha cực mạnh từ chiếc xe bọc thép tuần tra phụt tắt trong tích tắc. Bóng tối dày đặc ập xuống, kèm theo những tiếng la hét hỗn loạn của đám thợ mỏ và binh lính tuần tra khi các thiết bị điện tử trên người họ đồng loạt chập mạch, bắn ra những tia lửa điện đỏ rực.


“Đáng chết! Chuyện gì thế này? Lũ ăn hại, mau bật nguồn dự phòng!” Lý Sát gầm lên, bị ánh chớp nổ làm lóa mắt trong giây lát.


Chỉ cần có thế. Tinh Lan lùi lại một bước, nhanh chóng hòa mình vào bóng tối quen thuộc của khu mỏ. Cô vận hành Quy tắc che giấu bức xạ tinh thần lực SSS, bước đi không tiếng động như một bóng ma xám tro. Cô lao thẳng về phía căn lều rách nát của mình, vục tay xuống dưới tấm đệm rơm ẩm mốc, chuẩn xác rút ra chiếc Vòng cổ khế ước từ tính (Bản thử nghiệm) và chiếc đồng hồ quả quýt hỏng của Lâm Nhã.


Cô không thể ở lại đây thêm một giây nào nữa. Lý Sát sẽ sớm nhận ra đây là một vụ phá hoại cố ý.


Tinh Lan luồn lách qua đường ống dẫn phế thải ngầm của khu mỏ, nơi chứa đầy nước thải axit ăn mòn nồng nặc mùi lưu huỳnh. Lớp băng gạc quấn quanh ngực rát bỏng do ngấm nước độc, nhưng cô không màng tới. Màng não cô đang rung lên bần bật. Qua sợi chỉ liên kết mờ nhạt, cô cảm nhận được một luồng năng lượng lôi điện bạo ngược đang cuộn trào điên cuồng dưới lòng đất sâu.


Thương Vân đang thức tỉnh. Và anh ta đang bạo tẩu.


Tinh Lan cắn chặt môi, cố nén cơn đau nửa đầu dữ dội đang hành hạ. Cô chạy như điên cuồng qua những lối mòn hoang dã hoang tàn của Kepler-9 hướng về phía pháo đài sắt rỉ.


Tuy nhiên, cảm giác ớn lạnh quen thuộc lại ập đến. Mắt trái màu bạc của cô nhìn thấu qua màn đêm bão bụi rỉ sét, phát hiện một luồng năng lượng lôi điện màu xanh lam nhạt đang di chuyển với tốc độ cực nhanh phía sau cô khoảng trăm mét.


Hàn Sâm.


Gã lính gác thiên tài kiêu ngạo kia đang bám theo cô. Trong lòng bàn tay hắn vẫn nắm chặt mạt sắt siêu dẫn mang tàn dư sóng SSS ấm áp mà hắn nhặt được ở quán rượu. Hắn muốn tìm ra sự thật về cô gái câm này.


Tinh Lan không còn thời gian để cắt đuôi hắn một cách hòa bình. Cô lao thẳng vào cửa khoang xả áp phụ của Căn cứ tàu sân bay rác đổ nát, trượt nhanh xuống đường ống dẫn nhiên liệu rỉ sét sâu hai mươi mét dưới lòng đất.


*Rầm!*


Ngay khi cô vừa chạm đất hầm trú ẩn, một luồng uy áp lôi điện khổng lồ cấp SS quất thẳng vào mặt cô, suýt chút nữa đã hất văng cô ngã ngửa ra sau.


Không gian hầm ngầm rộng lớn lúc này đã biến thành một địa ngục sấm sét thực sự. Thương Vân – vị tướng lĩnh lính gác lôi hệ mạnh nhất – đã tỉnh dậy từ trạng thái ngủ đông sâu. Nhưng anh không hề có lý trí. Đôi mắt anh rực lên ánh sáng xanh lam hoang dại, hắc khí nguyên thủy mờ ảo bao phủ quanh cơ thể cương nghị rách nát.


“Gào... uúuuu!”


Thương Vân gầm lên một tiếng đau đớn tột cùng, âm thanh va đập vào vách thép rỉ sét tạo ra những tiếng vang rùng rợn. Những tia sét xanh lam khổng lồ phóng ra từ cơ thể anh liên tục, giật nổ tung các Thiết bị triệt tiêu lôi điện tự chế lắp đặt quanh phòng. Hệ thống cột thu lôi tự chế của Tinh Lan bị quá tải dòng điện cực đại, nổ tung ngay nhịp sét thứ hai, bắn ra những mảnh gốm cách điện vỡ vụn.


Quy tắc cách ly từ trường lôi điện đã hoàn toàn sụp đổ. Những vòng từ tính siêu dẫn bố trí theo hình lục giác quanh hầm rít lên chói tai rồi chảy rữa dưới nhiệt độ cực cao của lôi điện SS. Sấm sét bạo tẩu bắt đầu đánh thẳng vào trần hầm, khiến những mảng rỉ sét và đất đá sạt lở rơi xuống rào rào.


Nếu không chặn anh ta lại ngay lập tức, toàn bộ hầm trú ẩn này sẽ sụp đổ, chôn vùi cả hai dưới lòng đất, và xung điện từ khổng lồ này sẽ vĩnh viễn phơi bày tọa độ của họ trước radar của hạm đội Đế quốc.


“Thương... Vân...” Tinh Lan mấp máy môi, nhưng không có âm thanh nào phát ra.


Cô siết chặt chiếc Vòng cổ khế ước từ tính trong bàn tay trái duy nhất còn cử động được. Tay phải của cô tê liệt hoàn toàn, buông thõng bên hông. Cô hít một hơi thật sâu, không màng đến những tia sét đang cày nát mặt đất kim loại dưới chân, lao thẳng vào tâm bão điện.


*Xoẹt! Xoẹt!*


Một tia sét sượt qua cổ tay trái của cô, để lại một vết bỏng điện cháy xém rớm máu. Cơn đau thấu xương khiến Tinh Lan rên rỉ trong lòng, nhưng cô vẫn không dừng bước. Cô áp sát vào cơ thể khổng lồ đang co giật của Thương Vân, vươn tay trái định khóa chiếc vòng cổ cơ khí vào cổ anh.


Nhưng ngay khi cô vừa chạm vào lớp da nóng rực của anh, bản năng tự vệ dã thú của một lính gác bạo tẩu cấp SS đã kích hoạt.


Thương Vân quay ngoắt lại, cánh tay vạm vỡ bọc lôi điện của anh vung ra nhanh như một tia chớp, chuẩn xác bóp chặt lấy chiếc cổ thanh mảnh của Tinh Lan. Móng tay sắc nhọn của anh cắm sâu vào da thịt cô, khiến những giọt máu đỏ tươi rỉ ra, chảy dọc xuống xương quai xanh.


“Khục...”


Tinh Lan bị nhấc bổng lên khỏi mặt đất bằng một lực lượng khổng lồ. Không khí trong lồng ngực cô bị vắt kiệt, gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên vì nghẹt thở. Đôi mắt hoang dại, lạnh lùng của Thương Vân nhìn cô không chút cảm xúc ấm áp, chỉ có sát ý hủy diệt vô thức của một kẻ điên loạn.


Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, chiếc đồng hồ quả quýt hỏng trong túi áo cô đột ngột tỏa ra một luồng nhiệt lượng ấm áp, như lời thì thầm của Lâm Nhã giữ cho màng não cô không bị sụp đổ dưới uy áp SS cực hạn.


Tập trung toàn bộ ý chí còn sót lại, Tinh Lan dùng hàm răng cắn mạnh vào đầu ngón tay trỏ của bàn tay trái đang tự do. Vị máu tanh nồng tràn ngập khoang miệng.


Cô vươn ngón tay đẫm máu trái của mình, chuẩn xác quẹt một đường máu tươi lên bộ cảm biến từ tính nhỏ màu bạc trên chiếc Vòng cổ khế ước từ tính.


*Tách!*


Bộ cảm biến nhận diện được ADN SSS tối cổ từ dòng máu của cô, lập tức kích hoạt mạch từ tính siêu dẫn bên trong. Chiếc vòng cổ rít lên một tiếng cơ khí trầm đục, tự động khép chặt lại quanh cổ Thương Vân.


“Quy tắc thiết lập khế ước máu tinh thần... KÍCH HOẠT!”


Tinh Lan hét lên một tiếng câm lặng trong màng não.


*OÀNG!!!*


Một luồng ánh sáng đỏ thẫm rực rỡ bùng phát từ chiếc vòng cổ, bện chặt lấy dòng lôi điện xanh lam của Thương Vân. Ngay lập tức, một khế ước hoa văn cổ xưa phức tạp, phát ra ánh sáng đỏ như máu hiện lên rực rỡ trên trán của cả hai người.


Nhưng cái giá phải trả của việc thiết lập khế ước máu tối cổ không qua hệ thống Đế quốc là vô cùng tàn khốc.


*Hự!*


Tinh Lan trợn tròn mắt, toàn thân co giật dữ dội. Toàn bộ đau đớn thể xác, sự hỗn loạn, oán khí và cơn bão lôi điện đang tàn phá màng não rách nát của Thương Vân dội ngược 100% về não bộ của cô qua sợi chỉ liên kết vừa được thiết lập vĩnh hằng.


Cảm giác đó giống như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đang đâm xuyên qua từng tế bào não, cào xé màng não SSS tối cổ của cô thành từng mảnh vụn. Tim cô co thắt dữ dội, đau đớn tột cùng khiến cô muốn ngất lịm đi ngay lập tức. Cô bị liệt xúc giác tay phải, nay nửa thân người bên phải cũng bắt đầu tê dại vì phản phệ dòng điện cực đại.


Nhưng cô bắt buộc phải chịu đựng. Cô vận dụng Đồng bộ hóa cảm giác tạm thời, dùng ý thức tối cổ của mình để bao bọc, khâu vá và xoa dịu cơn điên loạn của Thương Vân, gánh chịu thay anh phần lớn áp lực tinh thần.


“Ư... a...”


Thương Vân rên rỉ một tiếng trầm đục. Ánh sáng xanh hoang dại trong mắt anh từ từ tiêu tán, thay vào đó là sự kinh ngạc tột độ. Luồng lôi điện bạo phát ngoài kiểm soát của anh bắt đầu bị chiếc vòng cổ khế ước hấp thụ và triệt tiêu hoàn toàn nhờ dòng máu tối cổ của cô dẫn truyền.


Màng não đang rách nát, rỉ máu của anh bỗng dưng nhận được một luồng năng lượng xoa dịu ấm áp, dịu nhẹ và thuần khiết nhất mà anh từng được cảm nhận trong đời. Cơn đau đầu bạo tẩu hành hạ anh suốt nhiều năm qua biến mất như tuyết gặp ánh mặt trời.


Bàn tay đang bóp cổ Tinh Lan của Thương Vân vô thức nới lỏng ra.


Tinh Lan ngã quỵ xuống đất, thở dốc hụt hẫng. Thương Vân cũng quỳ sụp xuống bên cạnh cô. Hoa văn khế ước cổ xưa trên trán anh rực sáng lần cuối rồi chậm rãi ẩn sâu vào dưới da thịt.


Ánh mắt anh nhìn cô biến đổi hoàn toàn. Không còn sát ý dã thú, không còn sự điên loạn hoang dại. Đôi mắt sâu thẳm lạnh lùng của vị tướng lĩnh lính gác SS giờ đây tràn ngập sự quy phục tuyệt đối, sự trung thành cuồng nhiệt và một bản năng bảo hộ mạnh mẽ vô hạn dành riêng cho cô gái gầy gò trước mặt.


Anh là của cô. Vĩnh viễn.


Thương Vân vươn bàn tay run rẩy, nhẹ nhàng đỡ lấy bả vai của Tinh Lan, ôm cô vào lồng ngực ấm áp của mình như bảo vệ báu vật quý giá nhất vũ trụ.


Tinh Lan kiệt sức hoàn toàn. Mắt trái màu bạc của cô mờ đi, cô khẽ nhắm mắt lại, ngất lịm đi trong vòng tay của vị hộ vệ đầu tiên của mình.


Nhưng ca khế ước máu tối cổ vừa rồi đã tạo ra một xung điện từ cực đại vượt qua cả lớp ngụy trang rỉ sét của hầm ngầm, phóng thẳng lên không trung.


Cách đó hàng chục dặm, tại tổng hành dinh của băng thợ săn tiền thưởng Hắc Lang, màn hình holographic của thiên tài lập trình Khương Nguyệt đột ngột nhấp nháy đèn đỏ điên cuồng, khóa chặt một tọa độ nghi vấn duy nhất dưới lòng đất ngoại vi khu mỏ số 4.


Khương Nguyệt nhếch môi cười lạnh, những ngón tay nhanh chóng gõ phím:


“Tìm thấy mày rồi, mẫu thử SSS-01.”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!