Nhạc nềnEpicBattle_Deity

Móng Vuốt Của Đốc Công

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão bụi rỉ sét rít lên từng hồi qua những khe hở của các vách đá quặng nghèo nàn, mang theo cái lạnh buốt xương của đêm muộn mùa đông bức xạ tràn vào khu nhà tập thể tồi tàn của Khu mỏ sắt rỉ số 4.


Lâm Tinh Lan lặng lẽ lách người qua cánh cửa gỗ ép lỏng lẻo của căn lều rách nát của mình. Cánh tay phải của cô thõng xuống một cách vô lực dưới lớp áo khoác kỹ sư sờn rách rộng thùng thình, năm ngón tay chỉ mới khôi phục được khoảng mười phần trăm xúc giác sau khi hấp thụ nửa tuýp dịch dinh dưỡng thần kinh cấp thấp đổi được từ Yên tỷ. Cảm giác tê dại, lạnh ngắt chạy dọc từ bả vai xuống tận đầu ngón tay khiến cô gần như không thể tự nhấc tay lên. Màng não của cô vẫn âm ỉ những cơn đau nhói buốt – di chứng của sự quá tải cảm giác dữ dội từ ca khâu vá màng não cho Thương Vân trước đó.


Không kịp nghỉ ngơi, Tinh Lan dùng bàn tay trái còn cử động linh hoạt của mình lấy từ trong túi áo ra chiếc Vòng cổ khế ước từ tính (Bản thử nghiệm) vừa được rèn thô xong tại xưởng của A Bưu. Dưới ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn dầu hạt nhân phế thải tù mù, chiếc vòng cổ trông vô cùng thô kệch, xỉn màu bởi lớp hợp kim rác rỉ sét bao bọc bên ngoài. Lớp ngụy trang từ tính này đã che giấu hoàn toàn huy hiệu chim ưng bọc lôi điện của lực lượng hộ vệ hoàng gia Đế quốc bên trong, biến nó thành một mảnh sắt vụn vô hại. Cô cẩn thận giấu chiếc vòng cổ xuống dưới tấm đệm rơm rách nát của mình, sát cạnh chiếc đồng hồ quả quýt hỏng của Lâm Nhã vẫn đang tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ bảo vệ màng não cô.


Tinh Lan hít một hơi thật sâu, chịu đựng cơn đau nhói ở lồng ngực. Cô nhặt cuộn Băng gạc ức chế bức xạ – thứ băng gạc tẩm dung dịch hóa chất đặc biệt tự chế – rồi quấn chặt quanh ngực và quấn nhiều vòng qua mắt trái của mình. Dung dịch hóa chất trên băng gạc tiếp xúc với da thịt nhạy cảm tỏa ra một cảm giác bỏng rát nhẹ, nhưng nó là thứ duy nhất giúp cô thực hiện Quy tắc che giấu bức xạ tinh thần lực SSS. Dưới lớp băng gạc dày cộp, đồng tử mắt trái của cô đang rực lên ánh bạc lạnh lẽo của hắc khí nguyên thủy mờ ảo. Thị lực thông thường của mắt trái đã mất, nhưng tầm nhìn năng lượng kỳ dị của nó giúp cô nhìn thấu những dòng chảy năng lượng mờ nhạt trong không gian.


Ngay khi Tinh Lan vừa quấn xong vòng băng gạc cuối cùng, tiếng còi báo động chói tai của khu mỏ đột ngột rú lên vang dội cả một vùng trời đêm.


*Rúuuu... Rúuuu...*


Tiếng còi kim loại rít lên rùng rợn, xé toạc bầu không khí yên tĩnh của khu ổ chuột Kepler-9. Kèm theo đó là tiếng động cơ gầm rú của những chiếc xe bọc thép tuần tra hạng nặng và tiếng la hét hỗn loạn của binh lính giám sát.


"Tất cả lũ thợ mỏ sâu bọ bước ra ngoài! Ngay lập tức!"


Tiếng quát tháo dã man vang lên từ loa phóng thanh bọc thép, xen lẫn tiếng đập cửa rầm rầm bằng sắt thép.


Lâm Tinh Lan giật mình, cô nhanh chóng kéo sụp chiếc mũ trùm đầu của áo khoác kỹ sư xám tro, che giấu nửa gương mặt quấn băng gạc trắng. Cô bước ra khỏi lều, hòa vào dòng người thợ mỏ đang hoảng loạn đổ ra khoảng sân chung của khu nhà tập thể. Gió lạnh mang theo bụi sắt rỉ quất thẳng vào mặt khiến những người thợ mỏ gầy gò, rách rưới phải co rúm người lại, đứng run rẩy dưới ánh đèn pha cực mạnh từ chiếc xe bọc thép tuần tra đang rọi thẳng vào họ.


Dẫn đầu đoàn quân lục soát là một gã đàn ông cao lớn có vết sẹo chéo qua mặt, mặc bộ áo giáp thép rỉ sét dày cộp của phó đốc công. Tay hắn lăm lăm chiếc búa tạ bọc đinh gai làm từ thép hợp kim siêu nặng – thứ vũ khí đã từng đập nát không biết bao nhiêu xương sọ của những thợ mỏ nổi loạn.


Lý Sát.


Nhìn thấy gương mặt tàn ác của gã phó đốc công, lồng ngực Lâm Tinh Lan đột ngột thắt chặt lại. Một luồng căm hận lạnh lẽo, buốt giá trỗi dậy dữ dội từ tận đáy lòng cô. Chính gã đàn ông này, mười năm trước, đã dùng chiếc búa tạ bọc đinh gai kia đánh chết chú nuôi Lâm Đình của cô ngay trước mắt hai chị em cô, chỉ vì chú cố gắng bảo vệ họ khỏi sự quấy rối của bọn đốc công. Thù hận gia tộc và nỗi đau quá khứ dâng trào khiến màng não cô khẽ dao động, nhưng bộ trợ tim sinh học rỉ sét đã hỏng không còn hoạt động, buộc cô phải vận hành ý chí tự chủ cực hạn để ghìm chặt luồng sóng SSS không cho rò rỉ.


Lý Sát sải bước trên nền đất đá rỉ sét, đôi mắt ti hí đầy sát khí quét qua đám thợ mỏ đang cúi đầu sợ hãi. Hắn gầm lên:


"Đốc công Trương Hổ nghi ngờ có kẻ ngầm lấy trộm dịch dinh dưỡng rò rỉ từ Trạm trung chuyển phế thải y tế của tập đoàn Aegis. Kẻ nào dám bén mảng đến vùng cấm Nam đêm nay? Tự bước ra đây, hoặc tao sẽ đập nát sọ từng đứa một!"


Đám thợ mỏ câm lặng như tờ, chỉ có tiếng gió rít gào và tiếng răng va vào nhau lập cập vì lạnh. Lý Sát cười lạnh một tiếng, hắn phất tay ra lệnh cho đám lính tuần tra bọc thép:


"Lục soát toàn bộ lán trại cho tao! Tìm thấy bất kỳ tuýp dịch dinh dưỡng rỗng hay linh kiện cơ khí lạ nào, lập tức lôi cổ kẻ đó ra đây!"


Tiếng đập phá rầm rầm vang lên khắp khu nhà tập thể. Những chiếc lều tạm bợ bằng tôn rỉ sét và bạt nhựa bị binh lính dùng búa tạ đập nát không thương tiếc. Đồ đạc nghèo nàn, những thỏi năng lượng sưởi ấm yếu ớt bị quăng quật ra bãi bùn đất nhiễm độc.


Lâm Tinh Lan đứng yên lặng giữa đám đông, hai vai khẽ run lên giả vờ như một kẻ câm lặng yếu ớt cấp F đang sợ hãi. Cô ngầm vận hành Quy tắc che giấu bức xạ tinh thần lực SSS, điều hòa nhịp thở cơ học của mình trùng khớp với tần số phẳng lặng của người thường để tránh sự rà quét của máy quét cầm tay mà đám lính đang sử dụng.


Chỉ vài phút sau, một tên lính tuần tra chạy ra từ dãy lều phía đông, trên tay hắn cầm một tuýp dịch dinh dưỡng rỗng màu xanh nhạt vừa được tìm thấy trong đống rác phế thải gần đó. Hắn hét lớn:


"Báo cáo phó đốc công! Tìm thấy một vỏ tuýp dịch dinh dưỡng rò rỉ ngay cạnh lều của tên thợ mỏ số 402!"


Lý Sát quay phắt người lại, đôi mắt ti hí rực lên tia sáng tàn độc. Hắn sải bước đến trước mặt thợ mỏ số 402.


Đó là Thạch Đầu.


Chàng trai trẻ có gương mặt thật thà, chất phác đang quỳ sụp dưới đất, nước da ngăm đen vì bụi quặng xám xịt lại vì kinh hoàng. Hai vai thô dày của anh run rẩy bần bật khi nhìn thấy bóng đen khổng lồ của Lý Sát đang bao trùm lên mình.


"Mày dám trộm đồ của tập đoàn?" Lý Sát cười gằn, hắn vươn bàn tay hộ pháp thô ráp bọc giáp thép, xách cổ áo Thạch Đầu nhấc bổng anh lên như một con gà con. "Nói! Ai đã cho mày mật mã thâm nhập trạm trung chuyển? Hay mày có đồng bọn?"


Thạch Đầu ú ớ, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng vì nghẹt thở. Anh cố sức giải thích bằng giọng run rẩy:


"Phó đốc công... oan cho tôi quá! Tôi chỉ nhặt được cái vỏ tuýp rỗng đó ở bãi rác ngoài rìa khu mỏ... Tôi không hề thâm nhập trạm trung chuyển... Xin ngài tha mạng! Tha mạng cho tôi!"


"Nhặt ở bãi rác?" Lý Sát khạc một bãi nước bọt đầy khinh bỉ xuống đất. "Lũ sâu bọ các người lúc nào cũng có chung một bài văn tế. Trương Hổ đốc công đã ra lệnh, thà giết nhầm còn hơn bỏ sót. Không nói đúng không? Được, tao sẽ đập gãy từng khúc xương của mày xem mày cứng đầu đến bao giờ!"


Hắn ném mạnh Thạch Đầu xuống đất đá rỉ sét. Cú va chạm mạnh khiến Thạch Đầu hộc ra một ngụm máu, đau đớn co rúm người lại.


Lý Sát vung chiếc búa tạ bọc đinh gai khổng lồ lên cao. Luồng năng lượng lính gác cấp C (cường hóa thể chất) của hắn bộc phát, khiến cơ bắp cánh tay hắn phồng to lên, lớp giáp thép rỉ sét phát ra tiếng kêu rắc rắc đầy áp lực. Mục tiêu của nhát búa đầu tiên là cánh tay phải của Thạch Đầu – hắn muốn đập nát nó để răn đe toàn bộ thợ mỏ.


"Không... xin ngài..." Thạch Đầu tuyệt vọng nhắm nghiền mắt lại.


Lâm Tinh Lan đứng cách đó chưa đầy mười mét. Dưới lớp băng gạc y tế quấn quanh mắt trái, đồng tử màu bạc của cô co rụt lại. Nhờ dị năng Nhìn thấu bản đồ ý thức, cô nhìn thấy rõ ràng một luồng ánh sáng đỏ sẫm – luồng năng lượng cường hóa cơ bắp – đang di chuyển từ màng não của Lý Sát xuống dọc cánh tay phải và tập trung vào cán búa tạ.


Cô không thể để Thạch Đầu chết. Anh là người duy nhất ở khu mỏ này đã ngầm chia sẻ những thỏi năng lượng sưởi ấm và khẩu phần dinh dưỡng đóng hộp rỉ sét cho hai chị em cô trong những ngày đói khổ nhất. Hơn nữa, thù hận cũ với Lý Sát đang gào thét trong huyết quản cô.


Nhưng cô tuyệt đối không thể bộc phát sức mạnh SSS trực diện, nếu không máy quét quỹ đạo của đại tá Lôi Độc sẽ ngay lập tức khóa chặt tọa độ của cô và Thương Vân dưới hầm.


Cô phải dùng một đòn tấn công tinh thần không dấu vết.


Tinh Lan âm thầm vận hành màng não SSS tối cổ. Cơn co thắt dữ dội dội ngược lên khiến màng não cô nhói đau như bị rách ra, máu tươi khẽ rỉ ra bên dưới lớp băng gạc quấn quanh mắt trái, thấm đỏ một mảng vải trắng. Chịu đựng nỗi đau tột cùng đó, cô vươn ngón tay trái thon dài dưới tay áo khoác rộng, hướng thẳng về phía thái dương của Lý Sát.


Sợi chỉ liên kết ý thức.


Một sợi tơ ánh sáng màu bạc mỏng manh, vô hình đối với mắt thường và hoàn toàn không thể bị phát hiện bởi các thiết bị quét năng lượng thông thường, lướt nhanh trong không khí không một tiếng động. Sợi chỉ bạc xuyên qua khoảng không, cắm thẳng vào thái dương bên phải của Lý Sát – ngay tại điểm tiếp nhận dây thần kinh thị giác và phản xạ vận động của hắn.


Tinh Lan không dùng lực lượng mạnh để làm nổ não hắn, cô chỉ bóp méo nhẹ dây thần kinh thị giác của hắn vào đúng mili-giây quyết định.


Trong võng mạc của Lý Sát, cảnh vật xung quanh đột ngột bị bẻ cong một góc mười lăm độ. Vị trí của Thạch Đầu đang nằm dưới đất bỗng dưng dịch chuyển sang bên phải trong tầm nhìn của hắn.


"Chết đi, lũ sâu bọ!" Lý Sát gầm lên, vung mạnh chiếc búa tạ bọc đinh gai giáng thẳng xuống.


*UỲNH!!!*


Tiếng nổ chấn động vang lên dữ dội. Bụi đất và mảnh vụn đá rỉ sét bắn ra tung tóe rát rạt.


Nhưng chiếc búa tạ khổng lồ không hề chạm vào da thịt của Thạch Đầu. Nó đập lệch sang bên trái gần nửa mét, nện thẳng vào một tảng đá quặng rỉ sét nguyên khối lớn. Lực lượng cường hóa cấp C cực mạnh khiến tảng đá quặng bị đập vỡ vụn thành trăm mảnh, tia lửa bắn ra lách lách đầy bạo lực.


Lý Sát bị chấn động dội ngược từ cán búa khiến hai cánh tay hắn tê rần, loạng choạng lùi lại một bước. Hắn nhìn chằm chằm vào tảng đá vỡ vụn dưới chân, rồi lại nhìn Thạch Đầu vẫn đang nằm nguyên vẹn bên cạnh, gương mặt đầy sẹo rỗ vặn vẹo vì kinh ngạc và tức giận tột độ.


"Cái gì?! Sao tao có thể đánh lệch được?!"


Hắn gầm lên đầy hoang mang. Hắn là một lính gác cấp C lão luyện với khả năng kiểm soát thể chất hoàn mỹ, chưa bao giờ hắn vung búa lệch mục tiêu ở khoảng cách gần như thế này. Hơn nữa, ngay vào khoảnh khắc chiếc búa chạm đá, hắn cảm thấy màng não của mình đột ngột bị nhói đau một cách bất thường, tựa như có một cây kim bạc vô hình vừa chọc sâu vào trung tâm ý thức của hắn.


"Phó đốc công... có chuyện gì vậy?" Một tên lính tuần tra bọc thép lo lắng hỏi.


Lý Sát không trả lời. Hắn thở dốc, một tay ôm lấy thái dương bên phải đang giật lên từng hồi đau đớn. Cơn đau buốt từ màng não dội ngược lên khiến mắt hắn đỏ ngầu đầy tơ máu. Hắn bắt đầu hoài nghi môi trường xung quanh.


"Nhiễu điện từ..." Lý Sát lầm bầm, hàm răng nghiến chặt lại đầy giận dữ. "Khu vực này đang bị nhiễu sóng từ trường cực mạnh từ các quặng phóng xạ rò rỉ, làm ảnh hưởng đến thiết bị định vị thị giác của tao. Đáng chết thật!"


Hắn không hề ngờ rằng mình vừa bị một đòn tấn công tinh thần lực SSS tối cổ bẻ gãy quỹ đạo đòn đánh. Hắn chỉ nghĩ rằng bức xạ phóng xạ của mỏ quặng đã làm ảnh hưởng đến hệ thần kinh lính gác nhạy cảm của mình.


Lâm Tinh Lan đứng yên lặng giữa đám đông thợ mỏ, khẽ buông thõng ngón tay trái của mình xuống. Màng não cô đau nhói dữ dội như bị kim châm, máu tươi từ mắt trái đã thấm ướt một mảng băng gạc y tế trắng xóa, khẽ nhỏ xuống vạt áo khoác xám tro. Cô phải dùng toàn bộ ý chí để giữ cho cơ thể gầy gò của mình không bị khuỵu xuống trước mặt quân tuần tra.


Lý Sát tức tối nhổ một bãi nước bọt, hắn vác chiếc búa tạ lên vai, ánh mắt tàn nhẫn và đầy nghi ngờ quét qua toàn bộ đám thợ mỏ đang cúi đầu im lặng. Hắn biết mình không thể tiếp tục tra tấn Thạch Đầu lúc này khi màng não của chính mình đang bị chấn động đau đớn.


"Tha cho mạng chó của mày lần này!" Lý Sát đá mạnh vào sườn Thạch Đầu một cái khiến anh rên rỉ đau đớn. Hắn quay sang ra lệnh cho đám lính tuần tra bọc thép bằng giọng khàn đặc đầy sát khí:


"Thu quân tạm thời! Nhưng phong tỏa toàn bộ lối ra vào của Khu mỏ số 4 cho tao. Kích hoạt radar quét sóng não cầm tay, bắt đầu rà soát từng người một có biểu hiện sóng não lạ trong khu vực lán trại này. Không một ai được phép rời khỏi đây trước khi tìm ra kẻ tình nghi!"


"Rõ!"


Đoàn xe bọc thép tuần tra rầm rập quay đầu, xua binh lính rút lui khỏi khoảng sân chung, để lại một bãi chiến trường đổ nát với những dãy lều trại bị đập phá tơi tả và đám thợ mỏ đang hoảng sợ tột độ.


Tinh Lan khẽ thở phào nhẹ nhõm trong lòng, cô vội vàng tiến lại gần, ngầm đỡ Thạch Đầu đang rên rỉ dưới đất dậy. Thạch Đầu nhìn cô với ánh mắt đầy biết ơn, dù anh không hề biết chính cô gái câm gầy gò này vừa cứu mạng mình khỏi lưỡi hái tử thần.


Nhưng ngay khi Tinh Lan vừa định quay lưng bước về phía căn lều đổ nát của mình để lấy chiếc vòng cổ khế ước mang về cứu Thương Vân, một cảm giác ớn lạnh rùng mình đột ngột chạy dọc sống lưng cô.


Lý Sát – gã phó đốc công tàn ác – đột ngột dừng bước ngay sát lối ra của khu nhà tập thể.


Hắn khẽ xoay người lại. Màng não của hắn vừa trải qua một cơn nhói đau bất thường thứ hai, và trực giác nhạy bén của một lính gác cấp C đang gào thét cảnh báo hắn rằng nguồn phát ra sự nhiễu loạn tinh thần lực lúc nãy không phải từ đá quặng phóng xạ, mà từ một sinh mệnh sống ngay trong đám đông này.


Hắn từ từ quay đầu, ánh mắt tàn nhẫn, đỏ ngầu đầy tơ máu quét qua khoảng sân đổ nát, và cuối cùng, dừng lại một cách chuẩn xác trên người cô gái câm lặng gầy gò đang đứng quấn băng gạc trắng xóa đầy máu ở mắt trái.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!