Giao Dịch Đen Và Kẻ Săn Mồi Đầu Tiên
Hơi nóng hầm hập từ lò nung hạt nhân phế thải phả thẳng vào mặt Lâm Tinh Lan, làm những giọt mồ hôi lạnh rỉ ra bên dưới lớp băng gạc y tế quấn quanh mắt trái của cô. Tiếng búa tạ của A Bưu vừa rơi xuống sàn kim loại với một tiếng "boong" nặng nề, kéo theo bầu không khí trong xưởng rèn chợ đen như đông cứng lại.
"Mày... mày lấy cái này ở đâu ra, Lan? Đây là thép siêu dẫn quân sự của hộ vệ hoàng gia cấp cao... Mang thứ này bên người tại Kepler-9... mày đang tự treo án tử lên cổ mình, và kéo theo cả cái chợ đen này chôn thây cùng mày đấy!"
Gương mặt khổng lồ bám đầy bụi than của A Bưu vặn vẹo vì sợ hãi. Gã bước giật lùi, bàn tay hộ pháp run rẩy chỉ vào phôi thép nung đỏ đang đặt trên đe rèn. Dưới lớp rỉ sét vừa bị bong tróc do luồng ion hóa cực hạn, hình ảnh một con chim ưng bọc trong lôi điện đang giương cánh bay lên – huy hiệu của lực lượng hộ vệ Thống soái Đế quốc – lấp lánh một sắc vàng lá nguyên bản, kiêu hãnh và đầy chết chóc.
A Bưu gầm lên một tiếng câm lặng trong cổ họng, vung tay định giật lấy kìm kẹp phôi thép để ném nó ngược trở lại vào lòng lò nung hạt nhân nhằm tiêu hủy hoàn toàn dấu vết.
Nhưng phản xạ của Lâm Tinh Lan còn nhanh hơn.
Bằng bàn tay trái duy nhất còn cử động linh hoạt, cô gái gầy gò vung mạnh chiếc kìm hợp kim, gạt phắt cánh tay của A Bưu ra ngoài. Sức mạnh thể chất của cô tuy yếu ớt, nhưng góc độ gạt và lực đòn bẩy cơ khí lại chuẩn xác đến mức khiến gã khổng lồ lính gác cấp D phải lảo đảo một bước.
Tinh Lan không thể nói. Cô đứng chắn trước đe rèn, chiếc áo choàng xám tro rộng thùng thình bay nhẹ dưới làn gió nóng của lò nung. Dưới lớp băng gạc trắng, đồng tử mắt trái của cô rực lên ánh bạc lạnh lẽo. Tầm nhìn năng lượng tối cổ xuyên qua lớp vải, nhìn thấy rõ những mạch năng lượng lôi điện xanh lam nhạt vẫn đang dao động vô thức bên trong phôi thép siêu dẫn. Đây là chìa khóa duy nhất để cô chế tạo ra chiếc vòng cổ khống chế lôi điện cho Thương Vân – vị tướng lĩnh lính gác SS đang ngủ đông dưới hầm sâu của Tần Thiết. Cô tuyệt đối không thể để A Bưu hủy hoại nó.
Tinh Lan vươn ngón tay trái thon dài, nhặt lấy một thỏi hợp kim ngụy trang từ tính màu xám rỉ – loại phế liệu rẻ tiền dùng để bọc vỏ động cơ xe tải – rồi nhanh chóng ném vào lò nung phụ. Cô dùng tay trái ra hiệu ký hiệu cơ khí nhanh như chớp trước mặt gã khổng lồ đang hoảng loạn:
*‘Tôi sẽ phủ một lớp hợp kim rác rỉ sét lên trên huy hiệu này. Khi nguội đi, nó sẽ trông như một mảnh sắt vụn thông thường. Không có máy quét nào của tuần tra có thể nhận diện được thép siêu dẫn bên trong khi đã có lớp ngụy trang từ tính.’*
A Bưu nhìn chằm chằm vào những ký hiệu tay của cô, lồng ngực gã phập phồng thở dốc. Gã nhìn chiếc động cơ hạt nhân vừa được cô sửa chữa hoàn mỹ đang chạy êm ái ở góc xưởng, rồi lại nhìn vào ánh mắt kiên định, lạnh lùng đến đáng sợ của cô gái câm gầy gò. Lòng trắc ẩn và sự nể phục kỹ thuật vượt trội cuối cùng đã chiến thắng nỗi sợ hãi trong lòng gã thợ rèn chợ đen.
"Mày... mày đúng là một con quỷ cơ khí." A Bưu lầm bầm, gã nhặt chiếc búa tạ lên, nhưng lần này gã không ném phôi thép đi nữa mà bắt đầu nện những nhát búa nặng nề theo hướng dẫn của cô, giúp cô ép mỏng lớp hợp kim ngụy trang bọc lấy huy hiệu hoàng gia.
Ba mươi phút sau, chiếc Vòng cổ khế ước từ tính (Bản thử nghiệm) đã được định hình thô xong. Nhìn bề ngoài, nó chỉ là một chiếc vòng cổ nô lệ bằng sắt rỉ xỉn màu, méo mó và xấu xí, hoàn toàn không có bất kỳ dấu vết nào của công nghệ Đế quốc. Tinh Lan cẩn thận giấu chiếc vòng vào bên trong lớp áo khoác sờn rách, sát cạnh chiếc đồng hồ quả quýt hỏng của Lâm Nhã đang tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ.
Tuy nhiên, cơn co thắt dữ dội từ màng não đột ngột dội ngược lên khiến Tinh Lan lảo đảo, cô phải bám chặt lấy cạnh bàn thép để không ngã quỵ. Cánh tay phải hoàn toàn liệt xúc giác của cô run lên bần bật. Cơn bão tinh thần lực SSS bộc phát từ ca thanh tẩy Thương Vân trước đó đang cạn kiệt nguồn dưỡng chất duy trì. Màng não của cô đang rạn nứt nhẹ, và nếu không có dịch dinh dưỡng thần kinh sạc lại cho hệ thống tế bào não, cô sẽ rơi vào trạng thái chết não vĩnh viễn trước khi kịp mang chiếc vòng cổ về cứu Thương Vân.
Cô cần Dịch dinh dưỡng thần kinh cấp thấp. Và nơi duy nhất ở Chợ đen Phế Thải có thể cung cấp thứ này lúc này chính là Quán rượu Răng Sắt của Yên tỷ.
Tinh Lan kéo sụp mũ trùm đầu, lặng lẽ rời khỏi xưởng rèn của A Bưu, bước nhanh vào bóng tối nhập nhẹm của chợ đen.
***
Quán rượu Răng Sắt tọa lạc dưới tầng hầm của một xác tàu chở quặng khổng lồ bị chôn vùi giữa lòng núi rác. Ngay từ lối vào, không khí nồng nặc mùi rượu tổng hợp rẻ tiền bốc hơi, mùi khói thuốc lá điện tử độc hại tỏa ra màu xanh lam mờ ảo, hòa lẫn với mùi rỉ sét và bụi phóng xạ đặc trưng của Kepler-9.
Tiếng la hét cá cược, tiếng ly cốc va chạm và tiếng chửi thề của những lính gác phế thải say xỉn tạo thành một mớ tạp âm hỗn loạn nhức óc. Trên những chiếc bàn kim loại bám đầy dầu mỡ, những gã thợ săn tiền thưởng với vết sẹo dài trên mặt đang lau chùi súng laser, đôi mắt tham lam không ngừng rà quét qua những kẻ ra vào quán rượu để tìm kiếm con mồi.
Tinh Lan lặng lẽ bước qua đám đông hỗn loạn, vóc dáng gầy gò của cô chìm nghỉm dưới chiếc áo choàng rộng thùng thình. Cô tiến thẳng về phía quầy bar bằng thép tấm đúc nguyên khối ở góc sâu nhất của quán.
Phía sau quầy bar, Yên tỷ đang tựa lưng vào vách ngăn kim loại. Người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi này sở hữu một vẻ đẹp quyến rũ, sắc sảo đầy nguy hiểm dưới ánh đèn neon đỏ mờ của quán rượu. Chị mặc một bộ sườn xám đỏ rách gấu bám đầy bụi rỉ sắt, ngón tay thon dài kẹp một tẩu thuốc lá điện tử tỏa ra luồng khói xanh lam nhạt. Đôi mắt phượng của Yên tỷ khẽ nheo lại khi nhìn thấy cô gái câm lặng bước đến.
Là một dẫn đường cấp D ẩn giấu thực lực, Yên tỷ sở hữu một trực giác nhạy bén hơn người thường. Chị ngầm bảo trợ cho Lâm Tinh Lan tại chợ đen này không chỉ vì những linh kiện cơ khí tinh xảo mà cô tự chế tạo, mà còn vì một cảm giác bí ẩn nào đó mà chị không thể giải thích nổi từ cô gái này.
Tinh Lan không mở miệng. Cô đặt lên mặt bàn quầy bar ba bộ lọc từ trường mini – những linh kiện cơ khí tinh xảo được cô tự tay lắp ráp từ sắt vụn của robot dọn rác hỏng bằng tay trái của mình. Những bộ lọc này có khả năng ổn định dòng năng lượng cho các thiết bị định vị cầm tay, là thứ cực kỳ đắt hàng đối với bọn thợ săn tiền thưởng.
Yên tỷ cúi đầu nhìn ba bộ lọc, đôi môi đỏ mọng khẽ cong lên một nụ cười quyến rũ. Chị nhả ra một ngụm khói xanh, giọng nói khàn khàn đầy sành sỏi vang lên:
"Lại là hàng chất lượng cao của nhóc Lan sao? Tay nghề của nhóc lúc nào cũng khiến chị đây phải kinh ngạc. Nói đi, lần này muốn đổi lấy thứ gì? Vẫn là chip tín dụng à?"
Tinh Lan lắc đầu. Cô dùng ngón tay trái gõ nhẹ hai nhịp lên mặt bàn thép, rồi dùng ngón tay vẽ một vòng tròn nhỏ biểu thị cho một tuýp dung dịch sinh học.
Yên tỷ nhướng mày phượng, nụ cười trên môi khẽ nhạt đi: "Nhóc muốn dịch dinh dưỡng thần kinh? Thứ đó dạo này khan hiếm lắm. Bọn đốc công của Trương Hổ đang siết chặt các kho phế thải y tế vòng ngoài để chuẩn bị cho đợt truy quét đỏ của đại tá Lôi Độc. Chị chỉ còn đúng một tuýp cuối cùng dưới gầm quầy thôi."
Tinh Lan kiên định nhìn chị, tay trái khẽ đẩy ba bộ lọc từ trường tiến sâu hơn về phía chị, ra hiệu rằng giá trị của chúng hoàn toàn xứng đáng.
Yên tỷ thở dài, cúi người xuống hầm chứa dưới quầy bar. Khi chị đứng thẳng dậy, trên tay là một tuýp thủy tinh nhỏ chứa thứ chất lỏng màu xanh nhạt phát sáng yếu ớt – Dịch dinh dưỡng thần kinh cấp thấp. Thứ chất lỏng này rò rỉ từ các container phế thải y tế của Tháp chi nhánh dội xuống bãi rác, tuy lẫn nhiều tạp chất nhưng là cứu cánh duy nhất để xoa dịu màng não đang rạn nứt của các dẫn đường phế thải.
Nhưng ngay khi Yên tỷ vừa đặt tuýp dịch dinh dưỡng lên mặt bàn quầy bar, chưa kịp đẩy về phía Tinh Lan, một bàn tay gầy guốc, trắng bệch đột ngột thò ra từ bên cạnh, giật phắt tuýp thủy tinh đi với một tốc độ nhanh như chớp.
*Xoẹt!*
Tinh Lan giật mình quay đầu lại.
Đứng bên cạnh cô là một chàng trai trẻ cao gầy, mặc chiếc áo khoác lính rách nát bám đầy bụi than của khu mỏ số 4. Mái tóc đen của hắn rối bù xòa xuống trán, che đi một phần gương mặt góc cạnh nhưng nhợt nhạt. Đôi mắt của hắn sâu thẳm, lạnh lùng và sắc bén như hai tia điện xanh lam đang nhảy múa trong bóng tối.
Hàn Sâm.
Gã lính gác lôi hệ cấp B phế thải kiêu ngạo và cô độc nổi tiếng của khu mỏ số 4. Lúc này, trên trán hắn nổi đầy những mạch máu màu xanh đen giật lên từng hồi dưới thái dương – dấu hiệu rõ ràng của một lính gác đang cận kề ngưỡng bạo tẩu do kinh mạch lôi điện bị tắc nghẽn bởi tạp chất phóng xạ mỏ quặng.
Hàn Sâm siết chặt tuýp dịch dinh dưỡng trong tay, ánh mắt lạnh lùng quét qua Tinh Lan với sự khinh miệt rõ rệt dành cho một "kẻ câm" yếu ớt cấp F. Hắn ném một túi nhỏ chứa vài mảnh tinh thạch thanh tẩy thô xỉn màu lên quầy bar, giọng nói khàn đặc vì đau đớn nhưng vẫn giữ nguyên vẻ kiêu ngạo:
"Yên tỷ, tuýp dịch dinh dưỡng này tôi lấy. Đống tinh thạch thô này thừa đủ để trả tiền."
Yên tỷ nhíu mày, gõ tẩu thuốc xuống bàn bar tạo ra tiếng động giòn giã: "Hàn Sâm, cậu biết luật của Quán rượu Răng Sắt mà. Giao dịch này là của nhóc Lan trước. Cậu dám cướp đồ trên quầy của tôi sao?"
Hàn Sâm hừ lạnh một tiếng, màng não đau đớn như bị hàng vạn cây kim châm khiến hắn không còn giữ nổi sự kiên nhẫn: "Luật chợ đen là kẻ mạnh có quyền sinh tồn. Tôi đang lên cơn bạo tẩu lôi điện, nếu không có thứ này để ổn định màng não, tôi sẽ phát điên và nổ tung cả cái quán rượu này của chị đấy. Còn đứa con gái câm này... một kẻ phế thải cấp F thì cần dịch dinh dưỡng thần kinh để làm gì? Lãng phí tài nguyên!"
Hắn quay lưng định bước đi.
Nhưng ngay giây tiếp theo, một họng súng kim loại đen ngòm, rỉ sét đã gí thẳng vào khớp cổ tay phải đang cầm tuýp dịch dinh dưỡng của hắn.
*Cạch!*
Tinh Lan đứng im lặng trong bóng tối của chiếc mũ trùm đầu, bàn tay trái của cô cầm chắc khẩu Súng từ trường phế thải tự chế từ linh kiện robot dọn rác hỏng. Họng súng chỉ cách da thịt của hắn chưa đầy một milimét, ngay tại điểm tiếp xúc thần kinh vận động nhạy cảm nhất trên cổ tay lính gác.
Hàn Sâm khựng lại. Hắn từ từ quay đầu nhìn cô gái câm gầy gò chỉ cao đến ngực mình, đôi mắt sắc bén như điện của hắn nheo lại đầy nguy hiểm. Một nụ cười lạnh lùng bộc phát trên môi hắn:
"Mày dám dùng cái thứ đồ chơi phế thải này để chỉa vào tao sao, con câm? Mày có biết tao chỉ cần một ý nghĩ là có thể bóp nát hộp sọ của mày không?"
*Xoẹt! Lách tách!*
Để chứng minh lời nói của mình, Hàn Sâm đột ngột bộc phát một luồng lôi điện nhẹ từ cơ thể. Những tia chớp màu xanh lam nhạt chạy dọc theo cánh tay hắn, tỏa ra một uy áp tinh thần lực cấp B đè nặng lên không khí xung quanh, khiến những chiếc ly thủy tinh trên quầy bar khẽ rung lên bần bật. Luồng lôi điện này trực tiếp lao thẳng vào khẩu súng từ trường của Tinh Lan, định dùng dòng điện cao áp để giật nổ thiết bị tự chế của cô và thiêu rụi bàn tay trái của cô gái gan lì.
Tinh Lan không hề né tránh, ánh mắt cô dưới lớp băng gạc phẳng lặng như mặt nước hồ không một gợn sóng.
Mắt trái màu bạc lạnh của cô kích hoạt dị năng Nhìn thấu bản đồ ý thức. Qua lớp da thịt của Hàn Sâm, cô nhìn thấy rõ ràng sơ đồ mạch máu thần kinh và các dòng năng lượng lôi điện đang di chuyển hỗn loạn bên trong cánh tay hắn. Đặc biệt, tại vùng khớp cổ tay phải của hắn, có một điểm nghẽn năng lượng màu đỏ đậm – vết thương cũ do nhiễm độc phóng xạ mỏ quặng đang làm tắc nghẽn dòng chảy lôi điện của hắn.
Cô biết rõ giới hạn của khẩu súng tự chế của mình. Súng từ trường phế thải không thể đấu lại lôi điện cấp B diện rộng, nhưng nếu nhắm vào điểm nghẽn thần kinh...
Tinh Lan bóp cò bằng ngón tay trái.
*Bùm! Uỳnh!*
Khẩu súng không bắn ra đạn vật lý, mà phát ra một luồng sóng xung kích từ trường cực ngắn nhưng mang tần số cộng hưởng cực cao trực diện vào khớp cổ tay của Hàn Sâm.
Cùng lúc đó, Tinh Lan ngầm phóng ra một sợi chỉ tinh thần lực SSS tối cổ vô hình từ màng não của mình, nương theo luồng sóng từ trường đâm xuyên qua điểm nghẽn năng lượng ở cổ tay hắn. Sợi chỉ bạc mỏng manh nhưng mang uy áp khởi nguyên ấm áp bọc lấy dòng lôi điện bạo tẩu của hắn, cưỡng chế bẻ gãy tần số dao động của dòng điện.
*Rắc!*
Luồng lôi điện xanh lam rực rỡ của Hàn Sâm đột ngột bị phân tán hoàn toàn thành những đốm sáng nhỏ li ti lơ lửng trong không khí rồi tắt lịm. Khớp cổ tay phải của hắn đột ngột tê dại, mất đi toàn bộ lực lượng, khiến tuýp dịch dinh dưỡng tuột khỏi tay hắn, rơi tự do xuống không trung.
"Cái gì?!" Hàn Sâm kinh ngạc thốt lên, gương mặt nhợt nhạt của hắn biến sắc. Hắn cảm nhận được một luồng sóng từ trường kỳ dị vừa thâm nhập vào cánh tay hắn, không những làm nhiễu loạn dòng lôi điện của hắn mà còn nhắm trúng vào điểm nghẽn đau đớn nhất mà hắn hằng che giấu.
Tinh Lan vươn tay trái ra, chụp lấy tuýp dịch dinh dưỡng rơi giữa không trung một cách chuẩn xác.
Hàn Sâm nổi giận lôi đình. Nỗi nhục nhã khi bị một kẻ câm cấp F hóa giải dị năng ngay tại chợ đen thổi bùng sát khí trong lòng hắn. Hắn vung tay trái, tích tụ một luồng lôi điện mạnh hơn gấp bội, định lao vào bóp nát cổ họng Tinh Lan.
*Rầm! Đoàng!*
Một tiếng nổ laser đục ngầu vang lên ngay trên mặt bàn quầy bar, cắt đứt khoảng không gian giữa hai người. Những tia lửa laser xanh lét bắn ra tung tóe, đốt cháy một mảng mặt bàn thép thành màu đen thui.
Yên tỷ đứng thẳng dậy, trên tay là một khẩu súng laser hạng nặng quân dụng bốc khói nghi ngút. Chị đặt khẩu súng xuống bàn với một tiếng động nặng nề, đôi mắt phượng sắc sảo quét qua cả hai người với sự lạnh lùng tuyệt đối của một kẻ thống trị chợ đen. Khói thuốc xanh lam từ tẩu thuốc của chị tỏa ra dày đặc hơn, mang theo một áp lực tinh thần lực cấp D ẩn giấu đè nặng lên màng não của cả hai.
"Đủ rồi đấy." Giọng nói của Yên tỷ lạnh tanh như băng tuyết mùa đông. "Hàn Sâm, cậu muốn phá nát cái quán này của tôi hả? Tôi đã nói rồi, giao dịch này là của nhóc Lan trước. Cậu dám ra tay với người của tôi ngay tại đây, cậu coi Yên tỷ này là không khí sao?"
Hàn Sâm cắn chặt răng, lôi điện trên tay trái của hắn lách tách vài tiếng rồi tắt hẳn dưới áp lực của khẩu súng laser quân dụng. Hắn nhìn chằm chằm vào Tinh Lan, ngực phập phồng thở dốc vì đau đớn và phẫn nộ dồn nén.
Yên tỷ nhìn sang Tinh Lan, ánh mắt chị thoáng qua một tia kinh ngạc sâu kín khi nhận ra cô gái câm vừa dùng một thủ đoạn cơ khí kỳ lạ nào đó để dập tắt lôi điện của một lính gác cấp B. Chị thở dài, nhấc một tuýp thủy tinh khác từ dưới quầy lên – tuýp này chỉ còn một nửa lượng dịch dinh dưỡng màu xanh nhạt.
"Hàn Sâm, tôi biết màng não của cậu đang bị rách nặng do phóng xạ. Tuýp dịch dinh dưỡng cuối cùng này tôi sẽ chia đôi. Nhóc Lan lấy một nửa để sạc máy, cậu lấy một nửa để ổn định tinh thần. Đồng ý thì giao dịch, không thì cút ra ngoài tự sinh tự diệt."
Hàn Sâm nhìn tuýp dịch dinh dưỡng rỗng một nửa, rồi nhìn sang Tinh Lan đang lặng lẽ cất khẩu súng từ trường rỉ sét vào bên hông áo choàng. Hắn biết mình không thể đắc tội với Yên tỷ nếu còn muốn sống sót ở Kepler-9 này. Hắn hừ lạnh một tiếng, giật lấy nửa tuýp dịch dinh dưỡng từ tay Yên tỷ, ném lại túi tinh thạch thô rồi quay lưng bước nhanh ra khỏi quán rượu, bóng dáng cô độc biến mất vào làn khói thuốc mù mịt.
Tinh Lan nhận lấy nửa tuýp dịch dinh dưỡng còn lại từ Yên tỷ. Cô dùng tay trái thực hiện ký hiệu cảm ơn:
*‘Cảm ơn Yên tỷ. Tôi nợ chị lần này.’*
Yên tỷ nhìn cô, đôi mắt phượng khẽ nheo lại đầy ẩn ý: "Nhóc Lan, khẩu súng từ trường của nhóc... không đơn giản chỉ là đồ chơi phế liệu đâu đúng không? Cậu ta là lính gác lôi hệ cấp B, dù bị nghẽn kinh mạch thì dòng điện sinh học cũng đủ để giật chết một người thường. Nhóc... hãy cẩn thận đấy. Hàn Sâm không phải kẻ dễ bỏ qua nhục nhã đâu."
Tinh Lan lặng lẽ gật đầu. Cô cất nửa tuýp dịch dinh dưỡng vào túi áo trong, quấn chặt lại lớp áo choàng xám tro, rồi quay người bước ra khỏi Quán rượu Răng Sắt.
***
Cơn gió đêm mùa đông bức xạ thổi tung lớp bụi sắt rỉ ngoài thung lũng rác, rít lên những tiếng u u lạnh lẽo qua các khe hẹp của đống phế liệu khổng lồ.
Tinh Lan bước nhanh trên con đường mòn tối tăm dẫn về phía căn cứ tàu sân bay rác của Tần Thiết. Cánh tay phải bị liệt của cô khẽ co thắt nhẹ, và màng não cô vẫn đang nhói đau từng hồi dằn vặt. Cô vội vàng rút nửa tuýp dịch dinh dưỡng thần kinh cấp thấp ra, uống cạn thứ chất lỏng màu xanh nhạt ấm áp đó.
*Ực...*
Thứ dịch dinh dưỡng thô sơ lẫn tạp chất tràn xuống cổ họng, lập tức chuyển hóa thành một luồng năng lượng sinh học thô sơ chạy thẳng lên màng não của cô. Cơn đau nhói buốt dần dịu xuống, lớp màng não SSS tối cổ của cô khẽ rung lên thư thái, và một chút xúc giác ấm áp mờ nhạt bắt đầu quay trở lại nơi đầu ngón tay phải của cô.
Tinh Lan thở phào nhẹ nhõm, cô kéo chặt mũ trùm đầu để tránh bão bụi đang bắt đầu nổi lên. Cô phải nhanh chóng mang chiếc vòng cổ khế ước về kích hoạt cho Thương Vân trước khi quân tuần tra của Lôi Độc quét tới.
Tuy nhiên, cô không hề hay biết, trong bóng tối sâu thẳm của một vách đá phế liệu cách đó không xa, một bóng người cao gầy đang lặng lẽ đứng im lìm như một bóng ma.
Hàn Sâm đứng tựa lưng vào tấm thép rỉ sét, đôi mắt sắc bén như điện của hắn nhìn chằm chằm theo bóng lưng gầy gò của cô gái câm đang khuất dần trong bão bụi. Cánh tay phải của hắn vẫn còn hơi tê dại sau cú va chạm từ trường lúc nãy.
Hắn cúi đầu nhìn xuống lòng bàn tay trái của mình.
Trong lòng bàn tay hắn là một mạt sắt siêu dẫn cực nhỏ – một mảnh vụn kim loại rớt lại từ những bộ lọc từ trường mini mà Tinh Lan đã đặt trên quầy bar của Yên tỷ lúc nãy. Mảnh mạt sắt siêu dẫn này đã vô tình dính vào tay hắn khi hắn giật tuýp dịch dinh dưỡng.
Hàn Sâm vươn ngón tay cái miết nhẹ lên mảnh mạt sắt siêu dẫn nhỏ bé.
Là một lính gác lôi hệ cấp B với trực giác nhạy cảm cực cao đối với các dòng năng lượng, Hàn Sâm đột ngột rùng mình.
Từ bên trong mảnh mạt sắt siêu dẫn rỉ sét tầm thường đó, hắn cảm nhận được một tàn dư sóng tinh thần lực cực kỳ mờ nhạt còn sót lại từ bàn tay của người chế tạo ra nó. Luồng sóng tinh thần đó không hề mang tạp chất phóng xạ độc hại của hành tinh rác, cũng không lạnh lẽo cứng nhắc như công nghệ Đế quốc.
Nó cực kỳ ấm áp, dịu nhẹ và thuần khiết vô ngần.
Khi luồng sóng tinh thần mờ nhạt đó chạm vào đầu ngón tay của Hàn Sâm, màng não đang đau đớn co thắt vì bạo tẩu của hắn đột ngột cảm thấy một sự thanh tịnh, dễ chịu kỳ diệu chưa từng có trong suốt mười năm qua. Cơn nhức đầu kinh niên của hắn dường như dịu đi trong một tích tắc ngắn ngủi.
Đồng tử của Hàn Sâm co rụt lại tột độ. Hắn bàng hoàng nhìn mảnh mạt sắt nhỏ bé, rồi nhìn về hướng trốn chạy của Lâm Tinh Lan.
Sóng tinh thần lực ấm áp và thuần khiết đến mức này... tuyệt đối không thể là của một kẻ phế thải cấp F. Ngay cả những dẫn đường cấp cao nhất của Tháp chi nhánh mà hắn từng gặp cũng không thể tỏa ra luồng năng lượng xoa dịu hoàn mỹ đến thế.
"Con câm đó... mày rốt cuộc là kẻ nào?"
Hàn Sâm lầm bầm trong cổ họng, đôi mắt lạnh lùng rực sáng lên những tia chớp xanh lam đầy phấn khích của một kẻ săn mồi vừa phát hiện ra một bí mật vô giá.
Hắn khẽ nắm chặt lòng bàn tay cất giấu mạt sắt siêu dẫn, rồi vận hành tốc độ di chuyển cực nhanh của lính gác, lặng lẽ lướt đi trong bóng tối, âm thầm bám theo dấu vết của Lâm Tinh Lan hướng về phía pháo đài sắt rỉ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!