Nhạc nềnEpicBattle_Deity

Pháo Đài Sắt Rỉ Và Đồng Minh Chợ Đen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn gió đêm rít gào qua những khe hẹp của núi rác cơ khí, mang theo cái lạnh thấu xương của mùa đông bức xạ và mùi rỉ sét nồng nặc. Trên bầu trời xám xịt của Kepler-9, những vệt sáng quét dọc màu đỏ rực của hạm đội tuần tra Đế quốc bắt đầu đan chéo vào nhau, như một chiếc lưới nhện khổng lồ đang siết chặt lấy hành tinh rác thải này. Luồng bức xạ đỏ cấp S rò rỉ từ cuộc thức tỉnh màng não trước đó đã kích động toàn bộ hệ thống định vị của đại tá Lôi Độc.


Lâm Tinh Lan cắn chặt môi, từng bước chật vật lôi kéo thân hình cao lớn của Thương Vân băng qua những dốc đá sắc nhọn. Cánh tay phải của cô hoàn toàn buông thõng, mất đi mọi xúc giác và tê dại như một khúc gỗ lạnh băng sau cơn co thắt quá tải cảm giác dữ dội. Toàn bộ trọng lượng của vị tướng lĩnh lính gác cấp SS đè nặng lên bả vai trái gầy gò của cô. Mỗi bước đi, vết thương bỏng điện ở tay phải lại giật lên từng hồi đau buốt, nhưng cô không cho phép mình dừng lại.


Mắt trái của Tinh Lan rực lên ánh bạc lạnh lẽo, hắc khí nguyên thủy mờ ảo xoáy nhẹ quanh đồng tử biến dị. Thị lực thông thường của mắt trái đã biến mất, thay vào đó là một tầm nhìn năng lượng kỳ dị. Trong bóng tối đen kịt của đêm đông, cô không nhìn thấy đất đá hay phế liệu, mà nhìn thấy những dòng chảy quang phổ phát sáng yếu ớt của các mạch quặng phóng xạ ngầm, và cả những tia sét xanh lam nhạt vẫn đang rò rỉ vô thức từ màng não đang ngủ đông của Thương Vân. Tầm nhìn này giúp cô né tránh chuẩn xác những điểm quét hồng ngoại của drone tuần tra đang bay lượn trên đỉnh đầu.


Sau gần hai tiếng đồng hồ di chuyển kiệt quệ, trước mắt Tinh Lan cuối cùng cũng hiện ra bóng dáng khổng lồ, đen sẫm của Căn cứ tàu sân bay rác đổ nát. Xác chiếc tàu chiến cổ đại từ thời chiến tranh tinh vân nằm im lìm như một con quái thú thép khổng lồ bị chôn vùi nửa người dưới lòng đất rỉ sét.


Tinh Lan kéo Thương Vân vượt qua vùng đầm lầy rỉ sét vòng ngoài đầy rẫy những bẫy hóa chất ăn mòn. Cô tiến đến cửa khoang xả áp suất phụ bên hông tàu, vươn bàn tay trái run rẩy nhấn một chuỗi mã cơ học phức tạp vào bảng điều khiển bám đầy bụi dầu. Đây là mã khóa sinh học mà Tần Thiết đã ngầm cài đặt riêng cho cô.


*Xoẹt... Rầm!*


Cửa khoang thép nặng nề từ từ trượt mở, phả ra luồng không khí ấm áp sực mùi dầu máy, cồn khử trùng và sắt nung. Tinh Lan dùng chút sức lực cuối cùng lôi Thương Vân vào trong, rồi ngã quỵ xuống sàn kim loại lạnh ngắt. Tiếng thở dốc hụt hẫng của cô hòa vào tiếng rít đều đặn của máy lọc khí cũ kỹ.


"Lan? Mày mang cái của nợ gì về thế này?"


Một giọng nói cộc cằn, khàn đặc vang lên từ phía bóng tối của xưởng cơ khí. Tần Thiết bước ra dưới ánh đèn vàng mờ nhạt. Lão già cụt tay phải, lưng còng rạp dưới chiếc áo khoác kỹ sư sờn rách bám đầy dầu mỡ. Đôi mắt sắc sảo của một cựu binh lính gác quét qua Tinh Lan, rồi dừng lại trên người Thương Vân đang bất tỉnh.


Ngay lập tức, đồng tử của Tần Thiết co rụt lại. Ông nhìn thấy những tia sét xanh lam nhạt vẫn đang lách tách chạy dọc trên lớp chiến giáp rách nát của Thương Vân. Áp lực tinh thần lực cấp SS dù đang ngủ đông vẫn vô tình tỏa ra một uy áp nặng nề, khiến lò phản ứng năng lượng mini trong xưởng cơ khí của ông phát ra những tiếng kêu rè rè cảnh báo.


"Lôi điện... Uy áp này..." Tần Thiết bước giật lùi một bước, bàn tay trái còn lại siết chặt lấy bộ dụng cụ cờ-lê đa năng bên hông. Gương mặt khắc khổ của ông tràn đầy vẻ kinh ngạc và cảnh giác tột độ. "Mày điên rồi, Lan! Đây là một lính gác cấp SS đang bạo tẩu! Mày dám vác một quả bom hủy diệt tinh cầu về pháo đài của tao? Quân tuần tra của Lôi Độc sẽ san phẳng nơi này thành bình địa trong vòng mười phút nữa!"


Tinh Lan không thể nói. Cô chật vật ngồi dậy, dùng bàn tay trái cử động linh hoạt để thực hiện những ký hiệu cơ khí nhanh như chớp trước mặt ông. Đây là ngôn ngữ ký hiệu đặc biệt mà Tần Thiết đã dạy cô để giao tiếp trong những năm tháng nhặt rác.


*‘Ông ấy cứu con khỏi bọn đốc công mỏ số 4. Con nợ ông ấy một mạng. Con đã khóa màng não của ông ấy tạm thời bằng khế ước vĩnh hằng. Ông ấy sẽ không bạo tẩu nữa.’*


Tần Thiết nhìn chằm chằm vào những ngón tay di chuyển nhanh nhẹn của cô, rồi nhìn sang vết thương mắt trái đang phát sáng bạc của Tinh Lan và cánh tay phải đang run rẩy bất lực của cô. Sự nghi ngờ và giận dữ trong mắt ông dần dịu xuống, thay vào đó là một tiếng thở dài đầy bất lực.


"Mày... mày đã tháo bộ trợ tim sinh học rồi sao?" Tần Thiết nhìn vào khoảng ngực trống trải dưới lớp băng gạc rách nát của cô. "Lớp ngụy trang màng màng não SSS của mày đã biến mất vĩnh viễn. Mày có biết mình đang đùa với lửa không?"


Ông bước tới, cúi người xuống kiểm tra màng não của Thương Vân. Bàn tay thô ráp đầy sẹo của ông khẽ chạm vào vầng trán lạnh ngắt của vị tướng lĩnh. "Màng não đã được khâu vá thô sơ... Sóng lôi điện đang ngủ đông. Thật khó tin, một dẫn đường SSS chưa qua đào tạo lại có thể dập tắt cơn điên của một SS." Tần Thiết đứng thẳng dậy, cộc cằn quát: "Còn đứng đó làm gì? Giúp tao kéo nó vào hầm chứa nhiên liệu rỗng dưới lòng đất. Lớp ngụy trang từ tính ở đó là thứ duy nhất có thể chặn đứng máy quét của Đế quốc lúc này."


Sau khi đã giấu Thương Vân an toàn dưới hầm sâu sâu hai mươi mét dưới lòng đất bãi rác, Tần Thiết ném cho Tinh Lan một cuộn băng gạc y tế mới sạch sẽ.


"Quấn chặt mắt trái của mày lại. Màu bạc đó là mục tiêu sống cho bọn thợ săn tiền thưởng đấy." Tần Thiết ngồi xuống chiếc ghế bành rách nát, châm một điếu thuốc lá rẻ tiền, khói thuốc xanh mờ tỏa ra che khuất gương mặt u sầu của ông. "Bộ ngụy trang của mày đã hỏng. Để giữ an toàn cho nó và mày, mày cần một thứ có thể khóa chặt và hấp thụ dòng điện sinh học của nó liên tục. Tao không có thiết bị đó ở đây."


Tinh Lan quấn băng gạc chặt quanh mắt trái, che đi ánh sáng bạc lạnh lẽo. Cô dùng tay trái vẽ ký hiệu: *‘Con cần chế tạo Vòng cổ khế ước từ tính (Bản thử nghiệm). Con có mảnh hợp kim chống bức xạ tinh thần thu được từ xác tàu đắm tuần tra cũ. Nhưng con cần một lò nung nhiệt độ cao để rèn nó.’*


Tần Thiết nhướng mày, rít một hơi thuốc sâu: "Mày muốn mượn lò rèn hạt nhân của thằng Bưu ở chợ đen? Thằng khổng lồ câm lặng đó không dễ nói chuyện đâu. Với cánh tay phải phế thải hiện tại của mày, mày định cầm búa thế nào?"


Tinh Lan kiên định nhìn ông, tay trái chỉ vào đầu mình: *‘Con có kỹ thuật. Con sẽ thuyết phục được anh ta.’*


"Được rồi. Đi nhanh về nhanh." Tần Thiết ném cho cô một chiếc áo choàng trùm đầu màu xám tro rộng thùng thình để che đi vóc dáng gầy gò. "Tao sẽ canh gác ở đây. Nhớ kỹ, radar tuần tra của Lôi Độc đang tăng tần suất quét quanh khu vực chợ đen. Mày chỉ có tối đa ba tiếng trước khi hạm đội đổ bộ vây quét vùng cấm Nam."


Tinh Lan gật đầu. Cô kéo chiếc mũ trùm đầu che kín nửa khuôn mặt, bước ra khỏi pháo đài sắt rỉ, hướng thẳng về phía Chợ đen Phế Thải.


Chợ đen Phế Thải nằm sâu trong lòng một thung lũng rác khổng lồ, được bao bọc bởi những vách đá phế liệu cơ khí cao ngất ngưỡng. Không khí nơi đây nóng bức và ngột ngạt hơn bên ngoài, ngập tràn tiếng búa nện chan chát, tiếng động cơ gầm rú và tiếng cãi vã oang oang của những thợ mỏ, tội phạm và lính gác phế thải say xỉn. Ánh sáng từ những ngọn đuốc gas tự chế phát ra những tia lửa vàng cam nhảy múa trên những gương mặt đầy bụi than và sẹo loét phóng xạ.


Tinh Lan lặng lẽ đi qua những gian hàng bày bán linh kiện điện tử cũ, dịch dinh dưỡng rò rỉ và vũ khí tự chế rỉ sét. Cô rẽ vào một lối đi tối tăm ở phân khu phía Bắc, nơi có tiếng búa rèn nện xuống đe thép đều đặn và nặng nề nhất.


Xưởng rèn của A Bưu hiện ra trước mắt cô. Đó là một nhà kho khổng lồ dựng bằng những tấm thép tấm rỉ sét cắt ra từ vỏ tàu chiến. Ở trung tâm xưởng rèn, một lò nung nhiệt độ cao sử dụng năng lượng hạt nhân phế thải đang rực cháy, tỏa ra luồng hơi nóng hầm hập thổi bùng những hạt bụi rỉ sét bay lơ lửng trong không khí.


A Bưu – gã khổng lồ cao hơn hai mét, cơ bắp cuồn cuộn như những tảng đá rỉ sét – đang trần trụi nửa thân trên, tay cầm một chiếc búa tạ nặng cả trăm ký nện xuống một tấm hợp kim chịu nhiệt. Mỗi nhát búa giáng xuống, những tia lửa vàng rực lại bắn ra tung tóe, phản chiếu gương mặt lầm lì, câm lặng đầy bụi than của gã.


Tinh Lan bước vào xưởng rèn, tiếng bước chân nhẹ nhàng của cô bị tiếng búa át đi hoàn toàn. Cô đứng im lặng bên cạnh lò nung, chờ đợi.


A Bưu nện xong nhát búa cuối cùng, gạt mồ hôi nhễ nhại trên trán, rồi quay đầu lại. Đôi mắt sắc lạnh, u tối của gã lính gác cấp D cường hóa thể chất quét qua chiếc áo choàng xám tro của cô gái gầy gò. Gã không nói một lời, chỉ khoanh hai cánh tay hộ pháp trước ngực, ánh mắt lộ vẻ từ chối rõ ràng.


Tinh Lan vươn bàn tay trái ra khỏi tay áo choàng, đặt lên bàn rèn ba mảnh hợp kim chống bức xạ tinh thần màu xám xịt mà cô đã chuẩn bị sẵn. Cô dùng tay trái ra hiệu ký hiệu cơ khí đơn giản:


*‘Tôi cần mượn lò nung của anh trong một tiếng để rèn thứ này.’*


A Bưu cúi đầu nhìn ba mảnh hợp kim rỉ sét, gã vươn bàn tay thô ráp nhặt một mảnh lên, dùng ngón tay cái miết mạnh lên bề mặt kim loại. Gã khẽ nhíu mày, nhận ra đây là loại hợp kim chống bức xạ cực kỳ cứng và khó gia công. Gã ném mảnh kim loại trở lại bàn rèn, lắc đầu dứt khoát, chỉ tay ra phía cửa khoang.


Giao dịch bị từ chối. A Bưu không muốn lãng phí năng lượng lò nung hạt nhân quý giá cho một kẻ câm gầy gò với một cánh tay phải liệt hoàn toàn.


Tinh Lan không bỏ cuộc. Mắt trái cô dưới lớp băng gạc khẽ dao động, tầm nhìn năng lượng phát hiện ra một chiếc động cơ hạt nhân cỡ trung thế hệ cũ đang nằm chỏng chơ ở góc xưởng rèn. Chiếc động cơ đang rò rỉ nhẹ những dòng năng lượng màu xanh lá cây hỗn loạn – mạch điều khiển trung tâm của nó đã bị chập cháy hoàn toàn, và A Bưu dường như đã bất lực trong việc sửa chữa nó suốt nhiều ngày qua.


Cô bước tới trước chiếc động cơ hỏng, vươn tay trái nhặt bộ dụng cụ cờ-lê đa năng của gã khổng lồ đang đặt trên bàn. Tinh Lan nhìn thẳng vào mắt A Bưu, dùng tay trái ra hiệu:


*‘Tôi sửa nó. Anh cho tôi mượn lò nung.’*


A Bưu nhướng mày, một nụ cười khinh miệt thoáng qua gương mặt lầm lì của gã. Gã khoanh tay tựa lưng vào cột thép, ra hiệu cho cô cứ tự nhiên thử sức.


Tập trung tinh thần lực tối cổ vào mắt trái dưới lớp băng gạc, Tinh Lan nhìn thấu hoàn toàn sơ đồ mạch điện ngầm bên trong chiếc động cơ hạt nhân hỏng. Các ngón tay trái của cô di chuyển nhanh như chớp, tháo rời các ốc vít rỉ sét và tấm ốp bảo vệ chính xác không cần nhìn sơ đồ bản vẽ.


Vì tay phải không có cảm giác, cô dùng răng để giữ chặt các sợi dây dẫn sinh học siêu dẫn, tay trái dùng mỏ hàn nung chảy các mối nối bị chập cháy. Chỉ trong vòng chưa đầy năm phút, những ngón tay mềm mại của cô đã quấn lại toàn bộ cuộn cảm từ tính bị hỏng, thay thế một chip lọc dòng điện phế thải bằng một linh kiện cơ khí tự chế từ túi áo khoác.


*Cạch... Uỳnh...*


Chiếc động cơ hạt nhân rùng mình một cái, tiếng rít đều đặn và êm ái vang lên, luồng năng lượng màu xanh lá cây hỗn loạn biến mất, thay vào đó là một vòng tuần hoàn năng lượng ổn định rực rỡ.


A Bưu đứng thẳng dậy, đôi mắt khổng lồ trợn trừng kinh ngạc nhìn chiếc động cơ đang hoạt động hoàn mỹ. Gã bước tới, chạm tay vào lớp vỏ ấm áp của động cơ, rồi nhìn sang cô gái gầy gò trước mặt với một ánh mắt hoàn toàn khác biệt. Đó là sự nể phục tuyệt đối dành cho một thiên tài cơ khí.


Gã khổng lồ câm lặng gật đầu dứt khoát. Gã vươn tay trái ra hiệu ba ngón tay, rồi chỉ vào đống động cơ xe tải hạng nặng đang xếp xó ở góc xưởng:


*‘Đồng ý. Nhưng mày phải sửa miễn phí mười động cơ xe tải cho tao để trả ơn.’*


Tinh Lan dùng tay trái vẽ ký hiệu nhanh chóng: *‘Đồng ý.’*


Cuộc đàm phán hoàn thành. A Bưu bước tới, gạt cần gạt kích hoạt lò nung hạt nhân phế thải lên mức cực đại. Luồng lửa xanh lam rực rỡ bùng lên, nhiệt độ trong xưởng rèn tăng vọt.


Tinh Lan dùng kẹp gắp ba mảnh hợp kim chống bức xạ tinh thần thả vào lòng lò nung. Dưới nhiệt độ cực hạn, lớp rỉ sét bám ngoài kim loại bắt đầu nóng chảy, nhỏ xuống từng giọt đen đục. Cô chỉ thị cho A Bưu dùng búa tạ nện xuống đập dẹt các mảnh kim loại theo bản vẽ thiết kế mà cô dùng phấn vẽ nhanh trên sàn đất.


"Rầm! Rầm! Rầm!"


Tiếng búa của gã khổng lồ nện xuống đều đặn dưới sự điều phối chuẩn xác của Tinh Lan. Cô dùng tay trái giữ kìm kẹp phôi thép nung đỏ, chịu đựng hơi nóng phả vào mặt làm mồ hôi chảy ròng ròng dưới lớp băng gạc y tế.


Tuy nhiên, hợp kim chống bức xạ tinh thần quá cứng. Dù A Bưu đã dùng hết sức lực của một lính gác cường hóa thể chất cấp D, những nhát búa thường vẫn không thể làm mỏng tấm thép siêu dẫn này xuống độ dày cần thiết để chế tạo vòng cổ.


Tinh Lan biết thời gian đang đếm ngược. Cô dùng tay trái ra hiệu cho A Bưu dừng lại, chỉ vào chiếc lò nung năng lượng phế thải của Thiết sư phụ đặt ở góc sâu nhất của xưởng – nơi chứa luồng năng lượng hạt nhân nguyên bản cực mạnh.


*‘Tôi cần tăng nhiệt độ phôi thép bằng cách cho tiếp xúc trực tiếp với luồng ion hóa của lò nung phụ.’*


A Bưu do dự một chút, rồi gật đầu gạt cần mở cửa khoang lò nung phụ. Tinh Lan dùng kẹp đưa phôi thép nung đỏ sát vào luồng ion hóa phát ra ánh sáng xanh lam rực rỡ.


*Xoẹt... Rắc...*


Dưới tác động của luồng ion hóa cực hạn, lớp rust sét dày cộp bám chặt ngoài mảnh hợp kim chống bức xạ đột ngột bong tróc ra hoàn toàn, để lộ ra lớp thép siêu dẫn nguyên bản bên trong sáng loáng như gương dưới ánh lửa lò rèn.


A Bưu vung búa nện nhát quyết định để định hình chiếc vòng cổ khế ước. Nhưng ngay khi chiếc búa tạ vừa nhấc lên, gã khổng lồ đột ngột khựng lại, đôi mắt trợn trừng nhìn chằm chằm vào bề mặt sáng loáng của mảnh hợp kim vừa được bóc tách lớp rỉ sét.


Dưới ánh lửa xanh lam của lò nung, trên bề mặt tấm thép siêu dẫn quân sự, lộ ra một hoa văn chạm khắc tinh xảo, mạ vàng lá pristine lấp lánh – đó là hình ảnh một con chim ưng bọc trong lôi điện đang giương cánh bay lên.


Huy hiệu Hoàng gia Đế quốc Aegis!


Sắc mặt của A Bưu lập tức trở nên cắt không còn giọt máu. Gã buông rơi chiếc búa tạ nặng nề xuống sàn kim loại tạo ra một tiếng *boong* vang dội. Gã khổng lồ lùi lại hai bước, hơi thở trở nên dồn dập, đôi mắt tràn ngập sự kinh hoàng nhìn Lâm Tinh Lan.


Gã vươn bàn tay run rẩy chỉ vào chiếc vòng cổ khế ước đang rèn dở, voice của gã khàn đặc, hạ thấp xuống mức tối thiểu:


"Mày... mày lấy cái này ở đâu ra, Lan? Đây là thép siêu dẫn quân sự của hộ vệ hoàng gia cấp cao... Mang thứ này bên người tại Kepler-9... mày đang tự treo án tử lên cổ mình, và kéo theo cả cái chợ đen này chôn thây cùng mày đấy!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!