Nhạc nềnEpicBattle_Deity

Hành Trình Tìm Kiếm Huyết Thanh Ổn Định

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cái lạnh của khoảng không vũ trụ không giống như cái lạnh thông thường. Nó là một sự trống rỗng buốt giá, len lỏi qua từng khe hở của bộ giáp rách nát, bám chặt lấy da thịt như những chiếc vuốt băng.


Lâm Tinh Lan khẽ rùng mình. Nửa thân người bên phải của cô vẫn hoàn toàn tê liệt, xơ cứng như một khúc gỗ chết sau cú bộc phát năng lượng ở Kepler-9. Cô phải tựa toàn bộ trọng lượng cơ thể gầy gò của mình lên bả vai vững chãi của Thương Vân. Tay trái của cô – bàn tay duy nhất còn cử động được – dán chặt lớp băng gạc y tế sờn rách quấn quanh lòng bàn tay đang bỏng nặng, máu tươi thấm ra đen kịt trộn lẫn với bụi sắt từ những trận chiến trước.


Dưới lớp băng quấn chặt quanh đầu, khóe mắt trái của cô thỉnh thoảng lại nhói lên một cơn đau buốt óc. Tầm nhìn thông thường của mắt trái đã biến mất vĩnh viễn, nhưng thế giới năng lượng kỳ dị rực sáng ánh bạc lạnh vẫn hiện rõ trên võng mạc của cô. Nhờ dị năng Nhìn thấu bản đồ ý thức, cô không nhìn thấy bóng tối vô tận của vành đai rác Aegis, mà nhìn thấy những dòng chảy quang phổ màu xanh lam mờ ảo của năng lượng vũ trụ đang uốn lượn quanh những xác tàu đắm.


"Lan, cô ổn chứ?"


Giọng nói trầm thấp, khàn đặc của Thương Vân vang lên trực tiếp trong đầu cô qua liên kết khế ước máu vĩnh hằng. Vị tướng lĩnh lính gác lôi hệ cấp SS cao lớn bước đi từng bước nặng nề trong môi trường trọng lực nhân tạo bị lỗi của xác tàu đắm. Vai trái của anh bị thương rách da, máu tươi đỏ thẫm rỉ ra nhuộm đỏ cả vách sắt đổ nát phía sau, nhưng đôi tay vạm vỡ của anh vẫn ôm chặt lấy bả vai cô, bảo vệ cô khỏi những mảnh vụn kim loại sắc nhọn đang lơ lửng xung quanh. Chiếc Vòng cổ khế ước từ tính bọc hợp kim rỉ sét trên cổ anh khẽ o vo phát sáng, giữ cho dòng lôi điện cuồng bạo không bị bộc phát ngoài ý muốn.


Tinh Lan khẽ nghiêng đầu, dùng sóng tinh thần dịu nhẹ truyền qua sợi chỉ liên kết để xoa dịu nỗi dằn vặt đang cuộn trào trong tâm trí anh: *"Tôi ổn. Tập trung vào phía trước. Oxy của chúng ta chỉ còn chưa đầy mười hai giờ."*


Phía trước họ, Khu mộ tập thể lính gác hiện ra như một nghĩa địa khổng lồ của những con quái thú thép đã chết. Hàng trăm xác tàu chiến cổ đại từ thời chiến tranh tinh vân lơ lửng im lìm giữa vành đai rác Aegis, bị bao phủ bởi một lớp sương mù bức xạ tinh thần màu xám xịt. Những bộ xương khô rỉ sét của những lính gác đã chết từ nhiều thập kỷ trước vẫn còn bị kẹt trong những bộ giáp chiến đấu vỡ nát, lơ lửng lác đác trong không gian không trọng lực. Không khí âm u, lạnh lẽo bao trùm lấy nơi này, mang theo tiếng ngân oán hận vô thức của những linh hồn lính gác bị bỏ rơi.


"Chị Lan, la bàn đang chỉ về phía khoang động cơ của chiếc tuần dương hạm lớp Eagle đằng kia!"


Tiểu Đao – thiếu niên trinh sát du kích cấp D – khẽ thì thào. Cậu bé mặc bộ đồ bó sát màu xám tro rách nát, cơ thể khẽ mờ nhạt đi dưới dị năng tàng hình nhẹ để dò đường phía trước. Trên tay cậu cầm một con dao găm làm từ răng nanh thú biến dị, ánh mắt nhanh nhẹn quét liên tục qua các khe hở của vách thép rỉ sét.


Tinh Lan nhìn xuống chiếc La bàn tinh thần của Thẩm phán giả đang nằm trong lòng bàn tay trái rớm máu của mình. Khối kim loại tròn rỉ sét loang lổ đột ngột rung lên bần bật, mặt kính nứt nẻ chiếu ra một luồng sáng bạc mảnh mai xuyên thấu màn đêm, hướng thẳng về phía cửa khoang y tế của chiếc tàu chiến đổ nát trước mặt.


*"Tiến vào khoang tàu đắm. Cẩn thận, nồng độ bức xạ tinh thần ở đây đang tăng vọt,"* Tinh Lan truyền âm cảnh báo.


Ngay khi bước qua vách ngăn kim loại bị xé rách của chiếc tuần dương hạm, một luồng áp lực tinh thần âm u, nặng nề đổ ập xuống màng não của cả ba người. Cơn đau nhói buốt óc lập tức kích hoạt bộ máy trợ tim sinh học rỉ sét đeo trước ngực Tinh Lan, khiến nó phát ra những tiếng bíp bíp đỏ lòm cảnh báo quá tải.


Tiểu Đao đi đầu, cơ thể cậu nhạt nhòa như một cái bóng mờ lướt nhanh qua những đường ống dẫn nhiên liệu đã cạn kiệt. Cậu khéo léo lách qua những mảnh vỡ hợp kim để tránh kích hoạt hệ thống mìn laser phòng thủ cổ đại vẫn còn sót lại trên vách tàu.


Đột ngột, một tiếng *TÍT* chói tai vang lên từ dưới một đống phế liệu sắt rỉ.


Một bẫy mìn tự nổ cổ đại đã bị kích hoạt do sự thay đổi áp suất từ trường khi họ bước vào. Từ dưới đống rác rưởi, một thiết bị hình tròn rỉ sét bay vút lên không trung, phát ra luồng sóng xung kích tinh thần màu đỏ rực xé rách không khí, lao thẳng về phía Tiểu Đao đang tàng hình.


"Tiểu Đao! Tránh ra!" Trần Phong ở lại tàu bảo vệ không thể hỗ trợ, chỉ có Thương Vân kịp hét lên một tiếng trầm đục.


Nhưng tốc độ của sóng xung kích quá nhanh, Tiểu Đao bị áp lực tinh thần khóa chặt cơ thể, hoàn toàn không thể né tránh trong môi trường không trọng lực.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Lâm Tinh Lan cắn chặt răng chịu đựng cơn đau rách màng não. Cô bộc phát tinh thần lực SSS tối cổ từ mắt trái rực sáng ánh bạc lạnh, tạo ra một Lá chắn tinh thần thô sơ ngay trước mặt Tiểu Đao.


*OONG!!!*


Một màng chắn ánh sáng màu bạc lấp lánh xuất hiện trong không gian hẹp, chặn đứng hoàn toàn luồng sóng xung kích màu đỏ tà dị. Sức công phá của quả mìn tự nổ va đập dữ dội vào lá chắn, tạo ra những tiếng nổ lách lách chói tai. Lá chắn tinh thần của cô chống chịu trong vòng đúng ba giây trước khi vỡ tan thành những mảnh sáng vô hại, nhưng bấy nhiêu đó là đủ để triệt tiêu hoàn toàn sát thương vật lý tầm xa.


Tinh Lan hộc ra một ngụm máu tươi màu bạc nhạt, màng não cô co thắt dữ dội như bị bóp nghẹt. Lá chắn tinh thần tiêu hao đến 20% năng lượng màng não đang suy kiệt của cô, khiến cơn đau nửa đầu dội ngược dữ dội, mắt trái chảy máu tươi thấm đỏ thêm một mảng băng gạc trắng.


Thấy chủ nhân bị thương tổn qua khế ước liên kết, Thương Vân nổi giận lôi đình. Đôi mắt sâu thẳm của anh rực lên những tia sét xanh lam hoang dại. Anh vung mạnh thanh chiến đao rỉ sét, truyền dòng lôi điện bị giới hạn qua vòng cổ khế ước thành một luồng đao khí sét đánh thẳng vào bệ phóng mìn tự động từ xa.


*ẦM!!!*


Bệ phóng mìn nổ tung thành trăm mảnh vụn sắt rỉ dưới sức mạnh sấm sét của vị tướng lĩnh SS, dập tắt hoàn toàn mối đe dọa.


Tiểu Đao thoát chết trong gang tấc, vội vàng lùi lại bên cạnh Tinh Lan, gương mặt thiếu niên cắt không còn giọt máu: "Chị Lan... em xin lỗi..."


*"Không sao. Đi tiếp. La bàn chỉ ngay phía sau bức tường này,"* Tinh Lan gượng dậy, dùng sóng tinh thần trấn an cậu bé.


Họ tiến sâu vào cuối hành lang đổ nát và đứng trước một cánh cửa thép khổng lồ bọc hợp kim siêu dẫn dày cộp. Trên mặt cửa có khắc biểu tượng hoa văn của Tháp Dẫn Đường hoàng gia cũ, nhưng giờ đây nó đã bị hoen ố, rỉ sét loang lổ.


Điều đáng sợ là, từ những khe hở của cánh cửa, một luồng bức xạ tinh thần cực độc màu xanh lục đậm đang liên tục rò rỉ ra ngoài, bóp méo cả không gian xung quanh. Đây chính là cửa kho y tế quân sự cổ xưa mà họ tìm kiếm.


"Để em bẻ khóa cửa này!" Tiểu Đao sốt sắng vươn tay, lôi bộ dụng cụ cơ khí từ thắt lưng ra định cắm vào bảng điều khiển điện tử bên cạnh cửa.


"Tiểu Đao, dừng lại!" Thương Vân định ngăn cản nhưng đã muộn.


*BZZZZT!!!*


Ngay khi mũi khoan kim loại của Tiểu Đao chạm vào ổ khóa, một dòng điện cao áp màu tím tà dị từ lá chắn kim loại bảo vệ của cửa giật bắn ra. Luồng điện mạnh mẽ đánh thẳng vào lồng ngực thiếu niên, hất văng cậu bay ngược về phía sau, đập mạnh vào vách thép rỉ sét.


Tiểu Đao hộc máu, màng não bị chấn động nhẹ do phản phệ từ trường của Tháp, ngất lịm đi trong vòng tay đỡ của Thương Vân.


Tình thế rơi vào bế tắc. Hệ thống phòng thủ tự động của kho y tế hoạt động liên tục không góc chết, bất kỳ tác động vật lý hay cơ khí nào vào cửa đều sẽ kích hoạt dòng điện phản phệ cực mạnh để tiêu diệt kẻ xâm nhập.


Tinh Lan quỳ xuống bên cạnh Tiểu Đao, dùng bàn tay trái rớm máu khẽ chạm vào trán cậu bé, truyền một tia sóng SSS dịu nhẹ qua Mạng Lưới để ổn định màng não đang run rẩy của cậu. Sau đó, cô đứng thẳng dậy, mắt trái rực sáng ánh bạc lạnh khóa chặt vào cánh cửa thép.


Nhờ dị năng Nhìn thấu bản đồ ý thức kết hợp với la bàn tinh thần, tầm nhìn năng lượng của cô xuyên thấu qua lớp hợp kim dày cộp. Cô nhìn thấy rõ hệ thống mạch điện ngầm của cửa khóa không liên kết với mạng lưới điện chính của tàu đã hỏng, mà được nuôi dưỡng bởi một viên pin hạt nhân cổ đại (lõi năng lượng) đã rò rỉ, nằm ẩn sâu trong khoang kỹ thuật bên cạnh vách tường.


Viên pin hạt nhân đã quá hạn hàng thập kỷ, lớp vỏ bảo vệ bị ăn mòn rạn nứt, liên tục phát ra dòng điện tĩnh không ổn định để duy trì lá chắn bảo vệ cửa.


Tinh Lan lập tức suy luận ra chiến thuật bẻ khóa. Cô không thể dùng lực lượng vật lý để phá cửa, cũng không thể để Tiểu Đao tiếp tục bẻ khóa cơ khí. Cách duy nhất là phá hủy nguồn cung cấp năng lượng từ bên trong.


*"Thương Vân, nghe tôi,"* giọng nói tinh thần của cô vang lên đanh thép trong não anh. *"Không tấn công cánh cửa. Nhìn vào khe hở vách tường phía bên phải, sâu ba mét có một đường ống dẫn năng lượng nối trực tiếp với pin hạt nhân cũ. Truyền lôi điện của anh vào đó, kích hoạt quá tải dòng điện để làm nổ tung viên pin. Khi nguồn điện bị cắt, lá chắn bảo vệ sẽ tự động sụp đổ."*


Thương Vân lập tức hiểu ý. Anh bước lại gần khe hở vách tường, đôi mắt rực sáng lôi điện xanh lam. Anh giơ thanh chiến đao rỉ sét lên, tập trung toàn bộ dòng điện tĩnh lách tách xung quanh cơ thể vào mũi đao.


*XOẠT!!!*


Một tia sét xanh lam bọc ánh bạc tối cổ phóng ra từ mũi đao, luồn lách chuẩn xác qua khe hở vách tường rỉ sét, cắm thẳng vào đường ống dẫn năng lượng của viên pin hạt nhân sâu bên trong.


*OONG... OONG... OONG...*


Tiếng gầm rú của dòng điện quá tải vang lên dữ dội từ trong lòng vách tàu. Viên pin hạt nhân cổ đại bị kích thích bởi lôi điện SS của Thương Vân, lập tức bùng phát năng lượng quá ngưỡng chịu đựng.


*ẦM!!!*


Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu trong vách tường, kéo theo hàng loạt tia lửa điện bắn tung tóe. Hệ thống đèn báo động đỏ trên cánh cửa thép khổng lồ lập tức tắt lịm, luồng bức xạ màu xanh lục đậm rò rỉ cũng nhanh chóng tiêu biến.


*KẠCH... KẠCH... KÉTTT...*


Cánh cửa thép khổng lồ nặng hàng tấn từ từ trượt mở ra hai bên.


Tuy nhiên, niềm vui chưa kịp đến thì một luồng khí độc màu xám xịt, tích tụ suốt hàng chục năm ròng rò rỉ phóng xạ và phân hủy sinh học bên trong kho y tế, bất ngờ tràn ra ngoài như một cơn lũ quét, bao vây lấy cả ba người.


Cùng lúc đó, chấn động dữ dội từ vụ nổ quá tải viên pin hạt nhân đã lan truyền qua các mảnh vỡ kim loại của vành đai rác Aegis.


Từ sâu trong bóng tối vô tận của nghĩa địa tàu chiến, một tiếng gầm rú tà dị, khát máu vang lên, chấn động cả không gian không trọng lực. Một quái thú biến dị nhạy cảm với năng lượng hạt nhân đã bị đánh thức, đang lao nhanh về phía họ với tốc độ kinh hoàng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!