Nhạc nềnEpicBattle_Deity

Thức Tỉnh Trong Đớn Đau

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn đau ập đến tựa như hàng vạn cây kim rỉ sét đâm xuyên qua màng não, cào xé từng tế bào thần kinh mỏng manh của Lâm Tinh Lan. Cô muốn hét lên, nhưng cổ họng khô khốc chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ đứt quãng, nghẹn ngào. Bóng tối dày đặc trước mắt cô dần bị bẻ cong, vỡ vụn thành những mảng sáng màu bạc lạnh lẽo.


Tinh Lan cố gắng cử động cơ thể, nhưng nửa thân người bên phải của cô nặng trịch như một khối sắt nguội. Toàn bộ cánh tay phải hoàn toàn mất đi xúc giác, xơ cứng và lạnh ngắt – hậu quả tàn khốc của phản phệ calcification sau khi cô bộc phát tuyệt chiêu Đêm Trường Thanh Tẩy để cứu lấy khu ổ chuột Kepler-9. Vết thương bỏng nặng ở lòng bàn tay trái vẫn rỉ ra dòng máu đen bám đầy bụi sắt, dính chặt lấy lớp băng gạc y tế sờn rách quấn vội.


Dưới lớp băng quấn chặt quanh đầu, khóe mắt trái của cô nóng rát như lửa đốt. Tinh Lan khẽ hé mở mắt. Thị lực thông thường của mắt trái đã hoàn toàn biến mất, nhưng thay vào đó, một thế giới năng lượng kỳ dị và lộng lẫy hiện ra trên võng mạc của cô. Nhờ dị năng Nhìn thấu bản đồ ý thức, cô không còn nhìn thấy vách thép rỉ sét của khoang y tế đổ nát, mà nhìn thấy những dòng chảy quang phổ phát sáng màu xanh lam mờ ảo của năng lượng vũ trụ đang uốn lượn xung quanh.


"Lan... cô tỉnh rồi?"


Một giọng nói khàn đặc, trầm thấp vang lên sát bên tai cô. Thương Vân đang quỳ một chân cạnh cáng sắt, đôi tay vạm vỡ của anh run rẩy khẽ chạm vào bả vai trái của cô. Vị tướng lĩnh lính gác lôi hệ cấp SS mạnh mẽ ngày nào giờ đây trông vô cùng chật vật. Vai trái của anh bị thương rách da, máu tươi đỏ thẫm rỉ ra nhuộm đỏ cả vách sắt đổ nát phía sau, những tia điện xanh lam nhạt lách tách xẹt qua cổ áo một cách yếu ớt. Chiếc Vòng cổ khế ước từ tính bọc hợp kim rỉ sét trên cổ anh liên tục o vo phát sáng, cố gắng ghìm giữ dòng lôi điện cuồng bạo không bị bộc phát ngoài ý muốn.


Tinh Lan không thể nói, cô khẽ gật đầu bằng chút sức tàn. Qua liên kết khế ước máu vĩnh hằng, cô cảm nhận được nỗi dằn vặt tự trách và sự lo lắng tột độ đang cuộn trào trong tâm trí Thương Vân. Anh đang dùng ý chí sắt đá để kiềm chế dòng lôi điện của mình, thà chấp nhận để năng lượng cắn trả ngược lại kinh mạch còn hơn là để phản phệ từ khế ước làm tổn thương màng não rách nát của cô.


*KÉT... KÉT...*


Đột ngột, một tiếng rít chói tai của kim loại bị nung chảy vang lên từ phía khoang sau của phi thuyền đổ nát. Tiếng động ấy cắt đứt bầu không khí tĩnh lặng, khiến Thương Vân lập tức đứng bật dậy, đao sét rỉ sét trong tay anh khẽ run lên, sẵn sàng chiến đấu.


Trần Phong từ khoang động cơ phụ bò lê lết tới, gương mặt bết đầy bụi than và máu tươi từ vết rách trên trán. Gã du kích hỏa hệ cấp C bị đào thải nghiến răng, hạ thấp giọng nói qua kẽ răng rỉ máu: "Chết tiệt! Là toán cướp phế liệu không gian lúc nãy. Chúng đang dùng máy cắt laser để phá cửa khoang sau của chúng ta! Hệ thống dưỡng khí chỉ còn hoạt động được chưa đầy hai mươi tư giờ, nếu để chúng tràn vào, chúng ta sẽ nghẹt thở chết trước khi bị chúng bắn hạ!"


Tinh Lan nhắm mắt trái lại, tập trung chút tinh thần lực SSS tối cổ còn sót lại trong màng não. Cô không thể cử động, không thể chiến đấu bằng thể chất, nhưng Mạng Lưới Thần Kinh của cô vẫn hoạt động. Cô mở mắt trái rực sáng ánh bạc lạnh dưới lớp băng gạc rách, quét dị năng Nhìn thấu bản đồ ý thức xuyên qua lớp vách ngăn hợp kim dày cộp của khoang sau.


Trong tầm nhìn năng lượng của cô, ba luồng sáng đỏ rực đại diện cho hệ thần kinh của ba tên thợ săn tiền thưởng hiện lên rõ nét.


"Ba tên," Tinh Lan không nói thành tiếng, nhưng giọng nói tinh thần của cô đột ngột vang lên trực tiếp trong não bộ của Thương Vân và Trần Phong thông qua Sợi chỉ liên kết ý thức. Sợi chỉ bạc mỏng manh như tơ nhện kết nối trán cô với thái dương của hai người, phát ra tiếng ngân rung dịu nhẹ.


Cả Thương Vân và Trần Phong đều chấn động dã man trước sự tăng tiến vượt bậc của Mạng Lưới Thần Kinh của cô. Cô đã có thể truyền dẫn ý thức chiến thuật trực tiếp không cần lời nói.


"Gã đi đầu cao lớn mang theo lựu đạn phản vật chất tự hủy ở thắt lưng," Tinh Lan tiếp tục truyền dẫn sơ đồ di chuyển của chúng vào não bộ Thương Vân. "Gã ở giữa gầy gò sở hữu màng não cực kỳ bất ổn, kinh mạch của hắn đang co thắt dữ dội – hắn là một lính gác sắp bạo tẩu. Gã đi sau cùng đang cầm thiết bị quét nhiệt độ cơ thể để dò tìm chúng ta trong bóng tối."


Trần Phong siết chặt khẩu súng phun lửa tự chế, định nhoài người ra ngã ba hành lang để nổ súng trực diện.


"Dừng lại, Trần Phong!" Giọng nói tinh thần của Tinh Lan vang lên đanh thép trong đầu gã, chặn đứng hành động bộc phát. "Nếu gã đi đầu trúng đạn, lựu đạn phản vật chất sẽ kích nổ vách tàu, tất cả chúng ta sẽ bị hút vào khoảng không vũ trụ. Nghe lệnh tôi."


Trần Phong mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, gã lùi lại nấp sau vách thép rỉ sét, nín thở chờ đợi.


"Phong, kích hoạt bẫy điện từ tự chế tại ngã ba hành lang ngay khi chúng bước qua cửa," Tinh Lan chỉ dẫn chi tiết góc độ đặt bẫy. "Thiết bị quét nhiệt của chúng sẽ bị từ trường làm nhiễu hoàn toàn trong vòng năm giây. Đó là cơ hội của chúng ta."


*ẦM!!!*


Cửa khoang sau bị máy cắt laser phá hủy hoàn toàn, đổ sập xuống sàn tàu tạo nên một tiếng động kinh hoàng. Ba tên thợ săn tiền thưởng bọc trong lớp giáp sắt rỉ tự chế bước vào, họng súng laser quét liên tục trong bóng tối.


"Tìm kỹ vào! Thiết bị quét nhiệt cho thấy có nguồn năng lượng sống ở khoang y tế phía trước!" Tên chỉ huy đi đầu gầm gừ ra lệnh.


Ngay khi chân gã đi đầu vừa chạm vào ngã ba hành lang, Trần Phong dứt khoát giật dây kích hoạt bẫy điện từ tự chế theo đúng chỉ dẫn của Tinh Lan. Một luồng xung điện từ ngắn bùng phát từ đống phế liệu, phát ra tiếng nổ lách tách.


*XOẠT... XOẠT...*


Màn hình thiết bị quét nhiệt của tên đi sau cùng lập tức bị nhiễu loạn bởi những vệt sáng trắng xóa, hoàn toàn mất đi khả năng định vị.


"Chết tiệt! Máy quét bị nhiễu rồi! Có bẫy từ trường!" Tên đi sau hét lên hoảng hốt.


Lợi dụng khoảnh khắc hỗn loạn cực ngắn ấy, Tinh Lan tập trung mắt trái bạc lạnh vào tên thợ săn đi giữa. Nhờ dị năng Nhìn thấu bản đồ ý thức, cô nhìn thấy rõ màng não của hắn đang rạn nứt nghiêm trọng, chỉ cần một tác động nhỏ sẽ bùng phát cơn điên loạn.


Cô phóng ra một Sợi chỉ liên kết ý thức vô hình, mỏng như sợi tóc, cắm thẳng vào thái dương của tên đi giữa mà không để lại bất kỳ dấu vết vật lý nào. Tinh Lan dùng tinh thần lực SSS kích thích mạnh vào điểm bạo tẩu đang nghẽn mạch của hắn.


*A... A... A!!!*


Tên thợ săn đi giữa đột ngột ôm đầu gào thét thảm thiết. Đôi mắt hắn rực lên ánh đỏ điên cuồng, lôi điện rách nát bộc phát vô thức từ cơ thể hắn. Hắn mất hoàn toàn lý trí, vung khẩu súng laser quân dụng bắn loạn xạ vào đồng đội xung quanh.


*HƯU! HƯU! HƯU!*


Loạt đạn laser điên cuồng của hắn bắn trúng gáy tên đi sau cùng, khiến gã này chết ngay tại chỗ mà không kịp kêu lên một tiếng. Tên chỉ huy đi đầu kinh hoàng quay người lại, cố gắng khống chế gã đồng đội đang bạo tẩu.


"Mày điên rồi sao, Jack?! Dừng lại!"


Đúng lúc gã chỉ huy bị phân tâm, Thương Vân phục kích từ trần tàu đổ nát đột ngột buông mình rơi xuống như một bóng ma đen sẫm. Dù bả vai trái bị thương rỉ máu tươi đậm và bị giới hạn sức mạnh bởi vòng cổ khế ước từ tính, anh vẫn vận hành tốc độ di chuyển nhanh như chớp của lính gác SS.


*XOẠT!!!*


Thương Vân vung thanh chiến đao làm từ hợp kim siêu dẫn lôi điện rỉ sét, chém một nhát chí mạng đứt lìa cánh tay cầm súng của tên chỉ huy. Đồng thời, một luồng sét xanh lam nhạt bùng phát từ tay anh, đánh thẳng vào màng não của gã chỉ huy, khiến gã ngã gục xuống sàn tàu, bất tỉnh nhân sự.


Tên thợ săn đi giữa vẫn đang gào rú điên cuồng, định nã đạn vào Thương Vân. Trần Phong từ góc khuất lao ra, vung nắm đấm hỏa hệ bọc nhiệt lượng cực đại đập mạnh vào thái dương hắn, đánh ngất gã lính gác bạo tẩu.


Trận chiến phục kích hành lang kết thúc chớp nhoáng trong vòng chưa đầy một phút dưới sự điều phối ý thức hoàn mỹ của Lâm Tinh Lan.


Tinh Lan khẽ rên rỉ, mắt trái của cô bị xuất huyết nhẹ, một vệt máu tươi màu bạc nhạt rỉ ra qua lớp băng gạc trắng, mệt mỏi thần kinh tăng cao khiến cô suýt lịm đi. Thương Vân lập tức lao đến bên cáng sắt, ôm lấy cô vào lồng ngực vạm vỡ của mình, đôi mắt rực sét đầy vẻ lo lắng xót xa.


"Lan... cô đã dùng quá nhiều tinh thần lực." Anh thì thào, giọng run rẩy.


Trần Phong nhanh chóng lục soát xác của ba tên thợ săn. Gã thu giữ được ba khẩu súng laser quân dụng còn nguyên vẹn và một thiết bị liên lạc chợ đen chứa bản đồ vành đai rác Aegis. Gã nhìn màn hình thiết bị, sắc mặt chợt biến đổi đầy nghiêm trọng:


"Chúng ta đã dọn sạch toán đột kích, nhưng hệ thống dưỡng khí của tàu vừa phát ra báo động đỏ... Nó đã bị hư hại nặng hơn sau vụ nổ từ trường. Chúng ta chỉ còn tối đa mười hai giờ hoạt động của oxy."


Trong khoảnh khắc tuyệt vọng dồn nén ấy, Lâm Tinh Lan đột ngột cảm nhận được một luồng nhiệt lượng ấm áp, mạnh mẽ bùng phát từ trong túi áo khoác kỹ sư sờn rách bên trái của cô.


Chiếc La bàn tinh thần của Thẩm phán giả – di vật rỉ sét cô luôn mang theo – đột ngột phát ra những tiếng o vo ngân rung dữ dội. Mặt kính nứt nẻ của nó rực sáng ánh bạc lấp lấp lánh, kim chỉ hướng cơ học xoay tròn điên cuồng trước khi dừng lại, chỉ thẳng về phía một vùng không gian âm u, sâu thẳm nằm sâu trong vành đai rác.


Qua tầm nhìn năng lượng của mắt trái, Tinh Lan nhìn thấy một dòng chảy năng lượng nguyên thủy khổng lồ, ấm áp đang cuộn trào từ hướng chiếc la bàn chỉ tới. Đó là tọa độ của một kho chứa phế tích quân sự cổ xưa của Đế quốc, nơi có thể chứa câu trả lời cho sự sinh tồn của họ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!