Vành Đai Rác Aegis Và Xác Tàu Đổ Nát
Bóng tối của khoảng không vũ trụ không mang lại sự yên bình, nó chỉ là một vực thẳm lạnh lẽo, câm lặng và tàn nhẫn.
Bên trong khoang tàu vận tải phế liệu rách nát, tiếng kim loại co rít dưới áp lực vặn xoắn của không gian vang lên những âm thanh ghê rợn. Phi thuyền vừa nhảy vọt qua Vết nứt không gian Kepler-9 với chín mươi phần trăm hệ thống động cơ đã bị thiêu rụi hoàn toàn. Nó không còn là một phương tiện bay đúng nghĩa, mà chỉ là một khối sắt vụn khổng lồ đang lao điên cuồng theo quán tính, rơi tự do vào Vành đai rác Aegis – vùng đệm rác thải không gian khổng lồ lơ lửng ngoài rìa phân khu công nghiệp Aegis-Prime.
Qua những vết nứt lớn trên kính buồng lái, thế giới neon rực rỡ của phân khu Aegis-Prime hiện ra xa xăm như một dải lụa màu xanh lạnh lẽo, phản chiếu thứ ánh sáng giả tạo lên đống phế liệu cơ khí trôi nổi xung quanh. Những xác tàu chiến cổ đại, những vệ tinh lỗi thời và những khối quặng rác rỉ sét va đập vào thân phi thuyền tạo nên những tiếng boong boong trầm đục, như tiếng gõ cửa của tử thần.
Tại khoang y tế đổ nát ở trung tâm phi thuyền, Lâm Tinh Lan nằm bất động trên chiếc cáng sắt đã rỉ sét. Lớp băng gạc ức chế bức xạ quấn quanh ngực và đầu cô đã thấm đẫm máu tươi màu bạc nhạt, rỉ ra từ khóe mắt trái đang khép chặt. Tuyệt chiêu Đêm Trường Thanh Tẩy bộc phát trước đó đã vắt kiệt màng não SSS tối cổ của cô, đẩy cô vào trạng thái Quá tải cảm giác nghiêm trọng.
Cơ thể cô gái gầy gò lạnh ngắt. Toàn bộ nửa thân người bên phải, đặc biệt là cánh tay phải, hoàn toàn mất đi xúc giác và xơ cứng do phản phệ calcification. Bộ máy trợ tim sinh học rỉ sét đeo trước ngực cô – thứ công cụ duy nhất còn sót lại để ngụy trang sóng não – đang nhấp nháy những tia sáng đỏ yếu ớt, phát ra những tiếng bíp bíp đứt quãng đầy quá tải. Nó đang cố gắng vận hành những xung điện từ cuối cùng để bảo vệ màng não rách nát của cô không bị sụp đổ hoàn toàn trước dòng năng lượng hỗn loạn của vũ trụ.
Bên cạnh cáng sắt, Thương Vân quỳ một chân dưới sàn tàu, lồng ngực vạm vỡ phập phồng dữ dập dưới lớp chiến giáp rách nát. Vai trái của anh bị thương rách da, máu tươi đỏ thẫm rỉ ra, hòa cùng những tia điện xanh lam nhạt lách tách xẹt qua cổ áo. Đôi mắt sâu thẳm của vị tướng lĩnh lính gác cấp SS rực lên ánh sét lạnh lẽo, nhưng khi nhìn xuống cô gái đang hôn mê, ánh mắt ấy chỉ còn lại sự lo lắng tột độ và một lòng trung thành cuồng nhiệt.
Chiếc Vòng cổ khế ước từ tính bọc hợp kim rỉ sét trên cổ anh liên tục o vo phát sáng. Qua liên kết khế ước máu vĩnh hằng, Thương Vân cảm nhận được màng não của Tinh Lan đang co thắt từng cơn dữ dội. Anh biết, nếu mình bộc phát lôi điện quá mức lúc này, phản phệ từ khế ước sẽ trực tiếp nghiền nát ý thức mỏng manh của cô. Anh phải dùng ý chí sắt đá để kiềm chế dòng lôi điện cuồng bạo trong tủy xương mình, chấp nhận để năng lượng rò rỉ cắn trả ngược lại kinh mạch.
"Phong thúc! Tình hình phía trước thế nào?" Trần Phong nhoài người từ khoang động cơ lên buồng lái, gào lớn qua tiếng gió rít rợn người rò rỉ từ các vết nứt vỏ tàu. Bả vai gã du kích hỏa hệ sạm đen vì vết thương cũ, gương mặt bết đầy bụi than và mồ hôi.
"Mất kiểm soát hoàn toàn! Động cơ chính đã tắt lịm sau khi qua vết nứt!" Phong thúc đứng ở buồng lái, hai tay bám chặt lấy cần gạt phụ đã rỉ sét. Trán gã lấm tấm mồ hôi lạnh, dị năng phản xạ siêu tốc của lính gác lái xe cấp D đang hoạt động quá công suất để lách phi thuyền qua những khối rác vũ trụ khổng lồ. "Chúng ta đang rơi tự do vào vành đai rác ngoại vi Aegis! Hệ thống giảm chấn đã hỏng, nếu va chạm trực diện với một xác tàu chiến lớn, tất cả sẽ tan thành mây khói!"
Trần Phong nghiến răng, gã cố gắng bò đến bệ súng phòng không phụ của phi thuyền. "Để tôi xem có thể kích hoạt hệ thống súng phòng thủ để bắn dọn đường không!"
Gã điên cuồng giật nắp hộp điều khiển, đấu nối các sợi dây điện bám đầy dầu máy. Thế nhưng, ngay khi gã vừa chạm vào mạch kích hoạt, một tiếng nổ lách tách vang lên, kèm theo những tia lửa điện xám xịt. Mạch điện của súng phòng không đã bị thiêu rụi hoàn toàn sau khi đi qua vết nứt không gian Kepler-9.
"Chết tiệt! Hệ thống hỏa lực tê liệt rồi!" Trần Phong đấm mạnh vào bảng điều khiển hỏng, bất lực gầm lên.
Đúng lúc đó, hệ thống radar rách nát của phi thuyền đột ngột hú lên những tiếng còi báo động chói tai. Một luồng ánh sáng đỏ quét qua cửa kính buồng lái vỡ nát.
*CẢNH BÁO! PHÁT HIỆN VẬT THỂ BAY TỰ ĐỘNG KHÔNG XÁC ĐỊNH! CHẾ ĐỘ QUÉT ĐỊNH VỊ ĐANG KÍCH HOẠT!*
Ba chiếc drone tuần tra tự động của tập đoàn Aegis, mang lớp sơn xám lạnh và biểu tượng vòng tròn công nghiệp, đột ngột lao ra từ sau một xác vệ tinh đổ nát. Những con mắt camera hồng ngoại của chúng phát ra những tia sáng đỏ rực, nhanh chóng khóa chặt vào nguồn năng lượng rò rỉ từ phi thuyền phế liệu.
*HƯU! HƯU! HƯU!*
Không một lời cảnh báo, các drone tuần tra lập tức phóng ra loạt đạn laser định vị màu đỏ rực. Những luồng sáng laser xé rách bóng tối không trọng lực, bắn trúng lớp vỏ thép vốn đã rách nát của phi thuyền, tạo ra những vụ nổ nhỏ đầy mảnh vụn kim loại.
"Chúng phát hiện ra chúng ta rồi! Lũ chó săn Aegis!" Trần Phong gào lên, vội vàng vác khẩu súng phun lửa tự chế bám đầy bụi than, nhoài người ra khỏi khe hở vỏ tàu bị rách ở khoang sau. Gã vắt kiệt hỏa năng hỏa hệ cấp C, nổ súng bắn trả. Những luồng lửa rực đỏ bùng phát trong môi trường thiếu oxy, tạo thành những quả cầu lửa ngắn ngủi nhưng đủ sức làm chệch hướng một chiếc drone trinh sát đang áp sát tầm gần.
*BÙM!*
Chiếc drone trinh sát bị hỏa diễm của Trần Phong liếm trúng, nổ tung thành một quầng lửa cam xám giữa khoảng không lạnh lẽo. Thế nhưng, hai chiếc drone còn lại vẫn điên cuồng nã đạn laser định vị, dồn phi thuyền vào thế ngàn cân treo sợi tóc.
Bên trong khoang y tế, Thương Vân nhìn thấy những luồng đạn laser đang gặm nhấm dần lớp vỏ tàu sát buồng nằm của Tinh Lan. Đôi mắt anh rực lên sát khí lạnh người. Anh không thể đứng nhìn cô gặp nguy hiểm.
Thương Vân bước lên một bước, đứng chắn trước cáng sắt của Tinh Lan. Anh đưa bàn tay phải vạm vỡ ra, chiếc Vòng cổ khế ước từ tính trên cổ anh rít lên chói tai, phát ra những tia lửa đỏ cảnh báo quá tải khi anh cưỡng chế trích xuất lôi điện.
"Lôi võng!"
Thương Vân trầm giọng gầm lên. Một mạng lưới sét xanh lam khổng lồ đột ngột bùng phát từ lòng bàn tay anh, lao thẳng ra ngoài vỏ tàu, bao bọc toàn bộ buồng lái và khoang y tế của phi thuyền. Những tia sét xanh lam đan xen chằng chịt, tạo thành một lá chắn điện từ mạnh mẽ, chặn đứng toàn bộ loạt đạn laser tiếp theo của hai chiếc drone tuần tra.
Thế nhưng, việc bộc phát lôi điện SS trong trạng thái khế ước bị giới hạn đã tạo ra một lực phản phệ tàn khốc. Thương Vân hộc ra một ngụm máu tươi, bả vai trái bị thương rách da rỉ máu càng đậm. Anh cảm nhận được màng não của Tinh Lan qua khế ước đột ngột run rẩy dữ dội, nhịp tim cô tăng nhanh qua bộ trợ tim sinh học rỉ sét.
Anh lập tức thu hồi lôi điện, nghiến chặt răng chịu đựng cơn đau nhức nhối đang thiêu rụi kinh mạch của mình. Anh không được phép giải phóng toàn bộ sức mạnh, nếu không màng não của cô sẽ nổ tung.
"Phong thúc! Lách qua vách đá rác phía trước!" Thương Vân khàn giọng ra lệnh qua liên kết khế ước.
Nhưng tai họa chưa dừng lại ở đó. Tiếng nổ của drone tuần tra và luồng sét SS rò rỉ đã thu hút những kẻ săn mồi nguy hiểm hơn trong vành đai rác.
Từ bóng tối của những xác tàu đổ nát xung quanh, hai chiếc phi thuyền nhỏ bọc thép gai rỉ sét, mang theo những ký hiệu đầu lâu xương chéo tự chế, đột ngột lao ra. Đó là toán cướp phế liệu không gian – những kẻ chuyên săn lùng những con mồi gặp nạn để cướp bóc tài nguyên và bắt người làm nô lệ.
"Đại ca! Có một con mồi béo bở vừa từ vết nứt không gian rơi xuống! Động cơ của chúng đang rò rỉ năng lượng hạt nhân cực mạnh!" Giọng nói thô thiển của một tên cướp vang lên qua tần số radio mở của phi thuyền.
"Nã pháo phản vật chất! Bắn nát khoang chứa của chúng cho tao! Bắt sống lũ sống sót làm nô lệ!" Tên thủ lĩnh toán cướp gầm lên đầy tham lam.
*OÀNG!!!*
Chiếc phi thuyền của toán cướp nã ra một phát pháo phản vật chất màu tím đen cực mạnh. Luồng đạn pháo xé rách không gian không trọng lực, lao thẳng về phía khoang y tế của phi thuyền phế liệu.
Thương Vân trợn trừng mắt. Anh biết, nếu phát pháo này trúng đích, Lâm Tinh Lan đang hôn mê sẽ không thể sống sót. Anh phớt lờ hoàn toàn tiếng còi báo động quá tải của vòng cổ khế ước, vắt kiệt toàn bộ lôi năng còn sót lại trong tủy xương, phóng ra một cột sét xanh lam khổng lồ đánh thẳng vào luồng đạn pháo phản vật chất giữa khoảng không.
*UỲNH... XOẠT!!!*
Sự va chạm giữa lôi điện SS và pháo phản vật chất tạo ra một vụ nổ năng lượng kinh thiên động địa. Luồng sét của Thương Vân đã thành công đánh chệch quỹ đạo của phát pháo phản vật chất, khiến nó sượt qua hông phi thuyền và phát nổ bên ngoài.
Thế nhưng, dư chấn từ vụ nổ khổng lồ đã tạo ra một lực chấn động cực mạnh. Trần khoang y tế của phi thuyền vận tải bị rách nát hoàn toàn dưới áp lực vặn xoắn. Những tấm thép nặng hàng tấn và những đường ống dẫn nhiên liệu rỉ sét đổ sập xuống như một trận mưa kim loại, hướng thẳng về phía cáng nằm của Lâm Tinh Lan.
"Lan!!!"
Thương Vân gầm lên một tiếng xé lòng. Anh không màng đến việc phòng ngự cho bản thân, lao thẳng đến, dùng tấm lưng rộng lớn và bả vai vạm vỡ của mình làm khiên chắn vật lý cuối cùng, ôm chặt lấy cơ thể gầy gò của Lâm Tinh Lan dưới lồng ngực.
*RẦM! RẦM! RẦM!*
Những tấm thép khổng lồ đổ sập xuống, đập mạnh vào lưng và vai của Thương Vân. Tiếng xương thịt va đập vào kim loại vang lên trầm đục. Vai trái của anh bị bỏng điện nặng do dòng điện tĩnh rò rỉ từ đống đổ nát, chiến giáp rách nát hoàn toàn nát vụn, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ cả vách sắt bên cạnh. Thế nhưng, đôi tay vạm vỡ của anh vẫn ôm chặt lấy cô gái dưới thân, không để một mảnh vụn kim loại nào chạm vào một sợi tóc của cô.
Qua khế ước máu, Tinh Lan dù đang hôn mê sâu vẫn vô thức khẽ rên rỉ một tiếng đau đớn, nhịp tim cô co thắt nhẹ dưới áp lực chấn động. Chiếc đồng hồ quả quýt hỏng của Lâm Nhã trong túi áo khoác của cô khẽ tỏa ra một luồng ấm áp dịu nhẹ, giữ cho màng não cô không bị chấn động mạnh thêm.
Thương Vân hộc ra một ngụm máu tươi bết đầy bụi sắt, nhưng ánh mắt anh vẫn lạnh lùng và kiên định đến đáng sợ. Anh nhìn ra ngoài cửa khoang rách nát, thấy toán cướp phế liệu đang bắt đầu bao vây khu vực crash-land, chuẩn bị đổ bộ xâm nhập tàu.
Anh nhận thấy bọn cướp đang nhắm vào khoang động cơ phụ để cắt đứt nguồn năng lượng của phi thuyền. Một kế hoạch chiến thuật chớp nhoáng hình thành trong não bộ của vị tướng lĩnh lính gác dày dạn kinh nghiệm.
"Phong thúc! Kích nổ bình nhiên liệu phụ ở khoang chứa rác bên cánh trái!" Thương Vân khàn giọng ra lệnh qua bộ đàm.
"Cái gì? Bình nhiên liệu phụ sao? Như vậy phi thuyền sẽ bị mất hoàn toàn năng lượng dự trữ!" Phong thúc kinh hoàng kêu lên.
"Làm đi! Đó là cách duy nhất để tạo khói mù che mắt máy quét của chúng!"
Phong thúc nghiến răng, gạt mạnh cần gạt kích nổ khẩn cấp bên cánh trái.
*BÙM!!!*
Một vụ nổ nhiên liệu thô bùng phát ở khoang chứa rác bên cánh trái phi thuyền. Luồng khói đen kịt trộn lẫn với bụi phóng xạ và hàng vạn mảnh vụn rỉ sét lập tức phun ra mù mịt, bao phủ toàn bộ phạm vi nghìn mét xung quanh phi thuyền đổ nát. Từ trường hỗn loạn từ vụ nổ nhiên liệu phụ đã tạm thời làm mù toàn bộ máy quét hồng ngoại và radar định vị của toán cướp phế liệu không gian.
"Chết tiệt! Con mồi tự nổ rồi! Máy quét bị mù hoàn toàn!" Tiếng gầm rú tức tối của tên thủ lĩnh toán cướp vang lên qua tần số radio.
Nhờ làn khói mù che mắt, Phong thúc đã thành công lái phi thuyền rách nát trôi dạt vào sâu trong khe hẹp của một xác tàu đắm quân sự khổng lồ lơ lửng gần đó, tạm thời thoát khỏi tầm nhìn của toán cướp.
Thế nhưng, cái giá phải trả vô cùng tàn khốc.
Thương Vân lảo đảo quỳ sụp xuống bên cạnh cáng nằm của Tinh Lan, vai trái bỏng điện rỉ máu liên tục, hơi thở dồn dập và yếu ớt. Phi thuyền vận tải phế liệu đã bị rách thêm một khoang chứa tài nguyên lớn, toàn bộ số tinh thạch thanh tẩy thô còn lại đã bị rơi mất trong khoảng không vũ trụ.
Phong thúc bò từ buồng lái xuống, gương mặt bết đầy dầu máy và mồ hôi lạnh. Gã nhìn bảng hiển thị chỉ số sinh học của phi thuyền, giọng nói run rẩy tột độ:
"Hệ thống lọc oxy của phi thuyền... đã bị hư hại nghiêm trọng sau vụ nổ. Nó chỉ còn hoạt động được tối đa trong vòng hai mươi tư giờ nữa thôi..."
Trần Phong bước lại gần, bả vai rỉ máu, nhìn Lâm Tinh Lan vẫn đang hôn mê bất động, rồi nhìn Thương Vân đang kiệt quệ. Không khí trong khoang tàu bắt đầu trở nên lạnh lẽo và loãng dần. Áp lực thời gian tử thần một lần nữa đè nặng lên vai họ.
Đúng lúc đó, qua làn khói bụi rỉ sét đang loãng dần bên ngoài vách tàu rách nát, những luồng ánh sáng laser hạng nặng màu xanh đỏ đột ngột rực sáng.
Toán cướp phế liệu không gian, trang bị súng laser hạng nặng và giáp cơ khí tự chế, đã bắt đầu dàn trận thành vòng vây khép kín quanh xác tàu đổ nát nơi họ ẩn náu. Những bước chân kim loại nặng nề của chúng dẫm lên lớp vỏ tàu rít lên những tiếng vang lạnh người. Vòng vây đang siết chặt, và tử thần đang gõ cửa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!