Nhạc nềnEpicBattle_Deity

Trận Chiến Thoát Hiểm Tại Cảng Hàng Không

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi báo động đỏ rít lên từng hồi chói tai, xé rách bầu khí quyển xám xịt của Kepler-9. Bầu trời vốn đã u ám bởi bụi rỉ sét giờ đây rực lên một sắc đỏ tà dị, như thể một vết thương khổng lồ đang rỉ máu trên vòm trời tinh cầu.


*CẢNH BÁO! BOM PHÓNG XẠ QUỸ ĐẠO ĐÃ ĐƯỢC KÍCH HOẠT! HỆ THỐNG TỰ HỦY TOÀN TINH CẦU BẮT ĐẦU ĐẾM NGƯỢC: 08 PHÚT 42 GIÂY!*


Giọng nói cơ học lạnh lẽo của hệ thống AI phán quyết vang vọng khắp các ngõ ngách, đè nặng lên lồng ngực của hàng vạn sinh mệnh đang tháo chạy trong tuyệt vọng. Kepler-9 đang đếm ngược những giây phút cuối cùng trước khi bị biến thành một quả cầu lửa phóng xạ vĩnh viễn.


"Bám chắc vào! Lũ chó săn Đế quốc đang điên cuồng khóa chặt các ngả đường rồi!"


Phong thúc gầm lên, hai bàn tay thô ráp đầy sẹo bám chặt lấy chiếc vô lăng bọc da thú biến dị. Gã lính gác lái xe cấp D vận hành dị năng phản xạ siêu tốc đến cực hạn, đôi mắt trợn trừng, hàm răng nghiến chặt miếng kẹo cao su rỉ sét. Chiếc xe tải rác bọc thép tự chế – pháo đài di động cuối cùng của đội du kích – gầm rú điên cuồng, động cơ hạt nhân cũ kỹ ở phía sau phun ra những luồng khói đen kịt, đẩy chiếc xe lao vút đi giữa những cơn mưa gạch đá và mảnh vỡ rỉ sét đang đổ sụp.


Ở băng ghế sau, Thương Vân ôm chặt Lâm Tinh Lan vào lồng ngực vạm vỡ của mình. Cơ thể cô gái gầy gò lạnh ngắt, nhẹ bẫng như một chiếc lá khô giữa bão tố. Toàn bộ cánh tay phải của cô buông thõng vô lực, các khớp ngón tay xơ cứng hoàn toàn do phản phệ calcification từ Nghịch Chuyển Tinh Thần Pháp. Lòng bàn tay trái bỏng nặng, rách da thịt rỉ máu đen bám đầy bụi sắt, được quấn vội bằng một lớp băng gạc y tế sờn rách. Dưới lớp băng quấn chặt quanh đầu, mắt trái của cô khép chặt, nhưng vệt máu tươi màu bạc lạnh vẫn không ngừng rỉ ra, thấm đẫm một mảng vải trắng.


Tinh Lan đang hôn mê sâu. Ý thức của một dẫn đường SSS sau khi bộc phát Đêm Trường Thanh Tẩy đã hoàn toàn kiệt quệ, chìm sâu vào một hố đen không trọng lực của màng não rạn nứt. Chỉ có chiếc đồng hồ quả quýt hỏng của Lâm Nhã trong túi áo khoác kỹ sư bên trái là vẫn tỏa ra một luồng nhiệt lượng ấm áp dịu nhẹ, như một mỏ neo tinh thần duy nhất giữ cho linh hồn cô không bị tan rã.


"Lan... cô phải cố chịu đựng." Thương Vân khàn giọng, giọng nói lạnh lùng thường ngày giờ đây run rẩy tột độ. Anh áp sát trán mình vào thái dương lạnh ngắt của cô, cảm nhận màng não rách nát của cô đang co thắt dữ dội qua liên kết khế ước máu vĩnh hằng. Chiếc Vòng cổ khế ước từ tính bọc hợp kim rỉ sét trên cổ anh liên tục o vo phát sáng, cố gắng ghìm giữ dòng lôi điện SS đang chực chờ bùng phát vì phẫn nộ trong tủy xương anh. Thương Vân biết, nếu anh bộc phát năng lượng quá mức lúc này, phản phệ từ khế ước sẽ trực tiếp nghiền nát màng não mỏng manh của Tinh Lan.


*ẦM! ẦM! ẦM!*


Loạt đạn pháo laser từ các xe bọc thép tuần tra phía sau dội xuống, cày nát mặt đường nhựa rỉ sét ngay sau đuôi xe. Trần Phong cùng các chiến binh du kích rác thải nhoài người ra khỏi cửa sổ xe, điên cuồng nổ súng bắn trả.


"Chúng ta sắp đến Cảng hàng không rác thải rồi!" Trần Phong gào lên qua tiếng gió rít, bả vai sạm đen vì vết thương cũ từ máy giảm áp điện từ rỉ máu. "Nhưng radar quét hồng ngoại báo cáo có một lực lượng phòng ngự khổng lồ đang phong tỏa lối lên phi thuyền! Kẻ chỉ huy là Vương Sùng!"


Cảng hàng không rác thải hiện ra trước mắt họ như một con quái thú thép khổng lồ đang ngủ yên giữa thung lũng. Trên bệ phóng cao nhất, chiếc phi thuyền vận tải phế liệu duy nhất – chiếc vé thông hành duy nhất thoát khỏi Kepler-9 – đang tỏa ra ánh sáng xanh mờ nhạt của động cơ phụ đang sạc năng lượng.


Nhưng ngay dưới chân bệ phóng, đoàn xe bọc thép của an ninh trung tâm đã dàn trận thành một bức tường sắt bất khả xâm phạm. Đứng đầu hàng phòng ngự là Vương Sùng, Đội trưởng an ninh trung tâm. Gã mặc bộ quân phục chỉnh tề của Đế quốc, gương mặt cương nghị lạnh lùng không một chút cảm xúc. Đôi mắt gã khóa chặt vào chiếc xe tải rác đang lao đến với tốc độ kinh hoàng.


"Lũ rác rưởi kháng chiến," Vương Sùng nhếch môi cười lạnh, giọng nói đầy sự khinh miệt. "Đại tá Lôi Độc đã ra lệnh, không một sinh mệnh nào được phép rời khỏi tinh cầu này. Tất cả các ngươi phải chôn thây cùng Kepler-9!"


*XOẠC!*


Vương Sùng bước lên một bước, hai tay dang rộng. Dị năng lính gác hệ kim cấp B của gã bộc phát hoàn toàn.


Trong bán kính trăm mét, hàng vạn tấn phế liệu kim loại, những tấm thép rỉ sét, những cột thu lôi cũ và xích sắt từ các đống rác xung quanh đột ngột bay lên không trung, rít lên chói tai. Dưới sự điều khiển ý nghĩ của Vương Sùng, chúng nóng chảy, liên kết và đông cứng lại với tốc độ kinh hoàng, tạo thành một lá chắn kim loại đúc nguyên khối khổng lồ, dày hơn ba mét, khép kín hoàn toàn lối lên bệ phóng phi thuyền.


Lá chắn kim loại xám xịt rực lên ánh sáng từ tính lạnh lẽo, chặn đứng mọi hy vọng thoát ly của nhóm kháng chiến.


"Phong thúc! Tông thẳng vào! Không được dừng lại!" Trần Phong gầm lên, vắt kiệt chút hỏa năng hỏa hệ cấp C cuối cùng, phóng ra một luồng hỏa diễm khổng lồ bọc lấy đầu xe tải để tăng cường lực xuyên phá.


"Tránh ra!" Phong thúc trợn trừng mắt, nhấn ga sát ván.


*UỲNH!!!*


Chiếc xe tải bọc thép bọc hỏa diễm tông thẳng qua hàng rào phòng thủ ngoại vi, đè bẹp ba robot tuần tra và đâm sầm vào lá chắn kim loại khổng lồ của Vương Sùng.


Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Đầu xe tải rác bẹp rúm, hỏa diễm của Trần Phong bị lực từ trường của lá chắn dập tắt ngay lập tức. Lực chấn động cực mạnh hất văng chiếc xe tải quay mấy vòng trên đất cát, lật nghiêng bên rìa bệ phóng. Khói độc và dầu máy nóng bỏng phun ra mù mịt.


"Khụ... khụ..." Trần Phong bò ra khỏi đống đổ nát, đầu chảy máu ròng ròng. Gã cố gắng vác khẩu súng phun lửa tự chế, nã liên tục vào lá chắn kim loại nhưng những luồng lửa chỉ để lại những vệt đen vô hại trên bề mặt thép đúc nguyên khối. Những lính gác du kích khác cố gắng dùng súng laser bắn phá, nhưng đạn laser bị từ trường của lá chắn hấp thụ và nảy ngược trở lại, gây thương vong nghiêm trọng cho phe kháng chiến.


"Vô ích thôi," Vương Sùng đứng sau lá chắn, giọng nói vang lên đầy ngạo mạn qua hệ thống khuếch đại. "Lá chắn kim loại của ta được gia cố bằng từ trường hạt nhân của cảng hàng không. Súng đạn của lũ rác rưởi các ngươi không bao giờ phá vỡ được nó."


*CẢNH BÁO! THỜI GIAN TỰ HỦY CÒN: 05 PHÚT 12 GIÂY!*


Thương Vân đạp vỡ cửa kính xe tải rách nát, một tay ôm chặt Lâm Tinh Lan sát ngực, bước ra ngoài. Đôi mắt anh rực sáng những tia sét xanh lam cuồng bạo, chiến giáp rách nát trên người anh lách lách những luồng điện tĩnh đầy chết chóc. Anh nhìn lá chắn khổng lồ trước mặt, rồi nhìn cô gái đang hôn mê sâu trong tay mình. Khóe môi cô vẫn đang rỉ ra những vệt máu tươi màu bạc nhạt, màng não của cô đang run rẩy dữ dội qua khế ước.


Anh biết, anh không thể chần chừ nữa. Mỗi giây trôi qua là một bước tiến gần hơn đến cái chết của cô.


Thương Vân đặt Tinh Lan tựa vào vách xe tải đổ nát dưới sự bảo vệ của Trần Phong. Anh bước lên một bước, bàn tay phải vươn ra, ngưng tụ toàn bộ lôi điện SS còn sót lại trong tủy xương. Chiếc Vòng cổ khế ước từ tính trên cổ anh rít lên chói tai, phát ra những tia lửa đỏ cảnh báo quá tải, nhưng Thương Vân đã phớt lờ hoàn toàn nỗi đau đớn đang thiêu rụi kinh mạch của mình.


"Cút khai!"


Thương Vân gầm lên một tiếng trầm hùng như sấm sét vạn dặm. Anh vung tay phóng ra một cột sét xanh lam khổng lồ, mang theo uy áp hủy diệt của một lính gác cấp SS, chém thẳng vào lá chắn kim loại của Vương Sùng.


*OÀNG!!!*


Luồng sét khổng lồ va đập dữ dội vào lá chắn thép. Ánh sáng xanh lam và tia lửa điện bắn ra tung tóe rực sáng cả bầu trời cảng hàng không. Thế nhưng, lá chắn kim loại của Vương Sùng chỉ rung chuyển nhẹ. Từ trường hạt nhân của cảng đã dẫn toàn bộ dòng điện của Thương Vân xuống lòng đất, triệt tiêu hoàn toàn sức công phá vật lý của luồng sét.


Lực phản chấn cực mạnh dội ngược trở lại, đánh trúng lồng ngực Thương Vân. Anh lảo đảo lùi lại mấy bước, hộc ra một ngụm máu tươi, bả vai trái rách da rỉ máu từ trận chiến trước lại rách thêm một mảng lớn. Vòng cổ khế ước từ tính phát ra tiếng nổ lách tách nhỏ, cưỡng chế ghìm giữ lôi điện của anh khiến anh đau đớn quỳ sụp một chân xuống đất cát.


"Ha ha ha! Lính gác cấp SS thì đã sao?" Vương Sùng cười lớn đầy đắc ý. "Ngươi đang bị khống chế bởi vòng cổ nô lệ, màng não lại đang bị tổn thương nghiêm trọng. Ngươi lấy cái gì để phá vỡ phòng ngự của ta?"


Đúng vào khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, khi thời gian đếm ngược chỉ còn chưa đầy bốn phút, một sự biến đổi kỳ dị xảy ra bên trong không gian ý thức của Lâm Tinh Lan.


Chìm sâu trong bóng tối của cơn hôn mê, màng não SSS tối cổ của Tinh Lan đột ngột bị kích động bởi nỗi đau đớn và tiếng gầm tuyệt vọng của Thương Vân truyền đến qua liên kết khế ước máu. Sợi dây liên kết thần kinh vĩnh hằng giữa hai người đột ngột rung lên mạnh mẽ, phát ra tần số cộng hưởng hoàn mỹ.


*Nhịp tim của cô... đồng bộ hoàn toàn với nhịp tim của anh.*


Tinh Lan không thể mở mắt, cơ thể cô vẫn lạnh ngắt vô lực, nhưng ý thức tối cổ của cô đã thức tỉnh bên trong tiềm thức. Thông qua Mạng Lưới Thần Kinh, cô nhìn thấy rõ ràng dòng chảy năng lượng lôi điện của Thương Vân đang bị nghẽn lại ở tủy sống do sự cản trở của vòng cổ và từ trường của lá chắn. Cô cũng nhìn thấy sơ đồ mạch máu thần kinh của Vương Sùng đứng sau lá chắn thép – các liên kết phân tử kim loại của gã được duy trì bằng một luồng tinh thần lực hệ kim mỏng manh.


*Thương Vân... để tôi dẫn dắt lôi điện của anh...*


Một giọng nói ấm áp, điềm tĩnh đột ngột vang lên thẳng vào màng não của Thương Vân.


Thương Vân chấn động tột độ. Anh cảm nhận được một luồng năng lượng thanh tẩy dịu nhẹ, mang theo uy áp tối cổ vĩ đại của dẫn đường SSS, đột ngột tràn vào từ khế ước máu, bọc lấy toàn bộ dòng lôi điện đang hỗn loạn trong kinh mạch anh. Cơn đau nhức nhối ở màng não anh biến mất trong nháy mắt, thay vào đó là một cảm giác thông suốt, mạnh mẽ chưa từng có.


Lâm Tinh Lan đã kích hoạt kỹ năng phối hợp tối cường: Cộng hưởng lôi điện.


Cô không cần dùng tay phải bị liệt, cũng không cần bộc phát sóng tinh thần lực diện rộng ra ngoài môi trường để tránh bị máy quét phát hiện. Cô ngầm truyền tinh thần lực thanh tẩy tối cổ của mình trực tiếp vào luồng sét xanh lam của Thương Vân qua khế ước liên kết thần kinh, giúp đòn tấn công của anh mang thuộc tính phá giáp thần kinh tối cổ.


*XOẠC!*


Thương Vân đứng bật dậy. Đôi mắt anh không còn là màu xanh lam hoang dại thông thường, mà rực lên một sắc bạc lạnh lẽo, trùng khớp hoàn toàn với màu mắt trái biến dị của Lâm Tinh Lan.


Trên cánh tay phải của anh, luồng sét xanh lam đột ngột biến đổi, được bao bọc bởi một lớp ánh sáng màu bạc lấp lấp lấp lánh, phát ra những tiếng ngân rung siêu tần rợn người. Uy áp tối cổ bộc phát từ luồng sét bạc khiến không khí xung quanh như bị bóp méo vặn vẹo.


"Cái... cái gì thế này?" Vương Sùng đứng sau lá chắn bỗng cảm thấy một nỗi sợ hãi tột cùng dâng lên trong lòng. Gã cảm nhận được màng não của mình đang run rẩy dữ dội trước luồng ánh sáng bạc kia, dù lá chắn thép dày ba mét vẫn đang chắn trước mặt.


"Phá cho tôi!"


Thương Vân gầm lên, vung tay chém mạnh đao sét bọc ánh bạc tối cổ xuống.


*OÀNG... XOẠT!!!*


Đòn Cộng hưởng lôi điện phá giáp thần kinh giáng xuống trực diện. Không có tiếng nổ vật lý khổng lồ, luồng sét bạc lướt qua lá chắn thép dày ba mét mượt mà như một lưỡi dao nóng bỏng cắt qua một khối bơ lạnh. Lớp từ trường hạt nhân gia cố lá chắn bị năng lượng thanh tẩy tối cổ bẻ gãy tần số và triệt tiêu hoàn toàn trong tích tắc.


Lá chắn kim loại khổng lồ đúc nguyên khối của Vương Sùng bị chém đôi hoàn hảo từ trên xuống dưới, đổ sụp sang hai bên tạo thành hai khối thép rỉ sét vô hại.


Không dừng lại ở đó, luồng sóng xung kích tinh thần lực bọc trong sét bạc tiếp tục lướt qua khoảng không, đánh thẳng vào hệ thần kinh trung ương của Vương Sùng.


"A!!!"


Vương Sùng gào thét thảm thiết. Gã không hề bị thương tổn vật lý bên ngoài, nhưng màng não của gã đã bị sợi chỉ bạc tối cổ đâm xuyên và bẻ gãy hoàn toàn liên kết tinh thần lực hệ kim. Gã ngã quỵ xuống đất cát, máu tươi rỉ ra từ mũi và tai, hai mắt trợn trừng vô hồn do bị chết não lâm thời. Hệ thống phòng thủ kiên cố nhất của cảng hàng không hoàn toàn bị đập tan.


"Không thể tin được... lá chắn kim loại bị chém đôi rồi!" Trần Phong ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mắt, rồi nhanh chóng lấy lại tinh thần gào lên: "Phong thúc! Đưa phi thuyền cất cánh khẩn cấp!"


*CẢNH BÁO! THỜI GIAN TỰ HỦY CÒN: 02 PHÚT 00 GIÂY!*


Thương Vân không màng đến vết thương đang rỉ máu trên vai, anh lao đến bế xốc Lâm Tinh Lan lên, cùng Trần Phong và những chiến binh du kích còn sống sót chạy điên cuồng lên bệ phóng.


Phong thúc đã bò vào được khoang lái của chiếc phi thuyền vận tải phế liệu khổng lồ, gã điên cuồng nhấn nút kích hoạt hệ thống động cơ phản lực chính.


*OÀNG! OÀNG! OÀNG!*


Động cơ chính của phi thuyền rít lên, phun ra những luồng lửa nóng bỏng, đẩy cỗ máy khổng lồ rung chuyển dữ dội chuẩn bị rời bệ phóng.


Thế nhưng, hạm đội tuần tra của Lôi Độc trên quỹ đạo đã nhận được cảnh báo đỏ về sự thất bại của Vương Sùng. Ba chiến hạm tuần tra hạng trung đột ngột lao xuống từ tầng mây đỏ, nã pháo laser dồn dập vào phi thuyền vận tải nhằm phá hủy hệ thống động cơ cất cánh.


*BÙM! BÙM! BÙM!*


Phi thuyền vận tải phế liệu rung lắc dữ dội, hệ thống giáp bảo vệ bên ngoài nứt vỡ, còi báo động hỏng hóc hú vang điên cuồng. Hệ thống động cơ chính bị hư hại nghiêm trọng lên tới 90% dưới làn mưa đạn pháo kích tàn nhẫn.


"Động cơ phụ đã bị phá hủy! Hệ thống đáp cánh hoàn toàn bị hỏng! Chúng ta không thể bay theo quỹ đạo thông thường được nữa!" Phong thúc gào lên qua bộ đàm, gương mặt bết đầy dầu máy và mồ hôi lạnh.


"Lao thẳng vào vết nứt không gian phía trước!"


Ý thức của Lâm Tinh Lan đột ngột truyền đi một mật lệnh dứt khoát vào não bộ của Phong thúc qua Mạng Lưới Thần Kinh.


Cô đã tỉnh lại trong giây lát, mắt trái bạc lạnh rực sáng hắc khí nguyên thủy nhìn xuyên qua cửa kính buồng lái, chỉ thẳng vào Vết nứt không gian Kepler-9 – vùng không gian không ổn định đang rò rỉ năng lượng nguyên thủy rực sáng ánh xanh mờ ảo ngoài rìa tinh cầu, được tạo ra do dư chấn của Đêm Trường Thanh Tẩy.


"Điên rồi sao? Bay vào đó phi thuyền sẽ bị xé rách cấu trúc!" Phong thúc kinh hoàng kêu lên.


"Lao vào! Đó là lối thoát duy nhất!" Giọng nói ý thức của Tinh Lan lạnh lùng, mang theo uy áp tối cổ vĩ đại không cho phép từ chối.


Phong thúc nghiến răng, gạt mạnh cần lái chính, kích hoạt toàn bộ năng lượng phản lực còn sót lại của động cơ hỏng. Chiếc phi thuyền vận tải phế liệu khổng lồ rít lên một tiếng đau đớn, lao vút lên bầu trời đỏ rực, hướng thẳng vào tâm vòi rồng không gian không ổn định.


Ngay phía sau họ, mặt đất của Kepler-9 đột ngột nứt vỡ ra những khe nứt khổng lồ rực lửa phóng xạ đỏ. Quả bom phóng xạ quỹ đạo đã phát nổ, thiêu rụi toàn bộ tinh cầu rác thải thành một quả cầu lửa phóng xạ vĩnh viễn trong một vụ nổ hủy diệt vĩ mô.


*CẢNH BÁO! CẤU TRÚC PHI THUYỀN BỊ HƯ HẠI 90%! HỆ THỐNG ĐIỀU KHIỂN MẤT KIỂM SOÁT HOÀN TOÀN!*


Phi thuyền vận tải lao thẳng vào vết nứt không gian Kepler-9. Lực vặn xoắn không gian cực hạn bắt đầu xé rách lớp vỏ thép rỉ sét của phi thuyền, tạo ra những tiếng rít ghê rợn.


Lâm Tinh Lan nằm trong khoang y tế đổ nát của phi thuyền, màng não SSS tối cổ của cô đột ngột bị dội ngược bởi một cơn đau co thắt dữ dội chưa từng có. Việc gánh chịu áp lực từ đòn Cộng hưởng lôi điện với lính gác SS Thương Vân trong trạng thái suy kiệt đã đẩy hệ thần kinh của cô vào trạng thái quá tải cảm giác nghiêm trọng.


*XOẠC...*


Toàn bộ nửa thân người bên phải của cô hoàn toàn mất đi xúc giác, liệt hoàn toàn không thể cử động. Mắt trái của cô chảy ra một dòng máu tươi màu bạc lạnh rực sáng hắc khí nguyên thủy, màng não rạn nứt dữ dội như bị hàng vạn mảnh thủy tinh đâm xuyên qua.


Thương Vân ôm chặt lấy cô giữa khoang tàu đang rung lắc dữ dội, đôi mắt rực sét của anh tràn đầy sự dằn vặt tự trách tột cùng.


Qua cửa kính vỡ nát của phi thuyền đang rơi tự do, bóng tối lạnh lẽo của vết nứt không gian đột ngột lùi lại, nhường chỗ cho một cảnh tượng rực rỡ nhưng lạnh lùng hiện ra trước mắt họ.


Một tinh vân công nghiệp khổng lồ rực rỡ ánh đèn neon màu xanh lạnh, chịu sự kiểm soát nghiêm ngặt của các tòa tháp lọc khí và đường ống dẫn năng lượng khổng lồ lơ lửng giữa không gian – phân khu công nghiệp tinh vân Aegis-Prime.


Chiếc phi thuyền vận tải phế liệu rách nát, mất hoàn toàn kiểm soát động cơ, bắt đầu rơi tự do với tốc độ kinh hoàng xuống thế giới neon lạnh lẽo của Cấp độ 2, mở ra một cuộc thâm nhập và trốn chạy sinh tử mới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!