Nhạc nềnEpicBattle_Deity

Đêm Trường Thanh Tẩy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Họng pháo laser khổng lồ trên cánh tay cơ giáp của Lôi Độc rực sáng ánh đỏ cực hạn, khóa chặt vị trí của Lâm Tinh Lan và Thương Vân giữa đống đổ nát đổ sập, chuẩn bị xả loạt đạn hủy diệt cuối cùng.


Không khí xung quanh như đông cứng lại dưới áp lực nghẹt thở của dòng năng lượng phản vật chất đang tích tụ. Những tia lửa đỏ rực rít lên chói tai, bẻ cong cả ánh sáng và không gian xung quanh họng pháo khổng lồ. Lôi Độc nhếch môi cười tàn nhẫn bên trong khoang lái ấm áp của chiếc cơ giáp phản vật chất thế hệ mới. Đối với hắn, việc san phẳng khu ổ chuột này và tiêu diệt hai kẻ đào tẩu chỉ là một thủ tục dọn dẹp rác thải không hơn không kém. Ngón tay hắn rục rịch trên cần gạt kích hoạt, sẵn sàng nhấn nút xóa sổ mọi mầm mống phản kháng.


"Chết đi, lũ rác rưởi của hành tinh chết!" Giọng nói của Lôi Độc vang vọng qua hệ thống loa khuếch đại, mang theo sự ngạo mạn tột cùng của kẻ nắm giữ hoàng quyền.


Thương Vân gầm lên một tiếng khàn đục, lồng ngực vạm vỡ phập phồng dữ dội dưới lớp chiến giáp rách nát. Anh không màng đến vết thương sâu hoắm ở bả vai trái đang rỉ máu tươi, cũng chẳng quan tâm đến chiếc Vòng cổ khế ước từ tính đang phát ra tiếng o vo quá tải trên cổ. Bản năng bảo hộ cuồng nhiệt của một lính gác đã thiết lập khế ước máu vĩnh hằng trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh quỳ chắn trước người Lâm Tinh Lan, dùng tấm lưng rộng lớn của mình làm khiên chắn vật lý cuối cùng để bảo vệ cô.


"Lùi lại... Lan... lùi lại phía sau tôi!" Thương Vân khàn giọng ra lệnh, đôi mắt rực sáng những tia sét xanh lam hoang dại. Anh cố gắng vắt kiệt chút lôi điện cuối cùng trong tủy xương, ngưng tụ thành một lớp màng bảo vệ mỏng manh quanh hai người. Nhưng anh biết rõ, trước họng pháo phản vật chất có sức công phá hủy diệt cấp tiểu đoàn kia, lớp màng lôi điện này chỉ như một tờ giấy mỏng trước bão lớn.


Lâm Tinh Lan dựa lưng vào vách sắt rỉ sét đổ nát, lồng ngực phập phồng thở dốc đầy nhọc nhằn. Cơn đau nửa đầu dữ dội do màng não rạn nứt đang hành hạ cô từng giây từng phút. Toàn bộ cánh tay phải của cô buông thõng vô lực, hoàn toàn mất đi xúc giác do phản phệ calcification cơ bắp từ Nghịch Chuyển Tinh Thần Pháp. Lòng bàn tay trái bỏng nặng, rách da thịt do vụ nổ tụ điện súng tự chế từ trận chiến trước, máu đen trộn lẫn bụi rỉ sét vẫn không ngừng thấm qua lớp băng gạc rách nát. Dưới lớp băng quấn chặt quanh đầu, mắt trái của cô nóng rát như lửa đốt, mất đi thị lực thông thường nhưng rực sáng ánh bạc lạnh lẽo.


Thông qua tầm nhìn năng lượng tối cổ của mắt trái, Tinh Lan nhìn thấy rõ ràng cấu trúc dòng chảy năng lượng trong họng pháo của Lôi Độc. Đó là một vòng tuần hoàn khép kín, được bảo vệ bởi lớp lá chắn lôi điện đồng tần số với Thương Vân. Cô nhận ra sấm sét vật lý thông thường của Thương Vân hoàn toàn bị khắc chế và hấp thụ bởi lá chắn đó. Cách duy nhất để phá hủy cỗ máy giết người khổng lồ này là tấn công trực diện vào màng não của Lôi Độc từ bên trong – nơi dòng ý thức của hắn kết nối với hệ thống điều khiển cơ giáp.


Nhưng màng não của cô đã rạn nứt đến giới hạn cực hạn. Nếu cố gắng phóng sóng tinh thần lực SSS diện rộng mà không có vật dẫn, màng não của cô sẽ nổ tung ngay lập tức trước khi chạm vào đối phương.


*BÍP... BÍP... BÍP...*


Chiếc đồng hồ quả quýt hỏng của Lâm Nhã trong túi áo khoác kỹ sư bên trái đột ngột tỏa ra một luồng nhiệt lượng ấm áp dịu nhẹ. Tệp mã dữ liệu linh hồn của em gái nuôi như một đốm sáng nhỏ vỗ cánh trong màng não cô, ổn định màng não đang rạn nứt và xua tan đi nỗi đau đớn dữ dội. Đó chính là mỏ neo tinh thần lớn nhất, nhắc nhở cô rằng cô không được phép gục ngã tại đây. Cô còn phải sống để đưa Thương Vân thoát khỏi hành tinh rác này, còn phải thâm nhập thủ đô để giải cứu em họ Lâm Ngọc và tái tạo cơ thể sinh học cho Lâm Nhã.


"Không... chúng ta sẽ không chết ở đây."


Một ý nghĩ kiên định bùng phát trong tâm trí Tinh Lan. Bằng bàn tay trái bỏng rách rỉ máu tươi, cô thọc sâu vào túi áo khoác, lôi ra mảnh Thạch anh tối cổ thô – viên tinh thể thạch anh tự nhiên có khả năng lưu trữ và khuếch đại sóng tinh thần lực mà không bị suy hao mà cô đã ngầm thu thập được từ phế tích cổ đại.


Cô dùng hết chút sức tàn lực kiệt, vung tay ném mạnh mảnh Thạch anh tối cổ thô lên không trung, ngay giữa khoảng không gian nằm giữa cô và họng pháo khổng lồ của Lôi Độc. Đồng thời, cô dùng những ngón tay trái rớm máu giật phăng lớp băng gạc ức chế bức xạ quấn quanh đầu và ngực.


*XOẠC!*


Lớp băng gạc rơi xuống đất cát bám đầy bụi rỉ sét. Không còn lớp cách ly, sóng tinh thần lực SSS tối cổ bị kìm nén suốt mười lăm năm qua đột ngột giải phóng hoàn toàn ra môi trường xung quanh. Đồng tử mắt trái của Lâm Tinh Lan chuyển sang màu bạc lạnh rực sáng hắc khí nguyên thủy, phát ra luồng uy áp tinh thần cổ xưa khổng lồ khiến mặt đất trong phạm vi trăm mét đồng loạt nứt nẻ. Những mạch máu nhỏ ở cổ tay và cổ của cô biến đổi thành các sợi dẫn quang phát sáng màu xanh lam mờ ảo.


Lôi Độc bên trong khoang lái bỗng rùng mình một cái. Hệ thống cảm biến sinh học của cơ giáp đột ngột hú còi báo động đỏ điên cuồng:


*CẢNH BÁO! PHÁT HIỆN BỨC XẠ TINH THẦN LỰC VƯỢT NGƯỠNG SSS! ĐANG BỊ TẤN CÔNG Ý THỨC DIỆN RỘNG!*


"Cái gì? SSS? Làm sao có thể!" Lôi Độc hoảng hốt kêu lên, nhưng ngón tay hắn đã kịp nhấn nút kích hoạt pháo phản vật chất.


*UỲNH!!!*


Một cột sáng laser màu đỏ rực khổng lồ, mang theo sức mạnh hủy diệt phản vật chất nóng bỏng, xé rách màn đêm khói bụi lao thẳng về phía Lâm Tinh Lan và Thương Vân.


Thương Vân định lao lên chắn trước họng pháo bảo vệ cô, nhưng giáp phản vật chất từ cú đấm trước đó của Lôi Độc đã tạo ra một lực chấn động cực mạnh hất văng anh ra xa. Vai trái anh rách toạc, máu tươi rỉ ra ròng ròng trên đất cát. Anh bất lực gầm lên trong tuyệt vọng khi nhìn thấy cột sáng đỏ rực đang nuốt chửng tầm mắt.


Đúng vào khoảnh khắc sinh tử ấy, Lâm Tinh Lan nhắm mắt lại. Cô mở rộng hoàn toàn màng não SSS tối cổ của mình, kết nối ý thức không chỉ với Thương Vân mà còn đồng bộ hóa với hàng vạn lính gác phế thải đang bạo tẩu, đang rên rỉ đau đớn trong khắp các ngõ ngách của Khu ổ chuột Kepler-9. Sự đau đớn, oán hận và khát vọng sống sót của hàng vạn sinh mệnh bị xem là rác thải xã hội hội tụ lại, chảy tràn vào Mạng Lưới Thần Kinh của cô.


Tinh Lan dùng ý niệm dẫn dắt luồng năng lượng khổng lồ đó hướng thẳng vào mảnh Thạch anh tối cổ thô đang lơ lửng trên không trung. Viên thạch anh cổ đại hấp thụ sóng SSS, đột ngột rực sáng rực rỡ tựa như một mặt trời nhỏ màu xanh lam giữa đêm trường tăm tối.


"Đêm Trường Thanh Tẩy!"


Một tiếng ngân rung cổ xưa, trầm hùng vang vọng khắp không gian ý thức của toàn tinh cầu.


Từ viên thạch anh cổ đại, một luồng sáng quang phổ xanh lam khổng lồ bùng phát dữ dội, tạo thành một vòi rồng năng lượng tinh thần lực tối cổ quét qua phạm vi 500 mét. Luồng sáng xanh lam khổng lồ lao thẳng vào cột sáng đỏ rực của pháo laser phản vật chất, nuốt chửng và triệt tiêu hoàn toàn năng lượng phản vật chất nóng bỏng trong tích tắc. Lưới lửa hủy diệt của Lôi Độc bị bẻ cong tần số và biến mất hoàn toàn như chưa từng tồn tại.


Sóng thanh tẩy tối cổ tiếp tục quét qua toàn bộ đội hình xe bọc thép và quân tuần tra của Đế quốc.


*BÙM! BÙM! BÙM!*


Hàng loạt hệ thống tụ điện, rada và động cơ của các xe bọc thép tuần tra đồng loạt quá tải, nổ tung lách tách và tắt lịm năng lượng hoàn toàn. Những binh lính tuần tra bọc thép trang bị súng laser hạng nặng đồng loạt ngã quỵ xuống đất cát, hai tay ôm chặt lấy đầu gào thét đau đớn dữ dội. Sóng SSS tối cổ đã thâm nhập thẳng vào màng não của chúng, bẻ gãy hoàn toàn khái niệm chiến đấu và phong tỏa hệ thần kinh vận động của chúng từ bên trong.


Bên trong khoang lái cơ giáp khổng lồ, Lôi Độc há hốc mồm thở dốc. Hắn cảm nhận được màng não của mình như bị hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua. Máu tươi rỉ ra từ mũi, tai và khóe mắt của hắn, nhuộm đỏ cả bộ quân phục đại tá chỉnh tề. Hệ thống điều khiển cơ giáp – vốn liên kết trực tiếp với sóng não của hắn – hoàn toàn bị quá tải và tê liệt hoàn toàn. Toàn bộ ánh đèn năng lượng trên chiếc cơ giáp khổng lồ tắt lịm, biến cỗ máy giết người thành một khối thép vô hồn gục sụp xuống đất cát.


"A... màng não của ta... ý thức của ta..." Lôi Độc gầm rú đau đớn bên trong khoang lái, hai tay cào cấu lấy đầu trong vô vọng. Sóng thanh tẩy tối cổ đã tàn phá nghiêm trọng hệ thống thần kinh trung ương của hắn, phế đi 50% sức mạnh lôi điện cấp A mà hắn hằng tự hào.


Cơn bão sấm sét bạo loạn và hỏa lực tàn sát dã man của quân tuần tra Đế quốc hoàn toàn bị dập tắt diện rộng. Cả thung lũng rác rưởi chìm vào một sự im lặng tịch mịch, chỉ còn lại luồng sáng xanh lam dịu nhẹ của Đêm Trường Thanh Tẩy đang xoa dịu vết thương màng não cho hàng vạn lính gác phế thải nghèo khổ.


Nhưng cái giá phải trả cho sự cứu rỗi vĩ đại này vô cùng tàn khốc.


Lâm Tinh Lan đứng lặng giữa đống đổ nát, cơ thể cô phát ra những tiếng nổ nhỏ lách tách của các mạch máu bị vỡ dưới áp lực quá tải cảm giác cực hạn. Máu tươi từ mắt trái bạc lạnh, từ hai lỗ tai và khóe môi rỉ ra ròng ròng, thấm đẫm chiếc áo khoác kỹ sư sờn rách. Cánh tay phải của cô hoàn toàn mất đi mọi cảm giác vật lý, các sợi dẫn quang màu xanh lam trên cổ tay nứt vỡ, rò rỉ ra những đốm sáng bạc mờ nhạt. Màng não tối cổ của cô xuất hiện những vết rách sâu hoắm, đau đớn tột cùng như bị xé rách làm đôi.


Cô đã tiêu hao 100% tinh thần lực SSS, vắt kiệt tế bào não để thực hiện ca thanh tẩy diện rộng vượt cấp này.


Thương Vân từ đống đổ nát lao đến, dùng cánh tay vạm vỡ đỡ lấy cơ thể gầy gò, lạnh ngắt đang đổ sụp xuống của cô. Đôi mắt anh rớm máu, dằn vặt tự trách tột cùng khi nhìn thấy cô bị thương tổn nghiêm trọng đến mức này để bảo vệ họ.


"Lan... Lan! Tỉnh lại đi! Tôi xin cô..." Thương Vân khàn giọng gọi, ôm chặt cô vào lòng ngực ấm áp của mình.


Tinh Lan khẽ hé mở mắt trái bạc lạnh, nhìn Thương Vân một lần cuối. Cô không thể nói, nhưng sợi chỉ liên kết mỏng manh còn sót lại truyền đi một ý niệm điềm tĩnh: *Đưa mọi người trốn chạy...*


Trước khi bóng tối hoàn toàn nuốt chửng ý thức của cô, Lâm Tinh Lan cảm nhận được một sự rạn nứt không gian nhẹ lơ lửng ngoài rìa tinh cầu – vết nứt không gian Kepler-9 đã bị kích hoạt do dư chấn của Đêm Trường Thanh Tẩy.


Bên trong khoang lái cơ giáp bị tê liệt, Lôi Độc run rẩy dùng bàn tay rớm máu gõ vào hệ thống liên lạc khẩn cấp dự phòng của Tháp chi nhánh. Hắn biết mình đã thất bại thảm hại, và hắn cũng nhận ra sự tồn tại đáng sợ của một dẫn đường SSS tối cổ có khả năng lật đổ ách thống trị của Đế quốc.


"Không thể để ả sống sót rời khỏi đây... Phải diệt khẩu... phải xóa sạch mọi dấu vết..." Gương mặt Lôi Độc vặn vẹo vì điên loạn và sợ hãi. Hắn kích hoạt mật lệnh tối cao của tập đoàn Aegis – Kế hoạch thanh trừng Kepler-9 của Đế quốc.


*TÍT... TÍT... TÍT...*


Hệ thống phát thanh khẩn cấp toàn hành tinh đột ngột vang lên những tiếng còi báo động đỏ chói tai, đè nặng lên màng nhĩ của hàng vạn cư dân đang hoang mang:


*CẢNH BÁO! BOM PHÓNG XẠ QUỸ ĐẠO ĐÃ ĐƯỢC KÍCH HOẠT! HỆ THỐNG TỰ HỦY TOÀN TINH CẦU BẮT ĐẦU ĐẾM NGƯỢC: 10 PHÚT 00 GIÂY!*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!