Cuộc Vây Quét Đỏ San Phẳng Khu Ổ Chuột
Căn hầm ngầm sụp đổ ngay sau gót chân họ.
Thương Vân bế xốc Lâm Tinh Lan lao đi qua những đường ống rỉ sét đang oằn mình dưới sức ép của những loạt pháo kích từ quỹ đạo. Tiếng gầm rú của động cơ phản vật chất từ hạm đội tuần tra của Đại tá Lôi Độc dội xuống qua các kẽ nứt của vỏ hành tinh Kepler-9, nghe như tiếng gầm của một con quái thú khổng lồ đang đói mồi. Đất đá, mạt sắt và những mảnh hợp kim rêu phong rơi rụng rào rào, suýt chút nữa đã chôn vùi lối thoát hiểm duy nhất của họ.
Lâm Tinh Lan áp sát mặt vào lồng ngực vạm vỡ của Thương Vân, hàm răng nghiến chặt để ngăn một tiếng rên rỉ thoát ra từ cổ họng câm lặng. Cái giá của việc giải mã máy chủ và dung hợp lõi Bạch Hổ quá tàn khốc. Toàn bộ cánh tay phải của cô buông thõng vô lực bên hông, hoàn toàn mất đi xúc giác, các thớ cơ xơ cứng và lạnh ngắt do phản phệ calcification. Lòng bàn tay trái bỏng nặng, rách da thịt do vụ nổ tụ điện súng tự chế từ trước, máu tươi trộn lẫn bụi rỉ sét vẫn không ngừng thấm qua lớp băng gạc rách nát.
Nhưng tay trái cô vẫn siết chặt lấy túi áo khoác kỹ sư sờn rách, nơi cất giữ chiếc đồng hồ quả quýt hỏng của Lâm Nhã. Bên trong kỷ vật ấy, tệp mã dữ liệu linh hồn của em gái cô đang tỏa ra một luồng ấm áp dịu nhẹ, như một mỏ neo tinh thần duy nhất giữ cho màng não đang rạn nứt của cô không bị sụp đổ hoàn toàn. Dưới lớp băng gạc quấn chặt quanh đầu, mắt trái của cô nóng rát như lửa đốt, mất đi thị lực thông thường nhưng rực sáng ánh bạc lạnh lẽo. Tầm nhìn năng lượng tối cổ giúp cô nhìn xuyên qua làn khói bụi đặc quánh, chỉ ra những điểm yếu cấu trúc của đường ống ngầm để Thương Vân đạp vỡ, thoát ra ngoài.
*ẦM!*
Thương Vân dùng bả vai bọc giáp rách nát húc bay tấm lưới sắt bảo vệ của cửa xả áp suất, bế cô lăn mấy vòng ra bãi đất trống.
Ngay khi Tinh Lan mở mắt trái biến dị ra nhìn, cảnh tượng trước mắt khiến lồng ngực cô thắt lại vì phẫn nộ.
Khu ổ chuột Kepler-9 – nơi trú ẩn tạm bợ của hàng vạn người dân phế thải không có giá trị gen – đang chìm trong một biển lửa đỏ rực và khói đen ngút trời. Những dãy lều dựng bằng tôn rỉ sét và bạt nhựa bị thiêu rụi, co quắp lại dưới nhiệt độ cực hạn. Tiếng khóc thét của trẻ em, tiếng gào rú của những lính gác bạo tẩu bị kích động bởi bức xạ phóng xạ, và tiếng xả súng laser tàn nhẫn tạo thành một bản nhạc địa ngục.
Đoàn xe bọc thép chiến đấu hạng nặng của Lực lượng tuần tra an ninh Aegis đã dàn trận thành một gọng kìm khổng lồ, nghiền nát những đống đổ nát rỉ sét dưới bánh xích thép nung đỏ. Những họng pháo laser trên nóc xe liên tục khạc ra những luồng sáng đỏ rực, quét qua bất kỳ vật cản nào trên đường đi. Đây không còn là một cuộc lùng sục thông thường. Đây chính là Cuộc truy quét đỏ toàn diện của Lôi Độc – một chiến dịch tàn sát dã man nhằm san phẳng toàn bộ Khu ổ chuột Kepler-9 để tiêu diệt mầm mống phản kháng của Quân đoàn Rác Thải Kepler-9.
"Lũ chó săn Đế quốc! Tao sẽ thiêu rụi các ngươi!"
Một tiếng thét phẫn nộ vang lên từ phía trung tâm đống đổ nát. Trần Phong, thủ lĩnh nhóm du kích rác thải, đang đứng trên nóc một chiếc container lật nghiêng. Khuôn mặt gã sạm đen vì bụi than và máu, bả vai trái cháy sém do vết thương cũ từ trạm gác số 3. Hai tay gã siết chặt khẩu súng phun lửa tự chế từ bình khí nén phóng xạ, bộc phát ngọn lửa hỏa hệ cấp C rực đỏ. Gã bóp cò, một rồng lửa khổng lồ gầm rú lao thẳng vào xích xe bọc thép đi đầu của quân tuần tra.
Ngọn lửa tự chế cháy ngùn ngụt, nung đỏ các khớp xích của chiếc xe bọc thép, buộc nó phải khựng lại giữa đường. Nhưng ngay lập tức, ba chiếc xe bọc thép khác bên cạnh đồng loạt quay họng pháo laser về phía Trần Phong. Những luồng sáng đỏ rực xé rách không khí, bắn nát vụn chiếc container dưới chân gã. Trần Phong bị sức ép của vụ nổ hất văng xuống đất cát bám đầy bụi sắt rỉ, hộc ra một ngụm máu tươi.
"Trần Phong!"
Từ phía sau một bức tường đổ nát, Thạch Đầu – chàng trai thợ mỏ hiền lành thật thà – lao ra. Chàng trai không sở hữu dị năng tinh thần lực hay thể chất lính gác siêu việt, nhưng hai vai thô dày bám đầy bụi quặng của anh lúc này lại tràn đầy dũng khí. Thạch Đầu nhìn thấy một toán lính tuần tra đang nâng súng laser, chuẩn bị nổ súng vào nhóm trẻ em nghèo khổ đang khóc lóc trong một góc lều cháy.
Không một chút do dự, Thạch Đầu lấy thân mình làm khiên chắn, lao thẳng về phía trước.
*HƯU! HƯU! HƯU!*
Ba phát đạn laser xuyên qua màn khói, găm thẳng vào vai trái và lồng ngực của Thạch Đầu. Máu tươi đỏ thẫm phụt ra, nhuộm đỏ chiếc áo bảo hộ sờn rách của anh. Chàng trai thật thà khựng lại, đôi mắt trợn trừng đau đớn, nhưng anh vẫn dùng chút sức tàn cuối cùng để đẩy những đứa trẻ sâu vào gầm một chiếc xe tải hỏng trước khi đổ gục xuống đất cát lạnh ngắt.
Chứng kiến người bạn thợ mỏ hiền lành – người luôn nhường nhịn và chia sẻ từng tuýp dịch dinh dưỡng cho mình trong những ngày đói khổ – bị bắn gục ngay trước mắt, một luồng sóng phẫn nộ căm hận tột cùng bùng phát từ màng não SSS của Lâm Tinh Lan. Mắt trái của cô rực sáng ánh bạc lạnh lẽo, hắc khí nguyên thủy xung quanh đồng tử biến dị xoáy mạnh, tạo ra một áp lực tinh thần vô hình khiến đất đá xung quanh khẽ run rẩy.
Thương Vân cảm nhận được cơn giận dữ và nỗi đau đớn của cô qua khế ước máu vĩnh hằng. Đôi mắt sâu thẳm của vị tướng lĩnh lính gác bùng lên những tia sét xanh lam cuồng bạo. Anh nhẹ nhàng đặt Tinh Lan dựa vào một vách sắt an toàn, rồi đứng thẳng dậy. Vòng cổ khế ước từ tính trên cổ anh khẽ o vo phát sáng, rực lên sắc đỏ khế ước, nhưng lúc này bản năng sát cánh bảo vệ và hủy diệt kẻ thù đã vượt qua mọi giới hạn.
"Kẻ nào dám chạm vào người của cô ấy... đều phải chết!"
Thương Vân gầm lên một tiếng trầm đục như sấm sét nổ vang giữa bầu trời đêm. Anh lao thẳng ra giữa chiến trường không trọng lực của khu ổ chuột. Đôi bàn tay vạm vỡ của anh bộc phát những luồng sét xanh lam khổng lồ, bện chặt lại thành một thanh chiến đao lôi điện rực sáng.
*ẦM!!!*
Thương Vân vung đao chém xuống. Một tia sét khổng lồ xé toạc màn đêm khói bụi, đánh thẳng vào nóc hai chiếc xe bọc thép hạng trung đang nã pháo. Sức mạnh của lôi điện cấp SS bùng phát dữ dội, giật nổ tung hệ thống tụ điện và động cơ phản vật chất của hai chiếc xe, hất lật úp chúng giữa đống đổ nát cháy đen.
Sự xuất hiện dũng cảm và sức mạnh sấm sét kinh hoàng của Thương Vân khiến toàn bộ chiến trường khựng lại trong một giây. Những cư dân tị nạn của Quân đoàn Rác Thải Kepler-9 reo hò trong tuyệt vọng, một tia hy vọng sống sót nhen nhóm giữa đống tro tàn. Thế cân bằng tạm thời được kéo lại.
Nhưng niềm vui chưa kịp kéo dài thì mặt đất dưới chân họ đột ngột rung chuyển dữ dội.
*ẦM... ẦM... ẦM...*
Tiếng bước chân kim loại nặng nề vang lên từ phía cuối con đường chính của khu ổ chuột. Làn khói đen rực lửa bị xé rách, để lại một bóng đen khổng lồ, cao hơn 5 mét bước ra.
Đó là một chiếc cơ giáp chiến đấu phản vật chất khổng lồ, lớp giáp bọc thép màu xám xanh của Đế quốc lấp lánh dưới ánh lửa, ngực cơ giáp có khắc huy hiệu chim ưng đặc chủng của quân đội Aegis-Prime. Trên đỉnh đầu cơ giáp, hệ thống rada quét bức xạ đỏ cấp S liên tục xoay tròn, khóa chặt mục tiêu.
Người điều khiển chiếc cơ giáp khổng lồ này chính là Đại tá Lôi Độc.
"Lũ sâu bọ rác rưởi," giọng nói lạnh lùng, kiêu ngạo của Lôi Độc truyền qua hệ thống loa khuếch đại âm thanh của cơ giáp, vang vọng khắp khu ổ chuột. "Các ngươi nghĩ một con chó điên lính gác SS bị phế thải và một con câm mang gen SSS lỗi có thể chống lại quân đội chính quy của Đế quốc sao? Kết thúc ở đây rồi."
Cơ giáp khổng lồ của Lôi Độc bước tới một bước, nâng cánh tay phải bọc thép nặng nề lên. Một luồng ánh sáng đỏ rực tụ năng lượng cực mạnh bắt đầu bùng phát trên nòng pháo laser phản vật chất gắn ở cánh tay cơ giáp.
Thương Vân gầm lên, vung đao sét lao thẳng về phía cơ giáp của Lôi Độc. Anh triệu hồi ba tia sét xanh lam liên hoàn đánh thẳng vào ngực cơ giáp.
*OONG...*
Tuy nhiên, ngay trước khi sấm sét chạm vào giáp thép, một lớp màng chắn năng lượng màu xanh lam nhạt đột ngột xuất hiện bao bọc quanh cơ giáp của Lôi Độc. Đó là lá chắn lôi điện quân sự đặc chủng của Đế quốc.
Toàn bộ sấm sét cuồng bạo của Thương Vân chạm vào lá chắn liền bị hấp thụ và triệt tiêu hoàn toàn, biến thành những tia điện nhỏ chạy dọc theo lớp vỏ bảo vệ rồi biến mất không một dấu vết. Sức mạnh lôi điện SS của Thương Vân bị vô hiệu hóa hoàn toàn trước công nghệ lá chắn đồng tần số của Lôi Độc.
"Ngu xuẩn," Lôi Độc cười lạnh. "Lá chắn năng lượng của ta được thiết kế đồng tần số với lôi điện của ngươi. Ngươi càng phóng sét, lá chắn của ta càng mạnh. Chấp nhận cái chết đi!"
Cơ giáp của Lôi Độc bộc phát tốc độ cực nhanh, hất văng Thương Vân ra xa bằng một cú đấm pít-tông thủy lực nặng nề. Thương Vân bị chấn động mạnh, ngã quỵ xuống đống đổ nát bên cạnh Lâm Tinh Lan, vai trái rớm máu qua lớp giáp rách.
Đội du kích của Trần Phong cố gắng quăng những mảnh mìn phế liệu tự nổ dưới chân cơ giáp của Lôi Độc để cản phá, nhưng những vụ nổ từ trường thô sơ chỉ tạo ra vài tia lửa nhỏ vô hại trên lớp giáp phản vật chất đúc nguyên khối không hề trầy xước của hắn.
Nhóm kháng chiến hoàn toàn bị dồn vào góc tường đổ nát của khu ổ chuột bị thiêu rụi. Phía sau họ là đống đổ nát sập đổ, phía trước là họng pháo laser phản vật chất khổng lồ của cơ giáp Lôi Độc đang rực sáng tụ năng lượng đỏ lòm.
Lâm Tinh Lan dựa lưng vào vách sắt rỉ sét, máu tươi chảy ra từ mắt trái bạc lạnh nhuộm đỏ một mảng băng gạc trắng. Cô nhìn thấy rõ họng pháo laser của Lôi Độc đã khóa chặt vị trí của cô, Thương Vân và Trần Phong giữa đống đổ nát. Áp lực tử thần đè nặng lên lồng ngực họ, chỉ còn vài giây trước khi luồng ánh sáng hủy diệt xé nát tất cả thành tro bụi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!