Nhạc nềnEpicBattle_Deity

Bí Mật Kinh Hoàng Trong Hầm Ngầm Đế Quốc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới lòng đất đặc quánh như hắc ín, chỉ có tiếng thở dốc nặng nề của Thương Vân vang lên bên tai Lâm Tinh Lan. Phía trên đỉnh đầu họ, những chấn động khủng khiếp từ loạt pháo kích quỹ đạo của Đại tá Lôi Độc vẫn đang dội xuống liên hồi, khiến những mảng trần đá của phế tích cổ đại rạn nứt, rơi rụng rào rào.


Thương Vân ôm chặt lấy cơ thể gầy gò của Tinh Lan trong lồng ngực vạm vỡ của mình. Anh dùng cả tấm lưng rộng để che chắn cho cô khỏi những khối hợp kim rơi rụng. Vòng cổ khế ước từ tính bọc hợp kim rỉ sét trên cổ anh khẽ o vo phát sáng, kìm hãm dòng lôi điện SS đang chực chờ bùng phát vô thức do bản năng tự vệ của một lính gác cấp cao.


"Tinh Lan... phía trước có lối đi ngầm," giọng Thương Vân khàn đặc truyền vào màng não cô qua sợi chỉ liên kết ý thức tạm thời.


Mắt trái của Tinh Lan quấn băng gạc y tế thấm máu tươi rực sáng ánh bạc lạnh lẽo. Dưới tầm nhìn năng lượng tối cổ, cô không nhìn thấy bóng tối, mà nhìn thấy những luồng quang phổ màu xanh lam mờ ảo của năng lượng nguyên thủy đang chảy tràn qua một khe nứt cấu trúc sâu dưới lòng đất. Cánh tay phải của cô hoàn toàn liệt xúc giác, buông thõng vô lực bên hông do phản phệ calcification cơ bắp từ Nghịch Chuyển Tinh Thần Pháp. Lòng bàn tay trái bỏng nặng, rách da thịt do vụ nổ tụ điện của súng tự chế từ các trận chiến trước, máu đen trộn lẫn bụi sắt vẫn rỉ ra qua lớp băng gạc rách nát. Cô dùng chút sức tàn của tay trái, khẽ vỗ vào vai Thương Vân, ra hiệu cho anh tiến về phía khe nứt phát sáng.


Thương Vân không một chút do dự, đạp mạnh lên một mảng tường đổ nát, bế cô lao thẳng vào lối đi tối tăm dẫn sâu xuống lòng đất. Họ trượt dài xuống một đường ống xả áp suất rỉ sét khổng lồ, rơi tự do gần mười mét trước khi đáp xuống một sàn kim loại lạnh ngắt.


*ẦM!!!*


Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía sau. Lối vào đường ống hoàn toàn bị đất đá sụp đổ chôn vùi, cắt đứt mọi lối quay lại, đồng thời cũng tạm thời ngăn cách họ khỏi những đợt pháo kích hủy diệt bên ngoài. Không gian đột ngột trở nên im ắng đến rợn người. Chỉ còn tiếng rít nhẹ của hệ thống lọc khí cổ xưa đang hoạt động thoi thóp.


Tầm nhìn năng lượng từ mắt trái của Tinh Lan quét qua xung quanh. Đây không phải là một hang động tự nhiên, mà là một hành lang rộng lớn được xây dựng bằng hợp kim siêu dẫn chống bức xạ tuyệt đối – loại vật liệu đắt đỏ chỉ có quân đội hoàng gia Đế quốc mới được phép sử dụng. Những mảng rêu phong bám đầy trên các bức tường kim loại xám xịt, chứng tỏ nơi này đã bị bỏ hoang từ rất lâu.


Cô gượng dậy khỏi vòng tay của Thương Vân, bước chân lảo đảo. Thương Vân vội vàng vươn tay đỡ lấy bả vai cô, ánh mắt lôi điện xanh lam đầy vẻ lo lắng và tự trách qua liên kết thần kinh.


"Cô không sao chứ?"


Tinh Lan khẽ lắc đầu. Cô rút từ trong túi áo khoác kỹ sư sờn rách ra chiếc La bàn tinh thần của Thẩm phán giả. Chiếc la bàn rỉ sét, mặt kính nứt nẻ bám đầy bụi phóng xạ đang dao động cực kỳ mãnh liệt, kim chỉ hướng cơ học của nó xoay tròn điên cuồng trước khi chỉ thẳng vào một cánh cửa hợp kim khổng lồ ở cuối hành lang. Trên cánh cửa có khắc một ký hiệu quân sự đã bị rỉ sét ăn mòn một nửa, nhưng Tinh Lan vẫn nhận ra đó là biểu tượng của dự án nghiên cứu gen tối cổ của Đế quốc cách đây 15 năm.


Đây chính là **Phòng thí nghiệm ngầm bỏ hoang của Đế quốc**.


Cô tiến lại gần cánh cửa khổng lồ. Hệ thống khóa sinh học của cửa đã bị cắt điện, nhưng đèn cảnh báo màu đỏ vẫn nhấp nháy yếu ớt nhờ nguồn năng lượng hạt nhân dự phòng. Tinh Lan đưa bàn tay trái rớm máu của mình chạm vào bảng điều khiển cảm biến. Cô cố gắng rút chiếc chip giao dịch tín dụng Aegis từ trong túi ra để hack vào cổng dữ liệu của hệ thống an ninh.


*BÍP! BÍP! BÍP!*


Hệ thống quét bảo mật đột ngột phát ra tiếng còi cảnh báo chói tai, màn hình hiển thị dòng chữ đỏ rực: "Cảnh báo! Quyền truy cập bị từ chối. Thiết bị không hợp lệ. Hệ thống an ninh phát hiện hành vi xâm nhập trái phép!"


"Tinh Lan, lùi lại!" Thương Vân trầm giọng cảnh báo, thanh chiến đao siêu dẫn rỉ sét của anh khẽ rút ra nửa bao, sẵn sàng đối phó với bất kỳ bẫy phòng thủ tự động nào.


Tinh Lan bình tĩnh cản anh lại. Đôi mắt bạc lạnh của cô nhìn chăm chằm vào bảng quét sinh học. Cô nhận ra, một phòng thí nghiệm nghiên cứu gen tối cổ SSS của Đế quốc sẽ không bao giờ chấp nhận các thiết bị công nghệ thông thường hay chip giao dịch lậu của hành tinh rác. Chìa khóa duy nhất để mở cánh cửa này chính là bản thân cô – mẫu gen SSS tối cổ duy nhất sống sót.


Cô cất chiếc chip giao dịch đi, hít một hơi thật sâu để nén cơn đau nhói ở màng não đang suy kiệt. Tinh Lan đặt trực tiếp lòng bàn tay trái rớm máu của mình lên màn hình quét sinh học của bảng điều khiển. Đồng thời, cô mở rộng màng não SSS tối cổ, truyền một tia sóng tinh thần lực mộc mạc, ấm áp trực tiếp vào cổng siêu dẫn của cửa.


*OONG...*


Một tiếng ngân rung cổ xưa vang lên từ sâu trong lòng đất. Luồng sóng tinh thần lực của cô hoàn toàn trùng khớp với tần số bảo mật của hệ thống. Màn hình quét sinh học đột ngột chuyển từ màu đỏ sang màu xanh lam dịu nhẹ:


"Nhận dạng sinh học thành công. Xác nhận danh tính: Mã thể SSS-01. Quyền truy cập tối cao được chấp nhận. Chào mừng trở lại phòng nghiên cứu trung tâm."


*CẠCH... RẦM...*


Cánh cửa hợp kim khổng lồ nặng hàng chục tấn chậm rãi trượt sang hai bên, để lại một khe hở vừa đủ cho hai người bước qua. Một luồng khí lạnh buốt, nồng nặc mùi hóa chất đông lạnh và bụi bặm hàng thập kỷ tràn ra ngoài, khiến Tinh Lan phải khẽ ho khan.


Khi bước vào bên trong, cảnh tượng trước mắt khiến Lâm Tinh Lan hoàn toàn đông cứng người.


Đó là một phòng thí nghiệm khổng lồ hình tròn, trần nhà cao vút treo đầy những đường ống dẫn dung dịch màu xanh lam đã bị cạn kiệt. Hàng chục buồng ấp sinh học làm bằng hợp kim siêu dẫn xếp thành vòng tròn xung quanh phòng, hầu hết đều đã bị đập vỡ, kính cường lực vỡ vụn dưới sàn bám đầy rêu phong đen kịt.


Nhưng ở ngay trung tâm phòng thí nghiệm, có một buồng ấp sinh học duy nhất vẫn đang hoạt động dưới nguồn năng lượng dự phòng yếu ớt. Dung dịch dinh dưỡng màu xanh lam bên trong khẽ sủi tăm, tỏa ra luồng khí lạnh mờ ảo.


Tinh Lan bước từng bước nặng nề lại gần buồng ấp. Đôi mắt bạc của cô xuyên qua lớp kính mờ sương, nhìn thấy một cơ thể thiếu nữ nhỏ nhắn, khoảng 10 tuổi đang ngâm mình trong dung dịch đông lạnh. Cô bé nhắm nghiền mắt, gương mặt không một chút sinh khí, mái tóc đen dài lơ lửng trong nước.


Gương mặt đó... giống hệt Lâm Tinh Lan lúc nhỏ.


Đó chính là **Mã thể SSS-01** – bản ngã nhân bản vô tính đầu tiên của dòng máu tối cổ.


Một luồng chấn động tinh thần lực cực mạnh dội thẳng vào màng não của Tinh Lan, khiến cô lảo đảo lùi lại một bước, hai huyệt thái dương nhói đau như có kim châm. Khủng hoảng nội tâm tột độ bùng phát trong lòng cô gái trẻ.


*Nguồn gốc nhân bản vô tính của Lâm Tinh Lan...*


Từ trước đến nay, cô luôn tin rằng mình là một đứa trẻ mồ côi bị vứt bỏ dưới bãi rác phóng xạ của Kepler-9, mang trong mình dòng máu dẫn đường tối cổ bị ẩn giấu. Nhưng sự thật tàn bạo trước mắt đã đập tan mọi ảo tưởng của cô. Cô không phải sinh ra tự nhiên từ tình yêu thương của cha mẹ. Cô không có huyết thống gia đình thực sự. Cô chỉ là một sản phẩm nhân bản vô tính hoàn mỹ duy nhất sống sót của một dự án thí nghiệm tàn bạo do Hội đồng Tinh anh hoàng gia Đế quốc thiết lập từ 15 năm trước.


Cơ thể cô, dòng máu SSS tối cổ của cô, và cả Mạng Lưới Thần Kinh mà cô hãnh diện sở hữu... tất cả chỉ là những đoạn mã gen được lập trình sẵn để biến cô thành một công cụ cai trị hoàn hảo.


"Tinh Lan!" Thương Vân bước nhanh tới, vươn cánh tay vạm vỡ đỡ lấy cơ thể đang run rẩy của cô. Qua khế ước máu liên kết thần kinh, anh cảm nhận được sự sụp đổ, nỗi đau đớn và hoang mang tột độ đang gặm nhấm tâm trí cô. Anh không hiểu những thiết bị này là gì, nhưng anh nhìn thấy gương mặt của cô bé trong lồng kính giống hệt cô.


"Cô là chủ nhân của tôi," Thương Vân trầm giọng, lôi điện xanh lam nhạt lách tách xẹt qua vai anh, ánh mắt kiên định khóa chặt vào mắt cô. "Dù cô từ đâu đến, dù cơ thể này được tạo ra như thế nào... đối với tôi, cô là Lâm Tinh Lan – người duy nhất đã cứu sống linh hồn rách nát của tôi khỏi vực sâu điên loạn. Khế ước máu của chúng ta là thật. Ý chí tự do của cô là thật. Không một hệ thống hay Đế quốc nào có quyền định đoạt số phận của cô."


Lời nói trầm ấm, kiên định của Thương Vân như một luồng nước ấm áp dội vào màng não đang đóng băng của Tinh Lan. Chiếc đồng hồ quả quýt hỏng của Lâm Nhã trong túi áo cô đột ngột tỏa ra một luồng nhiệt lượng dịu nhẹ, mảnh ý thức tàn dư của người em gái quá cố như đang vỗ cánh vỗ về tâm hồn đang rách nát của chị gái.


Tinh Lan nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Đúng vậy. Dù xuất thân của cô có tàn bạo thế nào, ý chí khao khát tự do của cô không phải là giả. Cô không bao giờ chấp nhận làm công cụ sạc năng lượng hay nô lệ sinh sản cho Đế quốc.


Cô mở mắt ra, ánh bạc lạnh lẽo trong mắt trái rực sáng đầy quyết đoán. Cô vỗ nhẹ vào tay Thương Vân để anh buông ra, rồi bước thẳng tới bàn máy chủ điều khiển trung tâm bám đầy bụi bặm ở góc phòng.


Tinh Lan dùng bàn tay trái rớm máu gạt bỏ lớp bụi rỉ sét trên bàn phím kim loại. Cô cần tìm kiếm câu trả lời vĩnh viễn cho dự án SSS này. Cô đặt tay lên cổng kết nối siêu dẫn của máy chủ, vận hành tinh thần lực SSS tối cổ để cưỡng chế giải mã hệ thống dữ liệu rêu phong.


*OONG...*


Một luồng dữ liệu khổng lồ từ 15 năm trước đột ngột bùng phát, tràn thẳng vào màng não của Tinh Lan qua sợi dẫn tinh thần lực. Áp lực thông tin quá lớn khiến màng não cô bị rạn nứt nhẹ, một dòng máu tươi chảy ra từ mắt trái biến dị và khóe môi cô. Tinh Lan nghiến chặt răng, gồng mình chịu đựng nỗi đau nhói buốt như nổ tung não bộ để tiếp nhận ký ức truyền thừa.


Những bản thiết kế gen tối mật hiện lên rực rỡ trên võng mạc của cô:


*Dự án SSS: Khởi tạo dẫn đường tối cổ có khả năng thiết lập Mạng Lưới Thần Kinh vạn dặm mà không cần chỉ số tương thích gen tiêu chuẩn. Mục đích thực sự: Tạo ra một dẫn đường công cụ tối thượng có khả năng kiểm soát ý thức và chế ngự hoàn toàn Ngũ Đại Tướng Lĩnh lính gác mạnh nhất tinh hệ, biến họ thành những vũ khí sống trung thành tuyệt đối phục vụ cho sự thống trị vĩnh hằng của hoàng gia Đế quốc.*


Lâm Tinh Lan chết lặng. Bản thiết kế gen của cô trùng khớp hoàn toàn với bản ngã nhân bản SSS-01 này. Cô chính là chìa khóa vạn năng mà Đế quốc tạo ra để xiềng xích năm vị tướng lĩnh lính gác mạnh nhất. Thương Vân – vị tướng lĩnh lôi hệ đầu tiên đang đứng bảo vệ bên cạnh cô – cũng chính là mục tiêu đầu tiên được lập trình để kết đôi cưỡng chế với cô từ 20 năm trước.


Sợi dây duyên phận định mệnh giữa hai người thực chất là một âm mưu di truyền học tàn bạo của Tháp tối cao.


Nhưng ngay khi cô định ngắt kết nối dữ liệu, tầm nhìn năng lượng của mắt trái đột ngột phát hiện một tệp dữ liệu mật được mã hóa bằng ký hiệu bảo mật đặc chủng của hoàng gia, nằm sâu trong góc tối của máy chủ. Tệp dữ liệu mang tên: **Lâm Nhã - Mã hóa ý thức tàn dư**.


Tim Tinh Lan như ngừng đập.


*Linh hồn Lâm Nhã bị nén thành mã dữ liệu...*


Cô run rẩy bẻ khóa tệp dữ liệu bằng sóng SSS tối cổ của mình. Những dòng mã dữ liệu xanh lá cây hiện lên, hiển thị rõ ràng ký ức tinh thần và dao động sóng não của Lâm Nhã – người em gái nuôi mà cô hằng yêu quý, người đã chết vì bạo loạn năng lượng tinh thần trước khi cô rơi xuống hành tinh rác này.


Sự thật tàn bạo lộ diện: Lâm Nhã không hề chết tự nhiên. Màng não cấp F của cô bé đã bị Tháp chi nhánh cưỡng chế rút cạn tinh thần lực để làm chất xúc tác nghiên cứu, sau đó linh hồn và ký ức của cô bé bị nén thành một tệp mã dữ liệu số hóa để lưu trữ trong máy chủ tối cao, chuẩn bị cho các thí nghiệm nhân bản sau này.


Nỗi đau đớn, căm hận tột cùng dâng lên trong lồng ngực Tinh Lan. Cô khóc nghẹn, nhưng không có một tiếng động nào phát ra từ cổ họng câm lặng của cô. Những giọt nước mắt hòa lẫn máu tươi lăn dài trên gò má gầy gò của cô gái trẻ.


Em gái cô... vẫn chưa chết hoàn toàn. Linh hồn của cô bé đang bị giam giữ trong đống mã dữ liệu lạnh lẽo này, bị coi như một món hàng thí nghiệm.


"Nhã Nhã... chị sẽ cứu em..."


Tinh Lan thầm thề trong lòng. Cô vội vàng rút chiếc **Đồng hồ quả quýt hỏng của Lâm Nhã** từ túi áo ra. Chiếc đồng hồ cơ học bị hỏng này thực chất chứa một vi mạch sinh học tối cổ do cố tổ phụ Lâm Triều để lại. Cô cắm sợi cáp dẫn truyền sinh học của đồng hồ vào cổng dữ liệu của máy chủ, truyền tinh thần lực SSS bọc lấy tệp mã dữ liệu của Lâm Nhã và cưỡng chế sao chép vào bộ nhớ của chiếc đồng hồ quả quýt.


*BÍP! BÍP! BÍP!*


Ngay khi tệp dữ liệu mật của hoàng gia bị di dời, hệ thống cảnh báo đỏ của phòng thí nghiệm đột ngột bùng phát điên cuồng. Đèn xoay màu đỏ quét qua căn phòng, âm thanh điện tử lạnh lùng của AI phán quyết vang lên khắp nơi:


"Cảnh báo! Vi phạm bảo mật cấp độ 1. Phát hiện hành vi đánh cắp dữ liệu cốt lõi của Đế quốc. Giao thức tự hủy phòng thí nghiệm được kích hoạt. Đếm ngược 60 giây bắt đầu."


"Tinh Lan, đi mau!" Thương Vân gầm lên. Anh lao tới định bế cô chạy trốn, nhưng những khối kim loại lớn từ trần nhà đổ sập xuống, chắn lối ra duy nhất của hành lang ngầm.


Đếm ngược trên màn hình máy chủ nhảy số liên tục: *50... 45... 40...*


Tinh Lan bình tĩnh đến đáng sợ. Với cánh tay phải bị liệt, cô không thể dùng lực vật lý để dọn dẹp đá sập. Cô dùng bàn tay trái rớm máu siết chặt chiếc đồng hồ quả quýt đã hoàn thành sao chép dữ liệu của Lâm Nhã vào túi áo khoác kỹ sư. Cô biết mình không thể chạy trốn kịp trước khi vụ nổ hạt nhân phụ của phòng thí nghiệm thiêu rụi tất cả.


Cô nhìn thấu qua Kính bảo hộ lọc sóng từ tính, phát hiện ra nguồn phát điện chính của phòng thí nghiệm nằm ngay sau bức tường kim loại bên cạnh máy chủ. Đó là một lò phản ứng mini sử dụng năng lượng hạt nhân phế thải để duy trì hệ thống tự hủy.


Tinh Lan rút khẩu **Súng từ trường phế thải** từ bên hông bằng tay trái. Khẩu súng tự chế này đã bị nứt nhẹ tụ điện từ trận chiến trước, nhưng nó là vũ khí duy nhất cô có lúc này. Cô không bắn vào cánh cửa đá sập, mà truyền một tia sóng SSS tối cổ vào mạch điện của khẩu súng, kích hoạt chế độ bộc phát xung điện từ cực hạn.


Cô chỉa thẳng họng súng vào khe hở của nguồn phát điện chính.


*ĐOÀNG!!!*


Một luồng xung điện từ khổng lồ bắn ra từ khẩu súng tự chế, găm thẳng vào lõi năng lượng của lò phản ứng phụ. Một vụ nổ từ trường nhỏ bùng phát, ánh sáng xanh lam lóa mắt quét qua căn phòng.


*OONG... xèo xèo...*


Toàn bộ hệ thống điện của phòng thí nghiệm ngầm lập tức bị đoản mạch hoàn toàn. Âm thanh đếm ngược tự hủy tắt lịm, hệ thống đèn đỏ cảnh báo tối sầm lại. Căn phòng rơi vào bóng tối tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ còn ánh sáng bạc lạnh lẽo phát ra từ mắt trái biến dị của Lâm Tinh Lan.


Cô khuỵu gối xuống sàn kim loại, hơi thở dồn dập, màng não nhói đau dữ dội do gánh chịu chấn động tinh thần lực từ ca giải mã máy chủ. Nhưng lòng bàn tay trái của cô vẫn siết chặt lấy chiếc đồng hồ quả quýt hỏng trước ngực. Hơi ấm dịu nhẹ từ chiếc đồng hồ truyền qua lớp băng gạc rách nát, sưởi ấm trái tim cô độc của cô gái trẻ.


Lâm Nhã... chị đã giữ được linh hồn của em rồi.


Tinh Lan gượng dậy, dựa vào vai Thương Vân. Đôi mắt bạc lạnh của cô nhìn sâu vào bóng tối của lối thoát ngầm đang bị đất đá vây hãm. Cô thề bằng mọi giá phải thâm nhập vào Tháp tối cao tại thủ đô Aegis-Metropolis để tìm kiếm công nghệ gen tối cổ, tái tạo một cơ thể sinh học hoàn mỹ mới cho người em gái nuôi yêu quý nhất của mình. Cuộc cách mạng lật đổ Đế quốc này không chỉ vì tự do của riêng cô, mà còn vì sự cứu rỗi của những linh hồn bị chà đạp.


Nhưng ngay khi họ chuẩn bị tìm đường dọn dẹp đá sập để thoát ra ngoài, một chấn động khủng khiếp khác từ mặt đất dội thẳng xuống hầm ngầm. Tiếng gầm rú của hỏa lực pháo kích hạng nặng từ quân tuần tra của Đại tá Lôi Độc bắt đầu san phẳng toàn bộ khu ổ chuột ngoài phế tích.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!