Nhạc nềnEpicBattle_Deity

Hang Đá Vôi Và Kẻ Gác Cổng Câm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối rách nát của Trạm gác tuần tra số 3 sụp xuống ngay sau lưng Lâm Tinh Lan. Tiếng còi báo động rú lên những hồi dài chói tai, xen lẫn tiếng nổ lách tách của hệ thống mạch điện bị cô hủy hoại hoàn toàn. Bàn tay trái của Tinh Lan siết chặt mảnh bản đồ da thú biến dị bám đầy bụi sắt rỉ và máu tươi, những ngón tay run rẩy vì cơn đau bỏng rát từ vết thương cũ rách da thịt. Cánh tay phải của cô vẫn buông thõng vô lực, hoàn toàn liệt xúc giác, lạnh ngắt như một khúc gỗ chết dưới lớp áo khoác kỹ sư sờn rách.


"Lan! Bên này!" Giọng Trần Phong trầm đục vang lên giữa làn khói độc bốc mùi hóa chất khét lẹt. Gã lính gác hỏa hệ cấp C lao ra khỏi làn sương bụi, bả vai sạm đen vì vết phỏng năng lượng, khẩu súng phun lửa tự chế trên tay vẫn còn bốc khói nghi ngút. Gã kinh hoàng nhìn vết máu tươi đang rỉ ra qua lớp băng gạc quấn chặt quanh mắt trái của Tinh Lan, nhưng ánh mắt bạc lạnh rực sáng hắc khí nguyên thủy của cô đã dập tắt mọi lời hỏi han vô ích.


Tập hợp lại đội du kích, họ rút lui khẩn cấp trong mười lăm phút ngắn ngủi trước khi lưới điện trạm gác khôi phục. Khi trở về hầm ngầm tạm thời, Tinh Lan lập tức viết những dòng chữ dứt khoát lên vách sắt rỉ sét để thông báo về mật lệnh đỏ của Đại tá Lôi Độc. Ba ngày. Chỉ còn ba ngày trước khi quả bom phóng xạ quỹ đạo kích hoạt, san phẳng toàn bộ Kepler-9 để diệt khẩu.


"Lũ chó săn hoàng gia... chúng thực sự muốn thiêu rụi tất cả chúng ta!" Trần Phong đấm mạnh vào vách sắt, ngọn lửa hỏa hệ vô thức bùng lên trên các khớp tay rồi lịm đi vì kiệt sức. "Chúng ta không thể di tản hàng vạn thợ mỏ trong ba ngày nếu không có phi thuyền thoát hiểm hạng nặng. Lan, chúng ta phải làm gì?"


Tinh Lan không thể nói, cô khẽ chạm vào chiếc la bàn rỉ sét giắt trước ngực. Kim chỉ hướng của chiếc la bàn Thẩm phán giả vẫn dứt khoát hướng về phía thung lũng Bắc hoang tàn – nơi ẩn giấu Vết nứt năng lượng cổ đại. Đó là hy vọng duy nhất. Cô phải dung hợp lõi tinh thần Bạch Hổ, nâng cấp Mạng Lưới Thần Kinh lên cấp 1 để cứu sống Thương Vân và mở ra con đường sống cho toàn bộ tinh cầu rác.


Không thể chậm trễ, Tinh Lan cùng Thương Vân – người vẫn đang nửa tỉnh nửa mê dưới tác dụng của chất ức chế cảm giác thô sơ, cổ đeo chiếc Vòng cổ khế ước từ tính bọc hợp kim rỉ sét – bắt đầu tiến vào vùng cấm phóng xạ cực hạn của thung lũng Bắc.


Bầu khí quyển ở vùng cấm phóng xạ cực hạn đặc quánh một màu xám xịt của tro tàn công nghiệp. Từng cơn gió độc rít gào qua những núi phế thải cơ khí khổng lồ, cuốn theo các hạt bụi rỉ sét sắc nhọn như dao cạo, quật liên hồi vào lớp giáp bảo hộ tự chế rách nát của họ. Tinh Lan vận dụng "Quy tắc sinh tồn vùng phóng xạ cực hạn", dắt Thương Vân di chuyển qua những đường ống ngầm tối tăm dưới lòng núi rác để tránh những vòi rồng hạt bụi ion hóa cực độc.


Mỗi bước đi đối với cô là một sự tra tấn thể xác tột cùng. Cánh tay phải bị liệt kéo lê vô lực, trong khi lòng bàn tay trái bỏng rách liên tục rỉ máu đen bám chặt vào vách ống rỉ sét để giữ thăng bằng. Màng não cô rạn nứt dữ dội sau cuộc đột kích trạm gác, từng cơn đau nửa đầu dội ngược tàn nhẫn khiến khóe môi cô không ngừng rỉ máu tươi. Dưới lớp băng gạc quấn quanh đầu, mắt trái của cô rực sáng ánh bạc lạnh, hiển thị rõ ràng những dòng chảy quang phổ năng lượng màu xanh mờ ảo của vết nứt cổ đại ẩn sâu dưới lòng đất, dẫn dắt họ vượt qua các bẫy phóng xạ tự nhiên.


Sau nhiều giờ di chuyển kiệt quệ, trước mắt họ hiện ra một hang động đá vôi cổ kính, u tối nằm sâu dưới lòng một thung lũng phế thải. Không khí nơi đây đột ngột trở nên lạnh lẽo và trang nghiêm, hoàn toàn cách biệt với sự hỗn loạn của bãi rác phía ngoài. Những khối thạch nhũ rủ xuống từ trần hang lấp lánh ánh sáng xanh lam mờ ảo của dòng năng lượng nguyên thủy rò rỉ.


Nhưng ngay tại lối vào duy nhất của hang động, một bóng người khổng lồ đã đứng sừng sững tự bao giờ, chặn đứng lối đi.


Đó là một người đàn ông trung niên lực lưỡng, mặc bộ quần áo da thú biến dị thô sơ bám đầy bụi đá. Đôi mắt ông u tối, trống rỗng nhưng tỏa ra một sự kiên định lạnh lùng đến đáng sợ. Cổ họng ông có một vết sẹo dài lồi lõm – dấu vết của việc bị cắt cụt lưỡi tàn bạo từ thời chiến tranh. Ông chính là Đại thúc câm, người bảo hộ hầm ngầm cổ xưa, mang sức mạnh lính gác cấp B với dị năng "Hóa đá cơ thể" vĩ đại.


Đại thúc câm đứng im lịm như một pho tượng granite khổng lồ, hai tay khoanh trước ngực, tấm khiên đá thô dày cắm chặt xuống đất cát rỉ sét. Luồng uy áp lính gác cấp B từ người ông tỏa ra khiến không khí trong hang động đá vôi trở nên nặng nề, phát ra những tiếng rít gào câm lặng cảnh cáo kẻ xâm nhập.


Thương Vân, dù đang suy kiệt dưới tác dụng của chất ức chế, bản năng bảo hộ khế ước vẫn khiến anh tiến lên nửa bước, chắn trước người Tinh Lan. Đôi mắt anh rực lên ánh sáng lôi điện xanh lam yếu ớt. Anh định bộc phát dòng lôi điện SS để tấn công kẻ cản đường, nhưng ngay lập tức, Tinh Lan vươn bàn tay trái rớm máu giữ chặt lấy vạt áo chiến giáp rách nát của anh.


Cô khẽ lắc đầu, ánh mắt bạc lạnh nhìn anh đầy kiên định. Thể trạng của Thương Vân lúc này quá yếu, vòng cổ khế ước đang rung lên cảnh báo quá tải. Nếu anh cố tình bộc phát lôi điện cực đại, sự dội ngược đau đớn sẽ ngay lập tức làm nổ tung màng não đang rạn nứt của cô qua liên kết khế ước. Hơn nữa, cô nhận thấy Đại thúc câm không hề mang theo sát ý; ông chỉ đang thực hiện lời thề bảo vệ thánh địa cổ xưa bằng cả sinh mạng.


Thương Vân gầm nhẹ một tiếng trầm đục trong cổ họng, buộc phải thu hồi các tia điện nhỏ lách tách xẹt qua cổ áo, nhưng bàn tay anh vẫn nắm chặt chuôi chiến đao rỉ sét, cảnh giác nhìn chằm chằm pho tượng đá trước mặt.


Đại thúc câm khẽ nhíu mày khi nhìn thấy chiếc Vòng cổ khế ước trên cổ Thương Vân, nhưng ông vẫn không hề nhúc nhích. Tấm giáp đá trên cánh tay ông phát sáng mờ ảo, sẵn sàng hóa đá hoàn toàn cơ thể để chặn đứng bất kỳ sự cưỡng ép bằng vũ lực nào.


*BÍP... BÍP... BÍP...*


Đột ngột, một tiếng động cơ gầm rú xé rách màn đêm tĩnh mịch của thung lũng Bắc. Ánh đèn pha cực mạnh màu đỏ máu quét qua các vách đá vôi của cửa hang, xua tan bóng tối cổ kính. Thiết bị la bàn tinh thần trong tay Tinh Lan đột ngột dao động điên cuồng, kim chỉ hướng rung bần bật.


"Khóa mục tiêu! Bức xạ đỏ cấp S xuất hiện ở cửa hang đá vôi! Chính là mẫu thử SSS-01 và tên phản loạn Thương Vân!"


Tiếng gầm rú lạnh lùng của Hắc Lang vang lên qua hệ thống loa khuếch đại của đoàn xe bọc thép. Kẻ đứng đầu băng nhóm thợ săn tiền thưởng khét tiếng đã đuổi kịp. Thiết bị định vị sóng tinh thần lực SSS cầm tay tối tân của Đế quốc trên tay hắn đang phát ra những tiếng bíp dồn dập, khóa chặt tọa độ của họ ở khoảng cách cực gần.


*ĐOÀNG!*


Một loạt đạn bắn tỉa laser tầm xa từ vách núi rác rách nát bắn tới, sượt qua cửa hang đá vôi, tạo ra những tiếng nổ chát chúa và những tia lửa đỏ rực trên vách đá.


Tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Phía trước là bức tường đá sống bất khả xâm phạm của Đại thúc câm, phía sau là họng súng khát máu của băng thợ săn tiền thưởng Hắc Lang đang siết chặt vòng vây.


Không hề do dự, Lâm Tinh Lan dùng bàn tay trái rớm máu bộc phát **Lá chắn tinh thần thô sơ**. Một bức tường năng lượng màu bạc mờ ảo, lấp lấp lấp lánh xuất hiện trước mặt cô và Thương Vân, bao bọc lấy cả ba người trong phạm vi hai mét.


*OÀNG! OÀNG!*


Những luồng đạn laser bắn tỉa tiếp theo nện thẳng vào lá chắn tinh thần lực. Bức tường năng lượng màu bạc rung chuyển dữ dội, hấp thụ và làm chệch quỹ đạo bay của loạt đạn lạc, biến chúng thành những tia sáng vô hại bắn ngược vào vách hang.


Cơn đau co thắt màng não dữ dội dội ngược tàn nhẫn vào màng não SSS của Tinh Lan. Việc duy trì lá chắn tiêu hao nhanh chóng 20% năng lượng tinh thần lực SSS tối cổ của cô, khiến mắt trái cô chảy máu tươi nhiều hơn, thấm đẫm mảng băng gạc trắng quấn quanh đầu. Một cơn nhức đầu dữ dội như búa bổ khiến cô khụy chân xuống đất cát rỉ sét, hơi thở dốc dồn dập.


Cô biết lá chắn chỉ có thể chịu đựng được thêm vài giây nữa trước khi sụp đổ hoàn toàn dưới hỏa lực hạng nặng của thợ săn. Vũ lực không thể bẻ gãy Đại thúc câm, cô bắt buộc phải dùng đức tin tối cổ để thuyết phục ông.


Tinh Lan dùng bàn tay trái run rẩy vươn lên trước ngực, dứt khoát giật phăng lớp vỏ bảo vệ bằng hợp kim của bộ máy trợ tim sinh học rỉ sét đeo trước ngực cô – thiết bị ngụy trang cuối cùng đang nhấp nháy đỏ quá nhiệt.


Không còn sự kìm hãm của bộ trợ tim, màng não SSS tối cổ của Lâm Tinh Lan hoàn toàn giải phóng.


Một luồng sóng tinh thần lực mộc mạc, thuần khiết và ấm áp tựa như ánh mặt trời đầu tiên của tinh hệ bùng phát từ cơ thể cô gái gầy gò, lan tỏa dịu nhẹ bọc lấy cơ thể đang hóa đá của Đại thúc câm. Luồng năng lượng tối cổ không mang theo bất kỳ sát ý hay sự áp chế nào, nó chỉ mang theo nỗi đau đớn dằn vặt, khát vọng tự do tột cùng và hơi ấm xoa dịu màng não bị rách nát của ông.


Chạm vào luồng sóng SSS tối cổ, Đại thúc câm đột ngột rùng mình dữ dội. Đôi mắt u tối của ông co thắt lại, tràn ngập sự kinh hoàng, bàng hoàng và một nỗi xúc động vô hạn. Lớp giáp đá xám xịt trên cánh tay ông bắt đầu nứt vỡ, tan rã thành cát bụi dưới hơi ấm của năng lượng dẫn đường nguyên thủy.


Ông nhìn chằm chằm vào cô gái gầy gò đang quỳ dưới đất với khóe môi rỉ máu, mắt trái rực sáng ánh bạc lạnh tối cổ. Ký ức cổ xưa về lời thề bảo vệ phế tích của dòng họ gác cổng trỗi dậy mạnh mẽ trong huyết quản ông. Người mang Mạng Lưới Thần Kinh tối cổ... vị cứu tinh của lính gác đã thực sự xuất hiện.


*UỲNH! UỲNH!*


Tiếng pháo laser hạng nặng từ xe bọc thép của Hắc Lang nã thẳng vào cửa hang, làm sụp đổ một góc trần đá vôi. Khói bụi mù mịt hất văng những mảnh đá nhọn hoắt về phía họ.


Nhận ra sóng SSS tối cổ tỏa ra từ màng não Tinh Lan, Đại thúc câm rùng mình quỳ sụp xuống, đẩy mạnh phiến đá mở lối cho cô vào vết nứt ngay khi loạt đạn laser đầu tiên của thợ săn bắn tới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!