Đột Kích Trạm Gác Số 3
Bóng đêm trên hành tinh rác Kepler-9 chưa bao giờ mang lại cảm giác bình yên. Những cơn gió rít gào mang theo bụi sắt rỉ và tàn dư phóng xạ độc hại quật liên hồi vào lớp vỏ thép hoen ố của khu hầm ngầm du kích. Lâm Tinh Lan tựa lưng vào vách sắt lạnh buốt, cố gắng điều hòa nhịp thở dồn dập. Cánh tay phải của cô vẫn buông thõng vô lực bên hông, hoàn toàn mất đi xúc giác sau cơn bão phản phệ của khế ước máu với Thương Vân. Lòng bàn tay trái của cô quấn băng gạc y tế lấm lem, máu đen rỉ ra qua lớp vải thô, nhói lên từng cơn đau rát buốt do vết bỏng từ vụ nổ súng từ trường trước đó.
Dưới lớp băng gạc quấn chặt quanh đầu, mắt trái của Tinh Lan nóng rực như bị kim châm. Tầm nhìn năng lượng màu bạc lạnh rực sáng hắc khí mờ ảo giúp cô nhìn thấu bóng tối, nhưng nó cũng đang vắt kiệt chút tinh thần lực SSS tối cổ còn sót lại trong màng não đang rạn nứt của cô.
Tinh Lan dùng bàn tay trái run rẩy lôi mảnh bản đồ da thú biến dị mà Hàn Sâm đã đưa cho cô ra. Trên mặt da thú sần sùi bám đầy dầu nhớt, sơ đồ bố phòng của Trạm gác tuần tra số 3 hiện lên rõ ràng với những ký hiệu đỏ chót của Lực lượng tuần tra an ninh Aegis. Đây là chốt kiểm soát nghiêm ngặt nhất ngăn cách thung lũng rác ngoại vi với vùng cấm Bắc – nơi ẩn giấu Vết nứt năng lượng cổ đại.
"Cô thực sự muốn đột kích vào đó sao, Lan?"
Trần Phong bước lại gần, giọng gã trầm thấp nhưng không giấu nổi vẻ lo âu. Gã lính gác hỏa hệ cấp C bị đào thải mặc chiếc áo giáp da tự chế từ lốp xe cũ bám đầy bụi than, hai tay siết chặt khẩu súng phun lửa tự chế. "Trạm gác số 3 là cửa ngõ huyết mạch của quân tuần tra Aegis. Đại tá Lôi Độc đã trang bị cho nơi đó máy quét bức xạ đỏ cấp S. Chỉ cần một tia sóng tinh thần lực nhỏ nhất của cô rò rỉ ra ngoài, toàn bộ hệ thống phòng thủ quỹ đạo sẽ khóa chặt vị trí của chúng ta trong vòng ba giây."
Tinh Lan không thể nói. Cô khẽ lắc đầu, dùng ngón tay trái rớm máu chỉ vào vị trí máy chủ trung tâm của trạm gác trên bản đồ, rồi viết một dòng chữ nguệch ngoạc lên tấm sắt rỉ dưới đất: *"Bẻ khóa máy chủ. Tê liệt camera. 15 phút."*
Trần Phong nhìn dòng chữ, rồi nhìn vào mắt trái rực sáng ánh bạc của cô. Gã hít một hơi thật sâu, hiểu rằng đây là cơ hội duy nhất để đưa Thương Vân đang ngủ đông sâu vượt qua lưới phong tỏa. "Được. Tôi sẽ dẫn đội du kích tấn công trực diện vào cổng chính. Súng phun lửa của tôi sẽ tạo ra một vùng nhiễu nhiệt cực lớn, thu hút toàn bộ sự chú ý của quân tuần tra và làm quá tải tạm thời hệ thống cảm biến hồng ngoại vòng ngoài. Cô sẽ có đúng bảy phút để lẻn vào phòng điều khiển qua đường ống thông gió."
Tinh Lan khẽ gật đầu. Cô giắt chiếc la bàn rỉ sét vào sát ngực, nơi chiếc đồng hồ quả quýt hỏng của Lâm Nhã đang tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ như một mỏ neo tinh thần cuối cùng giữ cho màng não cô không bị sụp đổ dưới áp lực dữ dội.
Nửa tiếng sau, cuộc đột kích bắt đầu.
*ĐOÀNG! ĐOÀNG!*
Tiếng súng laser và tiếng nổ chát chúa vang lên từ phía cổng chính của Trạm gác tuần tra số 3. Những luồng lửa đỏ rực bùng phát từ khẩu súng phun lửa của Trần Phong nhuộm sáng một góc trời đêm Kepler-9, tạo ra những cột khói đen đặc bốc mùi hóa chất khét lẹt. Tiếng còi báo động của trạm gác rú lên điên cuồng, ánh đèn pha quét rầm rập hướng về phía trận địa phòng ngự vòng ngoài.
"Có địch tấn công! Đội tuần tra số 1 và số 2 ra thiết lập rào chắn kim loại! Kích hoạt pháo laser phòng vệ!" Tiếng chỉ huy gầm rú qua hệ thống loa phóng thanh.
Trong sự hỗn loạn đó, một bóng người gầy gò lặng lẽ lướt qua những núi rác cơ khí khổng lồ ở phía sau trạm gác. Lâm Tinh Lan dùng bàn tay trái bám chặt vào vách thép rỉ sét của đường ống thông gió chính, gồng người kéo theo cơ thể đang kiệt quệ và cánh tay phải liệt hoàn toàn. Mỗi cử động đều là một sự tra tấn thể xác tột cùng. Vết bỏng rách da ở tay trái rỉ máu tươi, thấm qua băng gạc y tế rơi xuống đất cát rỉ sét.
Sử dụng tầm nhìn năng lượng của mắt trái, Tinh Lan nhìn thấy những sợi chỉ đỏ của lưới quét hồng ngoại đang dao động hỗn loạn trong đường ống do luồng nhiệt từ súng phun lửa của Trần Phong dội vào. Cô lách người qua những khe hở hẹp một cách chuẩn xác, nín thở tiến sâu vào trong lòng trạm gác.
Khi cô vừa tụt xuống từ cửa xả áp suất ngay phía trên phòng máy chủ phụ, một tiếng động cơ vo vo nhỏ nhẹ đột ngột vang lên từ góc tối.
Một robot tuần tra mini hình nhện của Aegis, mắt camera hồng ngoại phát sáng đỏ mờ, đang từ từ bò ra khỏi bệ sạc. Cảm biến nhiệt của nó hướng thẳng về phía cơ thể đang tỏa nhiệt của Tinh Lan. Đèn báo động trên lưng robot bắt đầu nhấp nháy màu vàng nhạt, chuẩn bị truyền tín hiệu xâm nhập về trung tâm an ninh.
Tinh Lan biết mình không thể để nó phát tín hiệu. Bằng phản xạ nhanh như chớp, cô dùng bàn tay trái bỏng rát rút khẩu súng từ trường phế thải gài bên hông ra.
*BỤP!*
Một luồng xung điện từ ngắn phóng ra từ nòng súng rỉ sét, đánh trúng vào thấu kính quang học của robot tuần tra mini. Con robot rùng mình, những tia điện nhỏ lách tách xẹt qua các khớp chân kim loại của nó trước khi mắt camera đỏ lịm đi hoàn toàn. Nó đổ sụp xuống sàn thép không tiếng động.
Nhưng ngay giây tiếp theo, tiếng bước chân rầm rập của lính tuần tra vang lên từ hành lang phía ngoài.
"Có tiếng nổ nhỏ ở buồng máy chủ phụ! Đội tuần tra số 3 vào kiểm tra ngay!"
Cánh cửa thép tự động mở ra. Hai lính gác vũ trang của Lực lượng tuần tra an ninh Aegis, trang bị giáp bọc thép và súng trường laser quân dụng thế hệ mới, sải bước lao vào phòng. Ánh đèn pin trên mũ giáp của chúng quét qua xác con robot nhện đổ sụp, rồi nhanh chóng khóa chặt vào bóng người gầy gò của Tinh Lan đang đứng tựa lưng vào máy chủ.
"Đứng im! Kẻ xâm nhập mang thiết bị trợ tim rỉ sét! Chính là mẫu thử SSS-01!" Một tên lính gác gầm lên, vung súng trường định nổ súng áp chế.
Tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Tinh Lan không còn súng từ trường để sử dụng lần thứ hai, tay phải cô liệt hoàn toàn, thể lực suy kiệt không thể cận chiến với hai lính gác bọc thép.
Cô khẽ nhắm mắt trái rực sáng ánh bạc lạnh. Dưới màng não SSS tối cổ, cô kích hoạt Sóng xung kích từ trường não bộ.
*OONG...*
Một luồng sóng không khí bị bóp méo hình vòng tròn khổng lồ đột ngột bùng phát từ màng não cô quét ra xung quanh. Luồng sóng xung kích tinh thần mang uy áp tối cổ va đập dữ dội vào hệ thần kinh của hai tên lính gác lính gác cấp D.
"A... Á...!!!"
Hai tên lính gác đồng loạt hét lên một tiếng đau đớn thảm thiết qua mặt nạ phòng độc. Súng trường laser rơi khỏi tay chúng, nện xuống sàn thép rầm rầm. Chúng quỳ sụp xuống, ôm chặt lấy mũ bảo hiểm bảo vệ đầu khi màng não bị sóng từ trường bẻ gãy hoàn toàn khái niệm chiến đấu, rồi ngã gục xuống bất tỉnh nhân sự.
Nhưng cái giá phải trả quá đắt. Bộ trợ tim sinh học cũ kỹ đeo trước ngực cô đột ngột quá nhiệt dữ dội, phát ra những tiếng bíp liên hồi nhấp nháy đỏ. Một cơn đau nhói như dao đâm xuyên qua lồng ngực khiến Tinh Lan ngã quỵ xuống, một tay ôm ngực, miệng hộc ra một ngụm máu tươi rỉ qua khóe môi. Màng não cô rạn nứt thêm một vết nhỏ, khiến những cơn đau nửa đầu dữ dội dội ngược tàn nhẫn.
Cô cắn chặt răng đến rớm máu, ép mình phải đứng dậy bằng chút sức tàn. Cô tiến lại gần máy chủ điều khiển chính của trạm gác.
Thay vì bẻ khóa phần mềm phức tạp tốn thời gian, Tinh Lan sử dụng Kỹ thuật bẻ khóa mạch điện cơ giáp học được từ sổ tay của cậu họ Lâm Viễn. Cô dùng bàn tay trái rớm máu giật phăng lớp vỏ bảo vệ bằng hợp kim của bảng điều khiển, để lộ ra bó cáp siêu dẫn dày đặc bên trong.
Cô không hề do dự, dùng lưỡi dao găm rỉ sét cắt dứt khoát sợi cáp đồng dẫn tín hiệu chính của hệ thống an ninh trạm gác.
*TẠCH! TẠCH!*
Những tia lửa điện xanh lam bắn ra tung tóe, thiêu rụi hoàn toàn mạch điều khiển trung tâm. Toàn bộ hệ thống camera giám sát, lưới quét hồng ngoại và pháo laser tự động của Trạm gác số 3 lập tức tắt lịm năng lượng, rơi vào trạng thái tê liệt hoàn toàn trong vòng mười lăm phút.
Tinh Lan thở dốc, định rút lui theo đường cũ. Nhưng ngay khi cô chuẩn bị rời đi, màn hình máy chủ chính bị đoản mạch đột ngột nhấp nháy một dòng mật mã đỏ quân sự đang được truyền dẫn từ trạm quan sát không gian trung tâm của Đại tá Lôi Độc.
Sử dụng kỹ thuật giải mã cơ bản, Tinh Lan ép hệ thống hiển thị nội dung bức thư mật.
Trên màn hình xanh lạnh lẽo, những dòng chữ đỏ tươi hiện lên rõ mồn một trước mắt cô:
*"MẬT LỆNH ĐỎ: Gửi lực lượng tuần tra an ninh Aegis tại Kepler-9. Nếu trong vòng 3 ngày tới không thu hồi được mẫu thử SSS-01 (Lâm Tinh Lan), Đại tá Lôi Độc sẽ kích hoạt bom phóng xạ san phẳng toàn bộ khu ổ chuột ngoại vi để diệt khẩu và xóa sạch mọi dấu vết thí nghiệm."*
Lâm Tinh Lan đứng chết lặng giữa phòng điều khiển tối tăm, chiếc đồng hồ quả quýt hỏng của Lâm Nhã trong túi áo cô đột ngột tỏa ra một luồng nhiệt lượng ấm áp lạnh người, như đang run rẩy trước thảm họa diệt vong đang cận kề của hàng vạn sinh mạng vô tội.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!