Nhạc nềnEpicBattle_Deity

Manh Mối Từ Chiếc La Bàn Rỉ Sét

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bên dưới lòng đất rỉ sét của hành tinh rác Kepler-9, bóng tối đặc quánh như dầu máy bao trùm lấy căn phòng cách âm sâu nhất của hầm ngầm du kích. Lâm Tinh Lan khẽ thở dốc, tựa lưng vào vách sắt hoen ố. Cánh tay phải của cô vẫn buông thõng vô lực bên hông, hoàn toàn mất đi xúc giác sau phản phệ kinh hoàng của ca khế ước máu tinh thần với Thương Vân. Lòng bàn tay trái quấn băng gạc y tế lấm lem bụi than và máu khô, khẽ chạm vào lồng ngực dưới lớp áo khoác kỹ sư rộng thùng thình. Nơi đó, chiếc máy trợ tim ngụy trang cũ đã nổ tung thành mảnh vụn, chỉ còn lại những sợi băng gạc tẩm hóa chất đặc chế quấn chặt để ghìm giữ làn sóng tinh thần lực SSS tối cổ đang chực chờ rò rỉ.


Cô quay đầu nhìn sang chiếc giường sắt rỉ bên cạnh. Thương Vân đang ngủ đông sâu dưới tác dụng của Chất ức chế cảm giác thô sơ. Gương mặt cương nghị của vị tướng lĩnh lính gác cấp SS không còn co giật điên cuồng, dòng lôi điện xanh lam cuồng bạo đã được thu hồi hoàn toàn vào chiếc Vòng cổ khế ước từ tính bọc hợp kim rỉ sét đeo trên cổ anh. Nhưng Tinh Lan biết rõ, chất ức chế tự chế chỉ có tác dụng trong vòng mười hai giờ. Nếu cô không tìm được nguồn năng lượng tinh khiết hơn để thanh tẩy triệt để màng não rách nát của anh, dòng lôi điện SS kia sẽ lại bùng phát, thiêu rụi cả hầm ngầm này và biến hai người thành tro bụi dưới mắt máy quét quỹ đạo của đại tá Lôi Độc.


Tinh Lan cắn chặt môi, dùng bàn tay trái run rẩy lôi từ trong túi áo khoác ra chiếc La bàn tinh thần của Thẩm phán giả. Đây là di vật cô nhặt được từ khu mộ tập thể lính gác, một khối kim loại tròn rỉ sét loang lổ, mặt kính nứt nẻ bám đầy bụi phóng xạ. Cô khẽ nhắm mắt, vận hành một tia tinh thần lực SSS mỏng manh truyền vào mặt kính la bàn.


*OONG...*


Một tiếng ngân rung siêu tần chỉ có dẫn đường mới nghe thấy vang lên. Mắt trái của Tinh Lan dưới lớp băng gạc trắng đột ngột nóng rát như bị kim châm. Khi cô mở mắt, tầm nhìn của mắt trái hoàn toàn chuyển sang màu bạc lạnh rực sáng hắc khí mờ ảo. Thị lực thông thường biến mất, thay vào đó là một bản đồ năng lượng quang phổ kỳ dị hiển thị trên võng mạc. Kim chỉ hướng của chiếc la bàn rỉ sét vốn đang đứng yên bỗng xoay tròn điên cuồng, rồi dứt khoát chỉ về hướng thung lũng sâu phía Bắc – nơi dòng năng lượng nguyên thủy ngầm dưới bãi rác đang cuộn chảy mạnh mẽ nhất.


"Vết nứt năng lượng cổ đại..."


Tinh Lan thầm đọc trong lòng. Bản đồ phế tích cổ đại ẩn trong la bàn đang chiếu ra những đường vân ánh sáng xanh lam nhạt, dẫn thẳng đến một hang động đá vôi cổ xưa nằm sâu trong vùng cấm phóng xạ cực hạn. Đó là cơ hội duy nhất để cô tìm kiếm tàn tích lõi tinh thần nâng cấp Mạng Lưới Thần Kinh và cứu sống Thương Vân.


Cô lặng lẽ bước ra khỏi phòng cách âm, né tránh những thợ mỏ tị nạn đang ngủ co cụm dọc hành lang hầm ngầm, rồi lén lút leo lên đường ống dẫn phế thải để thoát ra ngoài mặt đất. Bầu trời đêm của Kepler-9 xám xịt, những cơn gió mang theo bụi sắt rỉ rít gào qua các vách đá nhọn hoắt. Nhiệt độ ngoài trời đã xuống dưới âm ba mươi độ C, khiến vết bỏng trên tay trái của cô đau nhức nhối.


Tập trung tinh thần lực vào mắt trái biến dị, Tinh Lan di chuyển nhanh nhẹn dưới bóng râm của những núi rác cơ khí khổng lồ. Chiếc la bàn rỉ sét trong tay cô khẽ rung lên nhè nhẹ, chỉ dẫn cô đi qua những lối mòn ngập tràn bức xạ độc hại mà drone tuần tra của Đế quốc không thể rà quét tới.


Nhưng ngay khi cô vừa lách qua khe hẹp của một xác tàu chiến cổ đại đổ nát, bước chân của Tinh Lan đột ngột khựng lại.


Một luồng từ trường lôi điện xanh lam nhạt, sắc bén và lạnh lùng như những lưỡi dao nhỏ, bất ngờ phóng ra từ bóng tối, cắm chặt xuống đất cát rỉ sét ngay trước mũi giày của cô. Dòng điện lách tách xé rách không khí, tạo thành một kết giới lôi điện nhỏ phong tỏa hoàn toàn ba lối thoát duy nhất của cô.


Từ sau đống đổ nát của một động cơ phản vật chất khổng lồ, một bóng người cao gầy lặng lẽ bước ra.


Hàn Sâm.


Gã lính gác lôi hệ thiên tài cấp B bị phế thải đứng khoanh tay, mái tóc đen rối bù bay nhẹ trong gió độc. Hắn mặc chiếc áo khoác lính rách nát bám đầy bụi quặng, đôi mắt lạnh lùng rực sáng những tia điện nhỏ nhìn chằm chằm vào chiếc băng gạc quấn quanh mắt trái của Tinh Lan. Trên tay trái của hắn, mảnh mạt sắt siêu dẫn mang tàn dư sóng SSS ấm áp mà hắn nhặt được từ chợ đen đang phát ra ánh sáng đỏ mờ nhạt.


"Tôi đã tự hỏi... làm thế nào một kẻ câm cấp F lại có thể bẻ gãy đòn búa của Lý Sát và rèn được thép siêu dẫn quân sự," Hàn Sâm nhếch môi cười lạnh, giọng nói kiêu ngạo chứa đựng sự hoài nghi tột độ. "Hóa ra cô không phải câm, mà là đang giấu một màng não SSS tối cổ dưới cái vỏ bọc rác rưởi này. Lâm Tinh Lan... cô đang tìm cái gì ở vùng cấm phóng xạ cực hạn?"


Tinh Lan đứng im lặng, không hề nao núng. Cô khẽ giấu chiếc la bàn rỉ sét ra sau vạt áo khoác kỹ sư. Mắt trái bạc lạnh của cô nhìn thẳng vào cổ tay phải của Hàn Sâm – nơi dòng lôi điện của hắn đang dao động một cách hỗn loạn và ngắt quãng do kinh mạch bị tắc nghẽn bởi tạp chất phóng xạ mỏ quặng.


Hàn Sâm bước lại gần một bước, uy áp của một lính gác cấp B bộc phát, ép chặt không khí xung quanh. Hắn lôi từ bên hông ra một hộp năng lượng quân dụng bọc thép titan đen, ném bịch xuống đất cát rỉ sét dưới chân cô.


"Tôi không quan tâm cô có âm mưu gì với Đế quốc," Hàn Sâm lạnh lùng nói. "Nhưng chiếc hộp năng lượng sinh học này được khóa mã hóa bằng thuật toán quét ADN của Tháp chi nhánh. Tôi cho cô đúng một phút để bẻ khóa nó bằng kỹ thuật cơ khí của cô. Nếu thất bại, hoặc nếu cô từ chối... tôi sẽ kích hoạt súng laser này, phóng dòng điện làm lộ tọa độ của cô cho hạm đội tuần tra của Lôi Độc ngay lập tức."


Hắn vừa nói vừa đặt tay lên khẩu súng laser quân dụng gài bên hông, ánh mắt đầy vẻ thách thức và kiêu ngạo. Hắn muốn chứng minh rằng, dù cô có mang sóng tinh thần lực SSS, thì trước sức mạnh vật lý và kỹ thuật quân sự của một cựu thiên tài như hắn, cô vẫn chỉ là một kẻ yếu ớt dưới đáy xã hội.


Tinh Lan khẽ nhìn chiếc hộp năng lượng đen bóng, rồi nhìn sang Hàn Sâm. Thời gian đếm ngược của Thương Vân không cho phép cô lãng phí ở đây. Cô chậm rãi quỳ một chân xuống đất cát lạnh buốt.


Bằng bàn tay trái bỏng nặng rách da thịt, cô lôi chiếc cờ-lê đa năng từ trong túi áo ra. Cánh tay phải bị liệt của cô khẽ run rẩy, cố gắng tựa vào cạnh hộp để làm bệ đỡ thô sơ. Hàn Sâm nhíu mày nhìn vết thương rỉ máu đen trên tay cô, trong lòng khẽ dấy lên một tia kinh ngạc trước sự chịu đựng phi thường của cô gái gầy gò này.


Tinh Lan gạt công tắc trên Kính bảo hộ lọc sóng từ tính đeo trên trán xuống mắt. Qua thấu kính phân cực, sơ đồ mạch điện sinh học phức tạp bên trong chiếc hộp hiện lên rõ mồn một như một mạng lưới mạch máu phát sáng đỏ. Thuật toán khóa sinh học của Tháp chi nhánh thực chất dựa trên nguyên lý cảm biến nhiệt lượng của dòng điện tuần hoàn.


Ba mươi giây đầu tiên, các ngón tay trái của Tinh Lan di chuyển nhanh như chớp. Cô tháo rời bốn ốc vít titan ở góc hộp mà không cần nhìn sơ đồ, để lộ ra bảng mạch chủ bọc sợi dẫn tinh thần lực.


Bốn mươi lăm giây. Hàn Sâm nín thở nhìn. Hắn thấy cô không hề dùng công cụ lập trình, mà dùng đầu nhọn của chiếc cờ-lê đa năng gạt phắt ba sợi cáp đồng dẫn tín hiệu chính, rồi truyền một tia sóng tinh thần lực cực nhẹ từ đầu ngón tay trái vào cổng siêu dẫn để cưỡng chế thay đổi nhiệt lượng cảm biến.


*TẠCH!*


Đèn báo hiệu trên hộp năng lượng đột ngột chuyển từ màu đỏ lòm sang màu xanh lục phẳng lặng. Chiếc hộp titan khẽ rít lên một tiếng xả áp suất, nắp hộp tự động bật mở, để lộ ra ba tuýp dịch dinh dưỡng thần kinh tinh khiết lấp lánh ánh sáng xanh.


Chỉ mất đúng bốn mươi giây.


Hàn Sâm chết lặng. Gương mặt kiêu ngạo của hắn biến dạng vì kinh ngạc. Hắn không thể tin một cô gái gầy gò với đôi tay tàn phế lại có thể bẻ khóa một thiết bị bảo mật quân sự cấp cao của Đế quốc nhanh đến như vậy.


Sự kiêu ngạo bị tổn thương biến thành một cơn thịnh nộ vô thức. Hàn Sâm gầm lên một tiếng, bộc phát toàn bộ uy áp tinh thần lực cấp B của mình. Luồng sóng điện từ xanh lam bùng lên từ cơ thể hắn, tạo thành một cơn bão áp lực đè nặng lên màng não của Tinh Lan, hòng cưỡng ép cô phải quỳ sụp xuống phục tùng.


"Mày... rốt cuộc mày là cái thứ quái thai gì?" Hàn Sâm hét lên, sát khí lộ rõ.


Áp lực tinh thần lực cấp B dội thẳng vào màng não đang rạn nứt của Tinh Lan. Thiết bị trợ tim sinh học trước ngực cô đã hỏng, khiến màng não cô phải trực tiếp gánh chịu chấn động. Một cơn đau nhói dữ dội như búa bổ vang lên trong đầu cô, máu tươi từ mắt trái lại rỉ ra, thấm đỏ một mảng băng gạc trắng.


Nhưng Lâm Tinh Lan không quỳ xuống.


Cô vận hành nghịch chuyển tinh thần pháp theo lời dạy của Lão quái vật Kepler-9, phân tán toàn bộ đau đớn dội ngược sang cánh tay phải bị liệt để giữ vững lý trí. Dưới lớp băng gạc, mắt trái màu bạc lạnh của cô rực sáng rực rỡ, nhìn thấu toàn bộ bản đồ ý thức của Hàn Sâm.


Cô nhìn thấy rõ ràng: tại vùng cổ tay phải của hắn, có một điểm nghẽn năng lượng màu đỏ ngầu do nhiễm độc phóng xạ mỏ quặng, đang chặn đứng dòng tuần hoàn lôi điện của hắn, khiến kinh mạch của hắn bị tắc nghẽn và đau đớn hàng ngày.


Tinh Lan lạnh lùng nâng bàn tay trái lên. Cô không bộc phát năng lượng SSS diện rộng để tránh radar, mà ngầm phóng ra một Sợi chỉ liên kết ý thức mỏng manh như sợi tơ nhện màu bạc, lướt nhanh trong bóng tối không trọng lực.


*VÚT!*


Sợi chỉ bạc đâm xuyên qua lớp kết giới lôi điện của Hàn Sâm, cắm chính xác vào điểm nghẽn năng lượng ở cổ tay phải của hắn.


Hàn Sâm trợn trừng mắt. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng thanh tẩy ấm áp, nhưng cực kỳ sắc bén, đột ngột thâm nhập vào hệ thần kinh của mình. Luồng năng lượng đó nhẹ nhàng châm cứu vào điểm nghẽn đau đớn nhất ở cổ tay hắn, nhưng đồng thời bẻ gãy hoàn toàn khái niệm chiến đấu và dòng điện sinh học của hắn trong tích tắc.


Toàn bộ dòng lôi điện xanh lam quanh người Hàn Sâm tắt lịm. Kết giới lôi điện phong tỏa xung quanh cô lập tức sụp đổ thành những đốm sáng vô hại. Hàn Sâm lảo đảo lùi lại ba bước, tay phải buông thõng, run rẩy không kiểm soát. Hắn quỳ một chân xuống đất cát rỉ sét, hơi thở dồn dập, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.


Hắn ngước đầu nhìn cô gái gầy gò đang đứng lặng lẽ trước mặt mình. Sự kiêu ngạo, hiếu thắng của gã thiên tài bị đào thải hoàn toàn bị đè bẹp bởi sự kính sợ tột độ. Cô không cần dùng một đòn tấn công vật lý nào, chỉ bằng một sợi chỉ bạc vô hình, cô đã tước đoạt hoàn toàn sức mạnh chiến đấu của hắn.


Tinh Lan khẽ rút sợi chỉ bạc lại. Cô cúi người nhặt chiếc hộp năng lượng đã mở khóa lên, lấy ra ba tuýp dịch dinh dưỡng thần kinh để cất vào túi áo khoác kỹ sư. Cô không giết hắn, cũng không lấy đi khẩu súng laser của hắn. Đối với cô, hắn không phải là kẻ thù thực sự.


Hàn Sâm im lặng nhìn cô một hồi lâu, rồi đột ngột bật cười khàn đặc. Hắn vươn tay trái vào trong túi áo khoác lính rách nát, lôi ra một mảnh bản đồ da thú biến dị bám đầy vết dầu máy, ném mạnh về phía chân cô.


"Cô thắng rồi, Lâm Tinh Lan," Hàn Sâm khàn giọng nói, ánh mắt lộ rõ sự nể phục pha lẫn cam chịu. "Chiếc la bàn rỉ sét của cô đang chỉ về thung lũng Bắc đúng không? Đừng phí công vô ích nữa. Tháp chi nhánh đã phát hiện ra bức xạ đỏ cấp S từ ca khế ước của cô rồi."


Tinh Lan khẽ nhíu mày, cúi xuống nhặt mảnh bản đồ lên.


"Mảnh bản đồ phế tích này tôi nhặt được từ xác một lính gác tuần tra Đế quốc," Hàn Sâm hạ thấp giọng, đầy vẻ nghiêm trọng. "Nó ghi lại sơ đồ bố phòng của vùng cấm Bắc. Tạ Dao đã cử sát thủ Huyết Nha – kẻ công kích màng não cấp A khét tiếng của Tháp – dẫn theo một tiểu đoàn lính gác tinh nhuệ tiến đến phong tỏa hoàn toàn lối vào Vết nứt năng lượng cổ đại rồi. Cô tiến vào đó bây giờ... chỉ có con đường chết."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!