Tàn Tích Sau Cơn Bão Và Lời Hứa Đồng Minh
Lửa laser đỏ rực dội xuống từ tầng khí quyển, xé toạc màn đêm xám xịt của hành tinh rác Kepler-9. Tiếng rít của hạm đội tuần tra gầm rú trên cao, kéo theo những chùm tia định vị đỏ lòm quét dọc qua các khe nứt của thung lũng rác vòng ngoài. Mặt đất dưới chân Lâm Tinh Lan rung chuyển dữ dội. Thân xác phó đốc công Lý Sát vừa bị sấm sét của Thương Vân thiêu rụi thành tàn tro, nhưng tàn dư năng lượng lôi điện cấp SS khổng lồ vẫn còn lách tách chạy trên những phiến đá nung chảy, rực sáng như một ngọn hải đăng mời gọi quân tuần tra Đế quốc đổ bộ.
"Lan! Đi mau! Lũ chó săn của Lôi Độc đang khóa tọa độ khu này rồi!"
Giữa làn khói bụi rỉ sét mù mịt, một bóng người vạm vỡ lao ra. Trần Phong – đội trưởng du kích rác thải – vác trên vai khẩu súng phun lửa tự chế bám đầy dầu mỡ, gương mặt ngăm đen của anh ta biến dạng vì căng thẳng. Ngay phía sau anh ta, hai chiến binh du kích khác đang kéo theo một tấm lá chắn bằng hợp kim chì dày cộp, cố gắng che chắn cho luồng bức xạ nhiệt đang bốc lên từ cơ thể Thương Vân.
Lâm Tinh Lan cố gượng dậy. Cánh tay phải của cô vẫn hoàn toàn liệt xúc giác, buông thõng vô lực bên hông như một khúc gỗ chết. Lòng bàn tay trái bỏng nặng, rách da thịt do vụ nổ tụ điện của khẩu súng tự chế trước đó, máu tươi trộn lẫn với bụi sắt đen kịt rỉ ra qua lớp băng gạc rách nát. Dưới lớp băng quấn chặt quanh đầu, mắt trái của cô nóng rát như bị kim châm, nhưng tầm nhìn năng lượng rực sáng ánh bạc tối cổ vẫn giúp cô nhìn thấu qua màn khói: hạm đội tuần tra Aegis đang hạ độ cao, chuẩn bị xả súng càn quét thung lũng.
Thương Vân quỳ bên cạnh cô, nửa tỉnh nửa mê. Vòng cổ khế ước từ tính bọc hợp kim rỉ sét trên cổ anh đang phát ra những tiếng o vo quá tải, cố gắng ghìm giữ dòng lôi điện cuồn cuộn trong tủy xương anh. Dù vậy, bản năng bảo hộ của một lính gác khế ước vẫn khiến anh cố vươn tay ôm chặt lấy bả vai cô, chắn trước hướng pháo kích.
"Trần Phong... đưa anh ấy đi..." Tinh Lan không thể nói, cô chỉ có thể dùng bàn tay trái rỉ máu bám chặt lấy vai áo Trần Phong, ánh mắt kiên định ra hiệu.
Trần Phong không do dự. Anh ta cùng đồng đội vực lấy thân hình hộ pháp của Thương Vân, trong khi Tinh Lan gồng mình bám theo phía sau. Họ lao vào một đường ống dẫn phế thải khổng lồ bị bỏ hoang, trượt sâu xuống lòng đất tối tăm ngay khi một loạt đạn laser của Đế quốc dội xuống, nổ tung vách đá nơi họ vừa đứng thành những mảnh vụn nóng chảy.
***
Sau gần một giờ di chuyển chật vật qua hệ thống mê cung địa đạo chằng chịt dưới lòng đất rác, nhóm du kích cuối cùng cũng đặt chân vào Hầm ngầm du kích – căn cứ ngầm mới của Trần Phong.
Không gian nơi đây ẩm thấp, ngột ngạt nhưng lại mang một hơi ấm hiếm hoi của sự sống dưới đáy xã hội. Những bức tường đất được gia cố bằng các tấm thép rỉ sét ghép thô sơ, ánh sáng tù mù phát ra từ những bóng đèn huỳnh quang cũ kỹ chạy bằng pin hạt nhân phế thải. Khắp nơi trong hầm, hàng chục thợ mỏ tị nạn và lính gác bị phế thải đang ngồi co cụm, ánh mắt họ lộ rõ vẻ hoang mang, sợ hãi trước tiếng bom pháo vẫn âm ỉ vọng xuống từ mặt đất.
Trần Phong đặt Thương Vân nằm xuống một chiếc giường sắt rỉ trong góc hầm cách âm. Thế nhưng, cơn khủng hoảng mới lập tức ập đến.
Cơ thể Thương Vân bắt đầu co giật vô thức. Dù đã có vòng cổ khống chế, nhưng phản phệ từ đòn đánh hủy diệt Lý Sát khiến hệ thần kinh rách nát của vị tướng lĩnh cấp SS rơi vào trạng thái suy kiệt sâu. Những tia sét xanh lam nhạt bắt đầu rò rỉ ra ngoài, lách tách xé rách lớp áo giáp rách nát của anh.
*XOẠT! XOẠT!*
Dòng điện rò rỉ chạy dọc theo vách sắt, truyền thẳng vào hệ thống lưới điện thô sơ của hầm ngầm. Những bóng đèn huỳnh quang trên trần đột ngột nhấp nháy điên cuồng rồi nổ tung thành những tia lửa xám. Cả căn hầm ngầm chìm vào bóng tối mịt mù, chỉ còn lại ánh sáng xanh lam chết chóc phát ra từ cơ thể đang co giật của Thương Vân.
"Chết tiệt! Bức xạ lôi điện của hắn đang rò rỉ cực mạnh!" Trần Phong gầm lên, tay nắm chặt khẩu súng phun lửa. "Nếu luồng từ trường này thoát ra ngoài mặt đất, radar quỹ đạo của đại tá Lôi Độc sẽ quét trúng nơi này trong vòng ba phút! Toàn bộ hầm ngầm sẽ bị san phẳng!"
"Đội trưởng! Phải khóa hắn lại ngay!" Một lính gác du kích hốt hoảng hét lên. "Đưa xích hợp kim siêu dẫn đến đây! Khóa chặt tứ chi của hắn lại!"
Hai chiến binh du kích vội vã khênh một sợi xích hợp kim nặng nề lao vào phòng. Họ định quấn chặt lấy tay chân Thương Vân. Nhưng ngay khi sợi xích vừa chạm vào cổ tay anh, dòng lôi điện SS cuồng bạo vô thức bộc phát, giật nổ tung sợi xích hợp kim thành những mảnh vụn rực đỏ. Luồng điện giật ngược khiến hai chiến binh văng ra vách hầm, hộc máu mồm.
"Tránh ra! Để tôi dùng máy giảm áp điện từ!" Trần Phong lao lên, đặt một thiết bị giảm áp thế hệ cũ bám đầy bụi rỉ lên ngực Thương Vân.
Nhưng chiếc máy vừa khởi động đã rít lên chói tai. Khói đen bốc ngút từ các khe hở mạch điện, và chỉ trong hai giây, thiết bị giảm áp nổ tung thành một quả cầu lửa nhỏ do không chịu nổi điện áp khổng lồ của cấp SS. Trần Phong bị sức ép hất lùi lại vài bước, bả vai sạm đen vì khói súng.
Trong bóng tối chập chờn, Thương Vân gầm lên một tiếng trầm đục trong cổ họng, các mạch máu quanh hộp sọ nổi rõ màu xanh đen rùng rợn. Cơn bạo tẩu đang cận kề kích hoạt.
Giữa lúc hỗn loạn tột độ, Lâm Tinh Lan bước ra chắn trước giường sắt.
Cơ thể gầy gò của cô gái câm lặng rung lên nhẹ nhàng dưới áp lực từ trường, nhưng đôi mắt cô – đặc biệt là mắt trái rực sáng ánh bạc lạnh lẽo dưới lớp băng gạc – lại mang một sự điềm tĩnh đến đáng sợ. Cô vươn bàn tay trái bỏng nặng, rách da thịt rỉ máu đen của mình ra, ra hiệu cho Trần Phong lùi lại.
"Lan! Cô điên rồi à? Hắn sẽ giật chết cô đấy!" Trần Phong hét lên.
Tinh Lan không trả lời. Cô quỳ xuống bên cạnh Thương Vân, dùng bàn tay trái run rẩy rút từ trong túi áo khoác kỹ sư ra một ống tiêm thủy tinh cũ kỹ. Bên trong ống tiêm là Chất ức chế cảm giác thô sơ – thứ dung dịch màu xanh lục đậm đặc mà cô đã tự tay chiết xuất từ phế thải hóa chất mỏ quặng kết hợp với thảo dược độc tố vùng cấm. Đây là cứu cánh duy nhất của cô để đóng băng các giác quan của anh trước khi màng não anh hoàn toàn sụp đổ.
Thương Vân gầm rú, một tia sét xanh phóng ra từ vai anh, đánh thẳng vào cánh tay trái của Tinh Lan.
*XÈO!*
Vết bỏng cũ trên tay cô bị dòng điện kích thích, rách toạc ra, máu đen rỉ dọc theo ngón tay. Đau đớn tột cùng từ khế ước máu dội ngược thẳng vào màng não cô, khiến Tinh Lan khuỵu sụp xuống sàn đất lạnh, đầu óc quay cuồng, máu tươi từ mắt trái rỉ qua lớp băng gạc trắng.
Nhưng cô không buông ống tiêm.
Bằng một ý chí kiên cường vượt qua giới hạn sinh học, Tinh Lan gồng mình đứng dậy. Cô dùng tay trái đè chặt lấy động mạch cổ của Thương Vân, cảm nhận nhịp đập điên cuồng của mạch máu lính gác. Nhờ tầm nhìn Nhìn thấu bản đồ ý thức, cô quan sát thấy nhịp tim của anh đang đập loạn theo chu kỳ lôi điện.
Cô chờ đợi. Một giây... hai giây... Ngay vào khoảnh khắc nhịp tim Thương Vân giảm xuống ở điểm đáy của chu kỳ, Tinh Lan dứt khoát đâm mạnh mũi kim vào mạch máu cổ anh, bơm toàn bộ Chất ức chế cảm giác thô sơ vào cơ thể vị tướng lĩnh.
*ỰC...*
Thương Vân trợn trừng mắt, cơ thể khổng lồ của anh giật mạnh một cái, rồi đột ngột mềm nhũn ra. Những tia sét xanh lam cuồng bạo quanh người anh tắt lịm, thu hồi hoàn toàn vào bên trong vòng cổ khế ước. Nhịp thở của anh dần trở nên đều đặn, chìm sâu vào trạng thái ngủ đông tinh thần lực an toàn.
Căn hầm ngầm trở lại sự tĩnh lặng âm u.
Lâm Tinh Lan kiệt sức quỵ xuống bên cạnh giường sắt, hơi thở dồn dập. Tiêu hao hơn 30% tinh thần lực SSS để chịu đựng phản phệ khiến màng não cô nhói đau dữ dội, cánh tay phải liệt nhẹ run rẩy không kiểm soát. Cô khẽ áp bàn tay trái đầy máu vào túi áo, nơi chiếc đồng hồ quả quýt hỏng của Lâm Nhã đang tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ sưởi ấm màng não cô.
Trần Phong đứng sững sờ chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Anh ta nhìn Thương Vân đã bình yên ngủ thiếp đi, rồi nhìn cô gái gầy gò đang run rẩy dưới đất. Sự nghi ngờ và cảnh giác trong mắt vị đội trưởng du kích hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự kính sợ và nể phục sâu sắc.
"Cô... cô thực sự là một dẫn đường tự do..." Trần Phong khàn giọng nói, bước lại gần đỡ cô dậy. "Tôi chưa từng thấy dẫn đường cấp thấp nào có thể cưỡng chế xoa dịu một lính gác cấp SS mà không bị nổ não. Lan... cô rốt cuộc là ai?"
Tinh Lan khẽ lắc đầu. Cô dùng ngón tay trái bám đầy bụi sắt đen vẽ thô sơ lên mặt bàn sắt rỉ ba chữ: *"Lâm Tinh Lan"*.
Trần Phong nhìn ba chữ viết bằng máu, im lặng một hồi lâu rồi thở dài: "Được rồi, Lâm Tinh Lan. Cô đã cứu mạng Thạch Đầu, cứu mạng anh em tôi, và giờ là cả cái hầm ngầm này. Đội du kích rác thải nợ cô một mạng. Tôi sẽ đồng ý cấp cho cô và hắn một phòng riêng cách âm sâu nhất dưới hầm, có lót hợp kim chì cách ly sóng não."
Tinh Lan khẽ gật đầu, lòng nhẹ nhõm phần nào. Thỏa ước đồng minh đã được thiết lập.
Thế nhưng, Trần Phong vừa quay người đi được hai bước, anh ta đột ngột dừng lại, gương mặt lộ rõ vẻ lo âu dằn vặt. Anh ta quay đầu nhìn cô, ngập ngừng nói:
"Lan... có một chuyện tôi nghĩ cô cần phải biết. Khi nãy, trước khi rút lui khỏi thung lũng, tôi có hack được sóng bộ đàm nội bộ của quân tuần tra Đế quốc."
Tinh Lan khẽ ngẩng đầu, mắt trái rực sáng ánh bạc dưới lớp băng gạc khóa chặt lấy Trần Phong.
"Đại tá Lôi Độc không chỉ phát lệnh truy quét đỏ vì vụ nổ lôi điện của hắn." Trần Phong hạ thấp giọng, đầy căng thẳng. "Họ đang ráo riết săn lùng một 'kẻ câm nhặt rác' mang một thiết bị trợ tim sinh học rỉ sét kỳ lạ đeo trước ngực. Lôi Độc tuyên bố... kẻ đó chính là mẫu thử SSS-01 đào tẩu khỏi phòng thí nghiệm tối mật của hoàng gia."
Lâm Tinh Lan chết lặng.
Chiếc máy trợ tim sinh học rỉ sét đeo trước ngực cô đã bị giật đứt dây và phá hủy hoàn toàn tại hố rác phóng xạ khi cô thức tỉnh Mạng Lưới Thần Kinh để cứu Thương Vân. Lớp ngụy trang thụ động của cô đã biến mất vĩnh viễn, và Đế quốc đã nắm giữ hoàn toàn profile ngụy trang cũ của cô.
Lưới sắt của Đế quốc đang siết chặt, và thân phận "kẻ câm nhặt rác" vô hại của cô tại Kepler-9 đang dần sụp đổ dưới gót giày của quân đoàn tuần tra bọc thép.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!