Nhạc nềnEpicBattle_Deity

Sấm Sét Phán Quyết Và Lệnh Truy Quét Đỏ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Thương Vân gầm lên một tiếng trầm đục, lôi điện lách tách rực sáng cả thung lũng, anh vặn mạnh cổ tay bẻ gãy cán búa tạ bọc thép của Lý Sát.


*RẮC! OÀNG!*


Âm thanh kim loại siêu nặng bị vắt kiệt và bẻ gãy vang lên chói tai giữa tiếng gào rú của bão cát sắt. Chiếc búa tạ bọc đinh gai làm từ hợp kim titan – thứ vũ khí từng nghiền nát xương cốt của biết bao lính gác phế thải, thứ từng cướp đi sinh mạng của chú nuôi Lâm Đình mười năm trước – giờ đây dưới bàn tay bọc lôi điện của Thương Vân chỉ như một cành củi khô mục nát. Những tia sét xanh lam cuồng bạo chạy dọc theo cán búa, giật nổ tung toàn bộ lớp đinh gai rỉ sét thành tro bụi trong nháy mắt. Sức nóng từ dòng điện cực đại nung đỏ phần thép còn lại, hóa lỏng nó thành những giọt kim loại nóng chảy rơi xuống nền đất rỉ sét, xèo xèo bốc khói độc.


Lý Sát trợn trừng mắt, đồng tử co rút lại chỉ bằng hạt cát. Gã đàn ông cao lớn có vết sẹo chéo qua mặt vốn đang cuồng vọng sát cơ, giờ đây toàn thân đông cứng vì kinh hoàng. Gã cảm nhận được một luồng uy áp tinh thần khổng lồ, lạnh lẽo và mang tính hủy diệt tuyệt đối đang từ người đàn ông trước mặt tràn ra, đè nặng lên lồng ngực gã như một ngọn núi sắt.


"Mày... mày là cái thứ quái thai gì?"


Giọng Lý Sát khản đặc, run rẩy. Gã cố giật tay lại, nhưng bàn tay của Thương Vân giống như một gọng kìm thủy lực đúc bằng thép siêu dẫn vĩnh cửu, khóa chặt lấy gã không một khe hở. Dị năng cường hóa thể chất cấp C của gã, thứ sức mạnh cơ bắp thô bạo gã luôn tự hào, trước mặt thực thể lôi hệ này hoàn toàn trở nên nực cười và bất lực.


Lâm Tinh Lan quỳ dưới đất ngay sau lưng Thương Vân, hơi thở dồn dập và yếu ớt. Cánh tay phải của cô vẫn liệt hoàn toàn, buông thõng vô lực bên hông, trong khi lòng bàn tay trái rách da thịt, máu tươi trộn lẫn với bụi sắt đen kịt do vụ nổ tụ điện của súng tự chế. Dưới lớp băng gạc quấn chặt quanh đầu, mắt trái của cô nóng rát như bị nung trong lò lửa, nhưng tầm nhìn năng lượng rực sáng ánh bạc vẫn hiển thị rõ ràng sơ đồ mạch máu thần kinh đang bạo phát của cả hai đối thủ.


Cô nhìn thấy rất rõ: màng não của Thương Vân, dù đã được cô khâu vá tạm thời bằng Mạng Lưới Thần Kinh tối cổ, lúc này đang rung lên bần bật. Vòng cổ khế ước từ tính (Bản thử nghiệm) bọc hợp kim rỉ sét đeo trên cổ anh đang phát ra những tiếng o vo trầm đục, các mạch từ tính ngụy trang bên ngoài đang phải gồng mình chịu đựng dòng năng lượng lôi điện cấp SS đang cuồn cuộn trỗi dậy từ sâu trong tủy xương anh.


Thương Vân không nhìn Lý Sát. Đôi mắt sâu thẳm, lạnh lùng của anh lúc này rực sáng ánh điện xanh lam xen lẫn hắc khí nguyên thủy, nhưng hướng nhìn của anh lại hướng thẳng về phía ba tên thợ săn tiền thưởng đang đứng sững sờ phía sau phó đốc công. Bản năng bảo hộ sinh ra từ khế ước máu vĩnh hằng thúc giục anh phải tiêu diệt sạch sẽ mọi mối đe dọa đối với chủ nhân của mình, bất chấp việc cơ thể anh vẫn chưa hồi phục hoàn toàn.


"Nổ súng! Mau nổ súng bắn chết nó cho tao!" Lý Sát gào lên điên cuồng, cơ mặt vặn vẹo vì đau đớn khi dòng điện sinh học từ tay Thương Vân bắt đầu xâm nhập, thiêu rụi các đầu dây thần kinh ở cánh tay gã.


Ba tên thợ săn tiền thưởng bừng tỉnh khỏi cơn kinh hoàng. Chúng vội vàng nâng súng trường laser quân dụng lên, ngón tay siết chặt cò súng.


*VÚT! VÚT! VÚT!*


Ba luồng ánh sáng laser đỏ rực, mang theo nhiệt lượng cực cao xé rách màn sương bụi rỉ sét, bắn thẳng về phía lồng ngực của Thương Vân.


Nhưng tốc độ của một lính gác lôi hệ cấp SS, ngay cả khi đang suy kiệt, vẫn vượt xa giới hạn phản xạ của người thường và lính gác cấp thấp.


Thương Vân khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lùng không chút cảm xúc hiện lên trên gương mặt cương nghị bám đầy bụi rác. Anh không thèm tránh né.


*XOẸT! OÀNG!*


Một bức tường lôi điện xanh lam khổng lồ đột ngột dựng đứng lên trước mặt anh. Ba luồng ánh sáng laser bắn trúng bức tường điện từ, phát ra những tiếng nổ chát chúa rồi bị bẻ cong quỹ đạo hoàn toàn, găm thẳng vào vách đá rỉ sét hai bên thung lũng, làm sạt lở hàng tấn đất đá phế liệu đổ xuống.


Cùng lúc đó, Thương Vân vươn bàn tay còn lại lên trời. Bầu khí quyển xám xịt, đầy bụi phóng xạ của Kepler-9 trên đỉnh đầu họ đột ngột cuộn xoáy dữ dội. Những đám mây ion hóa nặng nề bị lực hút điện từ khổng lồ cưỡng chế kéo lại, tích tụ thành một vùng áp suất thấp đen kịt ngay trên thung lũng.


"Sấm sét... triệu hồi lôi đình tự nhiên? Hắn... hắn là lính gác cấp tối cao!" Một tên thợ săn tiền thưởng kinh hoàng hét lên, khẩu súng trường trên tay hắn rơi rụng xuống đất. Hắn quay đầu định bỏ chạy, nhưng đôi chân đã hoàn toàn bủn rủn.


"Phán quyết."


Thương Vân thốt ra hai từ lạnh lẽo bằng chất giọng khàn đặc, trầm đục.


Anh hạ mạnh cánh tay xuống.


*UỲNH!!!*


Một tia sét khổng lồ, có đường kính rộng bằng cả thân người, mang theo sắc xanh lam rực rỡ và ánh bạc tối cổ từ bầu trời xám xịt đánh thẳng xuống lòng thung lũng rác.


Ánh sáng chói lòa trong tích tắc biến đêm đông tối tăm thành ban ngày rực rỡ. Luồng năng lượng điện từ cực đại quét qua, tạo ra một làn sóng xung kích nhiệt độ cao lên tới hàng vạn độ C.


Lý Sát không kịp hét lên một tiếng. Sức mạnh cơ bắp cấp C của gã, cùng với bộ giáp bọc thép rỉ sét nặng nề, trong nháy mắt bị dòng điện cực đại thiêu rụi hoàn toàn. Thân xác gã, cùng với ba tên thợ săn tiền thưởng và chiếc xe bọc thép tuần tra đậu gần đó, bị nhiệt lượng khủng khiếp hóa thành tro bụi đen kịt, hòa vào cơn bão cát sắt đang thổi qua.


Cả thung lũng rác rơi vào trạng thái im lặng đến rợn người. Chỉ còn lại những vệt lửa điện xanh lam nhỏ vẫn đang lách tách chạy trên mặt đất đá đã bị nung chảy thành thủy tinh đen.


Nhưng ngay vào khoảnh khắc Lý Sát biến thành tro bụi, Lâm Tinh Lan đột ngột ôm lấy đầu, một tiếng rên rỉ đau đớn thoát ra từ cổ họng cô.


*Ực...*


Máu tươi từ mũi cô chảy tràn ra, nhỏ xuống mu bàn tay trái đang bị bỏng nặng. Qua khế ước máu vĩnh hằng, sóng xung kích lôi điện khổng lồ từ đòn tấn công của Thương Vân đã dội ngược trực tiếp về màng não đang rạn nứt của cô. Hệ thần trung ương của cô rung lên bần bật dưới áp lực của dòng năng lượng cấp SS. Nếu không nhờ mảnh ý thức tàn dư của em gái nuôi Lâm Nhã bên trong chiếc đồng hồ quả quýt hỏng tỏa ra luồng ấm áp xoa dịu kịp thời, màng não của cô đã bị dòng sét kia đánh nổ tung ngay lập tức.


Thương Vân rùng mình, lôi điện quanh người anh tắt lịm. Anh cảm nhận được nỗi đau tột cùng của Tinh Lan qua sợi chỉ liên kết thần kinh. Bản năng cuồng nhiệt bảo hộ khiến anh lập tức quay người lại, quỳ sụp xuống bên cạnh cô.


"Chủ... nhân..."


Anh khàn giọng gọi, bàn tay to lớn run rẩy muốn chạm vào cô nhưng lại rụt lại vì sợ những tia điện dư thừa trên người mình sẽ làm tổn thương cô thêm. Đôi mắt rực sáng lôi điện của anh lúc này tràn ngập sự lo lắng và dằn vặt tự trách.


Tinh Lan khẽ lắc đầu, dùng bàn tay trái bỏng rát bám chặt lấy vai chiến giáp của anh, ra hiệu cho anh bình tĩnh. Cô vận hành nghịch chuyển tinh thần pháp, cưỡng chế phân tán cơn đau nửa đầu dữ dội sang cánh tay phải đang bị liệt hoàn toàn xúc giác.


Cô biết, Thương Vân đã cố gắng kiềm chế lôi điện ở mức tối thiểu để không gây nổ màng não cô qua liên kết, nhưng sức mạnh của cấp SS vẫn quá khổng lồ so với thể trạng kiệt quệ hiện tại của cô. Cái giá phải trả cho sự tự do này quá tàn khốc.


Nhưng nguy hiểm thực sự giờ mới bắt đầu.


*TÍT! TÍT! TÍT! TÍT!*


Đột ngột, một âm thanh cảnh báo điện tử chói tai, dồn dập vang lên từ bầu trời đêm trên cao.


Tinh Lan ngẩng đầu lên, mắt trái rực sáng ánh bạc nhìn xuyên qua màn sương bụi cát sắt. Trên quỹ đạo tầm thấp của Kepler-9, hệ thống máy quét radar của Đế quốc Aegis đã bị kích hoạt.


Xung điện từ cực mạnh từ đòn lôi điện SS của Thương Vân, kết hợp với bức xạ đỏ cấp S rò rỉ từ khế ước máu tinh thần tối cổ của cô, đã tạo ra một cột năng lượng đỏ khổng lồ đâm thẳng lên không trung, bypass hoàn toàn hệ thống che chắn tự nhiên của thung lũng rác.


Từ trên bầu trời đêm xám xịt, một luồng ánh sáng laser màu đỏ rực – chùm tia định vị đỏ cấp S của máy quét quỹ đạo Đế quốc – đột ngột quét xuống, khóa chặt vị trí của thung lũng rác vòng ngoài.


*HÚÚÚÚÚÚ!!!*


Tiếng còi báo động đỏ vang dội toàn tinh cầu Kepler-9 bắt đầu rú lên từ các trạm tuần tra an ninh Aegis gần đó.


Tại trung tâm chỉ huy tuần tra không gian Aegis trên quỹ đạo, Đại tá Lôi Độc đứng trước màn hình ba chiều khổng lồ hiển thị bản đồ nhiệt của Kepler-9. Một điểm sáng màu đỏ sậm, nhấp nháy liên tục với chỉ số năng lượng vượt quá ngưỡng SS, đang rực sáng ở khu vực thung lũng rác vòng ngoài khu mỏ số 4.


"Phát hiện bức xạ đỏ cấp S... Tần số sóng não tương thích 100% với mẫu thử SSS-01 và lôi điện cấp SS của tướng lĩnh đào tẩu Thương Vân." Giọng nói cơ học của AI phán quyết vang lên lạnh lẽo trong phòng chỉ huy.


Đôi mắt lạnh lùng, không cảm xúc của Lôi Độc khẽ híp lại. Gã vuốt ve chuôi thanh kiếm laser quân sự bên hông, ra lệnh bằng giọng trầm khàn:


"Kích hoạt Lệnh Truy Quét Đỏ toàn diện Kepler-9. Phong tỏa toàn bộ cảng hàng không duy nhất của hành tinh rác. Điều động tất cả phi thuyền chiến đấu bọc thép và tiểu đoàn lính gác an ninh Aegis đổ bộ xuống vùng cấm Nam. Bắt sống mẫu thử SSS-01, tiêu diệt toàn bộ những kẻ cản đường."


*VÚT! VÚT! VÚT!*


Trên quỹ đạo Kepler-9, các phi thuyền chiến đấu bọc thép khổng lồ của Lực lượng tuần tra an ninh Aegis bắt đầu chuyển hướng, nã pháo laser rực trời xuống khu ổ chuột và các hầm mỏ bên dưới để phong tỏa mọi lối thoát.


Tinh Lan nhìn luồng sáng định vị đỏ đang siết chặt quanh thung lũng rác, lồng ngực cô phập phồng dữ dội. Cô biết, họ đã mất đi căn cứ thường trú duy nhất, và giờ đây, cả hành tinh rác chết chóc này đã biến thành một cái bẫy sắt khổng lồ săn lùng họ.


Cô siết chặt chiếc đồng hồ quả quýt hỏng của Lâm Nhã trong túi áo, ánh mắt kiên định nhìn Thương Vân. Cuộc trốn chạy sinh tử thực sự của họ chỉ mới bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!