Bụi Sắt Và Kỷ Vật Tàn Khuyết
Bụi sắt rỉ bám vào từng thớ thịt, len lỏi qua lớp băng gạc xám xịt quấn chặt trước ngực Lâm Tinh Lan, mang theo cái lạnh buốt xương của hành tinh rác Kepler-9. Bầu khí quyển nơi đây lúc nào cũng mờ mịt một màu xám tro, nồng nặc mùi kim loại bị ăn mòn và bức xạ độc hại rò rỉ từ những bãi phế thải cơ khí khổng lồ của Đế quốc. Đối với những kẻ bị xem là "rác thải xã hội" không có giá trị gen vượt trội, Kepler-9 là một nấm mồ lộ thiên, nơi họ lao động khổ sai cho đến khi màng não bị bão tinh thần tàn phá hoàn toàn.
Dưới lớp vải thô sờn rách, một thiết bị cơ khí cũ kỹ – bộ máy trợ tim sinh học rỉ sét – đang khẽ áp chặt vào lồng ngực gầy gò của Tinh Lan. Nó khẽ rung lên theo từng nhịp đập, phát ra những tiếng bíp trầm đục, đều đặn. Thiết bị này do chính cô cải tiến từ đống phế liệu y tế bỏ hoang, đóng vai trò như một bộ van khóa chặt màng não SSS tối cổ của cô, ngụy trang sóng tinh thần lực phẳng lặng như một người thường cấp F yếu ớt. Chỉ cần một tia sóng rò rỉ, hệ thống máy quét quỹ đạo của Đế quốc sẽ ngay lập tức định vị được cô, kéo theo quân đoàn thợ săn tiền thưởng vây quét.
Tinh Lan khẽ ho một tiếng, cúi người xuống đẩy chiếc xe chở quặng sắt rỉ nặng nề. Khớp ngón tay phải của cô thô ráp, bám đầy dầu máy xám đen, khẽ siết chặt lấy tay cầm kim loại. Cô giả vờ như một kẻ câm lặng, cúi đầu lầm lũi đi qua những vách đá sắc nhọn của Khu mỏ sắt rỉ số 4.
"Nhanh cái tay lên! Lũ sâu bọ ăn hại này!"
Một tiếng quát hống hách vang lên, kèm theo đó là tiếng lách tách ghê rợn của dòng điện cao áp. Tào Tiến – giám sát viên của khu mỏ số 4 – đang sải bước qua những dãy lán trại tồi tàn. Hắn mặc bộ đồng phục xám có khuy vàng đã ố bẩn, tay lăm lăm chiếc roi điện bọc sợi dẫn tinh thần lực quân sự. Là một lính gác cấp D hỏa hệ thô sơ, Tào Tiến luôn thích dùng roi điện để hành hạ những thợ mỏ yếu thế nhằm thỏa mãn cảm giác quyền lực bệnh hoạn của mình.
Tinh Lan khẽ liếc mắt qua lớp kính bảo hộ nứt nẻ. Dưới gầm xe đẩy phế liệu của cô, trong một khe hở nhỏ được ngụy trang bằng một tấm sắt rỉ, đang giấu ba mảnh tinh thạch thanh tẩy thô đạt độ tinh khiết cao. Đây là số tài nguyên cô ngầm lọc được bằng kỹ thuật tháo lắp cơ khí phế liệu suốt một tuần qua, dự định dùng để đổi lấy dịch dinh dưỡng thô sơ sạc năng lượng cho bộ trợ tim sinh học. Nếu bị Tào Tiến phát hiện, không chỉ số tinh thạch này bị tịch thu, mà tính mạng của cô cũng khó bảo toàn.
"Đứng lại!"
Tào Tiến đột ngột chặn ngay trước đầu xe đẩy của Tinh Lan. Chiếc roi điện trong tay hắn khẽ quất xuống mặt đất đầy bụi sắt, tạo ra những tia lửa điện màu cam đỏ bốc khói khét lẹt. Hắn nheo đôi mắt hí ti hí đầy vẻ tham lam, nhìn chằm chằm vào chiếc xe đẩy của cô, rồi từ từ chuyển tầm mắt lên người cô gái gầy gò trước mặt.
"Mày, nộp thêm quặng thô ngày hôm nay chưa? Định mức hôm nay tăng gấp đôi, đừng có mà giở trò câm điếc với tao!" Tào Tiến hách dịch quát, roi điện khẽ nâng lên chỉ thẳng vào ngực cô.
Tinh Lan không nói gì, cô chỉ cúi đầu, bàn tay trái khẽ vuốt ve chiếc túi áo khoác kỹ sư sờn rách, nơi cất giữ chiếc đồng hồ quả quýt hỏng của người em gái quá cố Lâm Nhã. Đó là di vật duy nhất, là mỏ neo tinh thần giúp cô giữ vững lý trí giữa địa ngục trần gian này. Mỗi khi màng não SSS bị áp lực dội ngược làm nhức nhối dữ dội, chỉ cần chạm vào lớp vỏ đồng thau lạnh lẽo của chiếc đồng hồ, cô lại như nghe thấy tiếng ru dịu dàng của em gái.
Nhưng hành động nhỏ đó không qua được đôi mắt xảo quyệt của Tào Tiến.
"Trong túi mày có cái gì? Lục ra!" Hắn bước tới một bước, bàn tay thô ráp thò ra định giật lấy túi áo của cô.
Tinh Lan khẽ lùi lại, cơ thể gầy gò khẽ run lên như thể đang sợ hãi, nhưng đôi mắt sau lớp kính bảo hộ đã hoàn toàn lạnh đi. Cô biết mình không thể bộc phát sóng tinh thần lực SSS, điều đó sẽ kích hoạt báo động đỏ của Đế quốc. Cô phải dùng cách của một thợ cơ khí chợ đen.
Trong lúc lùi lại, ngón tay phải của cô khẽ chuyển động, luồn vào khe hở của tay cầm xe đẩy, rút ra một chiếc cờ-lê đa năng siêu nhẹ bằng hợp kim titan đã mòn vẹt. Bằng kỹ thuật tháo lắp cơ khí phế liệu điêu luyện học từ cha nuôi, cô biết rõ kết cấu của chiếc roi điện quân sự mà Tào Tiến đang cầm. Điểm yếu của nó nằm ở khớp bánh răng điều áp hở ngay sát cán cầm, nơi mạt sắt thô rất dễ bám vào gây đoản mạch.
Tinh Lan giả vờ vấp ngã, chiếc xe đẩy khẽ nghiêng đi, hất một lượng bụi sắt thô rỉ sét bay thẳng về phía Tào Tiến.
"Chết tiệt! Con rác rưởi này!" Tào Tiến ho sặc sụa, vung roi điện định quất xuống vai cô.
Nhưng ngay vào giây phút chiếc roi điện vung lên, Tinh Lan đã nhanh như chớp dùng đầu nhọn của chiếc cờ-lê gạt nhẹ vào bánh răng điều áp trên cán roi, ngầm nhét một nhúm mạt sắt thô vào khe hở mạch điện.
*Roẹt! Đoành!*
Một tiếng nổ điện từ nhỏ vang lên ngay trên cán roi. Dòng điện cao áp bị đoản mạch nghịch chuyển, chạy ngược lại tay cầm của Tào Tiến.
"Á!"
Tào Tiến hét lên một tiếng đau đớn, chiếc roi điện tuột khỏi tay rơi xuống đất đá, bốc khói đen khét lẹt. Lòng bàn tay của hắn bị bỏng điện nhẹ, đỏ rực và run rẩy. Hắn trợn mắt tức giận nhìn Tinh Lan, mặt mũi vặn vẹo vì nhục nhã và đau đớn. Hắn không thể tin được một đứa con gái câm lặng, yếu ớt cấp F lại có thể dùng một thủ thuật cơ khí thô sơ để làm hỏng vũ khí của hắn.
"Mày... mày dám phá hỏng roi của tao! Tao sẽ lột da mày!" Tào Tiến gầm lên, vung nắm đấm bọc hỏa diễm thô sơ định nện thẳng vào đầu cô.
Tinh Lan khẽ siết chặt chiếc cờ-lê, chuẩn bị kích hoạt bẫy từ trường mini dưới gầm xe đẩy để làm tê liệt hoàn toàn dị năng hỏa hệ của hắn, chấp nhận chịu tổn thương khớp ngón tay phải rớm máu.
*Uỳn... Uỳn... Uỳn...*
Đột ngột, một tiếng còi báo động đỏ chói tai rít lên từ hệ thống loa phát thanh rỉ sét treo trên vách đá khu mỏ. Ánh đèn cảnh báo màu đỏ xoay tròn liên tục, nhuộm đỏ cả một vùng không gian xám xịt.
"Cảnh báo khẩn cấp! Phát hiện bức xạ tinh thần lực lạ cấp S tại vùng cấm Hố rác phóng xạ tinh thần! Tất cả lực lượng giám sát và tuần tra lập tức phong tỏa khu vực ngoại vi!"
Tào Tiến khựng lại giữa chừng, nắm đấm bọc lửa khẽ run lên. Hắn vô tình đánh rơi chiếc bộ đàm liên lạc quân sự xuống đất. Từ chiếc loa bộ đàm bị nứt, tiếng của Đốc công Trương Hổ vang lên dồn dập: "Tào Tiến! Nghe rõ trả lời! Mang toàn bộ lính gác vũ trang tiến về phía Nam Hố rác phóng xạ! Có dấu vết năng lượng đỏ cấp S xuất hiện! Đây là mật lệnh từ Tháp chi nhánh, bắt sống mục tiêu sẽ được thưởng một vạn chip tín dụng và hộ chiếu thủ đô!"
Nghe đến "mẫu năng lượng đỏ cấp S" và "hộ chiếu thủ đô", đôi mắt hí của Tào Tiến sáng rực lên sự tham lam tột độ. Hắn liếc nhìn Tinh Lan bằng ánh mắt tàn nhẫn đầy đe dọa: "Hôm nay mày may mắn đấy, con câm. Chờ tao quay lại, tao sẽ tính sổ với mày sau!"
Hắn nhặt chiếc roi điện hỏng lên, vội vã triệu tập toán lính gác mỏ chạy bán sống bán chết về phía vùng cấm.
Tinh Lan đứng lặng giữa làn bụi sắt rỉ đang rơi lả tả. Nhịp tim cô đập dồn dập, đập mạnh vào bộ máy trợ tim sinh học đeo trước ngực khiến nó phát ra những tiếng bíp cảnh báo liên tục. Cô khẽ đưa tay lên vuốt ve chiếc đồng hồ quả quýt của Lâm Nhã trong túi áo, ánh mắt sau lớp kính bảo hộ khóa chặt về phía vùng cấm Nam.
Bức xạ tinh thần lực lạ cấp S... Năng lượng đỏ... Đó có thể là một lính gác mạnh mẽ đang bạo tẩu hóa điên, hoặc là một cơ duyên chứa đựng tàn tích lõi tinh thần cổ đại mà cô hằng tìm kiếm để nâng cấp Mạng Lưới Thần Kinh của mình. Dù là gì, cô biết mình không thể tiếp tục ẩn náu thụ động tại khu mỏ này nữa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!