Đường đến bệ phóng
Bóng tối bên trong khoang chứa của tàu thu gom phế liệu Bọ Hung đặc quánh, nồng nặc mùi kim loại rỉ sét, dầu thủy lực cháy sém và thứ khói thuốc điện tử vị dâu tây hóa học rẻ tiền của Toàn. Quốc nằm vật ra giữa những đống linh kiện phế thải sắc nhọn, tấm lưng gầy guộc áp chặt vào sàn thép lạnh ngắt đang rung lên bần bật theo từng nhịp chuyển động của động cơ phản lực tầm ngắn.
Nửa thân người bên trái của anh hoàn toàn mất đi cảm giác. Khung xương trợ lực dã chiến kẹp dọc hông và chân trái đã cạn kiệt pin hoàn toàn sau cuộc đào thoát điên cuồng ở Cổng Nam, giờ đây chỉ còn là một khối thép chết nặng nề, ghì chặt lấy các bó cơ đang co rút của anh. Vết thương bên bả vai phải—nơi viên đạn xung lực của Đại úy Phong sượt qua—đang bỏng rát như có ai đó đổ axit lượng tử trực tiếp vào da thịt. Máu đỏ sẫm loang lổ ra lớp băng gạc chì xám xịt, nhưng lẫn trong sắc đỏ ấy là những hạt Chronon phát quang tím mờ nhạt, liên tục nhấp nháy và tỏa ra một luồng nhiệt lượng ấm nóng dị thường.
Mắt trái của Quốc sưng húp, hoàn toàn mù tạm thời do xuất huyết kết mạc đỏ ngầu sau cơn quá tải sọ titan. Anh chỉ còn một con mắt phải ti hí, mệt mỏi nhìn vào khoảng không tối tăm. Nhưng cánh tay phải của anh vẫn siết chặt, ôm cứng lấy Thùng nhiên liệu lượng tử Model-X nặng hai mươi kg vào lồng ngực bọc chì dập nát.
*Uu... uuu...*
Từ sâu trong thùy thái dương trái, qua mạch vi tích hợp của mảnh ghép sọ titan nguyên mẫu, một dải tần số 432Hz yếu ớt nhưng rõ ràng vang lên, dội thẳng vào thính giác lượng tử của anh. Đó không phải là tiếng rít vô hồn của máy móc, mà là tiếng thì thầm run rẩy của bé An:
"Bố ơi... con lạnh... tối quá..."
Trái tim Quốc thắt lại. Cơn đau buốt từ vết mổ sọ titan lại nhói lên, đẩy nhiệt độ sọ lên mức ba mươi chín độ C, nhưng anh vẫn nghiến răng, dùng cằm tựa lên nắp thép lạnh của thùng chứa như một lời vỗ về câm lặng. Một người cha đã mất con một lần sẽ không bao giờ buông tay lần thứ hai, dù cái giá phải trả là sự phân rã hoàn toàn của tế bào não.
*Rẹẹt... rẹẹt...*
Tiếng loa phát thanh rách nát của tàu Bọ Hung đột ngột vang lên bên tai Quốc, cắt đứt dải tần số thì thầm của An. Giọng nói ồm ồm, khàn đặc của Toàn dội xuống:
"Này gã kỹ sư, chúng ta đã vượt qua chốt kiểm soát Cổng Nam rồi. Lũ quân cảnh của Phong đang bận rộn dọn dẹp bãi chiến trường bạo động của đám thợ mỏ và băng đảng Răng Vàng nên không quét kỹ khoang rác. Nhưng bả vai phải của mày đang rò rỉ hạt Chronon mạnh lắm đấy, máy quét hồng ngoại trên cabin của tao cứ kêu tít tít nãy giờ. Tao sẽ thả mày xuống lối thoát hiểm ngầm dẫn vào Nhà kho số 12. Vy đang đợi ở đó. Nhớ thanh toán nốt thỏi Chronon tinh khiết như đã hứa, tao không làm không công cho tội phạm truy nã đỏ đâu."
"Đã biết..." Quốc thều thào qua bộ đàm áp sát cổ họng, giọng anh khản đặc như có cát nghẹn.
Tàu Bọ Hung giảm tốc đột ngột. Tiếng piston thủy lực rít lên khô khốc khi cửa sập khoang chứa từ từ hạ xuống. Một luồng không khí lạnh giá, nồng nặc mùi dầu mỡ cũ và rỉ sét ập vào mặt Quốc. Đây là Nhà kho số 12—phân khu bốc xếp phế thải cũ bị Helios niêm phong cách đây hai mươi năm do rò rỉ khí độc nhẹ.
Toàn lết cái thân hình béo mập bọc trong bộ đồ bảo hộ dính đầy mỡ đen ngòm xuống khoang, thô bạo đỡ Quốc đứng dậy. Quốc dùng tay phải run rẩy, rút từ trong túi ngực bọc chì ra một thỏi Chronon-C tinh chế nhỏ màu tím sáng lấp lánh—phần tài nguyên cuối cùng anh lén trích xuất từ lò phản ứng số 9.
Toàn giật lấy thỏi quặng, đưa lên miệng cắn thử để kiểm tra mật độ siêu dẫn. Gã cười khùng khục, lộ ra hàm răng bám đầy vệt khói thuốc điện tử: "Độ tinh khiết chín mươi lăm phần trăm. Sòng phẳng đấy, gã kỹ sư. Vy đang ở phía sau xác chiếc tàu kéo kia. Chúc mày sống sót thoát khỏi Sắt-9."
Cửa sập đóng lại với một tiếng rít áp suất lớn. Chiếc tàu rác của Toàn lùi nhanh vào bóng tối của vành đai tiểu hành tinh ngoài cửa khoang bốc xếp, để lại Quốc đơn độc giữa không gian rộng lớn, lạnh lẽo của nhà kho bỏ hoang.
"Quốc! Anh còn sống đấy à?"
Một bóng người nhanh nhẹn bước ra từ sau chiếc tàu vận tải cũ Sao Chổi đang đỗ ở trung tâm nhà kho. Đó là Vy. Cô mặc chiếc áo khoác da phi công sờn rách bám đầy vết dầu máy, mái tóc thắt bím gọn gàng, thắt lưng giắt khẩu súng xung điện từ rỉ sét. Khi nhìn thấy Quốc đang đứng xiêu vẹo bằng một chân, bả vai phải rỉ máu tím lam và mắt trái đỏ ngầu xuất huyết, cô không nén nổi một tiếng thở dài đầy cáu bẳn.
"Chúa ơi, nhìn anh kìa! Anh định đi vạn dặm không gian với cái thân xác tàn phế này sao?" Vy cằn nhằn, nhưng hành động của cô lại hoàn toàn trái ngược với lời nói. Cô nhanh chóng bước tới, đỡ lấy một bên vai của Quốc, giúp anh giảm bớt trọng lượng của chiếc khung xương trợ lực đã tắt nguồn.
"Cái hộp... giữ chặt cái hộp..." Quốc thều thào, ngón tay anh siết chặt lấy quai xách của thùng Model-X.
"Biết rồi, gã bướng bỉnh!" Vy giật lấy chiếc thùng chứa nặng hai mươi kg bằng tay còn lại, đặt nó nhẹ nhàng lên một chiếc xe đẩy cơ khí gần đó, rồi dìu Quốc ngồi tựa vào vách thép rỉ sét của nhà kho.
Từ phía trên buồng lái của tàu Sao Chổi, một quả cầu kim loại cỡ quả bưởi lơ lửng bằng lực từ trường từ từ bay xuống. Mắt camera duy nhất của nó phát ra ánh sáng đỏ nhấp nháy theo giọng nói nam trung trầm ấm, đầy vẻ mỉa mai. Đó là Mika, trí tuệ nhân tạo thế hệ cũ của tàu.
"Phân tích quét sinh học: Thể tích máu của gã kỹ sư này đã giảm mười lăm phần trăm, nồng độ phóng xạ cơ thể đạt ba mươi mốt mSv. Tỉ lệ sống sót trong bốn mươi tám giờ tới là mười hai phẩy bốn phần trăm nếu không được lọc máu khẩn cấp. Vy, cô thực sự muốn biến con tàu chở quặng rách nát của chúng ta thành một chiếc xe tang không gian sao?"
"Câm miệng đi, Mika!" Vy gắt lên, cô quay sang Quốc, mắt dán chặt vào vết thương đang rỉ ra những hạt Chronon tím nhạt trên vai anh. "Bỏ qua chuyện sống chết của anh đi. Nhưng cái hộp này... nó đang phát ra bức xạ quá mạnh. Nếu chúng ta không che giấu nó, radar tầm xa của Phong sẽ quét trúng nhà kho này trong vòng mười phút nữa."
Quốc hít một hơi thật sâu, cố gắng nén cơn ho rút ruột đang dâng lên trong ngực. Anh chỉ tay vào đống phế liệu kim loại chất đống ở góc nhà kho: "Quy tắc cách ly sóng điện từ... Vy, lấy cho tôi những sợi chì phế liệu bọc cáp... và các tấm chì mỏng ở góc kia."
"Anh định tự chế lá chắn à?" Vy nhíu mày nhưng vẫn nhanh chóng chạy đi lượm lặt các cuộn dây chì dày.
Quốc ngồi bệt dưới sàn thép lạnh, dùng bàn tay phải còn hoạt động tốt và hàm răng của mình để giữ chặt đầu dây. Anh bắt đầu quấn từng vòng dây chì dày xung quanh các khe hở kỹ thuật và van tản nhiệt của thùng chứa Model-X. Đây là kỹ thuật bọc chì thủ công mà anh đã thực hiện hàng ngàn lần tại lò phản ứng Sắt-9 để ngăn chặn rò rỉ bức xạ. Chì dẻo có khả năng hấp thụ hoàn toàn các hạt Chronon tự do và triệt tiêu sóng điện từ phát ra từ mạch giải mã của thùng chứa.
Sự tập trung tinh thần khiến mảnh sọ titan bên thái dương trái của Quốc nhói buốt liên tục. Anh có thể cảm nhận được dòng chảy năng lượng của An bên trong thùng chứa đang dao động dữ dội khi lớp chì dày dần bao phủ xung quanh.
"An... ngoan nào... bố đang bảo vệ con..." Quốc thầm thì trong tâm trí, cố gắng giữ vững tần số mỏ neo 432Hz thông qua kết nối sóng não của sọ titan.
Sau mười phút làm việc tỉ mỉ dưới sự hỗ trợ của Vy, chiếc thùng chứa Model-X giờ đây đã được bọc kín bởi một lớp vỏ bọc chì chống quét radar dày cộp, xù xì và đen xịt. Trọng lượng của nó đã tăng thêm mười lăm kg, khiến việc mang vác trở nên cực kỳ khó khăn, nhưng hiệu quả là ngay lập tức.
Mika lướt qua, phát ra một tiếng bíp ngắn: "Tín hiệu rò rỉ hạt Chronon giảm tám mươi phần trăm. Tần số sóng não lượng tử đã bị triệt tiêu hoàn toàn dưới ngưỡng quét của radar tầm xa. Khá khen cho tay nghề thủ công của gã kỹ sư lò phản ứng."
Vy thở phào một hơi, lau mồ hôi bám đầy bụi than trên trán: "Tốt rồi. Giờ thì vào tàu thôi, tôi đã nạp đầy Hydro lỏng cho động cơ đẩy phụ, chúng ta có thể cất cánh ngay khi—"
*RẮC! COONG!*
Một tiếng nổ kim loại đanh gọn vang lên từ phía trần nhà kho cao vút. Chấn động từ cuộc chiến Chợ đen Cổng Nam trước đó đã làm nứt gãy hoàn toàn đường ống dẫn khí hóa chất cũ của trạm Sắt-9 chạy dọc phía trên mái nhà kho số 12.
Một luồng khí màu trắng đục phun trào dữ dội từ vết nứt, nhanh chóng lan tỏa khắp không gian nhà kho như một cơn bão tuyết nhân tạo. Mùi khai nồng nặc, buốt nhói xộc thẳng vào mũi Vy và Quốc.
"Cảnh báo! Rò rỉ khí độc amoniac đông lạnh mức độ nghiêm trọng! Nhiệt độ môi trường đang giảm nhanh xuống mức âm năm mươi độ C!" Mika rú lên, ánh sáng đỏ từ quả cầu kim loại nhấp nháy liên hồi, chiếu sáng những bông tuyết amoniac đang kết tinh trong không khí.
Cơn lạnh thấu xương ập đến trong tích tắc. Vy ho sặc sụa, cô vội vàng kéo mặt nạ phòng độc từ thắt lưng đeo lên mặt: "Quốc! Khí amoniac lỏng! Nhiệt độ đang đóng băng! Chúng ta phải vào tàu ngay!"
Quốc cố gắng đứng dậy nhưng nửa thân người tê liệt khiến anh ngã nhào xuống sàn thép. Anh nhìn về phía thùng chứa Model-X bọc chì trên chiếc xe đẩy. Lớp chì bên ngoài đang nhanh chóng bị phủ một màng băng amoniac trắng xóa. Van tản nhiệt khẩn cấp của thùng chứa—bộ phận duy nhất không thể bọc chì hoàn toàn để thoát nhiệt—bị đóng băng cứng ngắc.
*BÍP! BÍP! BÍP!*
Tiếng còi báo động đỏ từ thùng chứa vang lên dồn dập. Bộ sưởi từ trường mini bên trong thùng chứa bị nghẹt tản nhiệt, khiến áp suất âm tăng vọt. Nếu lõi lỏng chứa ý thức của An bị đóng băng hoặc chập mạch do chênh lệch nhiệt độ cực hạn, cấu trúc dữ liệu ký ức của cô bé sẽ bị xóa sạch vĩnh viễn trong vòng ba phút.
"Không... An..." Quốc thét lên qua bộ lọc mặt nạ phòng độc, giọng anh bị bóp méo thành những tiếng thở dốc nghẹn ngào.
"Tôi sẽ kích hoạt lá chắn từ trường của tàu Sao Chổi để tạo vùng sưởi ấm cục bộ!" Vy hét lên, cô chạy về phía buồng lái tàu.
"Không! Đừng bật lá chắn từ trường!" Quốc dùng hết sức bình sinh hét lớn để ngăn Vy lại. "Bật lá chắn từ trường lúc này sẽ làm tăng vọt bức xạ nhiệt và điện từ trong nhà kho bỏ hoang. Trạm điều khiển Sắt-9 của Phong ngoài kia đang rà quét vệt nhiệt. Chúng ta sẽ bị phát hiện ngay lập tức!"
"Nhưng nếu không bật, con gái anh sẽ bị đóng băng vĩnh viễn!" Vy quay lại, mắt cô đỏ hoe vì hơi amoniac cay xè.
Quốc không trả lời. Anh lết thân hình tê liệt nửa người trên sàn thép lạnh ngắt bám đầy sương giá amoniac. Cơn ho rút ruột hành hạ lồng ngực anh, phổi anh bỏng rát vì hít phải bụi kim loại rỉ sét từ nguồn khí thở Oxy tái chế Grade-3 dã chiến. Anh vươn cánh tay phải run rẩy, rút chiếc mỏ lết lực lượng tử giắt bên hông ra.
Đây là công cụ đa năng duy nhất của anh, được Thầy Minh tặng năm xưa. Quốc xoay núm vặn cơ học bằng ngón tay cái rỉ máu, tinh chỉnh mô-men xoắn của mỏ lết sang chế độ xung từ trường lực kéo tối đa. Anh tiếp cận chiếc thùng chứa bọc chì đang run lên bần bật vì quá áp.
Anh kẹp chặt ngàm của mỏ lết lực lượng tử vào chiếc van xả khẩn cấp đang bị đóng băng cứng ngắc bởi amoniac lỏng. Lớp băng đá dày màu trắng đục bám chặt lấy các ren kim loại chịu lực.
Quốc dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể của nửa người bên phải còn hoạt động lên chiếc mỏ lết. Anh nghiến răng đến mức bật máu tươi nơi lợi, thầm thì trong đầu: *An... giữ vững tần số... bố ở đây...*
*CẠCH! RẮC!*
Một tiếng nổ kim loại nhỏ vang lên. Lớp băng amoniac vỡ vụn dưới tác động của xung từ trường lực kéo cực đại từ chiếc mỏ lết lực lượng tử. Van xả khẩn cấp được bẻ gãy hoàn toàn lớp đá khóa, từ từ xoay mở ra.
Một luồng khí áp suất âm màu tím nhạt phun mạnh ra ngoài, trung hòa hoàn toàn lượng nhiệt tích tụ bên trong thùng chứa. Tiếng còi báo động đỏ tắt lịm, thay vào đó là ánh sáng tím dịu nhẹ nhấp nháy trở lại ở tần số ổn định 432Hz ổn định.
Quốc ngã rạp xuống sàn thép bên cạnh thùng chứa, hơi thở đứt quãng. Cánh tay phải của anh hoàn toàn kiệt sức, chiếc mỏ lết lực lượng tử rơi khỏi tay kêu loảng xoảng. Anh đã cứu được An, nhưng cái giá phải trả là một lượng lớn khí oxy dự phòng của tàu Sao Chổi đã phải xả ra ngoài khoang bốc xếp để trung hòa lượng khí độc amoniac lỏng tràn vào.
"Quốc! Anh làm được rồi!" Vy chạy tới, cô nhanh chóng vác chiếc thùng chứa bọc chì lên vai, rồi dùng sức kéo Quốc đứng dậy, dìu anh bước qua cửa sập khẩn cấp của tàu Sao Chổi.
Cửa sập đóng chặt lại với một tiếng xì hơi lớn, cách ly hoàn toàn họ khỏi bầu không khí độc hại của nhà kho số 12.
Nhưng ngay khi Quốc vừa được đặt nằm xuống ghế phụ của buồng lái, màn hình radar của tàu Sao Chổi đột ngột nhấp nháy đỏ rực rỡ.
Giọng nói của AI Mika vang lên, lạnh lùng và tàn nhẫn hơn bao giờ hết:
"Cảnh báo! Vụ rò rỉ khí amoniac đông lạnh và việc xả van khẩn cấp vừa rồi đã tạo ra một luồng hơi nhiệt độ cao thoát ra ngoài không gian qua vết nứt rỉ sét trên mái nhà kho số 12. Vệt nhiệt độ rò rỉ này đã lọt vào tầm quét của hệ thống radar đa phổ của trạm điều khiển Sắt-9. Đại úy Phong đã nhận được tín hiệu định vị."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!