Phục kích Cổng Nam
Tiếng thép rít lên chói tai dội qua lớp vỏ ngoài của Quán rượu Chân Không. Cánh cửa khí áp dày cộp, vốn được thiết kế để chịu đựng áp suất âm của vùng chân không vũ trụ, giờ đây đang oằn mình dưới những cú nện ngàn cân. Những vết lõm khổng lồ lồi ra phía trong, rỉ sét và bụi kim loại rơi xuống rào rào như một trận mưa xám xịt trên đầu Quốc.
Vy đứng bật dậy, khẩu súng xung điện từ rỉ sét trong tay cô lập tức lên nòng với một tiếng *clack* gọn lỏn. Gương mặt sắc sảo của nữ phi công không hề lộ vẻ hoảng sợ, chỉ có đôi lông mày thanh tú nhíu chặt lại đầy cáu bẳn. Cô liếc nhìn Quốc đang ngồi sụp dưới sàn, nửa người bên trái hoàn toàn bất động như một khối gỗ mục do chiếc khung xương trợ lực dã chiến đã cạn kiệt năng lượng.
"Tôi đã bảo anh rồi, gã kỹ sư," Vy rít qua kẽ răng, giọng cô bị lấn át bởi tiếng búa máy nện liên hồi ngoài cửa. "Dính vào băng đảng Cổng Nam của Răng Vàng là tự sát. Gã khổng lồ ngoài kia là Búa Tạ. Hắn sẽ không dừng lại cho đến khi đập nát cái sọ titan của anh để lấy chiếc thùng chứa đó đâu."
Quốc không nói gì. Cơn đau từ thùy thái dương trái lan xuống dọc tủy sống khiến hàm răng anh nghiến chặt đến mức bật máu. Mảnh ghép sọ titan cấy bên đầu anh đang nóng rực lên, khoảng bốn mươi mốt độ C. Dưới lớp kính bảo hộ màu vàng sậm bám đầy dầu máy, thính giác của anh không còn nghe thấy tiếng ồn ào của quán rượu nữa. Anh chỉ nghe thấy một dải tần số duy nhất—sóng não 432Hz của bé An bên trong Thùng nhiên liệu lượng tử Model-X dưới chân anh. Tiếng thì thầm của cô bé vang lên trong đầu anh, đứt quãng và lạnh lẽo: "Bố ơi... họ... họ gõ cửa mạnh quá... con sợ..."
"Đừng sợ, An," Quốc thầm thì trong lòng, bàn tay phải run rẩy bám chặt lấy quai xách bằng thép của thùng chứa. Anh không thể gục ngã ở đây. Lời hứa đưa cô bé thoát khỏi trạm Sắt-9 rỉ sét này là mỏ neo duy nhất giữ cho ý chí của anh không bị nghiền nát.
*ẦM!*
Cánh cửa khí áp hoàn toàn vỡ sập. Một luồng luồng khí áp suất âm cực mạnh từ hành lang chợ đen ập vào phòng, cuốn theo một đám mây bụi tím tĩnh điện nồng nặc mùi amoniac. Giữa màn sương mù u tối ấy, bóng dáng khổng lồ của Búa Tạ hiện ra như một con quái vật cơ khí bước ra từ lòng đất. Cao hơn hai mét hai, nửa cơ thể bên trái của hắn là những khối piston thủy lực và thép tấm rỉ sét kêu cọc cạch. Tay phải hắn kéo lê chiếc búa tạ xích sắt khổng lồ, những vòng xích ma sát trên sàn thép bắn ra những tia lửa điện xanh lét.
"Giao cái lõi Chronon ra đây, gã kỹ sư!" Giọng nói của Búa Tạ ồm ồm phát ra từ bộ lọc âm thanh rách nát trên cổ hắn. Hắn không hề chần chừ, vung mạnh cánh tay cơ khí. Chiếc búa tạ xích sắt xé rách không khí, mang theo một luồng xung kích trọng lực tầm ngắn đập nát vách tường quán rượu ngay sát bên sườn Quốc. Những mảnh vụn container bay tung tóe, cắt rách vạt áo bảo hộ bọc chì của anh.
Vy lập tức nổ súng. Khẩu súng xung điện từ của cô phóng ra ba tia chớp xanh lam liên tiếp, găm thẳng vào khớp nối vai cơ khí của Búa Tạ. Những tiếng nổ điện từ lách tách vang lên, nhưng lớp giáp thép thô dày của gã khổng lồ đã triệt tiêu hầu hết dòng điện tích. Hắn chỉ khựng lại một tích tắc rồi lại gầm lên, vung búa xích quét ngang phòng.
Đúng lúc cuộc chiến cận chiến chuẩn bị bước vào giai đoạn tàn khốc nhất, một tiếng còi hú xé lòng vang lên từ phía cuối hành lang Cổng Nam. Ánh sáng đỏ rực của hệ thống báo động đỏ quét qua màn khói bụi.
"An ninh trạm! Tất cả đứng im!"
Đại úy Phong dẫn đầu một tiểu đội cảnh vệ bọc giáp chrome đen bóng loáng xông vào quán rượu. Đôi mắt Phong ẩn sau chiếc kính phân tích chiến thuật phát ra ánh sáng đỏ lạnh lùng. Khẩu súng lục xung điện từ đặc chủng trên tay gã đã nạp đầy năng lượng, phát ra tiếng rít cao tần đầy đe dọa.
"Đại úy, là gã kỹ sư đào tẩu Quốc! Hắn đang giữ thùng Model-X!" Một lính tuần tra hét lên.
Phong không hề do dự. Gã nhìn thấy đốm sáng tím rực rỡ của thùng chứa dưới chân Quốc và vết sẹo sọ titan đang phát sáng dọc thái dương anh. Đối với Phong, đây không còn là một vụ trộm thông thường, mà là hành vi khủng bố đe dọa sự vận hành của toàn bộ hệ thống lò phản ứng Sắt-9. Gã lạnh lùng ra lệnh: "Bắn bỏ! Tiêu diệt cả băng đảng chợ đen lẫn kẻ đào tẩu! Thu hồi thùng nhiên liệu bằng mọi giá!"
*ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG!*
Lối vào quán rượu lập tức biến thành một địa ngục trần gian. Đội cảnh vệ của Phong nã đạn liên thanh xung lực xối xả vào khoang phòng. Những viên đạn xung lực xé toác các bàn ghế thép, găm thẳng vào ngực những tay sai của Răng Vàng đang cố gắng chống trả. Răng Vàng đứng phía sau gầm rú, nã khẩu shotgun xung lực thô sơ vào đội cảnh vệ, tạo ra một trận chiến ba bên hỗn loạn giữa tiếng la hét và khói súng mù mịt.
Búa Tạ bất chấp làn đạn của quân cảnh, gã điên cuồng lao thẳng về phía Quốc. Đối với một kẻ nghiện hóa chất đột biến như hắn, một trăm thanh Chronon tinh khiết mà Răng Vàng hứa hẹn là tấm vé duy nhất để duy trì mạng sống cơ khí của mình. Chiếc búa tạ xích sắt của hắn giơ cao, chuẩn bị giáng xuống đầu Quốc.
Quốc nhìn họng búa đang lao tới. Nửa thân người bên trái tê liệt khiến anh không thể né tránh. Trong khoảnh khắc sinh tử, anh vươn bàn tay phải dính đầy máu nhặt lấy khẩu súng xung điện từ EMP tự chế đang nằm trên sàn. Cuộn dây đồng quấn quanh nòng súng đã bị cháy sém, bộ tụ điện đã nứt vỡ sau phát bắn trước đó. Nếu bóp cò, nguy cơ tự nổ tung trên tay là cực kỳ cao.
Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác.
Quốc tập trung toàn bộ ý chí vào mảnh ghép sọ titan bên thái dương trái. Anh ép bộ não phát ra sóng điện từ cùng pha với mạch tích hợp trên sọ, đẩy độ đồng bộ lượng tử bộc phát lên mức hai mươi lăm phần trăm. Một cảm giác bỏng lạnh tàn khốc chạy dọc theo các dây thần kinh, sọ titan của anh nóng đỏ lên như một hòn than nung dưới lớp da mỏng. Anh dùng mảnh sọ titan làm cầu nối, truyền trực tiếp dòng điện lượng tử sinh học từ não bộ vào bộ tụ điện đã hỏng của khẩu súng EMP.
*BÙM!*
Khẩu súng EMP tự chế phóng ra một luồng xung kích điện từ khổng lồ màu xanh lam rực rỡ ngay trước mũi búa của Búa Tạ. Luồng xung kích mạnh đến mức làm nổ tung toàn bộ cuộn dây đồng trên nòng súng, bắn những mảnh kim loại nóng chảy găm vào tay phải Quốc. Nhưng hiệu quả của nó là tức thì. Toàn bộ hệ thống piston thủy lực và xích sắt của Búa Tạ bị chập mạch hoàn toàn trong một tiếng rít điện tử dài. Gã khổng lồ khựng lại, cơ thể cơ khí rùng mình dữ dội rồi quỵ xuống sàn thép, chiếc búa tạ xích sắt rơi ra khỏi tay gã kêu loảng xoảng.
Cái giá phải trả là quá đắt. Quốc thét lên một tiếng đau đớn câm lặng. Máu tươi rỉ ra từ tai trái và mũi anh, võng mạc mắt trái xuất huyết đỏ ngầu, khiến tầm nhìn của anh vỡ vụn thành những mảng nhiễu sọc trắng xóa. Sọ titan quá nhiệt nghiêm trọng, đe dọa nung chảy các mô não xung quanh.
"Quốc! Chạy mau!" Vy hét lên từ phía sau quầy bar rách nát. Cô dùng súng điện bắn hạ một lính tuần tra đang cố tiếp cận anh, nhưng hỏa lực áp đảo của Phong đang dồn họ vào góc chết.
Phong bước lên qua đống đổ nát, lá chắn từ trường bọc quanh bộ giáp chrome đen của gã lấp lánh ánh sáng xanh, bẻ hướng toàn bộ những viên đạn shotgun của Răng Vàng. Gã nâng họng súng lục xung lực hướng thẳng vào đầu Quốc.
Quốc quỳ rạp dưới sàn, hơi thở dồn dập đầy mùi rỉ sắt. Mắt phải của anh lướt qua một chiếc container phế thải bị búa xích của Búa Tạ đập vỡ ngay bên cạnh. Bên trong chiếc container là những khối Quặng Chronon-C thô chưa qua tinh chế, đang phát ra thứ bức xạ tím đậm đặc cực kỳ độc hại.
Anh nhận ra không thể đấu hỏa lực với Phong. Anh phải dùng chính quặng phóng xạ thô xung quanh làm vũ khí tự nhiên.
Quốc dùng chút sức lực cuối cùng của tay phải, đạp mạnh vào chiếc container vỡ, khiến những khối quặng thô rơi vãi khắp sàn thép, tiếp xúc trực tiếp với dòng điện cao thế rò rỉ từ các đường dây bị đứt của quán rượu. Bức xạ tím lập tức bùng phát dữ dội, thiêu rụi các thiết bị điện tử tầm gần.
Đồng thời, Quốc kích hoạt sọ titan (Độ đồng bộ 25%), bộc phát năng lực "Bẻ cong tia bức xạ tối cục bộ". Anh tạo ra một trường lực lượng tử mini bọc quanh cơ thể mình và Vy trong vòng năm giây, bẻ cong toàn bộ các tia gamma phóng xạ và ánh sáng tím phát ra từ quặng thô, hướng chúng thẳng về phía đội cảnh vệ của Phong và lính của Răng Vàng.
Một bức tường ánh sáng tím rực rỡ, chói lòa bùng lên giữa quán rượu, làm mù hoàn toàn kính phân tích chiến thuật của Phong và mắt kính của các lính tuần tra.
"Mắt tôi! Chết tiệt, hệ thống quét bị quá tải rồi!" Tiếng la hét hỗn loạn vang lên trong màn sương tím phóng xạ.
"Vy... bệ phóng số 4... đi..." Quốc thều thào qua bộ đàm, anh dùng hết sức bình sinh, dùng bả vai phải và cánh tay trái tê dại ôm chặt lấy thùng chứa Model-X, cố gắng lê lết cơ thể qua một khe hở kỹ thuật nhỏ của vách container bị vỡ hướng ra hành lang ngoài.
Nhưng ngay khi anh vừa lách được nửa thân người qua khe hở, một tiếng nổ súng vang lên từ phía sau màn sương mù tím. Đại úy Phong, bắn bừa theo bản năng chiến thuật tầm xa, đã phóng ra một loạt đạn xung lực.
Một viên đạn xung lực sượt qua bả vai phải của Quốc.
*Xoẹt!*
Cơn đau rát bỏng như lửa đốt xé toác lớp áo bảo hộ bọc chì và găm thẳng vào da thịt anh. Quốc khuỵu xuống, suýt nữa đánh rơi thùng chứa. Nhưng điều kinh hoàng hơn cả cơn đau vật lý là thứ đang diễn ra tại vết thương. Dưới làn da bị rách, một luồng ánh sáng tím lam mờ nhạt—dấu vết rò rỉ của hạt Chronon và bức xạ tối từ thùng chứa của An—bắt đầu rò rỉ ra ngoài theo dòng máu đỏ sẫm.
Anh đã thoát khỏi quán rượu Chân Không, lẩn khuất vào bóng tối lạnh lẽo của hẻm kỹ thuật Cổng Nam. Nhưng vết thương rò rỉ phóng xạ tím trên vai anh đang để lại một vệt sáng vô hình trong không gian rỉ sét.
Sâu trong bóng tối của vành đai tiểu hành tinh bên ngoài trạm Sắt-9, thấu kính hồng ngoại của thợ săn tiền thưởng Kael khẽ xoay tròn, khóa chặt vào vệt sáng tím vừa xuất hiện trên máy quét phổ lượng tử của hắn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!