Giao dịch dưới bóng Vy
Ánh sáng từ họng súng shotgun của Răng Vàng không hề mang chút hơi ấm nào. Nó chỉ là một quầng sáng lạnh lẽo phản chiếu trên lớp kim loại rỉ sét của Chợ đen Cổng Nam.
Quốc đứng im lặng giữa vòng vây. Nửa thân người bên trái của anh vẫn tê dại hoàn toàn sau ca phẫu thuật dã chiến của Tiến sĩ Lâm. Cánh tay trái, được nâng đỡ bởi chiếc khung xương trợ lực cũ kỹ, đang gồng lên để giữ chặt lấy quai xách của Thùng nhiên liệu lượng tử Model-X nặng hai mươi kg. Tiếng mô-tơ điện mini của khung xương rít lên những âm thanh nghẹn ứ, đèn báo hiệu dung lượng pin trên khớp cổ tay nhấp nháy một màu đỏ nhạt đầy đe dọa. Chỉ còn mười phần trăm năng lượng. Nếu nguồn pin này cạn kiệt, cánh tay trái của anh sẽ sụp đổ, và chiếc thùng chứa ý thức của bé An sẽ rơi thẳng xuống nền thép lạnh giá của trạm Sắt-9.
Bên vai phải, vết thương rách sâu do mảnh thép vỡ cắt trúng bắt đầu throbbing dữ dội dưới lớp băng gạc chì. Máu đỏ sẫm pha lẫn những hạt hạt Chronon phát quang tím siêu nhỏ đang từ từ thấm qua lớp vải xám, tạo ra một cảm giác bỏng rát như có hàng vạn cây kim nung đỏ đang cắm vào da thịt. Khẩu súng xung điện từ EMP tự chế trong tay phải của anh giờ chỉ còn là một khối phế liệu vô dụng, cuộn dây đồng quấn quanh nòng súng đã bị cháy sém, bốc lên mùi nhựa khét lẹt sau phát bắn cự ly gần vào Trung úy Quang.
"Mày không còn súng để bắn nữa đâu, gã kỹ sư," Răng Vàng cười khùng khục, hàm răng bọc vàng thô của gã lấp lánh dưới ánh đèn neon đỏ rực của cổng chợ. Gã tiến lên một bước, họng súng shotgun xung lực hướng thẳng vào ngực Quốc. "Tao biết mày đang giữ cái gì. Một lõi năng lượng tối Chronon-C nguyên mẫu của Helios. Thứ đó trị giá ít nhất một trăm thanh Chronon tinh khiết trên thị trường chợ đen của hệ sao ngoài. Giao nó cho tao, và tao sẽ cân nhắc việc để mày giữ lại cái mạng tàn phế này để nhận thêm năm mươi thanh tiền thưởng từ tập đoàn."
Phía sau Răng Vàng, gã khổng lồ Búa Tạ khẽ nhấc chiếc búa tạ xích sắt nặng trịch lên khỏi mặt đất. Nửa cơ thể cơ khí rỉ sét của hắn phát ra tiếng kêu cọc cạch khô khốc. Hắn đang nhìn Quốc như nhìn một con mồi đã kiệt sức, chỉ chờ lệnh để đập nát hộp sọ của anh.
Quốc không trả lời. Bộ não của anh, dưới sự hỗ trợ của mảnh ghép sọ titan bên thái dương trái, đang hoạt động như một máy tính điều khiển lò phản ứng. Anh quét nhanh qua môi trường xung quanh. Chợ đen Cổng Nam lúc này ngập tràn trong màn sương bụi tím tĩnh điện. Những dãy container phế thải xếp chồng lên nhau tạo thành một mê lộ chật hẹp. Ngay bên cạnh anh là một đường ống xả thải của hệ thống làm mát thứ cấp, hơi nước amoniac áp lực cao đang rò rỉ khè khè qua một khớp nối lỏng.
Anh cần một lối thoát, và anh cần nó ngay lập tức.
Quốc vờ như khuỵu chân xuống, cơ thể run rẩy để đánh lừa sự cảnh giác của Răng Vàng. "Tôi... tôi không thể giữ nổi nữa..." anh thều thào, thả lỏng lực nâng của khung xương trợ lực khiến thùng chứa Model-X hạ sát xuống sàn thép, tạo ra một tiếng va chạm kim loại khô khốc.
"Đúng thế, ngoan ngoãn giao ra đi—" Răng Vàng cười đắc ý, họng súng hơi hạ xuống.
Chính trong khoảnh khắc gã trùm lơ là, Quốc dùng chân phải lành lặn đạp mạnh vào chiếc van xả khẩn cấp của đường ống amoniac ngay sát bên sườn.
*XÌÌÌÌÌ...*
Một luồng hơi nước amoniac đông lạnh áp lực cực cao phun trào dữ dội từ khớp nối bị vỡ, tạo ra một bức tường khói trắng xóa bốc mùi khai nồng nặc che khuất hoàn toàn tầm nhìn của nhóm tay sai.
"Chết tiệt! Bịt mũi lại!" Tiếng Răng Vàng ho sặc sụa vang lên trong màn sương trắng.
Quốc không chần chừ. Anh nghiến chặt răng chịu đựng cơn đau buốt dọc tủy sống, ép khung xương trợ lực tay trái nâng bổng thùng chứa Model-X lên, rồi lê lết cái chân trái tê dại lao thẳng vào bóng tối của hẻm kỹ thuật bên cạnh. Tiếng búa xích của Búa Tạ đập hụt xuống nền thép ngay phía sau lưng anh phát ra một tiếng *BOONG* khổng lồ, làm bắn tung tóe những tia lửa điện xanh lét vào vách container.
Anh chạy, hay đúng hơn là lôi kéo cơ thể tàn tạ của mình đi qua những lối đi hẹp của chợ đen. Mắt trái của anh, bị mù tạm thời do ảnh hưởng của xung EMP trước đó, chỉ còn nhìn thấy những mảng sáng tối chập chờn. Nhưng thính giác của anh vẫn cực kỳ nhạy bén. Anh nghe thấy tiếng bước chân kim loại nặng nề của Búa Tạ đang đuổi theo phía sau, tiếng la hét của lính Răng Vàng đang lục lọi các ngõ ngách.
Phía trước anh, một tấm biển hiệu neon màu xanh đỏ lập lòe hiện ra trong màn sương bụi tím: *Quán rượu Chân Không*.
Đây là rìa ngoài của trạm Sắt-9, nơi các phi công tự do và kẻ buôn lậu tụ tập để tìm kiếm các chuyến hàng lậu ra hệ sao ngoài. Quốc dùng hết sức bình sinh, dùng bả vai phải đẩy mạnh cánh cửa khí áp dày cộp của quán rượu, lách mình vào trong rồi để cánh cửa sập lại tự động, ngăn cách tạm thời tiếng ồn ào của cuộc truy đuổi bên ngoài.
Không khí bên trong quán rượu Chân Không đặc quánh mùi khói thuốc tổng hợp, mùi dầu mỡ máy và tiếng nhạc biên cảnh rè rè phát ra từ một loa phóng thanh cổ đại. Những gã thợ mỏ nhiễm xạ, những phi công vũ trụ với gương mặt hốc hác đang ngồi quanh những chiếc bàn thép rỉ sét. Sự xuất hiện của Quốc—một gã kỹ sư tàn tạ bám đầy máu và bụi kim loại, ôm một chiếc thùng chứa phát sáng tím—khiến vài gã buôn lậu liếc nhìn cảnh giác, nhưng không ai buồn đứng dậy. Ở vùng biên cảnh này, rắc rối của người khác là thứ tốt nhất nên tránh xa.
Quốc quét mắt nhanh qua căn phòng tối tăm. Mảnh sọ titan của anh khẽ ngứa ran, cảm nhận được một luồng từ trường dao động nhẹ phát ra từ góc sâu nhất của quán.
Ở đó, ngồi dưới bóng của một chiếc quạt thông gió rỉ sét, là một cô gái.
Cô khoảng hai mươi tám tuổi, dáng người cao gầy nhưng săn chắc bọc trong chiếc áo khoác da phi công bám đầy vết dầu mỡ xám xịt. Mái tóc bím gọn gàng để lộ gương mặt sắc sảo mang vẻ ngông cuồng, bất cần đời. Trên thắt lưng da của cô giắt một khẩu súng xung điện từ rỉ sét thế hệ cũ. Cô đang dán mắt vào ba màn hình slate hiển thị những dòng số đỏ rực của các khoản nợ quá hạn.
Vy. Nữ phi công tự do duy nhất trên trạm sở hữu con tàu vận tải *Sao Chổi* bọc chì dày—thiết bị duy nhất có khả năng thâm nhập vào vùng bão từ của tinh vân tối.
Quốc lê bước đến gần chiếc bàn của cô. Khung xương trợ lực trên tay trái của anh rít lên một tiếng *clack* khô khốc rồi tắt lịm hoàn toàn. Nguồn pin đã cạn kiệt. Cánh tay trái của anh sụp xuống do mất lực nâng, nhưng trước khi chiếc thùng chứa Model-X va chạm mạnh với sàn thép, Quốc đã kịp dùng cả thân người đè lên, đặt nhẹ nhàng chiếc thùng nặng hai mươi kg xuống bên cạnh chân Vy.
Chiếc thùng Model-X phát ra một luồng ánh sáng tím dịu nhẹ, nhấp nháy theo nhịp điệu của tần số 432Hz ổn định. Tiếng hum lượng tử siêu nhỏ của nó cộng hưởng với mảnh sọ titan của Quốc, truyền vào đầu anh tiếng thì thầm yếu ớt của An: "Bố... cứu con..."
Vy giật mình ngẩng đầu lên. Đôi mắt sắc lạnh của cô dán chặt vào gương mặt đầy sẹo và máu của Quốc, rồi hạ xuống nhìn chiếc thùng chứa phát sáng dưới chân. Ngay lập tức, cô nhận ra gương mặt anh trên màn hình holographic công cộng của quán rượu đang nhấp nháy lệnh truy nã đỏ của Helios.
"Biến đi chỗ khác, gã điên," Vy rít lên qua kẽ răng, tay cô đặt nhanh lên báng súng xung điện trên thắt lưng. "Tôi không muốn dính dáng đến một tội phạm truy nã đỏ cấp liên bang. Đầu của anh đáng giá năm mươi thanh Chronon, và tôi không muốn con tàu của mình bị Phong tịch thu làm sắt vụn."
"Tôi cần tàu của cô," Quốc nói, giọng anh khàn đặc, mỗi lời nói ra đều mang theo vị máu tanh nồng. Anh ngồi sụp xuống chiếc ghế đối diện, không màng đến họng súng của Vy đang ngầm chỉa dưới gầm bàn. "Tôi cần con tàu *Sao Chổi*. Chỉ có lá chắn phóng xạ bọc chì của nó mới có thể đưa chúng ta vượt qua Bức Tường Lửa Điện Từ."
"Anh đùa tôi à?" Vy cười lạnh, ánh mắt cô đầy vẻ mỉa mai. "Tàu của tôi đang bị khóa cảng vì nợ nhiên liệu của Răng Vàng. Tôi đang drown trong nợ nần, và anh nghĩ tôi sẽ mạo hiểm cả mạng sống để chở một kẻ đào tẩu không có lấy một xu dính túi?"
Quốc vươn bàn tay phải lành lặn vào túi áo bảo hộ bọc chì. Anh rút ra một mảnh hợp kim titan phế thải nhỏ, bề mặt xước xát đầy những vết khắc sâu bằng đầu mỏ hàn. Anh đặt mảnh titan lên bàn, đẩy nhẹ về phía Vy.
"Đây là cái gì?" Vy nhíu mày, không chạm vào mảnh kim loại.
"Công thức tinh chế Chronon-C hiệu suất cao của gia đình tôi," Quốc nói, ánh mắt anh dán chặt vào cô qua chiếc kính bảo hộ màu vàng sậm. "Nó có thể tăng hiệu suất năng lượng của động cơ plasma lên ba trăm phần trăm, đồng thời giảm lượng quặng thô tiêu thụ xuống một nửa. Với công thức này, cô có thể tự tinh chế nhiên liệu từ phế liệu lượng tử, xóa sạch mọi khoản nợ của Răng Vàng trong vòng một tháng."
Vy khẽ khịt mũi, cô vươn những ngón tay thon dài nhặt mảnh titan lên, lật qua lật lại dưới ánh đèn neon đỏ. "Biên cảnh này đầy rẫy những kẻ bán công thức giả, gã kỹ sư. Tôi không phải là một đứa trẻ mới vào nghề để bị lừa bằng vài ký tự khắc thô sơ này."
Quốc không giải thích bằng lời. Anh im lặng rút chiếc mỏ lết lực lượng tử giắt bên hông ra. Ngón tay anh lướt nhanh trên núm xoay cơ học, tinh chỉnh tần số từ trường của mỏ lết để khớp hoàn hảo với các thông số của phương trình khắc trên mảnh titan. Anh đặt ngàm kẹp của mỏ lết vào một chiếc đai ốc hợp kim titan chịu lực dày ba centimet đang bắt chặt chân bàn thép của quán rượu.
Anh không hề dùng lực cơ bắp. Chỉ với một cú xoay nhẹ của cổ tay phải đang run rẩy, chiếc mỏ lết phát ra một luồng sáng tím siêu nhỏ.
*Rắc...*
Chiếc đai ốc hợp kim titan bất hoại vốn dùng để chịu lực nén hàng tấn của trạm không gian bỗng chốc mềm ra như đất sét nóng, uốn cong hoàn hảo theo vòng xoay của mỏ lết mà không hề phát ra một tiếng động hay tỏa nhiệt lượng quá tải.
Vy nín thở. Đôi mắt cô mở to kinh ngạc. Là một phi công và thợ máy lão luyện, cô hiểu rõ điều này có nghĩa là gì. Quốc đã bẻ cong cấu trúc mạng tinh thể của hợp kim titan bằng cách đồng bộ hóa năng lượng tối ở mức hiệu suất tuyệt đối—điều mà chỉ có các lò phản ứng quân sự cấp cao của Helios mới làm được.
"Công thức này... là thật," Vy lầm bầm, giọng cô mất đi vẻ ngạo nghễ ban đầu. Cô siết chặt mảnh titan trong lòng bàn tay, ánh mắt đấu tranh dữ dội giữa lòng tham và nỗi sợ hãi. "Nhưng rủi ro quá lớn. Hạm đội tuần tra của Phong đã phong tỏa toàn bộ không phận Sắt-9. Ngay khi động cơ của tôi khởi động, radar của trạm sẽ khóa mục tiêu chúng ta."
Quốc nhìn thẳng vào đôi mắt đang dao động của cô. Anh chậm rãi tháo chiếc kính bảo hộ màu vàng sậm ra, để lộ nửa khuôn mặt bên trái đầy những vết sẹo mổ chằng chịt và mảnh sọ titan đang phát xạ ánh sáng xanh lam mờ nhạt dọc theo thùy thái dương.
"Cô không nhớ tôi sao, Vy?" Quốc hỏi, giọng anh trầm xuống, mang theo một nỗi u uất sâu thẳm của mười năm trước.
Vy khựng lại. Cô nhìn chằm chằm vào mảnh sọ titan phát sáng xanh, rồi nhìn xuống vết sẹo mổ dài trên đầu anh. Ký ức của mười năm trước—những ngày đông lạnh giá nhất của Sector-B, khi con tàu vận tải cũ kỹ *Phương Đông* của gia đình cô bị hỏng lò sưởi từ trường giữa khoảng không chân không và cả nhà cô đang chuẩn bị đóng băng đến chết—bỗng chốc ùa về như một cơn bão.
Khi đó, một kỹ sư trẻ tuổi, lầm lì, người vừa sống sót sau vụ nổ lò phản ứng với mảnh sọ titan cấy ghép lậu trên đầu, đã âm thầm lẻn vào phân khu hạn chế. Gã đã mạo hiểm mạng sống để sửa chữa bộ điều biến từ trường cho tàu của gia đình cô dưới làn quét radar của tập đoàn, cứu sống cả nhà cô mà không hề để lại danh tính.
"Là... anh?" Vy thốt lên, giọng cô run rẩy. Khẩu súng xung điện dưới gầm bàn từ từ hạ xuống hoàn toàn. "Gã kỹ sư câm lặng mười năm trước... người đã cứu mạng cha mẹ tôi..."
"Món nợ mười năm trước, tôi chưa từng yêu cầu gia đình cô phải trả," Quốc nói, anh đặt bàn tay phải bám đầy máu và dầu máy lên chiếc thùng chứa Model-X. "Nhưng hôm nay, tôi cầu xin cô. Hãy giúp tôi đưa con gái tôi ra khỏi địa ngục này. Ý thức của cô bé đang bị giam cầm trong dòng vật chất tối của tập đoàn. Nếu không đưa cô bé đến nơi an toàn, họ sẽ thanh lọc và xóa sổ cô bé vĩnh viễn."
Sự im lặng bao trùm lấy chiếc bàn trong góc tối. Tiếng quạt thông gió rít lên đều đặn như nhịp thở của một thực thể khổng lồ đang hấp hối. Vy nhìn Quốc, nhìn vết thương đang rỉ máu trên vai anh, rồi nhìn đốm sáng lượng tử tím dịu của An đang nhấp nháy yếu ớt qua lớp vỏ chì dày.
Cô biết, nếu đồng ý, cô sẽ trở thành tội phạm truy nã đỏ, con tàu *Sao Chổi* của cô sẽ bị săn lùng khắp dải ngân hà. Nhưng cô cũng biết, nếu không có gã kỹ sư này mười năm trước, cô đã không tồn tại để đứng đây ngày hôm nay. Trái tim thực dụng, ngông cuồng của nữ phi công tự do cuối cùng đã bị bẻ gãy bởi món nợ ân tình quá khứ.
"Được rồi," Vy thở dài, cô nhét mảnh titan vào túi áo khoác da, ánh mắt trở lại vẻ kiên định, sắc sảo. "Tôi sẽ lái tàu đưa anh đi. Nhưng tôi có một điều kiện."
"Cô cứ nói," Quốc gật đầu.
"Con tàu *Sao Chổi* đang đỗ tại Bệ phóng số 4 (Bệ phóng tự do). Hệ thống radar phòng thủ của trạm đang quét rất gắt gao khu vực đó. Tôi phải quay lại tàu ngay bây giờ để cùng AI Mika nạp nhiên liệu hydro lỏng và chuẩn bị cho động cơ đẩy khẩn cấp. Tôi không thể mang theo chiếc thùng chứa hai mươi kg này đi cùng vì sẽ làm lộ vị trí quét nhiệt."
Vy ghé sát tai Quốc, giọng cô thì thầm cực nhỏ: "Anh phải tự mình mang chiếc thùng chứa này vượt qua chốt chặn Cổng Nam của Răng Vàng và lính tuần tra, bốc xếp nó lên tàu trước khi bình minh lên. Nếu anh không đến kịp trước khi tiếng còi báo động ca sáng vang lên, tôi sẽ cất cánh mà không có anh."
Quốc siết chặt nắm tay phải. Khung xương trợ lực trên tay trái của anh vẫn im lìm do cạn kiệt pin, nghĩa là anh sẽ phải dùng chính sức lực cơ bắp tàn tạ của mình để vác chiếc thùng chứa nặng nề đó đi qua bãi chiến trường.
"Tôi sẽ đến đúng giờ," Quốc kiên định nói.
Chưa kịp để Vy đứng dậy, một tiếng động cơ học khổng lồ vang lên từ phía cửa quán rượu Chân Không. Cánh cửa khí áp dày cộp bị một lực vật lý cực mạnh đập mạnh từ bên ngoài, làm rung chuyển cả vách thép của quán.
Ánh đèn neon màu xanh đỏ trong quán rượu đột ngột chập chờn rồi chuyển sang màu đỏ rực của hệ thống cảnh báo khẩn cấp nội bộ. Tiếng xích sắt nặng nề kéo lê trên nền thép phát ra những tiếng rít ghê rợn ngay ngoài lối vào.
Bóng ma của gã khổng lồ Búa Tạ và băng đảng Răng Vàng đã bao vây hoàn toàn lối ra duy nhất của quán rượu Chân Không.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!