Cuộc lùng sục tàn bạo
Cánh cửa container rỉ sét của phòng mạch dã chiến rung lên bần bật dưới những cú đập thô bạo từ báng súng của lính tuần tra. Tiếng rít rợn người của máy quét nhiệt cầm tay ngoài hẻm dội qua vách thép mỏng, nghe như tiếng móng vuốt của một loài dã thú kim loại đang cào cấu tìm đường vào.
Trong khoang chứa chật hẹp, mùi cồn tổng hợp nồng nặc trộn lẫn với mùi hydro lỏng bốc hơi lạnh toát. Quốc nằm trên giường bệnh, nửa thân người bên trái tê dại hoàn toàn. Di chứng từ cơn co thắt tủy sống sau ca phẫu thuật xả nhiệt khẩn cấp của Tiến sĩ Lâm khiến cơ thể anh như một khối chì rỉ sét, nặng nề và bất động. Nhưng thính giác của anh—được cường hóa bởi mảnh ghép sọ titan bên thái dương trái—đang hoạt động ở công suất tối đa.
Anh nghe thấy tiếng xì xào của lính cảnh vệ, tiếng tạch tạch của roi điện lượng tử, và đặc biệt là tiếng đập thình thịch của trái tim mình.
Ngay bên cạnh, đốm sáng lượng tử màu tím dịu của bé An bên trong thùng nhiên liệu Model-X vẫn nhấp nháy đều đặn ở tần số 432Hz. Tiếng thì thầm qua bộ đàm sóng ngắn cổ đại vẫn văng vẳng bên tai anh, nhỏ bé nhưng rõ ràng: "Bố ơi... con lạnh..."
"Quốc, cậu không được cử động!" Tiến sĩ Lâm rít qua kẽ răng, bàn tay ông đè chặt lên bả vai phải đang rỉ máu của Quốc. "Mũi tiêm ức chế tủy sống vừa mới ngấm. Nếu cậu gượng dậy bây giờ, các khớp nối titan sẽ cào nát các bó cơ chưa kịp thích nghi."
"Họ đang đến gần," Quốc thều thào, giọng khản đặc như có cát nghẹn trong cổ họng. "Nếu họ quét trúng thùng chứa của An... Lâm, ông biết họ sẽ làm gì với cô bé mà."
Thảo, nữ y sĩ chợ đen, run rẩy cầm chiếc máy quét sinh học đã tắt nguồn. Cô nhìn ra khe hở của cửa container, gương mặt xám ngoét dưới ánh đèn neon chập chờn: "Trung úy Quang... là gã mắt một mí tàn bạo đó. Gã đang dẫn đội tuần tra lục soát từng ngóc ngách của Vành Đai Rỉ Sét. Họ đã lôi anh Thành ra giữa quảng trường rồi."
Thành. Người thợ hàn đường ống nhiễm xạ nặng, người đã nhận những liều thuốc ức chế phóng xạ từ Quốc suốt nửa năm qua để duy trì mạng sống tàn tạ.
Quốc nghiến chặt răng đến mức vị máu tanh nồng tràn ra khóe môi. Anh không thể nằm đây chờ chết, càng không thể để những người đã cưu mang mình bị nghiền nát dưới gót ủng của tập đoàn Helios. Sự lầm lì, cô độc mười năm qua của gã kỹ sư lò phản ứng ca đêm bỗng chốc bị thiêu rụi bởi một ngọn lửa phẫn nộ âm ỉ. Anh nhìn xuống cánh tay trái bất động, rồi nhìn sang góc phòng mạch, nơi đặt chiếc khung xương trợ lực tay trái cũ kỹ mà Thảo vừa lắp ráp từ phế liệu.
"Thảo... giúp tôi đeo khung xương vào," Quốc ra lệnh, ánh mắt kiên định đến đáng sợ.
"Nhưng Quốc—" Lâm định can ngăn.
"Lâm, ông đã cứu tôi hai lần. Lần này, hãy để tôi tự giải quyết."
Thảo cắn môi, nhanh chóng nhặt chiếc khung kim loại bọc chì, kẹp dọc theo cánh tay trái của Quốc. Khi chốt khóa cơ học sập xuống ở cổ tay, Quốc nhấn nút kích hoạt cơ học.
*Whirrrrr...*
Tiếng mô-tơ điện mini rít lên khe khẽ. Khung xương trợ lực ép chặt vào các thớ cơ tê liệt, cưỡng bức cánh tay trái của anh cử động theo ý nghĩ. Quốc gồng mình chịu đựng cơn đau buốt thấu xương khi dòng điện kích thích chạy dọc tủy sống. Anh gượng dậy, lê lết cơ thể bước xuống giường.
Ánh mắt anh quét nhanh qua các kệ hàng phế liệu trong container của Lâm. Là một kỹ sư trưởng lò phản ứng, bộ não của Quốc hoạt động như một sơ đồ mạch điện. Anh cần một vũ khí. Một thứ có thể làm tê liệt hệ thống giáp bọc thép của lính tuần tra trong không gian hẹp mà không gây ra tiếng nổ lớn làm sập hầm.
Quốc vươn tay phải lành lặn, nhặt lấy một lõi tuabin hỏng của lò phản ứng số 9 nằm trong góc. Anh dùng tay trái được trợ lực giữ chặt lõi thép, tay phải nhanh chóng quấn các sợi dây đồng phế thải xung quanh cuộn từ trường của tuabin. Anh đấu nối đầu dây với một viên pin Plasma-Cell đã cạn kiệt một nửa, tạo ra một tụ điện thô sơ nhưng có khả năng phóng điện tích cực đại.
Chỉ trong vòng chưa đầy mười phút, dưới sự kinh ngạc của Lâm và Thảo, một khẩu súng xung điện từ EMP tự chế đã hình thành trên tay Quốc. Nó thô kệch, chằng chịt dây nhợ và băng keo cách điện, nhưng phần nòng súng bọc đồng phát ra những tiếng vo ve điện tích đầy nguy hiểm. Anh cũng không quên chế tạo một bẫy từ trường thô sơ từ hai khối nam châm vỡ và một rơ-le điện cũ, giắt chặt vào thắt lưng bảo hộ.
"Tôi sẽ dụ họ đi," Quốc nói, tay trái bế chặt thùng Model-X nặng 20kg vào lồng ngực bọc chì, tay phải siết chặt khẩu súng EMP tự chế. "Lâm, Thảo, hãy đóng chặt cửa lại."
***
Giữa quảng trường nhỏ của Vành Đai Rỉ Sét, ánh sáng từ những chiếc đèn pha công suất cao trên xe tuần tra của Helios quét qua những dãy container rỉ sét, biến màn sương bụi tím lơ lửng thành một bãi chiến trường lấp lánh thứ ánh sáng chết chóc.
Trung úy Quang đứng đó, bộ quân phục an ninh Helios xộc xệch bám đầy bụi than. Gã cầm chiếc roi điện lượng tử, những tia lửa xanh lét nổ lép bép trên đầu roi, chiếu rọi gương mặt gầy gò với đôi mắt một mí gian xảo.
Dưới chân gã, Thành đang quỳ rạp trên nền thép rỉ sét. Cơ thể gã thợ hàn gầy trơ xương co giật liên hồi sau mỗi cú quất roi của Quang. Những vết bỏng phóng xạ tím loang lổ trên da Thành rách miệng, rỉ ra thứ dịch lỏng sẫm màu.
"Nói! Gã kỹ sư lò phản ứng ca đêm đang trốn ở đâu?" Quang rít lên, vung roi điện quất mạnh vào bả vai Thành. *Chát!* Một luồng điện cao thế phóng ra, khiến Thành thét lên đau đớn, bọt mép trào ra ngoài chiếc mặt nạ phòng độc cũ kỹ.
"Tôi... tôi không biết..." Thành thều thào, giọng nói đứt quãng qua bộ lọc đã quá hạn sử dụng. "Tôi chỉ là... thợ hàn..."
"Mày đang nói dối!" Quang giẫm gót ủng bọc thép lên bàn tay trái đầy sẹo bỏng của Thành, nghiến mạnh. "Thiết bị quét nhiệt của tao đã phát hiện vết máu rò rỉ phóng xạ của gã ngay lối vào khu vực này. Tụi thợ mỏ chúng mày đã giấu gã. Nếu không khai ra, tao sẽ cho phong tỏa toàn bộ dưỡng khí của Sector-C này. Cho tất cả chúng mày chết ngạt trong vòng ba tiếng!"
Xung quanh quảng trường, hàng trăm công nhân nghèo khổ đứng trong bóng tối của các hẻm container. Họ siết chặt những chiếc búa máy, những thanh sắt rỉ sét, đôi mắt ngập tràn căm hờn nhưng không ai dám bước lên trước họng súng liên thanh của tiểu đội cảnh vệ bọc giáp chrome bóng loáng.
Bảo, đội trưởng đội bảo trì lò phản ứng dưới quyền Quốc, đứng nấp sau một container phế liệu. Bàn tay to khỏe bám đầy bụi titan của anh đang siết chặt một thanh thép chịu lực. Anh nhìn Thành đang bị tra tấn, răng nghiến chặt đến bật máu.
"Chúng ta phải làm gì đó, anh Bảo," một công nhân trẻ thì thầm, giọng run rẩy. "Họ sẽ giết anh Thành mất."
"Đợi đã," Bảo ra hiệu, mắt dán chặt vào bóng tối phía đối diện. Anh biết, nếu bộc phát bạo lực lúc này, lính của Quang sẽ xả súng thảm sát cả khu ổ chuột.
Đột ngột, một bóng đen cao gầy, bước đi khập khiễng nhưng kiên định bước ra từ lối thông gió ngầm phía sau quảng trường. Khung xương trợ lực trên tay trái của gã phát ra tiếng *whir* nhỏ trong không gian ồn ào.
Là Quốc.
Anh ôm chiếc thùng Model-X phát sáng tím dịu bằng cánh tay trái cứng đờ, tay phải nâng khẩu súng EMP tự chế hướng thẳng về phía bảng điều khiển lưới điện chính của quảng trường.
Quốc không nói một lời. Anh nhắm thẳng vào hộp rơ-le cao thế lộ ra trên vách container gần đó.
*Tạch!*
Quốc bóp cò khẩu súng EMP tự chế tầm gần. Một luồng xung kích điện từ màu xanh lam, đặc quánh phóng ra từ nòng súng bọc đồng. Luồng điện không nhắm vào lính tuần tra, mà găm thẳng vào hộp rơ-le lưới điện.
*ĐOÀNG!*
Một tiếng nổ chói tai vang lên kèm theo những tia lửa điện bắn tung tóe. Hệ thống chiếu sáng công suất cao của quảng trường phụt tắt ngay lập tức. Toàn bộ khu vực rơi vào bóng tối dày đặc của màn sương bụi tím.
"Báo động! Địch tấn công!" Quang hét lớn, gã lùi lại phía sau xe tuần tra, chiếc roi điện lượng tử vung lên phòng thủ.
Lính cảnh vệ nhanh chóng gạt kính bảo hộ xuống, kích hoạt chế độ nhìn đêm hồng ngoại. Nhưng Quốc đã lường trước điều này.
"Bảo! Ngay bây giờ!" Quốc hét lớn.
Nhận được tín hiệu, Bảo vung thanh thép, hét lên một tiếng sấm sét: "Anh em! Ném phế liệu vào đường dây điện!"
Hàng chục thợ mỏ từ trong bóng tối đồng loạt ném các thanh sắt rác, dây đồng phế thải vào đường dây điện cao thế trần trên đầu quảng trường.
*XÈÈÈÈ... XOẸT!*
Sự tiếp xúc của hàng loạt kim loại rác tạo ra một vụ đoản mạch khổng lồ vĩ mô. Những luồng điện cao thế phóng ra liên tục, tạo thành những quầng sáng lóa mắt chói lòa trong đêm tối. Luồng ánh sáng cực mạnh và xung điện từ thứ cấp lập tức làm quá tải hệ thống kính nhìn đêm hồng ngoại của lính tuần tra.
"Aaaa! Mắt tôi!" Nhiều lính cảnh vệ hét lên đau đớn, vội vàng giật chiếc kính bảo hộ đang bị chập mạch cháy khét ra khỏi mặt.
Trong sự hỗn loạn đó, Quang điên cuồng vung roi điện, nổ súng bắn bừa bãi vào bóng tối: "Bắn! Tiêu diệt tất cả cho tao!"
Quốc định dùng súng EMP tự chế bắn hỏng chiếc xe tuần tra để triệt tiêu nguồn sáng dự phòng, nhưng khoảng cách hơn ba mươi mét là quá xa đối với khẩu súng tự chế thô sơ. Luồng điện phóng ra bị phân tán hoàn toàn vào màn sương bụi tĩnh điện, biến mất vô hại trong không khí rỉ sét.
"Chết tiệt!" Quốc lầm bầm. Anh biết mình chỉ có một cơ hội cận chiến.
Lê lết thân hình tê liệt nửa người, Quốc dùng khung xương trợ lực tay trái ôm chặt thùng Model-X, áp sát về phía xe tuần tra từ góc khuất radar. Anh luồn tay vào thắt lưng, rút bộ bẫy từ trường thô sơ ra, ném mạnh xuống gầm xe tuần tra của Quang.
*Cạch!*
Bộ bẫy từ trường kích hoạt, tạo ra một vùng từ lực biến thiên cực mạnh làm chập mạch hệ thống cảm biến chuyển động của chiếc xe. Chiếc xe tuần tra rú lên những tiếng còi báo động chói tai rồi tắt lịm động cơ.
Quang nghe tiếng động dưới gầm xe, gã xoay người lại, phát hiện bóng dáng Quốc đang khập khiễng di chuyển trong màn sương bụi tím.
"Là mày! Gã kỹ sư phản tặc!" Quang gầm lên, gã vung chiếc roi điện lượng tử, lao thẳng về phía Quốc. Roi điện xé rách không khí, phóng ra những tia lửa xanh lét nhắm thẳng vào thái dương trái—nơi gắn mảnh sọ titan của Quốc.
Quốc không né tránh. Anh biết mình không đủ cơ động để lách né. Anh nâng cánh tay phải bọc súng EMP tự chế lên, nhắm thẳng vào phần giáp nẹp chân exoskeleton bọc chrome của Quang ở khoảng cách chưa đầy ba mét.
*BÙM!*
Khẩu súng EMP tự chế phóng ra luồng điện tích cuối cùng ở cự ly cực gần. Luồng xung kích điện từ mạnh đến mức làm nứt toác cả lớp băng keo cách điện trên thân súng, giật ngược lại khiến cánh tay phải của Quốc tê dại.
Nhưng hiệu quả của nó là tuyệt đối.
Luồng điện găm thẳng vào bộ điều khiển trung tâm của giáp nẹp chân của Quang. Những tiếng nổ lốp bốp vang lên bên trong các khớp nối thủy lực. Bộ giáp exoskeleton bọc chrome của gã lập tức bị khóa cứng khớp cơ khí.
"Áaaa! Chân của tao!" Quang thét lên đau đớn khi bộ giáp co rút đột ngột, bẻ gãy một phần khớp mắt cá chân của gã. Gã khụy xuống sàn thép rỉ sét, chiếc roi điện lượng tử rơi khỏi tay, xoay tròn trên mặt đất.
Trong bóng tối hỗn loạn, Bảo và đội công nhân nhanh chóng lao ra, bế thốc Thành đang bất tỉnh vào sâu trong các hẻm container tối tăm để che giấu.
Quốc nhìn Quang đang quằn quại dưới đất, anh biết mình không thể nán lại lâu hơn. Pin dự phòng của bộ bẫy từ trường đã cạn kiệt hoàn toàn, hệ thống điện của quảng trường chuẩn bị tự động khôi phục lại.
Anh dùng khung xương trợ lực tay trái ôm chặt thùng chứa Model-X của An vào ngực. Anh nâng khẩu súng EMP đã cháy sém lên, bắn phát súng rỗng cuối cùng vào không trung để tạo ra vệt sáng tím dẫn dụ lực lượng tuần tra còn lại chạy theo hướng ngược lại—hướng về phía Chợ đen Cổng Nam.
"Đuổi theo gã! Gã chạy về hướng Cổng Nam rồi!" Tiếng lính cảnh vệ hét lên phía sau khi ánh đèn quảng trường bắt đầu lập lòe sáng lại.
Quốc khập khiễng chạy vào bóng tối của hẻm kỹ thuật dẫn ra Cổng Nam. Vết thương bả vai phải rỉ máu ướt đẫm lớp băng gạc chì, đau nhói lên sau mỗi bước chạy. Anh thở dốc qua chiếc mặt nạ lọc độc, nghe thấy tiếng còi báo động đỏ vang lên toàn trạm Sắt-9:
"Cảnh báo! Đối tượng truy nã đỏ Quốc đang lẩn trốn tại Sector-C. Treo thưởng 50 thanh Chronon-C tinh chế cho bất kỳ ai cung cấp thông tin hoặc bắt giữ!"
Phía trước anh, ánh sáng neon đỏ rực của Chợ đen Cổng Nam hiện lên trong màn sương bụi tím. Nhưng khi Quốc vừa bước chân vào bóng tối dưới mái vòm thép rỉ sét của cổng chợ, bước chân anh đột ngột khựng lại.
Từ trong những góc tối của các container phế thải, hàng chục bóng người từ từ bước ra, chặn đứng mọi lối thoát của anh.
Họ không mặc quân phục của Helios. Họ khoác những chiếc áo choàng da sờn rách, cơ thể chằng chịt những mảng cấy ghép kim loại thô kệch, rỉ sét, và đặc biệt, làn da của họ loang lổ những vết sẹo sắt bọc chì đặc trưng của thế giới ngầm.
Một gã đàn ông trung niên mập mạp bước ra từ giữa đám đông. Gã cười lộ ra hàm răng bọc vàng thô, đôi mắt híp lại đầy vẻ tham lam khi nhìn chằm chằm vào chiếc thùng Model-X phát sáng tím dịu trên tay Quốc.
"Chào gã kỹ sư đáng giá 50 thanh Chronon," gã cười khùng khục, tay quay quay khẩu shotgun xung lực thô sơ. "Mày đi đâu mà vội vã thế?"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!