Nhạc nềnFirmament3

Trú ẩn nơi rỉ sét

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tíc... tíc... tíc...


Luồng ánh sáng xanh lục từ quả lựu đạn xung từ rít lên trong không gian hẹp của đường ống thông gió Sector-C. Tiếng đếm ngược của thần chết chỉ còn tính bằng mili-giây. Quốc nhìn chằm chằm vào khối kim loại hình cầu đang nằm ngay trước mũi giày bảo hộ của mình. Trong khoảnh khắc ấy, đại não anh hoạt động với tốc độ của một máy chủ lượng tử bị quá tải. Anh biết rõ, nếu luồng xung điện từ kia bùng phát, nó không chỉ nung chảy toàn bộ các vi mạch trên mảnh ghép sọ titan bên thái dương trái của anh, mà còn dập tắt vĩnh viễn hệ thống sưởi ấm từ trường bảo vệ ý thức của bé An bên trong thùng nhiên liệu lượng tử Model-X.


Một người cha đã mất con một lần sẽ không bao giờ để mất cô bé lần thứ hai.


Quốc nghiến răng, dồn toàn bộ sức lực vào cánh tay phải còn lành lặn. Anh vung chiếc mỏ lết lực lượng tử—công cụ đa năng duy nhất của mình—móc chặt lấy ngàm kẹp vào chốt gài của quả lựu đạn. Với một cú hất cổ tay đầy chuẩn xác của một thợ cơ khí lão luyện, anh gạt mạnh quả lựu đạn rơi thẳng xuống khe nứt rỉ sét của đường ống dẫn nước thải ngay phía dưới.


*BÙM!*


Một luồng xung kích màu xanh lam rực rỡ bùng phát dưới khe sâu. Tiếng nổ không lớn, nhưng sóng điện từ EMP quét qua như một cơn bão vô hình. Dù đã đẩy quả lựu đạn đi xa, luồng xung điện vẫn sượt qua vách thép, dội thẳng vào mảnh sọ titan của Quốc.


"Cảnh báo! Xung điện từ EMP cực đại tác động trực tiếp! Mạch tản nhiệt bị tê liệt! Nhiệt độ sọ đạt 44.9°C! Ngưỡng quá tải cực hạn!" Giọng nói máy móc của trợ lý ảo Tí Hon rít lên điên cuồng trong thính giác trước khi màn hình võng mạc mắt trái của anh vỡ vụn thành những mảng nhiễu sọc trắng xóa.


Quốc thét lên một tiếng câm lặng trong họng. Cơn đau buốt thấu xương tủy từ thùy thái dương trái phóng xuống dọc tủy sống, khiến toàn bộ cơ thể anh co rút lại. Mắt trái của anh hoàn toàn mất đi thị lực, chỉ còn lại một màu đỏ ngầu của máu xuất huyết kết mạc. Anh khụy xuống, hai tay vẫn ôm chặt lấy thùng Model-X nặng hai mươi kg vào lồng ngực bọc chì.


Trong bóng tối chập chờn của ý thức, Quốc chỉ còn nghe thấy tiếng thì thầm 432Hz yếu ớt của An phát ra từ thùng chứa: "Bố ơi... cứu con..."


Sợi dây mỏ neo tinh thần duy nhất đó đã kéo anh bò đi. Anh lết bằng một tay và hai đầu gối, kéo lê thân thể tàn tạ qua những mét cuối cùng của đường ống thông gió rỉ sét, trước khi rơi tự do từ cửa xả áp suất xuống một bãi rác thải y tế ngập tràn bụi quặng tím của Vành Đai Rỉ Sét.


***


Vành Đai Rỉ Sét là vùng đáy của trạm không gian Sắt-9, nơi cư trú của hàng vạn thợ mỏ biên cảnh bị bóc lột sức lao động đến kiệt quệ. Ở đây, không có những vòm kính sang trọng giàu oxy của giới thượng lưu Helios, chỉ có những dãy container rỉ sét chắp vá chồng chất lên nhau dưới ánh đèn neon mờ ảo, lập lòe. Bầu không khí ngập tràn thứ bụi quặng tím lơ lửng, thứ bụi độc hại tàn phá phổi của bất kỳ ai không có tiền mua mặt nạ lọc độc quân dụng.


Khi Quốc rơi xuống đống phế thải y tế, sọ titan của anh đã nóng đỏ đến mức bốc hơi nước tím khét lẹt. Tiếng rít điện tử từ đầu anh phát ra thu hút sự chú ý của hai bóng người đang tuần tra ngầm trong bóng tối.


"Có kẻ rơi từ ống xả!" Một giọng nói khàn khàn vang lên.


Một chiếc gậy thép gõ cộc cộc xuống sàn kim loại rỉ sét. Đó là Trưởng lão Tạ, thủ lĩnh tinh thần của Vành Đai Rỉ Sét. Cụ già còng lưng, quấn chiếc khăn len xám đầy bụi, bước đến gần Quốc. Đi sau cụ là Thảo, nữ y sĩ chợ đen của khu ổ chuột.


Khi ánh sáng mờ từ chiếc đèn pin của Thảo chiếu lên gương mặt Quốc, cô kinh hoàng thét nhẹ: "Là Quốc! Kỹ sư ca đêm của lò số 9! Sọ titan của anh ấy đang nung chảy!"


Trưởng lão Tạ nhìn vào vết sẹo mổ dài phát quang xanh lam dữ dội bên thái dương trái của Quốc, rồi nhìn xuống chiếc thùng Model-X bọc chì mà Quốc vẫn ôm khư khư ngay cả khi bất tỉnh. Cụ biết gã kỹ sư này. Quốc là người duy nhất ở lò phản ứng ca đêm thường xuyên lén lút tuồn các liều thuốc ức chế phóng xạ dư thừa cho dân nghèo khu ổ chuột.


"Gã đã cứu con em chúng ta," Trưởng lão Tạ nói, giọng nói khàn khàn nhưng uy nghiêm đầy quyết đoán. "Chúng ta không thể để người của Helios bắt được gã. Thảo, đưa gã vào container của Lâm ngay lập tức! Tôi sẽ cho người tạo các đám đông bạo động giả ở phía cổng Nam để đánh lạc hướng đội tuần tra của Trung úy Quang."


***


Phòng mạch Tiến sĩ Lâm thực chất là một container phế thải quân sự cải tiến, nằm khuất sau bãi rác thải y tế của Sector-C. Không gian bên trong chật hẹp, ngập tràn mùi cồn tổng hợp và mùi đồng rỉ sét từ các thiết bị y tế cũ kỹ.


Tiến sĩ Lâm—cựu bác sĩ quân y của Helios, người đã tự tay cấy ghép mảnh sọ titan cho Quốc mười năm trước để cứu mạng anh—đang đứng chờ sẵn. Gương mặt ông gầy gò, muối tiêu, đôi mắt sắc lạnh sau thấu kính áp tròng phân tích sinh học hiện rõ sự nghiêm trọng khi nhìn thấy Quốc được khênh vào.


"Nhanh lên! Đặt gã lên bàn mổ bọc chì!" Lâm ra lệnh, giọng nói dứt khoát. "Thảo, đo chỉ số nhiễm xạ của gã ngay!"


Thảo nhanh chóng cầm máy quét sinh học quét dọc cơ thể Quốc. Chiếc máy phát ra những tiếng bíp bíp dồn dập: "Cảnh báo! Nồng độ phóng xạ cơ thể đạt mức 25 mSv! Tế bào da xuất hiện các vết bỏng phóng xạ màu tím nhạt!"


"25 mSv... Gã điên này vừa tắm trong buồng đốt vật chất tối à?" Lâm lầm bầm, tay ông nhanh chóng đeo găng tay cao su sinh học. Ông đặt tay lên thái dương trái của Quốc và rụt lại ngay lập tức. "Nhiệt độ sọ của gã đã đạt mức 44.9°C. Chỉ còn không đầy một phần mười độ nữa là chạm ngưỡng quá tải cực hạn 45 độ C. Protein não bộ của gã sẽ đông tụ lại như đậu phụ. Chúng ta chỉ có chưa đầy hai phút để hạ nhiệt!"


Lâm quay sang phía tủ thuốc bọc thép, dùng mã khóa cá nhân mở tủ và lấy ra ống tiêm chứa thứ chất lỏng màu xanh lam đậm. Đó là Thuốc ức chế đào thải Titan—dược phẩm sinh học khan hiếm nhất trên trạm Sắt-9, thứ duy nhất ngăn chặn hệ miễn dịch của Quốc đào thải mảnh sọ cấy ghép dưới áp lực phóng xạ.


"Thảo! Chuẩn bị bộ tản nhiệt sọ khẩn cấp và bình hydro lỏng dự phòng!" Lâm hét lớn trong khi đâm mũi kim dài trực tiếp vào tủy sống của Quốc.


Quốc dù đang hôn mê vẫn co rút toàn thân, cơ thể anh uốn cong lên như một cánh cung dưới cơn đau buốt tột cùng của mũi tiêm tủy sống. Chất thuốc ức chế lạnh buốt chạy dọc hệ thần kinh, tạm thời khống chế các phản ứng đào thải đang diễn ra dữ dội.


Tuy nhiên, cuộc khủng hoảng chưa dừng lại ở đó. Lâm định kết nối Quốc với máy lọc máu dã chiến thông thường để loại bỏ các hạt Chronon đang tàn phá hệ tuần hoàn. Nhưng ngay khi dòng máu loang lổ hạt phát quang tím của Quốc vừa chạy vào màng lọc nano, chiếc máy phát ra tiếng kêu cạch cạch rồi dừng hoạt động.


"Bác sĩ! Màng lọc bị tắc nghẽn hoàn toàn rồi!" Thảo hốt hoảng báo cáo khi nhìn thấy lớp màng lọc bị bám kín bởi các tinh thể Chronon màu tím đặc quánh.


Lâm nghiến răng, ném chiếc màng lọc hỏng xuống đất: "Tụi Chronon thô này quá đặc! Chúng ta không thể lọc bằng máy tự động được nữa. Thảo, chúng ta phải lọc thủ công bằng cách xả áp lực trực tiếp! Chuẩn bị bình hydro lỏng!"


Lâm nhanh chóng áp bộ tản nhiệt sọ khẩn cấp—hệ thống ống đồng mini—lên mảnh sọ titan bên thái dương Quốc. Ông đấu nối ống dẫn trực tiếp với bình hydro lỏng dự phòng.


"Xả nhiệt bằng xung Hydro lỏng! Kích hoạt!" Lâm gạt mạnh cần gạt cơ học.


*XÌÌÌÌÌ...*


Một luồng hơi nước tím rực rỡ, lạnh buốt phun trào dữ dội từ bộ tản nhiệt sọ của Quốc, lấp đầy không gian phòng mạch dã chiến trong một làn sương mù lạnh giá. Nhiệt độ cực thấp của hydro lỏng (-250°C) dẫn truyền qua các ống đồng, làm lạnh nhanh chóng mảnh sọ titan đang nóng đỏ.


Trong võng mạc mắt trái của Quốc, giao diện của Tí Hon bắt đầu hiển thị các con số giảm dần: "44.5°C... 42.0°C... 39.0°C... Hệ thống ổn định."


Tuy nhiên, sự giảm nhiệt đột ngột khiến các mô não xung quanh mảnh sọ bị đông tụ nhẹ. Lâm biết nếu không kích thích các tế bào thần kinh hoạt động lại ngay lập tức, Quốc sẽ rơi vào trạng thái sống thực vật vĩnh viễn.


"Thảo! Đưa tôi máy phát xung từ trường cầm tay!" Lâm hét lớn.


Ông áp thiết bị phát xung lên trán Quốc, kích hoạt các xung từ trường cực nhỏ để kích thích các neuron não bộ. Những tia điện xanh lam li ti chạy dọc theo các vết sẹo mổ trên đầu Quốc.


Sau hai mươi giây căng thẳng tột độ, Quốc đột ngột hít vào một hơi thật sâu, ngực anh phập phồng dữ dội. Mắt phải của anh mở trừng trừng, đồng tử co rút lại dưới ánh đèn phẫu thuật. Ca phẫu thuật dã chiến đã thành công giật lại mạng sống của anh từ tay thần chết.


Nhưng cái giá phải trả là cực kỳ tàn khốc. Lâm nhìn vào bảng chỉ số sinh tồn của Quốc, thở dài: "Cơ thể gã đã bị hủy hoại nghiêm trọng. Hệ thần kinh vận động suy giảm vĩnh viễn. Thể lực cơ bản của gã bị giảm đi ít nhất hai mươi phần trăm. Gã sẽ không bao giờ có thể di chuyển bình thường mà không cần khung xương trợ lực nữa."


***


Ba tiếng sau ca phẫu thuật.


Quốc nằm im lìm trên chiếc giường container rỉ sét, nửa thân người bên trái hoàn toàn tê dại, không có cảm giác. Vai phải của anh đã được băng bó bằng gạc chì dã chiến, nhưng cơn đau âm ỉ từ vết thương rách sâu vẫn hành hạ mỗi nhịp thở của anh.


Bên cạnh giường, chiếc thùng nhiên liệu lượng tử Model-X của An được đặt trên một tấm chì dày để ngăn chặn sự rò rỉ hạt Chronon. Đốm sáng lượng tử bên trong lõi lỏng vẫn nhấp nháy dịu nhẹ ở tần số bốn trăm ba mươi hai hertz ổn định, như một lời nhắc nhở về lời hứa của người cha.


Quốc nằm trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ, tác dụng của thuốc tê và thuốc ức chế khiến đại não anh chập chờn những ảo ảnh mờ nhạt. Anh nhìn thấy Mai đứng bên lò phản ứng cũ, mỉm cười và đưa tay về phía anh. Rồi hình ảnh đó tan biến, thay bằng gương mặt bầu bĩnh của An lúc sáu tuổi.


Đột nhiên, chiếc bộ đàm sóng ngắn cổ đại đặt trên bàn gỗ cạnh giường rục rịch phát ra tiếng rè rè của tĩnh điện lượng tử.


Quốc cố gắng nghiêng đầu, tai phải của anh áp sát về phía nguồn âm thanh.


Qua tiếng rít của sóng ngắn và tiếng gầm rú xa xăm của động cơ trạm Sắt-9, một giọng nói trẻ thơ, trong trẻo nhưng lạnh lẽo đến run người vang lên rõ ràng từ loa bộ đàm:


"Bố ơi... con lạnh quá..."


Quốc trợn tròn mắt, tim anh đập liên hồi. Đó không phải là ảo giác thính giác của sọ titan. Đó là giọng nói thực sự của An, được truyền dẫn thông qua tần số lượng tử mỏ neo 432Hz đang cộng hưởng trực tiếp với mạch thu sóng ngắn của bộ đàm.


"An..." Quốc thều thào, cố gắng vươn cánh tay phải run rẩy về phía bộ đàm, nhưng cơ thể kiệt quệ không cho phép anh cử động.


Ngay lúc đó, tiếng bước chân rầm rập của lính tuần tra bọc thép và tiếng rít của máy quét nhiệt cầm tay vang lên từ đầu con hẻm phía ngoài phòng mạch dã chiến. Đội tuần tra của Trung úy Quang đã bắt đầu tiến vào Vành Đai Rỉ Sét để lùng sục.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!