Nhạc nềnFirmament3

Đánh cắp linh hồn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm muộn tại Trạm không gian biên cảnh Sắt-9 luôn mang một thứ sắc màu u uất. Bầu khí quyển nhân tạo ngập tràn bụi quặng phóng xạ li ti, lấp lánh dưới ánh sáng tím dịu phát ra từ những ống dẫn vật chất tối khổng lồ chạy dọc trần trạm. Quốc nép mình vào bóng tối của một hốc kỹ thuật rỉ sét, hơi thở anh nặng nề qua bộ lọc của chiếc mặt nạ phòng độc cũ kỹ.


Lúc này là mười một giờ đêm. Đã mười tám tiếng trôi qua kể từ cuộc đối chất căng thẳng với Thanh tra Cường ở lò phản ứng số 9. Bàn tay trái của Quốc, nơi chịu vết bỏng kép tàn khốc từ phóng xạ tối và dầu tản nhiệt nóng chảy, giờ đây được băng bó vội vã bằng những lớp gạc xám xịt bám đầy mỡ máy. Lớp da thịt bên dưới lớp băng vẫn liên tục co giật, đau buốt đến tận xương tủy. Mỗi lần anh cử động các ngón tay, một cơn đau rát như lửa đốt lại chạy dọc lên cánh tay, ép anh phải nghiến chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ.


Nhưng nỗi đau thể xác đó nhanh chóng bị lấn át bởi tiếng rít điện tử tần số cao đang dội lên liên tục bên trong thùy thái dương trái của anh. Mảnh ghép sọ titan nguyên mẫu cấy trên đầu Quốc đang tỏa ra một luồng nhiệt lượng ấm nóng, khoảng bốn mươi mốt độ C. Dưới làn da mỏng đầy sẹo mổ, các vi mạch lượng tử của mảnh sọ phát ra những tia sáng xanh lam mờ nhạt, phản chiếu yếu ớt lên vách thép tối tăm của hành lang.


Trong trung tâm não bộ của anh, tần số ổn định 432Hz—tiếng thì thầm yếu ớt của bé An—vẫn nhấp nháy như một đốm sáng mỏ neo duy nhất giữ cho anh không rơi vào trạng thái điên loạn vì bức xạ tối.


"Bố ơi... lạnh quá..."


Quốc nhắm chặt mắt, tay phải siết chặt lấy chiếc mỏ lết lực lượng tử giắt bên hông. Kim loại lạnh của thân mỏ lết truyền chút tỉnh táo vào lòng bàn tay anh. Anh chạm nhẹ vào túi ngực bọc chì, nơi chiếc khung ảnh điện tử bị nứt góc của An vẫn nằm im lìm. Anh không thể chần chừ thêm nữa. Chỉ còn chưa đầy sáu tiếng trước khi hệ thống quét tự động của Cường chạy lại toàn bộ kho lưu trữ, và thùng chứa ý thức của An sẽ bị đưa vào lò thanh lọc để tiêu hủy vĩnh viễn.


Quốc bước ra khỏi hốc tường, bước đi khập khiễng nhưng không tiếng động hướng về phía cổng từ trường của Phân khu lưu trữ cấp 5.


Đây là khu vực biệt lập bọc thép titan dày hai mét, được thiết kế bởi Sơn, đội trưởng kho bãi khét tiếng nguyên tắc của trạm. Cánh cổng thép xám xịt sừng sững trước mặt Quốc như một con quái vật câm lặng. Phía trên đỉnh cổng, chiếc camera an ninh quét nhiệt tự động xoay qua xoay lại, phát ra những vệt sáng đỏ rà soát hành lang.


Quốc nép sát vào góc chết của camera, lôi từ trong túi bảo hộ ra thiết bị hack cầm tay mà hacker Kiệt "Mắt Điện" đã chế tạo riêng cho anh. Thiết bị thô sơ bọc dây đồng chằng chịt, nối liền với một cuộn dây từ trường nhỏ. Quốc áp thiết bị vào bảng điều khiển khóa từ trường của cổng, ngón tay run rẩy gạt công tắc kích hoạt.


*Tạch... tạch... rèèè...*


Thiết bị phát ra tiếng rít điện tử nhỏ, các đèn báo hiệu màu xanh lục trên thân máy bắt đầu nhấp nháy liên hồi để dò tìm mã khóa. Nhưng chỉ ba giây sau, một tiếng nổ nhỏ vang lên bên trong thiết bị. Một làn khói đen khét lẹt bốc ra từ các cuộn dây đồng bị nung chảy.


Thiết bị bẻ khóa của Kiệt đã bị cháy cuộn dây hoàn toàn do điện áp phản hồi cực mạnh từ khóa từ trường cấp 5.


Quốc nghiến răng, vứt bỏ thiết bị hỏng xuống đất. Khóa từ trường của Sơn thiết lập sử dụng công nghệ khóa dòng Chronon xoay chiều, liên tục phát ra sóng nhiễu nền 500Hz+ để cưỡng bức định dạng và triệt tiêu mọi thiết bị can thiệp lậu tầm gần. Thứ sóng nhiễu này đập thẳng vào mảnh sọ titan của Quốc, tạo ra một cơn đau nhói buốt như có ai đó đóng một cây đinh thép vào thùy thái dương của anh.


Đúng lúc đó, một tiếng động cơ học nặng nề vang lên từ phía cuối hành lang.


*Cộp... cộp... cộp...*


Tiếng bước chân kim loại bốn chân nện xuống sàn thép. Cảm biến áp suất sàn của hành lang đã ghi nhận sự cố chập điện của thiết bị hack, tự động điều phối một robot chiến đấu Goliath-V1 tuần tra hướng về phía kho lưu trữ.


Thời gian của Quốc chỉ còn tính bằng giây. Nếu anh lùi lại lúc này, robot Goliath sẽ phát hiện ra vết cháy trên bảng điều khiển, và toàn trạm Sắt-9 sẽ lập tức bị phong tỏa đỏ.


Quốc nhìn chằm chằm vào bảng điều khiển khóa từ trường đang nhấp nháy ánh sáng đỏ cảnh báo. Anh nhận ra không thể dùng bất kỳ công cụ cơ học hay thiết bị lậu nào để phá hủy cánh cổng này mà không kích hoạt giao thức tự hủy bằng thuốc nổ lượng tử của Sơn. Cách duy nhất là biến chính cơ thể mình thành một vật dẫn điện, sử dụng sọ titan để đồng bộ trực tiếp với dòng năng lượng của khóa.


Quốc tháo chiếc kính chống bức xạ cực tím ra, treo lên cổ. Anh áp trực tiếp thái dương trái—nơi gắn mảnh sọ titan—vào vách tiếp xúc đồng dẫn điện của bảng khóa từ trường.


"Overdrive Sync... kích hoạt!" Quốc gầm lên trong kẽ răng.


*Uỳnh!*


Một luồng điện tích Chronon thô từ bảng điều khiển chạy thẳng vào mảnh sọ titan, truyền trực tiếp vào hệ thần kinh của Quốc. Toàn bộ cơ thể anh co giật dữ dội, hai mắt trợn trừng. Mảnh sọ titan bên thái dương trái bùng phát một luồng ánh sáng xanh lam rực rỡ, các đường viền mạch điện dưới da đầu anh phát quang rực rỡ dưới ánh tối của hành lang.


Nhiệt độ sọ titan lập tức tăng vọt từ bốn mươi mốt lên bốn mươi bốn độ C. Cơn đau đầu tột cùng ập đến như một búa tạ nghiền nát lý trí của anh. Máu mũi bắt đầu rỉ ra, nhỏ từng giọt đen ngòm bám đầy dầu máy xuống bàn tay trái đang băng bó rỉ máu.


Tí Hon, trợ lý ảo trong sọ, liên tục phát ra các cảnh báo đỏ chói trong võng mạc mắt trái của anh: "Cảnh báo! Nhiệt độ sọ cực hạn đạt 44.2 độ C! Nguy cơ đông tụ protein não bộ! Yêu cầu ngắt kết nối lập tức!"


Quốc phớt lờ cảnh báo. Anh tập trung toàn bộ ý chí, ép sọ titan tăng độ đồng bộ lượng tử lên mức mười lăm phần trăm. Ở ngưỡng đồng bộ trung cấp này, anh bắt đầu nghe thấy tiếng dòng điện xoay chiều chạy trong mạch khóa, định dạng được cấu trúc của sóng nhiễu nền 500Hz+.


Để bẻ khóa, Quốc phải dùng sọ titan phát ra một tần số nghịch đảo hoàn hảo để triệt tiêu sóng nhiễu của hệ thống an ninh. Não bộ anh hoạt động hết công suất như một lò phản ứng mini, phát ra những xung sóng điện từ nghịch đảo truyền thẳng vào lõi khóa.


*Cạch... Cạch...*


Tiếng rơ-le cơ học bên trong cánh cổng thép titan nặng nề vang lên. Đèn cảnh báo trên bảng điều khiển từ màu đỏ rực chuyển sang màu xanh lục dịu nhẹ.


Cánh cổng khổng lồ của Phân khu lưu trữ cấp 5 từ từ trượt sang hai bên, mở ra một khe hở rộng nửa mét.


Quốc ngã quỵ xuống sàn thép, hai tay bám chặt vào mép cửa để không bị ngất xỉu. Đầu anh đau như muốn nổ tung, máu tươi từ mũi và tai trái chảy thành dòng ròng ròng xuống cổ áo bảo hộ. Nhưng anh không cho phép mình gục ngã. Tiếng bước chân cơ khí của robot Goliath-V1 đã tiến sát đến khúc cua của hành lang kỹ thuật, ánh đèn quét màu đỏ của nó đã bắt đầu hắt lên vách thép phía ngoài.


Quốc gượng dậy, ôm lấy bả vai trái đau đớn, lách người qua khe hở bước vào bên trong phòng lưu trữ tối tăm. Cánh cổng tự động trượt đóng sập lại sau lưng anh ngay khi chùm ánh sáng đỏ của Goliath quét qua vị trí anh vừa đứng.


Bên trong Phân khu lưu trữ cấp 5 hoàn toàn lạnh giá và im lặng. Nhiệt độ môi trường được duy trì ở mức âm mười độ C để bảo quản các kén ý thức. Giữa phòng, hàng chục chiếc kén lượng tử xếp thành hàng dài, tỏa ra thứ ánh sáng tím nhạt đầy u uất.


Quốc bước nhanh về phía khu vực trung tâm, nơi đặt thùng chứa Model-X.


Thùng nhiên liệu lượng tử Model-X—một khối thép titan nặng hai mươi kg bọc chì dày—nằm lặng lẽ trên bệ sạc. Bên trong lõi lỏng của thùng, một đốm sáng lượng tử màu tím lam đang nhấp nháy nhẹ nhàng theo nhịp điệu sinh học ổn định bốn trăm ba mươi hai hertz.


Đó là An.


Khoảnh khắc nhìn thấy đốm sáng ấy, mọi đau đớn thể xác, mọi cơn sốt quá nhiệt trong đầu Quốc như hoàn toàn biến mất. Nước mắt anh trào ra, hòa lẫn với máu và dầu máy trên gương mặt hốc hác. Anh quỳ rạp xuống bên bệ sạc, đưa bàn tay trái bị bỏng kép run rẩy áp chặt vào lớp vỏ titan lạnh ngắt của thùng chứa.


*Oà...*


Ngay khi lòng bàn tay Quốc chạm vào vỏ thùng, một luồng sóng điện từ ấm áp chạy dọc qua sọ titan của anh. Tần số của An đột ngột dâng lên mạnh mẽ, nhấp nháy rực rỡ như một ngọn hải đăng lượng tử. Sóng não của cô bé đồng bộ hoàn hảo với hệ thần kinh của Quốc qua kết nối sọ, truyền tải một cảm xúc nhớ nhung, mừng rỡ tột cùng trực tiếp vào tâm trí anh.


"Bố... Bố đã đến..."


Quốc ôm chặt lấy chiếc thùng nặng hai mươi kg vào lòng ngực bọc chì của mình, như thể anh đang ôm lấy đứa con gái bé bỏng bằng xương bằng thịt mười năm trước. "Bố đây, An ơi. Bố sẽ đưa con ra khỏi đây. Bố hứa."


Nhưng ngay khi Quốc vừa nhấc thùng chứa ra khỏi bệ sạc, sọ titan của anh đột ngột bùng phát một cơn co thắt thần kinh cực đại. Nhiệt độ sọ tăng vọt lên mức bốn mươi bốn phẩy tám độ C, tiệm cận sát Ngưỡng quá tải cực hạn.


Một luồng ánh sáng trắng lóa mắt bao phủ tầm nhìn của Quốc. Toàn bộ cơ thể anh đông cứng lại, tim anh như ngừng đập trong một nhịp. Anh quỵ gối xuống sàn thép lạnh giá, đầu óc quay cuồng dữ dội, ý thức bắt đầu phân rã thành những mảng tối câm lặng.


*Bíp... Bíp... Bíp...*


Tiếng còi báo động khẩn cấp của trạm đột ngột rú vang từ loa trần phòng lưu trữ: "Cảnh báo! Phát hiện can thiệp vật lý tại bệ sạc Model-X! Dấu vết lượng tử đã bị ghi nhận trong máy chủ phụ! Đội trưởng kho bãi Sơn đang trên đường đến kiểm tra trực tiếp!"


Bên ngoài cổng, tiếng bước chân rầm rập của đội tuần tra và tiếng rít của robot Goliath-V1 bắt đầu tập trung về phía Phân khu lưu trữ cấp 5.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!