Đồng điệu linh hồn
Tiếng thấu kính hồng ngoại từ bộ phận quang học của thợ săn tiền thưởng Kael khẽ xoay tròn, phát ra những âm thanh *tít... tít...* đều đặn và lạnh lùng. Tiếng bước chân kim loại nặng nề của gã cyborg rít lên trên nền thép rỉ sét của hành lang phía ngoài, mỗi lúc một gần hơn. Áp lực vô hình đè nặng lên bầu không khí ngột ngạt của phòng thí nghiệm sinh học lậu dưới lòng Tiền đồn Delta-4.
Vy nghiến chặt răng, cơn đau từ chân trái bị dập xương truyền thẳng lên đại não khiến trán cô đầm đìa mồ hôi lạnh. Xương ống chân của cô đã bị xà gồ thép đè gãy trong vụ nổ của Goliath-V1, giờ đây mỗi lần cô dịch chuyển, những đầu xương gãy lại cọ xát vào các bó cơ thịt rách nát, rỉ ra dòng máu đỏ tươi thấm đẫm lớp băng gạc dính chì. Cô không thể đứng vững, càng không thể di chuyển cơ động. Cách duy nhất để cô sinh tồn lúc này là dùng báng khẩu súng xung điện từ EMP tự chế đã hỏng làm điểm tựa, dùng một chân còn lại và bả vai phải cố gắng kéo lê thân hình rệu rã của mình và Quốc về phía sâu hơn của phân khu thí nghiệm lậu.
Quốc nằm bất động trên tấm sàn kim loại đóng một lớp tuyết mỏng. Nửa người bên trái của anh hoàn toàn tê liệt do di chứng của cơn co thắt thần kinh tàn khốc trước đó. Khung xương trợ lực tay trái kẹp dọc cánh tay anh đã cạn kiệt pin hoàn toàn, nặng trịch và lạnh ngắt như một chiếc gông xích khóa chặt khớp vai. Tệ hơn thế, bả vai phải của anh—nơi bị găm viên đạn lượng tử nén hạt Chronon của Kael—đang hoại tử nghiêm trọng. Vết thương vai phải nhiễm trùng nhẹ do nước bùn thải bẩn lọt vào qua gạc rách, rỉ ra thứ dịch lỏng màu tím lam đặc quánh, tỏa ra mùi lưu huỳnh nồng nặc và những hạt phóng xạ tối li ti phát quang đầy bệnh tật. Con mắt trái của anh nhắm nghiền, sưng húp do xuất huyết kết mạc đỏ ngầu. Anh đang chìm sâu vào cơn hôn mê cận tử, hơi thở đứt quãng và mỏng manh như một sợi chỉ sắp đứt.
Trong vòng tay run rẩy của Vy, Thùng nhiên liệu lượng tử Model-X nặng hai mươi kg vẫn phát ra ánh sáng tím dịu nhẹ. Khối pin Plasma-Cell bên trong đã được sạc đầy nhờ canh bạc dùng sọ titan làm cầu chì của Quốc, duy trì nhiệt độ lõi lỏng ở mức mười lăm độ C tiêu chuẩn. Tần số sóng não của bé An bên trong thùng chứa đang nhấp nháy ở mức bốn trăm ba mươi hai hertz ổn định. Nhưng sự ổn định đó sắp sửa bị nghiền nát.
Vy kéo Quốc đến cuối hành lang tối tăm của Lab Sinh Học Helios-Sắt9. Trước mặt họ là một cánh cửa bảo mật lượng tử khổng lồ, một tấm thép titan nguyên khối dày gần nửa mét, không hề có tay nắm hay khe khóa cơ học. Chỉ có một màn hình sinh học hình bán cầu lồi ra ngoài, phát ra những tia quét laser màu đỏ nhạt quét qua khoảng không lạnh giá.
"Chết tiệt... cửa khóa chặt rồi," Vy thều thào, giọng cô khản đặc vì hít phải khí amoniac rò rỉ. Cô đặt thùng chứa Model-X xuống sàn, bàn tay run rẩy rút ra mô-đun máy tính cầm tay Mika bọc chì giắt bên hông, cố gắng kết nối vào cổng truy cập phụ dưới chân bệ cửa.
*XOẸT! XOẸT!*
Màn hình sinh học của cửa đột ngột lóe lên một luồng điện cao thế màu xanh lam. Luồng điện giật mạnh khiến thiết bị bẻ khóa vạn năng cầm tay trên tay Vy bốc khói khét lẹt, các vi mạch bên trong cháy sém hoàn toàn. Vy hét lên một tiếng đau đớn, vội vã buông tay. Bàn tay phải của cô bị bỏng sém một mảng da lớn do dòng điện phóng qua. Thiết bị bẻ khóa rơi xuống sàn, vỡ tan thành những mảnh nhựa vô dụng.
"Cảnh báo! Xâm nhập trái phép bằng thiết bị lậu!" Một giọng nói tổng hợp lạnh lùng, vô hồn phát ra từ loa ẩn của cánh cửa bảo mật. "Kích hoạt giao thức phòng vệ chủ động cấp 4. Phát sóng định dạng tần số nền để thanh lọc khu vực."
*O O O O O...*
Một dải tần số siêu âm cực mạnh—Sóng nhiễu nền 500Hz+—bắt đầu lan tỏa trong không gian hẹp của hành lang. Đây là sóng điện từ của hệ thống an ninh Helios, được thiết kế để cưỡng bức định dạng và xóa sạch mọi cấu trúc dữ liệu lượng tử chưa được đăng ký trong phân khu.
Tác động của luồng sóng nhiễu lập tức truyền thẳng vào Thùng nhiên liệu lượng tử Model-X. Màn hình hiển thị trên nắp thùng bắt đầu nhấp nháy đỏ dồn dập, nhiệt độ lõi lỏng sụt giảm đột ngột từ mười lăm độ xuống còn mười độ C. Đốm sáng lượng tử của An bên trong bắt đầu biến dạng, méo mó và co rút lại đầy đau đớn.
Trong cơn hôn mê sâu, Quốc rùng mình kịch liệt. Sóng nhiễu nền 500Hz+ dội thẳng vào mảnh ghép sọ titan nguyên mẫu bên thái dương trái của anh, tạo ra một cơn bão điện từ tàn phá các tế bào thần kinh vốn đã suy kiệt. Máu tươi pha lẫn sắc tím lam của hạt Chronon lại tiếp tục rỉ ra từ tai và mũi của anh, thấm đẫm nửa khuôn mặt xám ngoét.
"Không... An..." Một tiếng rên rỉ khàn đục thoát ra từ cổ họng Quốc. Trong tiềm thức tối tăm, anh nghe thấy tiếng khóc rít xé lòng của con gái. Cô bé đang bị sóng nhiễu nghiền nát, cấu trúc ký ức tám năm ngắn ngủi đang bị xóa sạch từng phân vùng một.
Vy điên cuồng dùng phần thân nhọn của chiếc mỏ lết lực lượng tử đã bị gãy đôi ngàm kẹp cố gắng cạy vào khe hở nhỏ dưới chân cửa bảo mật. Cô dùng hết sức nặng của cơ thể, nén cơn đau thấu xương ở chân trái để nhấn mạnh thanh thép xuống. Nhưng tấm thép titan dày không hề lay chuyển dù chỉ một milimét. Ngược lại, phản lực cơ học khiến bả vai phải đang bị thương của cô rách miệng, máu đỏ tươi tuôn ra ướt đẫm lớp áo bảo hộ da sờn rách.
"Quốc! Tỉnh lại đi! Tôi không thể mở được cửa!" Vy gào khóc, cô buông chiếc mỏ lết gãy, hai tay ôm chặt lấy Thùng nhiên liệu lượng tử Model-X để dùng thân mình che chắn bớt sóng bức xạ cho An. "Con bé sắp bị xóa sạch rồi! Quốc! Làm ơn tỉnh lại đi!"
Tiếng bước chân của Kael bên ngoài hành lang đã dừng lại. Gã thợ săn tiền thưởng lượng tử đang đứng trước lối rẽ dẫn vào phòng lab sinh học. Tiếng lên đạn khô khốc của khẩu súng bắn tỉa 'Mắt Quỷ' dội vào vách đá ngầm, báo hiệu thần chết đang gõ cửa.
Chính trong khoảnh khắc bế tắc tuyệt vọng tột cùng đó, một kỳ tích lượng tử đã xảy ra.
Cơ thể rệu rã của Quốc đột ngột co giật mạnh. Mảnh ghép sọ titan nguyên mẫu bên thái dương trái của anh—thiết bị được làm từ hợp kim siêu dẫn chứa mã nguồn gốc của AI Aegis—bất ngờ bùng phát một luồng ánh sáng xanh lam rực rỡ. Giao thức đồng bộ sọ titan tự động kích hoạt như một phản xạ sinh tồn tối hậu của người cha.
Dòng điện sinh học từ não bộ của Quốc truyền thẳng vào sọ titan, biến mảnh kim loại thành một bộ phát sóng cộng hưởng tầm gần. Luồng ánh sáng xanh lam lan tỏa dọc theo các dây thần kinh thái dương của anh, kết nối trực tiếp với cổng phát xạ của Thùng nhiên liệu lượng tử Model-X nằm sát bên cạnh.
*XOẠT...*
Từ trong lõi lỏng màu tím dịu của thùng chứa Model-X, một luồng sương bức xạ lượng tử mỏng manh thoát ra ngoài, ngưng tụ lại giữa không gian lạnh giá của phòng lab thành một hình ảnh ba chiều mờ nhạt.
Đó là ảo ảnh của một bé gái tám tuổi với mái tóc ngắn ngang vai, gương mặt ngây thơ nhưng đượm buồn, cổ tay đeo chiếc vòng tết bằng dây đồng tích hợp vi mạch định dạng tần số.
Bé An.
Vy lặng người, hơi thở cô nghẹn lại trong lồng ngực. Nước mắt cô ngừng rơi khi chứng kiến ảo ảnh lượng tử thiêng liêng đang lơ lửng giữa làn sương bức xạ tím. Cô bé không hề khóc. Ý thức dạng sóng hạt của An, dưới sự bảo vệ của Giao thức mỏ neo 432Hz, tự động điều chỉnh tần số dao động của mình về mức ổn định tuyệt đối bốn trăm ba mươi hai hertz.
Tần số ổn định 432Hz phát ra từ ảo ảnh của An lan tỏa ra xung quanh, tạo ra một trường lực triệt tiêu hoàn toàn luồng sóng nhiễu nền 500Hz+ của hệ thống an ninh cửa bảo mật. Màn hình Model-X lập tức ngừng nhấp nháy đỏ, nhiệt độ lõi sưởi tăng trở lại mức mười lăm độ C.
Ảo ảnh ba chiều của An từ từ quay đầu nhìn về phía người cha đang nằm bất động trong vũng máu. Cô bé bước đi lơ lửng trên không trung, đưa bàn tay nhỏ bé phát ra ánh sáng tím dịu dàng chạm nhẹ vào mảnh sọ titan đang nóng đỏ của Quốc.
Một cảm giác ấm áp thiêng liêng lan tỏa khắp hệ thần kinh của Quốc. Tiếng khóc rít và những cơn đau đầu nhói buốt dọc thùy thái dương trái của anh đột ngột dịu đi. Trong tiềm thức tối tăm của cơn hôn mê, Quốc nhìn thấy gương mặt mỉm cười của con gái, nghe thấy giọng nói trong trẻo của cô bé vang lên dịu dàng: "Bố ơi... con ở đây. Bố đừng đau nữa nhé."
Sự đồng điệu linh hồn giữa hai cha con đạt đến độ đồng bộ lượng tử ba mươi lăm phần trăm. Sự cộng hưởng này không chỉ ổn định ý thức của An mà còn kích hoạt một giao thức ẩn sâu bên trong máy chủ cổ đại của Lab Sinh Học Helios-Sắt9.
Khi bàn tay lượng tử của An chạm vào sọ của Quốc, một luồng dữ liệu di truyền mang mã gen kháng thuật toán của An—chuỗi đột biến tự nhiên di truyền từ người mẹ quá cố Mai—được truyền tải trực tiếp vào cảm biến của màn hình sinh học trên cánh cửa bảo mật.
Màn hình sinh học của cửa đột ngột chuyển từ màu đỏ cảnh báo sang màu xanh lục rực rỡ. Các dòng lệnh bảo mật cổ đại chạy dọc màn hình với tốc độ chóng mặt, hiển thị dòng chữ thông báo quyền truy cập:
"Xác nhận mã gen tương thích sinh học cấp cao: Mai - An. Người sáng lập dự án: Giáo sư Phan. Quyền truy cập: Hợp lệ."
*KỊCH... CẠCH...*
Tiếng các chốt khóa cơ học khổng lồ bằng thép titan bên trong cánh cửa từ từ rút lui.
Cánh cửa bảo mật phát ra tiếng xì hơi khí nén lớn, rít lên một âm thanh áp lực trầm đục và từ từ trượt sang hai bên, để lộ một luồng ánh sáng tím dịu rực rỡ từ buồng thí nghiệm trung tâm bên trong tỏa ra, xua tan bóng tối lạnh lẽo của hành lang hoang phế.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!