Nhạc nềnFirmament3

Giới hạn sinh học

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng ánh sáng tím rực phát ra từ lồng ngực đang nứt vỡ của Goliath-V1 bùng lên như một mặt trời nhỏ bị giam cầm, thiêu đốt mọi hy vọng cuối cùng trong khoang lưu trữ dữ liệu trung tâm của Tiền đồn Delta-4. Sức ép từ buồng đốt Chronon thô của cỗ máy trăm năm rít lên một dải tần số siêu âm chói tai, làm cong vẹo các tấm thép rỉ sét xung quanh vách phòng điều khiển.


"Quốc! Tránh ra!"


Vy gào lên, giọng cô khản đặc, lạc đi giữa tiếng gầm rú của dòng năng lượng tối đang mất kiểm soát. Đôi mắt màu da cam phi công của cô giãn to phản chiếu ánh sáng chết chóc. Chân trái bị dập xương nặng đang bị kẹt cứng dưới thanh xà gồ thép đổ nát, rỉ ra những giọt máu đỏ tươi đông cứng lại dưới cái lạnh âm hai mươi độ của tiền đồn cổ đại. Bằng tất cả sức tàn, cô dùng phần thân nhọn của chiếc mỏ lết lực lượng tử đã bị gãy đôi ngàm kẹp làm đòn bẩy, cố gắng nạy thanh xà gồ đang găm chặt vào da thịt mình.


Quốc nằm gục dưới sàn thép rỉ sét, sọ titan bên thái dương trái bốc khói tím nghi ngút. Cú Overdrive Sync lên tới một trăm năm mươi phần trăm để bẻ khóa robot trước đó đã vắt kiệt từng tế bào thần kinh cuối cùng của anh. Trợ lý ảo Tí Hon liên tục rú còi báo động đỏ rực trong võng mạc mắt phải: "Cảnh báo! Nhiệt độ sọ đạt 44.9 độ C! Ngưỡng quá tải cực hạn! Protein não bộ bắt đầu đông tụ!"


Nhưng bản năng của một người cha đã mất con không cho phép anh buông xuôi. Nhìn thấy lồng ngực Goliath-V1 nứt toác, phóng ra những tia sét plasma thô bạo hướng về phía Vy, Quốc nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi lợi. Vị rỉ sắt tanh nồng tràn ngập khoang miệng giúp anh níu giữ chút tỉnh táo mong manh.


Anh không thể di chuyển nửa thân người bên trái đã bị liệt hoàn toàn. Khung xương trợ lực tay trái kẹp dọc cánh tay anh đã cạn kiệt pin, nặng trịch như một chiếc gông xích khóa chặt khớp vai. Nhưng bằng cánh tay phải còn chút phản xạ cơ học yếu ớt, Quốc bám chặt lấy quai xách bằng thép của Thùng nhiên liệu lượng tử Model-X, dùng hết trọng lượng cơ thể rệu rã của mình rướn người về phía trước, che chắn trước mặt Vy.


*ẦM!!!*


Lõi Chronon của Goliath-V1 nổ tung.


Sóng xung kích mang theo luồng nhiệt lượng khổng lồ và bụi phóng xạ tím quét qua phòng lưu trữ như một cơn bão chân không tàn khốc. Sức nổ hất văng cả hai người cùng thùng chứa Model-X qua vách ngăn thạch anh rạn nứt, rơi thẳng xuống một khoang ngầm tối tăm phía dưới. Trần thép của phòng lưu trữ phía trên sụp đổ hoàn toàn, hàng tấn phế liệu và đá từ trường đổ sập xuống, bịt kín lối ra hành lang chính bằng một tiếng động kinh hoàng dội vang khắp cấu trúc tiền đồn.


Bóng tối lạnh giá bao trùm lấy thực tại.


Trong không gian im lặng đến rợn người, chỉ còn nghe thấy tiếng rít u uất của khí amoniac rò rỉ nhẹ từ hệ thống ống dẫn cũ và tiếng thở dốc đứt quãng của Quốc.


Anh nằm sấp trên sàn đá lạnh buốt của phân khu thí nghiệm lậu dưới lòng Delta-4. Cơn ho rút ruột đột ngột ập tới, bóp nghẹt lồng ngực gầy gò của anh. Quốc nôn ra một búng máu đặc quánh loang lổ những hạt phát quang tím mờ nhạt—dấu hiệu tàn khốc cho thấy cơ thể anh đã rơi vào trạng thái nhiễm độc phóng xạ Grade 2 nguy kịch (Nồng độ phóng xạ cơ thể 26 - 50 mSv). Các tinh thể lượng tử xâm nhập sâu vào tủy xương, tàn phá hệ miễn dịch và khiến các mạch máu dọc thùy thái dương trái phát ra ánh sáng tím mờ ảo đầy bệnh tật.


Trên cổ anh, những vết bỏng phóng xạ màu tím nhạt bắt đầu loang lổ, da dẻ xám ngoét như một xác chết di động. Tệ hơn nữa, bả vai phải của anh—nơi bị găm viên đạn lượng tử nén hạt Chronon của Kael từ trận chiến trước—đang hoại tử nghiêm trọng. Vết thương vai phải nhiễm trùng nhẹ do nước bùn thải bẩn lọt vào qua gạc rách, rỉ ra thứ dịch lỏng hôi hám mùi lưu huỳnh, khiến cánh tay phải duy nhất còn cử động được của anh cũng bắt đầu run rẩy kịch liệt.


"Quốc... cậu có nghe thấy tôi không?"


Vy thều thào bên cạnh. Cô đang cố gắng kéo lê thân hình kiệt quệ của mình trên những mảnh kính vỡ của các bình nuôi cấy sinh học đã đông khô từ thế kỷ trước. Chân trái bị dập xương của cô chảy máu đỏ tươi, kéo thành một vệt dài sẫm màu trên nền đá rỉ sét. Gương mặt cô xám ngoét dưới cái lạnh âm hai mươi độ của phòng lab không có sưởi ấm, nhưng ánh mắt dũng cảm của nữ phi công vẫn dán chặt vào Quốc.


Quốc không thể trả lời. Miệng anh nghẹn đầy máu tím. Con mắt trái đã bị mù tạm thời đỏ ngầu do xuất huyết kết mạc, chỉ còn con mắt phải lờ đờ nhìn về phía Thùng nhiên liệu lượng tử Model-X đang nằm nghiêng bên một chiếc kén thủy tinh vỡ.


*BÍP... BÍP... BÍP...*


Tiếng còi báo động rò rỉ dữ liệu ý thức của An đột ngột vang lên từ thùng chứa Model-X. Ban đầu âm thanh còn đứt quãng, rồi nhanh chóng dồn dập thành một tiếng rít kéo dài chói tai. Màn hình điện tử nhỏ trên nắp thùng hiển thị thông số nhiệt độ đang giảm mạnh: 6 độ C... 5 độ C... rồi chạm mức 4 độ C.


Khối pin Plasma-Cell dự phòng bọc trong thắt lưng bảo hộ của Quốc đã cạn kiệt hoàn toàn sau đợt Overdrive Sync. Không có nguồn điện sạc khẩn cấp, bộ sưởi từ trường mini của thùng chứa sẽ ngừng hoạt động trong vòng vài phút nữa. Một khi nhiệt độ bên trong lõi lỏng giảm xuống dưới mức đóng băng, tần số sóng não 432Hz của bé An—mỏ neo giữ cho linh hồn cô bé không bị phân rã—sẽ bị xóa sạch hoàn toàn khỏi cấu trúc dữ liệu vật chất tối.


"An..." Quốc thều thào trong cổ họng, tiếng gọi con gái chỉ còn là một luồng hơi lạnh yếu ớt thoát ra qua kẽ răng rỉ máu. Anh cố gắng vươn tay phải ra, nhưng bả vai phải bị hoại tử hoàn toàn không thể nâng lên nổi. Cơn bất lực tột cùng bóp nghẹt trái tim người cha.


"Để tôi thử!" Vy nghiến răng chịu đau, bò sát đến bên thùng chứa. Cô rút khối pin dự phòng nhỏ từ báng khẩu súng xung điện từ EMP tự chế còn lại, cố gắng đấu nối vào cổng sạc khẩn cấp của Model-X.


*XOẸT! XOẸT!*


Những tia lửa điện xanh nhạt bùng lên rồi tắt ngấm trong vòng ba giây ngắn ngủi. Khối pin của súng điện quá nhỏ, ngay lập tức bị dòng từ trường cực mạnh của thùng chứa nuốt chửng hoàn toàn mà không thể kích hoạt nổi một nhịp sưởi ấm nào. Màn hình Model-X nhấp nháy đỏ dồn dập, nhiệt độ tiếp tục tụt xuống mức 3 độ C. Tiếng kêu khóc rên rỉ vô hình của An dội thẳng vào sọ titan của Quốc qua sóng ngắn lượng tử, đau đớn như hàng vạn mảnh kính cào xé tâm trí anh.


"Bố ơi... lạnh quá... con không thấy bố đâu cả..."


"Không... An..." Quốc gầm lên một tiếng câm lặng. Ý chí sinh tồn bùng phát mạnh mẽ từ nỗi đau mất con khôn nguôi. Anh không thể để cô bé tan biến vào hư vô lạnh giá này một lần nữa.


Vy điên cuồng dùng mắt quét xung quanh phòng lab sinh học cổ đại bám đầy bụi. Giữa những đống đổ nát rỉ sét, ánh mắt cô đột ngột dừng lại ở góc phòng thí nghiệm. Ở đó, một bảng điện cao thế rò rỉ dòng plasma thô đang phát ra những tia sét màu tím đỏ rùng rợn, lách tách sấm sét lượng tử dọc theo các đường cáp đồng siêu dẫn bị đứt.


"Quốc! Có một bảng điện plasma rò rỉ ở góc phòng!" Vy hét lên, giọng cô run rẩy vì vừa mừng vừa sợ. "Nhưng dòng plasma thô này có điện áp biến thiên cực lớn và không có màng lọc nano siêu dẫn. Nếu chúng ta đấu nối trực tiếp dây cáp thô vào thùng chứa... dòng điện thô quá tải sẽ làm cháy sạch toàn bộ dữ liệu ý thức của An trong tích tắc!"


Đó là một ranh giới sinh tử tàn khốc. Hoặc nhìn An đóng băng vĩnh viễn trong vòng hai phút, hoặc đánh cược bằng việc đấu nối dòng điện thô có thể hủy diệt cô bé ngay lập tức.


Quốc nhìn bảng điện plasma đang rít lên những tiếng điện tích ghê rợn. Kinh nghiệm của một kỹ sư lò phản ứng ca đêm mười năm qua giúp anh đưa ra một quyết định điên rồ và tàn nhẫn nhất đối với chính thể xác mình.


Anh không có bộ lọc tủy sống siêu dẫn, cũng không có thiết bị tản nhiệt dự phòng. Nhưng anh có mảnh ghép sọ titan nguyên mẫu cấy bên thái dương trái—mảnh hợp kim được đúc từ chính nguyên mẫu siêu máy chủ Goliath cổ đại, có khả năng kháng nhiễu và đồng hóa dữ liệu lượng tử.


Anh sẽ dùng chính bộ não và sọ titan của mình làm bộ điều biến dòng điện sinh học—làm một chiếc cầu chì sống để lọc sạch dòng plasma thô trước khi nạp vào pin Plasma-Cell của thùng chứa.


"Vy... giúp tôi... giữ cáp..." Quốc rên rỉ, mắt phải anh dán chặt vào cô.


Vy bàng hoàng nhìn anh, đôi mắt phi công của cô ngập tràn nước mắt: "Cậu sẽ chết mất! Sọ của cậu đã quá nhiệt đến mức đào thải rồi! Nếu dòng plasma thô chạy qua sọ... cậu sẽ bị nổ mạch máu não vĩnh viễn!"


"Làm đi!" Quốc gầm lên, giọng nói khản đặc chứa đựng một uy nghiêm tuyệt đối của người cha. "Tôi không thể... mất con bé lần nữa."


Vy nghiến răng khóc nghẹn. Cô hiểu rằng không còn lựa chọn nào khác. Cô dùng phần thân nhọn của mỏ lết gãy nạy tấm ốp bảng điện, kéo sợi cáp đồng thô rò rỉ plasma ra ngoài. Dòng plasma tím đỏ rít lên ghê rợn, sượt qua tay Vy làm cháy sém một mảng găng tay bảo hộ.


Quốc gượng dậy bằng tất cả sức lực tàn tạ của nửa thân người bên phải. Anh sử dụng Khung xương trợ lực tay trái—dù đã cạn pin nhưng anh cố ép các khớp cơ khí di chuyển bằng lực đòn bẩy cơ học đau đớn—bám chặt vào bảng điện rò rỉ.


Anh áp trực tiếp mảnh ghép sọ titan bên thái dương trái vào đầu cáp rò rỉ plasma thô, trong khi tay phải anh nối sợi dây đồng siêu dẫn từ cổng sạc của Model-X bám chặt vào lòng bàn tay phải rỉ máu.


*O O O O O!!!*


Một tiếng rít lượng tử cực đại bùng phát.


Toàn bộ cơ thể Quốc co rút lại dữ dội trong một Cơn co thắt thần kinh của Quốc tàn khốc nhất từ trước đến nay. Dòng plasma thô bạo màu tím đỏ phóng thẳng vào sọ titan của anh, chạy dọc qua các bó sợi thần kinh tủy sống, nung nóng mô não của anh lên mức cực hạn. Mảnh sọ titan phát ra ánh sáng xanh lam rực rỡ pha lẫn sắc tím đỏ của plasma, bốc lên những luồng khói khét lẹt của da thịt bị cháy sém.


Cơn đau thấu xương tủy khiến mắt phải của Quốc trợn trừng, máu tươi từ tai, mũi và khóe mắt tuôn ra xối xả, hòa vào dòng nước bùn amoniac dưới sàn. Trợ lý ảo Tí Hon hoàn toàn bị tê liệt, võng mạc của anh chỉ còn là một màn sương đỏ thẫm của máu và những sọc nhiễu lượng tử trắng xóa.


Nhưng trong khoảnh khắc cận tử đó, Quốc tập trung toàn bộ ý chí còn sót lại để vận hành Kỹ thuật câu trộm điện áp cao. Sọ titan của anh đóng vai trò như một cuộn cảm kháng khổng lồ, hấp thụ và triệt tiêu toàn bộ các bước sóng nhiễu tần số cao hủy diệt của dòng plasma thô, chỉ cho phép dòng điện một chiều ổn định chạy qua cánh tay phải của anh để nạp vào pin Plasma-Cell của thùng chứa Model-X.


*BÍP... BÍP... XOẠT...*


Màn hình hiển thị của Model-X đột ngột chuyển từ màu đỏ báo động sang màu xanh lam dịu nhẹ. Nhiệt độ thùng chứa bắt đầu tăng dần: 5 độ C... 8 độ C... rồi ổn định ở mức 15 độ C tiêu chuẩn. Tần số sóng não của An nhấp nháy rực rỡ ở mức 432Hz mỏ neo hoàn hảo.


Sạc pin thành công.


Quốc buông tay khỏi bảng điện, toàn bộ cơ thể anh đổ sập xuống sàn đá như một khúc gỗ chết. Mảnh sọ titan bên thái dương trái bị cháy sém một góc lớn đen kịt, tỏa ra hơi ấm tàn tạ cuối cùng. Anh rơi vào trạng thái suy kiệt thần kinh cận tử, hơi thở yếu ớt đến mức gần như không thể cảm nhận được bằng mắt thường.


Nồng độ phóng xạ cơ thể của anh đã tăng vọt lên mức nguy kịch 45 mSv, đẩy anh sát rìa vực thẳm của thần chết.


"Quốc! Quốc! Tỉnh lại đi!" Vy ôm lấy cơ thể lạnh ngắt của anh, nước mắt cô rơi xuống vết sẹo mổ cháy sém trên đầu anh. Cô nhanh chóng ôm chặt Thùng nhiên liệu lượng tử Model-X vào lòng, nỗ lực dùng chân phải còn lành lặn để che chắn cho anh.


Nhưng họ không có thời gian để nghỉ ngơi.


*XOÈÈÈ... ĐOÀNG!*


Tiếng sấm sét plasma cực đại từ bảng điện rò rỉ vừa rồi vang dội khắp phân khu thí nghiệm hoang phế, xé toác bầu không khí im lặng của Delta-4. Sóng điện từ từ vụ sạc pin thô bạo đã tạo ra một vệt sáng nhiệt khổng lồ lọt qua các kẽ nứt của đống đổ nát ngầm, phóng thẳng ra không gian ngoài.


Từ hành lang tối tăm bên ngoài phòng thí nghiệm sinh học, tiếng thấu kính hồng ngoại của thợ săn tiền thưởng Kael khẽ xoay tròn phát ra những tiếng *tít... tít...* lạnh lùng, kèm theo tiếng bước chân kim loại nặng nề đang từ từ tiến sát cánh cổng vỡ nát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!