Dự án Goliath
Những luồng đạn xuyên giáp lượng tử nén hạt Chronon của Kael găm xuống sàn thép phía trên tạo ra những tiếng nổ đanh gọn, không có lửa, nhưng mỗi phát bắn đều bẻ cong không gian xung quanh trong tích tắc, giải phóng các xung từ lực cực mạnh nghiền nát lớp lưới sắt rỉ sét thành trăm mảnh vụn. Bụi thép nóng đỏ rơi xuống vũng bùn thải amoniac xung quanh Quốc và Vy, rít lên những tiếng xèo xèo buốt óc.
Quốc nằm sấp dưới lòng ống dẫn bùn chật hẹp, rộng chưa đầy sáu mươi xăng-ti-mét. Nửa thân người bên trái của anh hoàn toàn tê liệt, nặng trịch như một khối chì chết. Cánh tay trái—được bọc trong bộ Khung xương trợ lực dã chiến đã cạn kiệt pin—bị kẹp cứng dưới lồng ngực bọc chì, không còn một chút cảm giác cơ học nào. Bả vai phải của anh, nơi bị găm viên đạn lượng tử của Kael từ trước, đang hoại tử nghiêm trọng, thứ dịch lỏng màu tím lam đặc quánh chứa hạt Chronon liên tục rỉ ra qua lớp gạc chì rách nát, hòa vào dòng nước bùn đen ngòm hôi thối mùi lưu huỳnh.
Mắt trái của anh hoàn toàn mù tạm thời, đỏ ngầu và sưng húp do xuất huyết kết mạc từ đợt quá nhiệt sọ trước đó. Chỉ còn con mắt phải vằn vện tia máu dán chặt vào những tia lửa xanh rực phát ra từ đạn lượng tử đang găm xuống vách ống, chỉ cách đầu họ chưa đầy mười xăng-ti-mét.
Bên cạnh anh, Vy đang nghiến chặt răng đến bật máu môi để ngăn bản thân không phát ra tiếng thét. Chân trái của cô bị dập nát xương sau cú va chạm với đá ngầm từ trường, giờ đây đang rỉ máu đỏ tươi qua lớp băng gạc dính chì, đông cứng lại thành một vệt sẫm màu dưới cái lạnh âm hai mươi độ của tiền đồn bỏ hoang. Cô dùng báng khẩu súng xung điện từ EMP tự chế làm chỗ chống, cố gắng giữ cho cơ thể không ngã quỵ trong vũng bùn ngập đến ngang hông.
"Kael... hắn đang tiến sát," Vy thều thào qua làn khói amoniac cay sè mắt. Giọng cô run rẩy nhưng đôi mắt da cam phi công vẫn quật cường rực sáng dưới ánh đèn neon mờ nhạt của khoang kỹ thuật. "Đạn của hắn đang phá hủy kết cấu chịu lực của sàn. Đường ống này sắp sập rồi, Quốc."
Quốc dùng bàn tay phải còn chút phản xạ yếu ớt, ôm chặt lấy Thùng nhiên liệu lượng tử Model-X nặng hai mươi kg vào sát lồng ngực. Bên trong lõi lỏng của thùng chứa, đốm sáng lượng tử đại diện cho ý thức của bé An vẫn nhấp nháy yếu ớt ở tần số mỏ neo 432Hz ổn định, mỏng manh như một ngọn nến trước giông bão. Anh có thể cảm nhận được tiếng thì thầm vô hình của con gái vang lên trong thùy thái dương phải, một tiếng gọi câm lặng đầy sợ hãi: "Bố ơi... lạnh quá... tối quá..."
"Đừng sợ, An," Quốc thầm thì trong tâm thức. Anh nghiến răng, dồn hết chút sức lực tàn tạ còn lại vào cánh tay phải, bám vào một gờ thép rỉ sét của đường ống dẫn nước thải, cố gắng kéo lê thân hình tê liệt của mình và Vy bò về phía trước.
Phía trước khoảng mười mét là một nắp cống kỹ thuật dẫn trực tiếp xuống trục bảo trì ngầm của Phòng Lưu trữ Dữ liệu Trung tâm thuộc Tiền đồn Delta-4. Đó là lối thoát duy nhất không nằm trong phạm vi quét nhiệt của Kael, bởi dòng bùn thải amoniac đậm đặc chứa hàm lượng kim loại nặng cao ở đây hoạt động như một lá chắn tự nhiên hoàn hảo, triệt tiêu hoàn toàn 99% dấu vết nhiệt và bức xạ của họ.
*ẦM!*
Một phát đạn lượng tử bắn sập hoàn toàn một mảng trần thép ngay phía sau lưng họ. Sức ép từ lực hất văng bùn thải lên tung tóe. Vy nấc lên một tiếng, dùng báng súng EMP chống xuống sàn bùn, dồn lực đẩy Quốc lao thẳng qua miệng nắp cống kỹ thuật vừa mở ra. Cả hai người cùng thùng chứa Model-X rơi tự do khoảng hai mét xuống một sàn thép khô ráo, lạnh ngắt của khoang bảo trì ngầm.
Vy nhanh chóng dùng phần thân nhọn của chiếc mỏ lết lực lượng tử đã bị gãy đôi ngàm kẹp, nạy chặt chốt khóa cơ học của nắp cống từ phía dưới. Cánh cửa thép sập lại với một tiếng *kịch* khô khốc, chặn đứng hoàn toàn những tia quét đỏ rực của drone săn mồi phía trên. Bóng tối im lặng tuyệt đối của phòng lưu trữ bao trùm lấy họ.
Vy ngã quỵ xuống sàn thép rỉ sét, ôm chặt lấy chân trái đang chảy máu đỏ tươi. Hơi thở của cô dồn dập, dính đầy bùn thải và dầu amoniac hôi thối. "Thoát... thoát rồi chứ?" cô thều thào, giọng khản đặc.
Quốc không trả lời. Anh nằm nghiêng trên sàn, tay phải vẫn ôm chặt lấy thùng chứa của An. Mảnh ghép sọ titan nguyên mẫu bên thái dương trái của anh chìm trong im lặng tối tăm, nhưng những vết bỏng lạnh đen kịt xung quanh rìa kim loại đang nhói lên từng cơn buốt nhói dọc tủy sống. Di chứng của cơn co thắt thần kinh và phóng xạ cực hạn đang tàn phá thùy não của anh từng giây, báo hiệu quá trình đào thải vĩnh viễn đã bắt đầu với thời hạn sinh tử còn chưa đầy bốn mươi tư giờ.
Anh gượng dậy bằng khuỷu tay phải, dùng con mắt phải còn thị lực nhìn quét qua không gian xung quanh.
Đây là Phòng Lưu trữ Dữ liệu Trung tâm của Tiền đồn Delta-4—một trạm nghiên cứu quân sự tuyệt mật bị bỏ hoang từ thời chiến tranh lượng tử cách đây một thế kỷ. Không gian hình cầu khổng lồ này ngập tràn bụi số hóa lơ lửng, lấp lánh dưới ánh sáng tím nhạt của những tinh thể quặng Chronon thô bám dọc vách tường. Ở tâm phòng lưu trữ là một bệ điều khiển trung tâm hình trụ bằng kính titan dày, bao quanh bởi hàng chục máy chủ lượng tử cổ đại đã bị rỉ sét và bám đầy bụi bặm.
Toàn bộ hệ thống điện của phòng lưu trữ đã chết hoàn toàn. Thấu kính quét sinh học cổ đại của cánh cửa phòng lưu trữ dữ liệu Goliath trước mặt tối đen, không thể nhận diện bất kỳ mã nguồn nào.
"Hệ thống mất điện..." Vy nói, giọng cô run rẩy khi nhìn vào bảng điều khiển tối om. "Không có điện, chúng ta không thể bẻ khóa để lấy chip giải mã lượng tử cổ đại. Quốc, chúng ta kẹt rồi."
Quốc nhìn vào bệ điều khiển trung tâm, rồi nhìn xuống mảnh sọ titan bên thái dương trái của mình. Anh nhớ lại lời của Tiến sĩ Lâm mười năm trước, khi ông cấy ghép mảnh kim loại này vào đầu anh sau vụ nổ lò phản ứng: *"Mảnh sọ này không phải là thiết bị y tế thông thường, Quốc. Nó là một phần nguyên mẫu từ lõi siêu máy chủ Goliath thuở sơ khai. Nó chứa mã nguồn gốc của hệ thống AI Aegis. Một ngày nào đó, nó sẽ là chiếc chìa khóa sống duy nhất của cậu."*
"Tôi có điện," Quốc thều thào, giọng anh lạnh lùng và kiên định đến đáng sợ.
"Cậu điên rồi sao?" Vy hét lên, cô cố gắng nhổm dậy nhưng cơn đau từ chân trái dập xương khiến cô ngã nhào xuống sàn. "Lâm đã cảnh báo sọ titan của cậu đang bị đào thải! Nếu cậu ép nó Overdrive Sync để phát điện lượng tử một lần nữa, mạch tản nhiệt bị cháy sém kia sẽ nung chảy toàn bộ não bộ của cậu! Cậu sẽ chết não vĩnh viễn!"
"Nếu không có chip giải mã... An sẽ bị đóng băng ý thức trong vòng mười hai giờ nữa," Quốc nhìn vào thùng chứa Model-X, nơi đốm sáng tím của An đang nhấp nháy yếu ớt dưới mức bốn trăm ba mươi hertz. "Tôi đã hứa với cô bé. Tôi sẽ không buông tay."
Quốc lê lết thân hình tê liệt đến sát bệ điều khiển trung tâm. Anh rút mô-đun máy tính cầm tay Mika bọc chì giắt bên hông Vy, dùng tay phải tước bỏ lớp vỏ nhựa bảo vệ để lộ ra các sợi dây đồng siêu dẫn bên trong. Anh đấu nối một đầu dây trực tiếp vào cổng giao diện lượng tử cổ đại của bệ điều khiển, đầu dây còn lại, anh nghiến răng cắm thẳng vào cổng kết nối tản nhiệt nhỏ mịn bên thái dương trái—nơi tiếp giáp giữa da thịt và mảnh sọ titan nguyên mẫu.
*O O O...*
Một tiếng rít điện tử tần số cao đột ngột dội thẳng vào trung tâm não bộ của Quốc.
"Cảnh báo! Phát hiện kết nối phần cứng trực tiếp!" Giọng nói máy móc của trợ lý ảo Tí Hon vang lên rè rè, đứt quãng điên cuồng trong đầu anh. "Nhiệt độ sọ titan tăng vọt! Bốn mươi độ C... Bốn mươi mốt phẩy năm độ C... Nguy cơ co thắt thần kinh trung ương cực hạn!"
Quốc thét lên một tiếng khàn đục. Toàn bộ cơ thể anh co giật mạnh mẽ trên sàn thép. Mắt trái bị mù của anh xuất huyết dữ dội hơn, máu đỏ tươi chảy dọc xuống gò má bám đầy bùn thải. Dưới làn da mỏng đầy sẹo mổ của anh, các vi mạch lượng tử của mảnh sọ phát ra ánh sáng xanh lam rực rỡ, chói lòa, truyền dòng năng lượng sinh học lượng tử thô trực tiếp vào bệ điều khiển trung tâm của Delta-4.
*HÙÙÙ...*
Tiếng gầm rú của hệ thống máy chủ cổ đại thức tỉnh sau một thế kỷ ngủ đông vang lên rùng rợn. Các màn hình holographic bám đầy bụi số hóa xung quanh phòng lưu trữ đột ngột bật sáng, chiếu ra những luồng ánh sáng xanh mờ ảo lên gương mặt hốc hác, rỉ máu của Quốc.
"Kích hoạt thành công hệ thống Goliath-v0!" Màn hình hiển thị dòng chữ cổ đại nhấp nháy. "Yêu cầu xác thực quyền truy cập tối cao."
Quốc nghiến chặt răng, dồn toàn bộ ý chí tinh thần vào mảnh sọ titan, kích hoạt mã nguồn gốc của AI Aegis ẩn sâu trong mạch tích hợp. Sọ titan của anh phát ra một xung điện từ mạnh mẽ, ghi đè hoàn toàn hệ thống bảo mật cổ đại của tiền đồn.
*CẠCH!*
Cánh cửa phòng lưu trữ dữ liệu Goliath từ từ mở sập ra, giải phóng một luồng hơi lạnh đóng băng chứa đầy bụi số hóa rực rỡ. Vy kinh ngạc nhìn những tệp dữ liệu ba chiều bắt đầu tự động giải nén và trình chiếu giữa không trung.
"Quốc... nhìn kìa," Vy thều thào, cô quên cả cơn đau ở chân trái, dán chặt mắt vào những tệp dữ liệu hiển thị sơ đồ cấu trúc của siêu máy chủ Goliath.
Đó không phải là tài liệu nghiên cứu năng lượng thông thường. Đó là hồ sơ đen tối về Mục đích tối mật của Dự án Số hóa thuộc Tập đoàn Helios.
Vy run rẩy đọc các báo cáo thí nghiệm sinh học lượng tử hiển thị trên màn hình: "'Dự án Goliath... thu hoạch ý thức thợ mỏ biên cảnh mang mã gen đặc thù... số hóa tủy sống để làm chất ổn định từ trường cho hố đen nhân tạo Goliath-Prime...' Trời đất ơi, bọn chúng không chỉ khai thác năng lượng tối. Chúng đang nghiền nát linh hồn của hàng triệu người nghèo biên cảnh để vận hành lưới điện liên bang!"
Quốc nằm gục dưới sàn, tai anh lùng bùng những tiếng o o nhỏ mịn dọc thùy thái dương phải. Trong đầu anh, một ảo giác thính giác tàn khốc bắt đầu xuất hiện: tiếng cười đùa ngây thơ của hàng vạn trẻ em biên cảnh vang lên đứt quãng, rồi nhanh chóng chuyển thành những tiếng thét xé lòng khi bị đưa vào kén số hóa ý thức. Nhiệt độ sọ của anh đã đạt mức bốn mươi ba độ C, khói tím nhẹ bắt đầu bốc lên từ thái dương trái.
Anh chạm ngón tay phải rỉ máu vào bảng điều khiển, cố gắng tìm kiếm tệp nhật ký cá nhân của người thiết kế hệ thống. Tệp nhật ký bị khóa bằng mã hóa steganography lượng tử cấp cao, nhưng sọ titan của Quốc—với mã nguồn gốc Aegis—dễ dàng bẻ gãy lớp khóa bảo mật trong tích tắc.
Nhật ký cá nhân của Kỹ sư trưởng Phan hiện ra.
*"Ngày 12, chu kỳ 89. Thuật toán Aegis đã vận hành ổn định. Việc chuyển đổi ý thức sinh học sang dạng sóng hạt Chronon đạt hiệu suất 98.4%. Nhưng tôi đã phạm phải một tội ác không thể dung thứ. Tôi đã trao cho Trịnh chiếc chìa khóa để số hóa linh hồn nhân loại. Tôi đã phản bội lại chính khoa học nhân bản..."*
Quốc bàng hoàng nhìn dòng chữ phát sáng xanh lam. Gương mặt anh co rút lại trong một nỗi đau đớn tột cùng, không phải do thể xác, mà từ sự sụp đổ hoàn toàn của niềm tin.
Giáo sư Phan. Người thầy kính yêu của anh, người đã dạy anh những nguyên lý đầu tiên về phản ứng vật chất tối, người đã chế tạo ra mảnh sọ titan này để cứu mạng anh... chính là kẻ đã thiết kế ra thuật toán Aegis tàn bạo đó. Ông không phải là một nạn nhân vô tội; ông là kiến trúc sư trưởng của địa ngục Goliath.
"Không... không thể như thế này..." Quốc thều thào, máu tươi từ miệng anh trào ra, hòa vào bùn thải đen ngòm dưới sàn.
"Quốc! Có một video đính kèm trong tệp lưu trữ của Phan!" Vy hét lên, ngón tay cô chỉ vào một tệp dữ liệu video ba chiều cổ đại nằm ở góc cuối cùng của thư mục.
Quốc dùng chút sức tàn cuối cùng, nhấn vào biểu tượng phát video.
Một luồng ánh sáng holographic rực rỡ bùng phát giữa phòng lưu trữ, tái dựng lại một đoạn video ba chiều cũ kỹ từ mười lăm năm trước. Trong video, một Giáo sư Phan thời trẻ—không có râu tóc bạc phơ, mặc bộ đồ bảo hộ kỹ sư màu trắng phẳng phiu của tập đoàn Helios—đang đứng trong một phòng thí nghiệm vô trùng lấp lánh ánh sáng tím.
Trên tay ông đang bế một bé gái sơ sinh có mái tóc ngắn mềm mại. Bé gái đeo một chiếc vòng tay nhỏ tết bằng dây đồng thô sơ—chiếc vòng tay có tích hợp vi mạch định dạng tần số giống hệt chiếc vòng tay mà bé An luôn đeo lúc sinh thời.
Thiết bị quét sinh học trong video hiển thị một chuỗi mã hóa gene phát sáng màu đỏ cam trên màn hình, kèm theo dòng chú thích lạnh lùng:
"Mẫu thử tương thích lượng tử bẩm sinh: An-0. Độ đồng bộ tiềm năng: 95%. Trạng thái: Đã đăng ký mã hóa gene gốc cho Dự án Goliath."
Gương mặt bé gái sơ sinh trong đoạn video ba chiều lấp lánh bụi số hóa hiện lên rõ nét, có nụ cười ngây thơ và đôi mắt tròn xoe giống hệt bé An của Quốc.
Quốc nhìn trừng trừng vào màn hình, hơi thở anh hoàn toàn ngưng bặt, toàn bộ thế giới xung quanh anh như sụp đổ vào một hố đen im lặng chết chóc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!