Nhạc nềnFirmament3

Mê lộ bụi tím

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít của hệ thống khí áp đệm tại cổng ngoài Tiền đồn Delta-4 lịm dần, để lại một khoảng không im lặng đến rợn người. Cánh cửa titan dày nửa mét đã sập chặt sau lưng họ, tạm thời ngăn cách hai kẻ đào tẩu khỏi bước chân kim loại nặng nề của thợ săn tiền thưởng Kael ngoài khe đá ngầm. Nhưng bên trong này, bóng tối và cái lạnh của một trạm nghiên cứu quân sự bị bỏ hoang một thế kỷ đang chờ đợi họ như một nấm mồ sẵn mở.


"Quốc... anh còn thở không?"


Vy thầm thì qua bộ đàm nội bộ. Giọng cô run rẩy, xen lẫn tiếng răng va vào nhau cầm cập vì lạnh. Cô đang quỳ tựa lưng vào vách phòng đệm, hai tay ghì chặt lấy chân trái. Dưới lớp vải bảo hộ dính đầy bụi chì, xương ống chân trái của cô đã bị dập nát sau cú va chạm đá ngầm trước đó. Máu đỏ tươi rỉ ra, thấm đẫm lớp gạc dính chì rồi nhanh chóng đông cứng lại dưới cái lạnh âm hai mươi độ của trạm cổ. Mỗi nhịp thở của cô đều tạo ra những luồng khói trắng đục, bám thành một lớp tuyết mỏng trên mặt kính bảo hộ.


Quốc không trả lời bằng lời nói. Anh chỉ phát ra một tiếng rên rỉ khàn đục từ sâu trong cổ họng. Nửa thân người bên trái của anh hoàn toàn tê liệt, bất động như một khối sắt nguội. Bộ Khung xương trợ lực tay trái đã cạn kiệt pin hoàn toàn, giờ đây nặng trịch như một chiếc gông cùm rỉ sét khóa chặt cánh tay anh. Tệ hơn nữa, bả vai phải của anh—nơi bị găm viên đạn lượng tử nén hạt Chronon của Kael—đang hoại tử nghiêm trọng. Thứ dịch lỏng màu tím lam đặc quánh, chứa những hạt phóng xạ tối li ti phát quang, liên tục rỉ ra qua lớp gạc chì rách nát, thấm xuống sàn thép lạnh ngắt.


Bằng bàn tay phải còn chút phản xạ cơ học yếu ớt, Quốc vẫn ôm chặt Thùng nhiên liệu lượng tử Model-X vào lồng ngực. Bên trong lõi lỏng của thùng chứa, đốm sáng lượng tử đại diện cho ý thức của bé An vẫn nhấp nháy yếu ớt ở tần số mỏ neo 432Hz. Ánh sáng tím dịu ấy xuyên qua lớp vỏ bọc chì bị trầy xước, hắt lên khuôn mặt hốc hác, nhợt nhạt của Quốc.


"Mika... quét... hành lang phía trước..." Vy nghiến răng gầm lên, cố gắng dùng tay trái bấu vào đường ống rỉ sét bên vách để gượng dậy.


Mô-đun máy tính cầm tay của AI Mika giắt bên hông cô phát ra những tiếng o o nhỏ mịn. Giọng nói điện tử rè rè của nó vang lên trong tai nghe của cả hai:


"Cô chủ, hành lang chính dẫn vào phân khu thí nghiệm cũ của Delta-4 nằm ngay sau cửa sập thứ hai. Tuy nhiên, tôi phát hiện nồng độ bức xạ gamma lượng tử trong không khí đang tăng vọt. Nguồn phát xạ cực mạnh xuất phát từ các tinh thể quặng bám dọc vách tường."


Vy dùng bả vai nâng Quốc dậy. Tiếng xương gãy ở chân trái cô cọ xát vào nhau nghe rắc rắc, khiến cô suýt nữa ngất đi vì đau đớn. Nhưng cô vẫn nghiến chặt răng đến bật máu môi, lôi Quốc lê từng bước qua cánh cửa sập thứ hai vừa tự động mở ra bằng áp lực khí nén.


Ngay khi bước chân vào hành lang chính, cả Vy và Quốc đều sững sờ trước cảnh tượng trước mắt.


Đó không phải là một hành lang quân sự thông thường, mà là một mê lộ chết chóc của thiên nhiên và công nghệ cổ xưa. Dọc theo những vách tường titan xám xịt, rỉ sét của tiền đồn, hàng vạn tinh thể Quặng Chronon-C thô mọc tua tủa như những khối ký sinh trùng khổng lồ. Chúng bám dày đặc trên các đường ống dẫn nước mát, bò qua các rơ-le điện hỏng, và rủ xuống từ trần nhà như những chiếc gai độc. Mỗi tinh thể đều phát ra một thứ ánh sáng tím lam rực rỡ nhưng lạnh lẽo, chiếu sáng những hạt bụi phóng xạ lơ lửng trong không khí như một làn sương mù tím đậm đặc.


"Đẹp thật... nhưng là cái đẹp của thần chết," Vy thầm thì, mắt cô dán chặt vào máy đo phổ bức xạ cầm tay mượn từ Trí. Kim đo trên máy lập tức nhảy vọt, tiếng rít cảnh báo dồn dập vang lên: "Cảnh báo! Bức xạ nền đạt mức 30 mSv. Ngưỡng nhiễm độc sinh học cực hạn!"


Ngay khi tiếp xúc với bức xạ nền của quặng thô, Mảnh ghép sọ titan nguyên mẫu bên thái dương trái của Quốc lập tức phản ứng dữ dội. Các mạch tích hợp lượng tử cấy dưới da đầu anh bắt đầu o o tự phát, tỏa ra một luồng nhiệt lượng ấm nóng rồi nhanh chóng tăng nhiệt độ lên mức nguy hiểm.


Trong võng mạc mắt phải còn nhìn được của Quốc, giao diện của trợ lý ảo Tí Hon đột ngột kích hoạt, nhấp nháy đỏ rực kèm theo những tiếng chuông cảnh báo dồn dập:


"Cảnh báo! Sọ titan phát xạ tự phát do cộng hưởng bức xạ nền! Độ đồng bộ bùng phát lên mức 35%! Nhiệt độ sọ đạt 42 độ C! Nguy cơ đông tụ protein não bộ trong vòng mười lăm phút!"


Cơn đau đầu tột cùng ập xuống như một chiếc búa tạ đóng thẳng vào thùy thái dương trái của Quốc. Anh thét lên một tiếng câm lặng, toàn thân co giật mạnh trên vai Vy. Mắt phải anh vằn vện những tia máu đỏ ngầu, trong khi mắt trái bị mù tạm thời liên tục chảy ra những giọt nước mắt lẫn máu tím lam.


"Quốc! Anh tỉnh lại đi! Đừng bỏ cuộc lúc này!" Vy hoảng hốt kêu lên. Cô cố gắng dìu anh ngồi thụp xuống góc hành lang khuất sau một khối thép dày.


Trong cơn đau đớn điên cuồng, bản năng sinh tồn của một kỹ sư lò phản ứng trỗi dậy. Quốc dùng tay phải run rẩy nhặt một tấm chì phế thải rơi vỡ dưới sàn, cố gắng bọc quanh mảnh sọ titan bên thái dương trái để chặn bức xạ tối. Nhưng ngay khi tấm chì vừa chạm vào sọ, từ trường magnetit cực mạnh của tiền đồn kết hợp với năng lượng Chronon thô lập tức biến tấm chì thành một bộ cảm ứng từ tính khổng lồ.


Một luồng điện tích tĩnh điện phóng ngược trực tiếp vào sọ titan của anh. Tiếng nổ điện nhỏ *tách* vang lên ngay sát tai Quốc, kèm theo một mùi khét lẹt của da thịt bị bỏng nhiệt. Quốc rên rỉ, đau đớn đến mức suýt ngất đi, buộc phải vứt tấm chì ra xa. Tấm chì rơi xuống sàn thép, phát ra những tia lửa điện xanh lét trước khi nguội lạnh.


"Không được dùng chì bọc sọ! Từ trường ở đây bị biến dị nặng, nó sẽ nung chảy não anh đấy!" Vy hét lên.


Cô điên cuồng mở hộc cứu thương dã chiến bọc chì giắt bên hông. Hầu hết các ống tiêm đều đã cạn kiệt, chỉ còn lại một liều Thuốc ức chế đào thải Titan cuối cùng mà cô đã cướp được từ phòng mạch của Thảo trước khi trốn chạy. Vy biết, nếu tiêm liều thuốc này ngay bây giờ, họ sẽ hoàn toàn không còn bất kỳ phương án bảo mệnh nào cho chặng đường tiếp theo. Nhưng nhìn dòng máu tím lam đang chảy ra từ tai Quốc, cô biết mình không còn sự lựa chọn.


Vy dùng bàn tay bám đầy dầu máy siết chặt lấy cổ Quốc, dùng răng giật nắp ống tiêm, rồi cắm mạnh đầu kim thủy lực trực tiếp vào thùy thái dương trái của anh, ngay sát rìa mảnh ghép titan đang cháy sém.


*HÌNH...*


Tiếng piston của ống tiêm rít lên khẽ khàng. Luồng hóa chất màu xanh đục nhanh chóng được bơm vào hệ tuần hoàn não của Quốc.


Cơ thể Quốc co giật thêm một lần nữa rồi từ từ giãn ra. Luồng hóa chất làm mát cực nhanh chạy dọc theo các dây thần kinh, xoa dịu cơn co thắt tủy sống và hạ nhiệt độ sọ titan xuống mức 38.5 độ C. Cơn đau nhói buốt tạm thời lùi xa, nhường chỗ cho một sự tỉnh táo lạnh lùng nhưng đầy suy kiệt.


"Vy... cảm ơn cô..." Quốc thều thào, giọng nói khản đặc vì thiếu nước và nhiễm độc. "Nhưng chúng ta... phải di chuyển ngay. Sói Thép và Kael sẽ sớm bẻ khóa cửa ngoài."


"Đi hướng nào? Mê lộ này không có trên bản đồ của Mika," Vy hỏi, cô dùng súng điện làm chỗ chống để đứng dậy, chân trái dập xương run lên bần bật.


Quốc nâng chiếc La bàn lượng tử cổ đại ở cổ tay phải lên. Dù sọ titan đã hạ nhiệt, độ đồng bộ của anh vẫn duy trì ở mức 35% do kích thích từ quặng thô. Nhờ đó, kỹ năng Cảm nhận dòng chảy Chronon của anh đạt đến một giới hạn mới. Khi anh tập trung ý nghĩ, thế giới sương mù tím xung quanh bỗng chốc phân rã thành những đường chỉ sáng màu xanh lục uốn lượn vô hình—đó là các dòng chảy từ trường âm có mật độ bức xạ thấp nhất.


"Đi theo hướng... ba mươi độ mạn phải..." Quốc chỉ tay về phía một nhánh hầm tối tăm, nơi các tinh thể quặng thô mọc thưa thớt hơn. "Ở đó có một khe hở bức xạ... dưới 10 mSv."


Vy dìu Quốc lê bước đi vào nhánh hầm tối. Nhưng ngay khi họ vừa di chuyển được vài mét, Thùng nhiên liệu lượng tử Model-X trong tay Quốc đột ngột phát ra những tiếng o o dồn dập. Bộ sưởi từ trường mini của thùng chứa đang phản ứng mạnh với các tia gamma ngoài, khiến tần số sóng não của An bắt đầu lệch khỏi mức ổn định 432Hz, tụt dần xuống 425Hz. Nếu tần số lệch quá giới hạn này, cấu trúc ký ức của cô bé sẽ bị xóa sạch vĩnh viễn.


Quốc nghiến chặt răng. Anh biết mình phải bảo vệ An trước khi quá muộn. Bằng ý chí tập trung cực hạn, anh kích hoạt sọ titan, sử dụng kỹ năng Bẻ cong tia bức xạ tối cục bộ. Một màng chắn từ trường màu tím nhạt hình cầu xuất hiện quanh thùng chứa Model-X, bẻ cong các tia gamma phóng xạ xung quanh hắt sang hai bên vách đá.


Hiệu quả đạt được ngay lập tức: tần số của An nhấp nháy ổn định trở lại ở mức 432Hz. Nhưng cái giá phải trả là cực kỳ tàn khốc. Thị lực mắt trái của Quốc—vốn đã bị tổn thương do xuất huyết kết mạc trước đó—đột ngột tối sầm lại hoàn toàn. Một bóng tối câm lặng nuốt chửng nửa tầm nhìn của anh, để lại một cơn nhói buốt dọc thùy thái dương như có hàng vạn cây kim nung đỏ đang cắm sâu vào não bộ.


"Tôi... không sao... tiếp tục đi..." Quốc thầm thì khi thấy Vy lo lắng nhìn mình. Anh cố giấu dòng máu tươi đang rỉ ra từ khóe mắt trái.


Họ tiếp tục lê bước qua những khúc quanh ngột ngạt của mê lộ bụi tím. Đi được khoảng hai trăm mét, hành lang bỗng mở rộng ra, dẫn vào một không gian hình bán cầu khổng lồ bọc thép titan dày bám đầy bụi bặm của một thế kỷ trước.


Ở trung tâm phòng, hàng vạn màn hình ba chiều cổ đại đã chết nguồn lơ lửng như những bóng ma công nghệ. Một tấm biển kim loại rỉ sét treo trên vách thép phía sau hiển thị dòng chữ mờ nhạt bằng tiếng liên minh cũ: "Phòng Lưu trữ Dữ liệu Trung tâm - Dự án Goliath".


Đây chính là nơi cất giấu những hồ sơ tối mật của thế kỷ trước.


"Chúng ta tìm thấy rồi..." Vy thầm thì, cô đặt Quốc ngồi tựa vào một bệ điều khiển cũ kỹ.


Nhưng niềm hy vọng vừa nhen nhóm lập tức bị dập tắt khi Vy tiến sát đến cánh cửa bảo mật của phòng lưu trữ. Đó là một cánh cửa thép titan nguyên khối, không hề có tay cầm cơ học, chỉ có một thấu kính quét sinh học cổ đại màu đỏ đục nằm im lìm bên hông.


"Cửa đã bị khóa sập hoàn toàn," Vy dùng mỏ lết gãy gõ mạnh vào vách cửa, tiếng kim loại dội lại nặng nề, bất hoại. "Hệ thống điện của bảng khóa đã chết nguồn từ lâu. Không có điện, chúng ta không thể kích hoạt bộ quét sinh học để bẻ khóa."


Đúng lúc họ rơi vào thế bế tắc tuyệt vọng, mảnh sọ titan bên thái dương trái của Quốc đột ngột rung lên một nhịp mạnh mẽ chưa từng có. Trợ lý ảo Tí Hon bỗng nhiên tự động ghi đè lên hệ thống cảnh báo sinh tồn, hiển thị một luồng dữ liệu lạ màu xanh lam rực rỡ, được mã hóa ngược trực tiếp từ máy chủ ngầm của tiền dồn truyền thẳng vào sọ Quốc.


Trên màn hình võng mạc mắt phải của anh, các ký tự cổ đại tự động giải nén và dịch nghĩa, hiện ra một dòng chữ duy nhất phát sáng rực rỡ:


"Mã nguồn gốc tương thích: Giáo sư Phan."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!