Bước chân vào tử địa
Cái lạnh của Tiền đồn Delta-4 không giống như cái lạnh thông thường của vũ trụ. Nó là một thứ lạnh buốt mang theo vị rỉ sét và điện tích, chui qua từng khe hở của bộ đồ bảo hộ cũ kỹ, bám chặt lấy da thịt như những cây kim băng giá.
Trong buồng lái đã chết nguồn của tàu Sao Chổi, bóng tối đặc quánh chỉ bị phá vỡ bởi đốm sáng màu tím lam nhạt nhẽo phát ra từ Thùng nhiên liệu lượng tử Model-X. Đốm sáng ấy nhấp nháy một nhịp điệu đều đặn, mỏng manh ở tần số mỏ neo 432Hz. Đó là nhịp tim lượng tử của bé An, là sợi chỉ đỏ duy nhất còn giữ cho Quốc không buông xuôi linh hồn vào vực thẳm của sự đào thải.
“Quốc... gượng dậy... chúng ta phải đi...”
Giọng Vy khản đặc, lẫn trong tiếng thở dốc nặng nề qua bộ lọc mặt nạ phòng độc. Cô đang quỳ trên sàn thép lạnh ngắt, hai tay bấu chặt vào bả vai trái còn lành lặn của Quốc để kéo anh ra khỏi chiếc bàn ăn rỉ sét. Mỗi chuyển động nhỏ nhất của Vy đều đi kèm với một tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Chân trái của cô—vừa bị dập nát xương do đá đè trong cú va chạm trước—đang chảy máu đỏ tươi, thấm đẫm lớp băng gạc dính chì và đông cứng lại thành một mảng sẫm màu dưới cái lạnh âm độ.
Quốc mở mắt phải. Con mắt vằn vện những tia máu đỏ ngầu, trong khi mắt trái của anh vẫn nhắm nghiền, sưng húp do di chứng xuất huyết kết mạc từ đợt quá nhiệt trước. Nửa thân người bên trái của anh hoàn toàn tê liệt, bất động như một khối sắt nguội. Tệ hơn nữa, bả vai phải của anh—nơi bị găm viên đạn lượng tử nén hạt Chronon của Kael—đang hoại tử nghiêm trọng, rỉ ra thứ dịch lỏng màu tím lam đặc quánh qua lớp gạc chì rách nát.
Anh gần như không thể tự di chuyển. Mảnh ghép sọ titan nguyên mẫu bên thái dương trái của anh chìm trong im lặng tối tăm, nhưng những vết bỏng lạnh đen kịt xung quanh rìa kim loại đang nhói lên từng cơn buốt nhói, báo hiệu quá trình đào thải vĩnh viễn đang tàn phá tủy não của anh với thời hạn chưa đầy bốn mươi tám giờ.
“Vy... bỏ tôi lại...” Quốc thều thào, lưỡi anh tê cứng khiến âm thanh phát ra méo mó qua bộ đàm nội bộ. “Cô không thể... kéo cả tôi và thùng chứa... với cái chân đó.”
“Câm miệng!” Vy nghiến răng gầm lên, bàn tay bám đầy dầu máy và máu khô siết chặt lấy áo bảo hộ của anh. “Mười năm trước anh không bỏ gia đình tôi chết cóng trong bão từ. Hôm nay tôi cũng sẽ không để anh và con gái anh tan biến ở cái xó xỉnh này. Ôm lấy thùng chứa của An bằng tay phải đi!”
Bằng một nỗ lực phi thường, Quốc gượng cánh tay phải vốn đã liệt hoàn toàn bả vai, nhưng cổ tay và các ngón tay vẫn còn chút phản xạ cơ học yếu ớt. Anh dùng Khung xương trợ lực tay trái—dù đã cạn kiệt pin hoàn toàn và nặng trịch như một gông cùm—phối hợp với bàn tay phải để ôm chặt lấy Thùng chứa Model-X vào lồng ngực. Tần số 432Hz nhấp nháy xanh lam dịu nhẹ sát sườn ngực anh, như một cái ôm ấm áp của đứa con gái bé bỏng đang tiếp thêm cho anh chút tàn lực.
Vy dùng bả vai trái nâng Quốc dậy. Tiếng xương gãy ở chân trái cô cọ xát vào nhau nghe rắc rắc, khiến cô suýt nữa ngất đi vì đau đớn. Nhưng nữ phi công tự do ấy vẫn nghiến chặt răng đến bật máu môi, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể để kéo Quốc lê bước qua cửa sập khẩn cấp của tàu Sao Chổi.
Bước chân ra ngoài vỏ tàu, thế giới xung quanh họ hiện ra như một nghĩa trang kim loại khổng lồ. Delta-4 lơ lửng giữa làn sương mù tím rực rỡ của tinh vân bụi tối, những khối quặng Chronon-C thô khổng lồ mọc tua tủa như những chiếc gai độc phát quang. Con tàu Sao Chổi của họ đã kẹt cứng giữa hai vách đá ngầm rỉ sét dưới bệ cảng, động cơ chính cháy đen hoàn toàn vĩnh viễn.
“Mika... báo cáo tình hình...” Vy thầm thì qua tai nghe liên lạc.
Quả cầu kim loại của AI Mika hiện tại không thể lơ lửng. Vy đã tháo nó ra, giắt bên hông dưới dạng một mô-đun máy tính cầm tay thô sơ bọc chì. Giọng nói rè rè của Mika vang lên trực tiếp trong tai nghe của cả hai:
“Cô chủ, Kael đã đáp chiến hạm bọc chrome của hắn ngay phía trên mỏm đá ngầm, cách vị trí của chúng ta một trăm hai mươi mét. Hắn đang triển khai thiết bị quét nhiệt đa phổ cầm tay để rà soát khe đá. Thêm một tin xấu: hệ thống phòng thủ tự động của Delta-4 đã nhận diện hai người là mục tiêu xâm nhập sinh học. Các cảm biến hồng ngoại trên cổng khí áp đệm của trạm đang quét định kỳ.”
“Oxy của Quốc còn bao nhiêu?” Vy hỏi, cố gắng kéo Quốc bò qua một đường ống dẫn khí cũ kỹ bám đầy rêu kim loại màu xám.
“Bộ lọc của kỹ sư Quốc bị nghẹt do bụi quặng tím,” Mika phản hồi với một âm tần lạnh lùng của máy móc. “Lượng oxy còn lại trong bình dự phòng của anh ấy chỉ đủ dùng trong mười lăm phút nữa. Nếu không thâm nhập được vào phòng đệm khí áp của tiền dồn để tái lập áp suất, anh ấy sẽ chết ngạt trước khi sọ titan kịp đào thải.”
Mười lăm phút. Đó là tất cả những gì họ có để đối đầu với cái chết.
Vy kéo Quốc bò rạp dưới bóng tối của đường ống dẫn khí cũ. Từ phía trên mỏm đá cao, một luồng ánh sáng quét màu đỏ rực—tia quét hồng ngoại từ máy quét đa phổ của Kael—chầm chậm rà qua vách đá, chỉ cách vị trí họ ẩn nấp chưa đầy ba mét. Tiếng rít từ tính từ khẩu súng bắn tỉa ‘Mắt Quỷ’ của hắn dội qua cấu trúc đá ngầm, tạo ra những rung động nhỏ khiến bụi quặng tím rơi lả tả xuống mũ bảo hiểm của Quốc.
“Kael đang định vị dựa trên các vết xước kim loại mà vỏ tàu Sao Chổi để lại khi va chạm,” Vy thì thầm, hơi thở cô dồn dập dán chặt vào mặt kính bảo hộ. “Hắn đang đi xuống khe đá.”
“Lối vào cổng khí áp... ở ngay phía sau đường ống này...” Quốc thều thào, mắt phải anh dán chặt vào chiếc La bàn lượng tử cổ đại đang cầm ở tay phải. Chiếc la bàn hiển thị một dòng chảy từ trường âm màu xanh lục nhạt, vạch ra một lối đi khuất dưới bóng của hệ thống cảm biến tự động. “Nhưng cửa sập đã bị khóa từ trường... rỉ sét hoàn toàn.”
Họ tiếp cận cánh cổng khí áp của Delta-4. Đó là một tấm thép titan dày nửa mét, xám xịt và bám đầy những mảng rỉ sét đồng màu với đá ngầm. Bảng điều khiển điện tử bên hông đã chết nguồn từ lâu, chỉ còn lại một van xả áp lực cơ học bằng đồng thô sơ nằm sâu trong một hốc kim loại.
Vy rút từ thắt lưng ra chiếc mỏ lết lực lượng tử của Quốc. Nhưng công cụ cơ khí vĩ đại ấy giờ đã bị nứt gãy đôi ngàm kẹp hoàn toàn sau nỗ lực bẻ khóa rơ-le thất bại ở tập trước. Chỉ còn lại phần thân mỏ lết bằng hợp kim siêu dẫn gãy nhọn hoắt.
“Để tôi...” Quốc nói. Anh dùng bàn tay phải run rẩy, cố gắng wedged phần shank gãy nhọn của chiếc mỏ lết vào khe hở của van xả áp lực rỉ sét.
Anh cố dồn lực từ bả vai trái còn cử động được, nhưng Khung xương trợ lực tay trái không có pin chỉ là một khối thép chết nẹp chặt lấy cánh tay anh. Quốc nghiến răng, cơ mặt bên phải co rút lại đau đớn, máu tím lam từ vết thương vai phải lại rỉ ra, thấm đẫm tấm chì bọc ngoài thùng chứa của An.
*KÍT... KÍT...*
Van xả cơ học không hề lay chuyển. Lớp rỉ sét tích tụ một thế kỷ đã hàn chặt nó vào thân cửa.
“Không được rồi, rỉ sét quá dày,” Vy lo lắng nhìn lên phía trên. Luồng sáng đỏ của Kael đã tiến sát hơn, chỉ còn cách họ một khúc quanh ngắn. “Tôi sẽ dùng súng điện bắn vào bảng mạch để kích nổ từ trường khóa!”
“Không!” Quốc ngăn lại, hơi thở anh rít lên nghẹn ngào. “Bảng mạch này sử dụng giao thức rơ-le điện từ cổ. Nếu cô bắn súng điện, nó sẽ tạo ra một xung điện kích hoạt hệ thống báo động tầm xa của tiền đồn. Hệ thống phòng thủ tự động sẽ khóa chặt toàn bộ trạm và báo tọa độ về cho Helios. Chúng ta phải bẻ khóa thủ công.”
Quốc nhắm mắt phải lại. Anh quyết định thực hiện một giao thức điên rồ: kích hoạt mảnh sọ titan ở mức tối thiểu 5% công suất để dò tìm dòng điện trở còn sót lại trong bảng khóa cửa, từ đó tìm ra điểm yếu vật lý của rơ-le cơ học.
*O O O...*
Mảnh sọ titan bên thái dương trái của anh đột ngột phát ra những tia sáng xanh lam mờ nhạt dưới lớp kính bảo hộ màu vàng sậm. Cơn đau buốt thấu xương lập tức phóng xuống tủy sống. Trợ lý ảo Tí Hon hiện lên trong góc tầm nhìn của anh với một cảnh báo sọc đỏ dồn dập: *“Cảnh báo! Độ đồng bộ đạt 5%. Nhiệt độ sọ tăng lên 39.5 độ C. Nguy cơ co thắt thần kinh thùy thái dương!”*
Quốc lờ đi cảnh báo. Qua kết nối lượng tử yếu ớt, anh “nghe thấy” tiếng dòng điện rò rỉ siêu nhỏ chạy qua một rơ-le đồng nằm sâu sau tấm thép rỉ sét.
“Vy... đâm phần gãy của mỏ lết vào góc dưới bảng điện... chếch ba mươi độ...” Quốc thều thào, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc trán anh, đóng băng ngay khi chạm vào mép mặt nạ. “Ở đó... có một lò xo giữ chốt khóa cơ học... Đập mạnh vào.”
Vy gật đầu. Cô quỳ xuống bằng chân phải lành lặn, dùng hai tay cầm chặt phần thân mỏ lết gãy, wedged nó vào đúng vị trí Quốc chỉ định. Cô dùng báng khẩu súng xung điện từ bọc chì nện mạnh ba nhát vào đuôi mỏ lết.
*KENG! KENG! XOẢNG!*
Tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai trong không gian im lặng của khe đá. Chốt cơ học bên trong cửa sập rít lên một tiếng khô khốc rồi bật ra.
Nhưng ngay lúc đó, tiếng động đã kích hoạt cảm biến chuyển động hồng ngoại gắn phía trên cửa sổ quét của phòng đệm. Một chiếc đèn quét màu đỏ rực trên đỉnh cổng khí áp đột ngột xoay tròn, phát ra tiếng rít tần số cao chuẩn bị báo động tầm xa.
“Nó phát hiện chuyển động rồi!” Mika hét lên qua tai nghe.
Vy không hề do dự. Cô nâng khẩu súng điện tự chế của mình lên, bóp cò bắn một phát chuẩn xác vào thấu kính của cảm biến chuyển động hồng ngoại. Tia điện xanh lét bắn ra, làm chập mạch hoàn toàn bộ quét cảm biến trước khi nó kịp truyền tín hiệu báo động về máy chủ trung tâm của tiền đồn. Thấu kính cảm biến vỡ vụn, rơi xuống sàn đá thành những mảnh thủy tinh đen kịt.
“Tốt lắm...” Quốc thở dốc, lồng ngực anh thắt lại vì thiếu oxy. Mặt nạ của anh bắt đầu phát ra tiếng rít kéo dài, dấu hiệu cho thấy lượng oxy dự phòng đã cạn kiệt xuống dưới mức 5%.
Vy dùng hết sức lực còn lại, cùng Quốc đẩy mạnh cánh cửa sập titan rỉ sét sang một bên. Cánh cửa chuyển động chậm chạp, để lộ ra khoảng tối sâu thẳm, lạnh lẽo bên trong phòng đệm khí áp của Delta-4.
Vy lôi Quốc vào trong, kéo theo Thùng nhiên liệu lượng tử Model-X nặng hai mươi ký. Họ dùng chân đẩy mạnh cánh cửa sập đóng sắm lại.
*RẦM!*
Cánh cửa titan sập chặt vào khung thép, khóa từ tự động kích hoạt trở lại, cô lập hoàn toàn họ với thế giới chân không bên ngoài.
Trong buồng đệm khí áp tối tăm và chật hẹp, hệ thống tái tạo oxy cổ đại bắt đầu rít lên khè khè, chậm rãi bơm một luồng khí lạnh lẽo mang mùi amoniac đông lạnh rò rỉ từ đường ống cũ vào phòng. Quốc nằm vật ra sàn thép rỉ sét, mặt nạ phòng độc của anh tự động mở van khí áp khi áp suất phòng đạt mức ổn định.
Anh hít một hơi thật sâu. Luồng khí lạnh buốt, nồng nặc mùi hóa chất rỉ sét tràn vào phổi, khiến anh ho sặc sụa, máu tím lam từ vết thương vai phải rỉ ra nhiều hơn, loang lổ trên sàn thép.
Vy gục đầu vào vách cabin phòng đệm, chân trái cô co rút lại từng cơn đau đớn tột cùng. Cô nhìn Quốc, rồi nhìn đốm sáng tím nhạt của An vẫn đang nhấp nháy ổn định ở tần số 432Hz bên trong thùng chứa Model-X.
“Chúng ta... vào được rồi...” Vy thầm thì, nước mắt cô chảy ra, đóng băng thành những hạt muối nhỏ trên má.
Nhưng sự nhẹ nhõm của họ kéo dài chưa đầy năm giây.
*KỊCH... KỊCH... KỊCH...*
Từ phía bên kia của cánh cửa sập titan vừa đóng chặt, dội qua vách thép dày bọc chì, là những tiếng bước chân kim loại nặng nề, đều đặn và lạnh lùng.
Đó không phải là tiếng bước chân của con người. Đó là tiếng xích sắt và các khớp nối thủy lực hạng nặng của một cơ thể cyborg bọc thép titan tối tân đang giẫm mạnh lên nền đá ngầm bên ngoài.
Kael đã đứng ngay trước cửa phòng đệm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!