Chân trời hoang phế
Cái lạnh của khoảng chân không không chỉ đơn thuần là sự vắng bóng của nhiệt độ; nó là một loài ký sinh vô hình, chậm rãi bò qua những khe nứt rỉ sét của vỏ tàu Sao Chổi để gặm nhấm chút hơi ấm cuối cùng của sự sống.
Trong buồng lái tối tăm, ánh sáng neon xanh đỏ thường ngày đã chết hẳn sau cú ngắt điện khẩn cấp. Chỉ còn lại thứ ánh sáng tím dịu, u uất hắt ra từ tinh vân tối ngoài kính chắn gió phân cực. Những hạt bụi phóng xạ li ti lơ lửng ngoài không gian sâu trông như một làn sương mù màu tím rực rỡ nhưng chết chóc, bao phủ lấy toàn bộ phân khu ranh giới.
Vy tỉnh dậy từ cơn ngất lịm. Cơn đau từ chân trái lập tức ập đến như một nhát búa đóng thẳng vào tủy xương. Những mảnh xương dập nát từ tai nạn đá đè trước đó đã cứng đờ lại dưới cái lạnh âm hai mươi độ C, máu đỏ tươi thấm đẫm lớp gạc dính chì giờ đã đông lại thành một vệt sẫm màu, bám chặt vào nền thép rỉ sét. Cô rên rỉ, hơi thở thoát ra ngoài mặt nạ phòng độc thành những luồng khói trắng đục, nhanh chóng đóng băng thành một lớp tuyết mỏng trên mặt kính bảo hộ.
Cô bò. Từng chút một, Vy kéo lê thân hình rệu rã của mình qua sàn tàu lạnh buốt để tiến về phía chiếc bàn ăn rỉ sét.
Quốc vẫn nằm im lìm ở đó. Nửa thân người bên trái của anh hoàn toàn bất động, nặng trịch như một khối sắt nguội sau ca phẫu thuật lọc máu khẩn cấp của Tiến sĩ Lâm. Mảnh ghép sọ titan nguyên mẫu bên thái dương trái của anh chìm trong im lặng tối tăm, không còn phát ra ánh sáng xanh lam mờ nhạt nào nữa. Vết sẹo mổ cũ xung quanh mảnh sọ đã xuất hiện những vệt bỏng lạnh đen kịt—di chứng tàn khốc của đợt quá nhiệt cực hạn lên tới bốn mươi lăm độ C khi anh cố cứu An.
‘Quốc... làm ơn... đừng chết lúc này...’
Vy run rẩy mở hộc cứu thương dã chiến bọc chì. Hầu hết các ống tiêm đều đã rỗng. Cô điên cuồng lục lọi trong đống phế liệu y tế dính đầy máu và bụi kim loại, cho đến khi ngón tay cô chạm vào một ống tiêm thủy lực nhỏ nằm khuất dưới góc hộc.
Đó là liều Thuốc ức chế đào thải Titan cuối cùng.
Vy không chần chừ. Cô quỳ sụp xuống bên cạnh Quốc, dùng bàn tay bám đầy dầu máy và máu khô vuốt ngược mái tóc bết dính của anh, rồi cắm mạnh đầu kim của ống tiêm vào thùy thái dương trái của anh, ngay sát rìa mảnh ghép titan đang cháy sém.
*HÌNH...*
Tiếng piston thủy lực của ống tiêm rít lên khẽ khàng. Luồng hóa chất màu xanh đục nhanh chóng được bơm vào hệ tuần hoàn não của Quốc.
Trong chớp mắt, cơ thể Quốc co giật mạnh. Con mắt phải của anh mở trừng trừng, vằn vện những tia máu đỏ ngầu, trong khi mắt trái vẫn nhắm nghiền, sưng húp do xuất huyết kết mạc. Anh thở dốc, lồng ngực phập phồng đau đớn như thể phổi vừa bị lấp đầy bởi bụi thủy tinh.
“Vy...” Giọng Quốc khản đặc, lưỡi anh tê cứng khiến âm thanh phát ra méo mó, nghẹn ngào.
“Đừng nói gì cả,” Vy thầm thì, đỡ lấy bả vai trái còn cử động được của anh. “Hợp chất ức chế đang hoạt động. Anh còn chưa đầy bốn mươi tám giờ trước khi sọ titan tự động đào thải hoàn toàn. Nhìn ra ngoài đi.”
Quốc gượng đầu nhìn qua kính chắn gió.
Trước mắt họ, lơ lửng giữa làn sương mù tím rực rỡ của tinh vân, là Tiền đồn Delta-4.
Đó là một kiến trúc quân sự khổng lồ từ thời Chiến tranh Lượng tử cách đây một thế kỷ, trông không khác gì bộ khung xương rỉ sét của một con quái vật cơ khí cổ đại đã bị bỏ hoang. Toàn bộ thân trạm bám đầy những khối quặng Chronon-C thô khổng lồ, mọc tua tủa như những tinh thể ký sinh màu tím phát quang. Thứ ánh sáng tím ấy không hề dịu nhẹ như trong thùng chứa của An; nó rực rỡ, sắc lạnh và biến thiên liên tục, tạo ra một cảm giác rùng rợn, chết chóc. Delta-4 lơ lửng im lìm, không một bóng người, không một tín hiệu liên lạc, chỉ có những đám mây bụi tĩnh điện dày đặc bao bọc xung quanh như một tấm bia mộ khổng lồ.
*BÍP... BÍP... BÍP...*
Tiếng còi báo động đột ngột vang lên từ quả cầu kim loại của AI Mika đang lơ lửng yếu ớt trên bảng điều khiển. Mắt camera của nó nhấp nháy ánh đỏ mờ nhạt.
“Cảnh báo... hệ thống quét radar cổ đại của Tiền đồn Delta-4 bắt đầu kích hoạt tự động. Các ụ pháo phòng thủ tầm gần của trạm đã nhận diện tàu Sao Chổi là vật thể lạ xâm nhập không có mã bay hợp lệ.”
“Mika! Chúng ta không thể khởi động động cơ chính sao?” Vy hét lên, cố gắng bám vào bảng điều khiển để gượng dậy dẫu chân trái đang đau đớn tột cùng.
“Động cơ chính bị đóng băng hoàn toàn do nhiễm từ magnetit nặng từ bão từ trước,” Mika phản hồi, giọng rè rè đầy sọc tĩnh điện. “Tôi đang cố gắng dùng các thanh Chronon phế liệu còn sót lại trong lò sưởi để rã băng, nhưng tiến trình cần ít nhất mười phút. Hệ thống phòng thủ của Delta-4 sẽ bắn hạ chúng ta trong vòng ba mươi giây nữa nếu chúng ta đi vào tầm bắn của pháo laser.”
Quốc nghiến răng. Nửa mặt bên trái của anh tê liệt hoàn toàn, không thể biểu lộ cảm xúc, nhưng con mắt phải của anh vẫn sáng lên một tia kiên định tột cùng. Anh chạm tay vào túi ngực bọc chì, nơi Thùng nhiên liệu lượng tử Model-X chứa ý thức của An đang nằm im lìm dưới chân bàn ăn. Đốm sáng tím của cô bé đang nhấp nháy ổn định ở tần số mỏ neo 432Hz nhờ năng lượng dự phòng mà anh đã đánh đổi bằng chính tủy não của mình để duy trì.
“Vy... đưa tôi... la bàn lượng tử...” Quốc thều thào.
Vy nhanh chóng tháo chiếc La bàn lượng tử cổ đại từ cổ tay trái của Quốc và đặt vào lòng bàn tay phải run rẩy của anh. Kim quét lượng tử của chiếc la bàn bằng đồng thô sơ đang quay cuồng điên loạn, phát ra những tiếng rít từ tính nhỏ mịn dọc thùy thái dương phải của anh.
Quốc nhắm mắt lại. Ở mức đồng bộ 45% mà anh vừa đạt được sau cơn bộc phát trước, anh không cần nhìn bằng mắt thường. Sọ titan của anh bắt đầu nhói buốt, nhưng nó giúp anh “nhìn thấy” những đường chỉ sáng vô hình của lưới từ trường biến dị đang bao bọc quanh Delta-4.
“Có một khe hở...” Quốc nói, ngón tay phải chỉ về phía góc dưới của bệ cảng rỉ sét của tiền đồn. “Ở đó... mật độ từ trường âm cực cao... ụ pháo phòng thủ không thể quét trúng. Vy, cô phải bẻ lái thủ công đưa tàu lao vào đó.”
“Nhưng động cơ chính chưa hoạt động!” Vy gào lên.
“Dùng động cơ phản lực phụ!” Quốc ra lệnh. “Mika, xả toàn bộ lượng Hydro lỏng áp lực cao còn lại vào buồng đốt phụ mạn sườn!”
Vy nghiến răng, quyết định thực hiện một cú đánh cược sinh tử. Trước khi bẻ lái, cô thử thực hiện một thủ đoạn chiến thuật cuối cùng: cố gắng phát một tín hiệu cầu cứu giả định hướng về Trạm Sắt-9 để đánh lạc hướng radar của bất kỳ kẻ bám đuổi nào.
Tuy nhiên, nỗ lực đó lập tức thất bại.
“Sóng liên lạc bị bão bụi tĩnh điện của tinh vân nuốt chửng hoàn toàn,” Mika báo cáo. “Tín hiệu giả định đã bị triệt tiêu.”
“Mặc kệ nó! Chuẩn bị chịu lực va đập!” Vy hét lớn, hai bàn tay cô siết chặt cần điều khiển cơ học rỉ sét.
*ẦM... ẦM...*
Hai tiếng nổ lớn vang lên ngoài vỏ tàu. Các ụ pháo laser cổ đại của Delta-4 đã bắt đầu khai hỏa. Những chùm tia sáng màu tím sẫm xé toác không gian, bắn sượt qua mạn trái tàu Sao Chổi, làm nung chảy một phần lớp giáp bọc chì bảo vệ ngoài cabin. Nhiệt độ trong buồng lái đột ngột tăng vọt, kéo theo mùi khét lẹt của hợp kim bị thiêu rụi.
Quốc nằm trên sàn, dùng cánh tay phải siết chặt lấy Thùng chứa của An, che chở cho cô bé khỏi những chấn động dữ dội. Mảnh sọ titan của anh bốc khói nhẹ, phát ra những tiếng o o nhỏ mịn dọc thùy thái dương phải khi tiếp xúc trực tiếp với từ trường magnetit cực mạnh của tiền đồn.
Vy đẩy mạnh cần ga phụ.
*VÙNG...*
Luồng phản lực từ động cơ phụ phun ra một dải lửa xanh rực rỡ trong chân không. Tàu Sao Chổi đột ngột tăng tốc, lao thẳng xuống phía dưới bệ cảng rỉ sét, hướng về phía một khe đá ngầm hẹp nằm khuất dưới cấu trúc thép khổng lồ của tiền đồn.
Con tàu va chạm liên tục với các mảnh vỡ kim loại lơ lửng. Tiếng kim loại mài mòn vào đá hộc kêu lên rùng rợn: *KÍT... KÍT... CAO...*
Nhưng ngay lúc họ tưởng chừng đã lọt vào vùng an toàn của khe đá, màn hình radar rách nát của Mika đột ngột phát ra những tiếng bíp dồn dập, chói tai.
Một đốm sáng đỏ rực, lớn gấp ba lần tàu Sao Chổi, xuất hiện từ phía sau làn sương mù tím của tinh vân.
“Tín hiệu nhiệt mục tiêu!” Mika rít lên đầy kinh hoàng. “Vận tốc Mach 18 và đang tăng nhanh! Đó là chiến hạm bọc thép chrome của thợ săn tiền thưởng Kael! Hắn đã vượt qua Bức Tường Lửa Điện Từ bằng thiết bị bảo vệ quân dụng và đang tiến sát!”
Quốc mở trừng mắt phải. Qua thấu kính hồng ngoại phát sáng đỏ rực hiển thị trên màn hình radar, anh nhìn thấy bóng dáng con tàu của Kael—một kẻ đi săn tàn nhẫn bọc thép titan xám xịt—đang lao tới như một bóng ma cơ khí từ cõi chết trở về.
Kael đã đuổi kịp. Hắn không hề bị bão từ nghiền nát, và họng súng bắn tỉa lượng tử ‘Mắt Quỷ’ của hắn đang hướng thẳng về phía khe đá ngầm nơi họ chuẩn bị ẩn nấp.
“Vy! Lao thẳng vào trong!” Quốc gầm lên qua khe họng rỉ máu.
Vy dùng hết sức bình sinh, kéo mạnh cần lái bẻ lái một góc chín mươi độ tuyệt vọng. Con tàu Sao Chổi lao vụt vào khe đá hẹp với tốc độ điên cuồng.
*BÙM!*
Một tiếng nổ kinh hoàng chấn động toàn bộ thân tàu. Động cơ chính của tàu Sao Chổi, sau cú rồ ga quá tải cuối cùng dưới áp lực từ trường cực đại, đã bị cháy hoàn toàn. Khói đen và lửa plasma phun ra từ đuôi tàu, nhuộm đỏ một góc khe đá.
Con tàu bị kẹt cứng, wedged chặt giữa hai vách đá ngầm rỉ sét của Delta-4. Hệ thống điện phụ tắt ngấm. Buồng lái rơi vào sự im lặng chết chóc vĩnh cửu.
Họ đã mất khả năng chiến đấu hoàn toàn. Con tàu đã chết.
Phía trên đỉnh đầu họ, qua lớp kính chắn gió nứt vỡ, bóng đen khổng lồ từ chiến hạm bọc thép chrome của Kael bắt đầu từ từ hạ cánh xuống ngay phía trên khe đá ngầm, che khuất hoàn toàn ánh sáng tím rực rỡ của tinh vân bụi tối.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!