Nhạc nềnFirmament3

Kế hoạch trong bóng tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gầm rú trầm đục của những tuabin nén vật chất tối bên trong lò phản ứng số 9 vẫn vọng qua vách thép dày, dội vào khoang kỹ thuật rỉ sét của Quốc như một nhịp tim cơ khí không bao giờ mệt mỏi. Lúc này đã là bốn giờ sáng. Ánh sáng đỏ từ hệ thống báo động khẩn cấp của sự cố rò rỉ trước đó đã được tắt, trả lại cho căn phòng nhỏ hẹp thứ ánh sáng vàng vọt, tù mù từ những bóng đèn sợi neon đã quá hạn sử dụng.


Quốc ngồi bệt trên sàn kim loại lạnh ngắt, lưng tựa vào tủ chứa dụng cụ bảo trì. Anh run rẩy tháo lớp găng tay bảo hộ bám đầy bụi than và dầu máy tổng hợp. Lớp da ở lòng bàn tay trái và dọc theo bả vai của anh đỏ rực, phồng rộp lên những mảng bỏng bức xạ màu tím nhạt. Cơn bỏng lạnh do tiếp xúc trực tiếp với dòng plasma thô tàn phá các tế bào biểu bì, mang lại cảm giác buốt nhói như có hàng vạn cây kim bằng băng đang đâm sâu vào da thịt. Quốc với lấy tuýp gel trung hòa phóng xạ thô sơ mua lậu từ khu ổ chuột, bóp một lượng lớn chất dịch màu xanh đục lên vết thương. Anh nghiến răng chịu đựng cơn đau rát buốt thấu xương khi chất gel bắt đầu phản ứng hóa học để hút bớt các hạt Chronon đang ký sinh dưới da.


Nhưng nỗi đau thể xác đó chẳng thấm tháp gì so với cơn co thắt đang diễn ra bên trong thùy thái dương trái của anh. Mảnh ghép sọ titan nguyên mẫu—vết sẹo kim loại lồi lõm tích hợp mạch vi mạch lượng tử—vẫn đang tỏa nhiệt độ ấm nóng, khoảng ba mươi chín độ C. Mỗi nhịp đập của mạch máu dưới thái dương khiến mảnh sọ titan phát ra những tia sáng xanh lam mờ nhạt, phản chiếu lên vách thép tối tăm.


Trong đầu Quốc, tiếng rít điện tử tần số cao vẫn chưa dứt hẳn. Và lẫn trong tiếng rít ấy, tần số ổn định 432Hz—tiếng gọi yếu ớt của bé An—vẫn âm vang như một sợi chỉ mảnh treo lơ lửng giữa vực thẳm vô tận của lý trí.


"Bố ơi... cứu con..."


Quốc nhắm chặt mắt, tay phải siết chặt lấy chiếc mỏ lết lực lượng tử đặt bên hông. Kim loại lạnh của thân mỏ lết truyền chút tỉnh táo vào lòng bàn tay anh. Anh thọc tay vào túi ngực áo bảo hộ bọc chì, lôi ra chiếc khung ảnh điện tử bị nứt góc của An. Trên màn hình LCD xước sát, vòng lặp ảnh động ba giây hiển thị nụ cười rạng rỡ của cô bé lúc tám tuổi dưới bầu trời xanh giả lập.


"Bố sẽ đưa con đi," Quốc lẩm bẩm, giọng khàn đặc vì hít phải bụi quặng tím. "Bố hứa. Chỉ còn chưa đầy hai mươi tư giờ trước khi chu kỳ thanh lọc bắt đầu. Bố sẽ không để họ xóa sạch con."


Để mang được Thùng nhiên liệu lượng tử Model-X chứa ý thức của An ra khỏi Phân khu lưu trữ cấp 5, Quốc biết mình không thể hành động đơn độc. Anh cần một kế hoạch bẻ khóa hoàn hảo, và quan trọng hơn, anh cần một người có thể giúp anh can thiệp vào hệ thống nhật ký vận hành của trạm Sắt-9 để che giấu lượng hao hụt năng lượng tối khổng lồ khi anh trích xuất thùng chứa.


Quốc cất khung ảnh vào túi ngực bọc chì, đeo chiếc kính chống bức xạ cực tím màu vàng sậm lên mắt để che đi vết sẹo sọ titan đang phát sáng xanh lam mỗi khi anh lo lắng. Anh đứng dậy, bước ra khỏi khoang kỹ thuật rỉ sét, hướng về phía Vành Đai Rỉ Sét—khu ổ chuột tồi tàn của hàng vạn công nhân mỏ nằm dưới đáy trạm không gian.


***


Đường ống kỹ thuật dẫn xuống Vành Đai Rỉ Sét ngập tràn bụi quặng tím lơ lửng và mùi dầu máy khét lẹt. Những dãy nhà container chắp vá chồng chất lên nhau dưới ánh đèn neon mờ ảo, nơi những thợ mỏ nghèo khổ, da dẻ xám ngoét vì nhiễm độc bức xạ, đang co quắp ngủ sau ca làm việc kiệt sức.


Quốc lách qua những con hẻm chật hẹp bám đầy rỉ sét, dừng lại trước một container cải tiến nằm khuất sau ống xả thải lớn của Sector-C. Anh gõ cửa theo nhịp ba ngắn một dài.


Cửa sập kim loại rít lên một tiếng khô khốc, hé mở để lộ gương mặt gầy gò, lấm lem bụi than của Tân. Chàng trai hai mươi hai tuổi, kỹ sư tập sự xuất sắc nhất lò phản ứng và cũng là học trò duy nhất được Quốc truyền dạy kỹ nghệ cơ khí, trợn tròn mắt khi nhìn thấy vết bỏng phóng xạ trên vai Quốc.


"Thầy! Chuyện gì đã xảy ra với vai của thầy thế kia? Sự cố rò rỉ lò số 9 đêm qua... em nghe nói thầy đã chống lệnh sơ tán của trưởng nhóm Bảo để ở lại khóa van?" Tân vội vã kéo Quốc vào trong container, đóng sập cửa lại để cách âm với bên ngoài.


Căn phòng của Tân ngập tràn những linh kiện điện tử hỏng, các sợi cáp đồng chằng chịt và những bảng mạch lượng tử tự chế bọc vỏ nhựa chống va đập. Ở góc phòng, chiếc máy tính cầm tay đa năng của Tân đang nhấp nháy những dòng code điều khiển plasma thô sơ.


"Tôi không sao," Quốc khàn giọng nói, tháo chiếc kính chống bức xạ ra, để lộ mảnh sọ titan bên thái dương trái vẫn đang phát ra những xung sáng xanh lam mờ nhạt. "Tân, tôi cần cậu giúp. Một việc có thể khiến cậu bị tước căn cước công dân và trục xuất ra vùng chân không nếu bị phát hiện."


Tân nhìn vào mảnh sọ titan đang phát sáng của Quốc, rồi nhìn xuống tay trái đang run rẩy nhẹ của thầy mình. Ánh mắt của chàng trai trẻ không hề có sự sợ hãi, chỉ có một sự kiên định và tôn sùng tuyệt đối dành cho người đã cứu mạng gia đình mình khỏi trận bão phóng xạ năm xưa.


"Thầy đã dạy em cách đọc tiếng máy, cách sinh tồn giữa cái vành đai rỉ sét này. Mạng của em là do thầy giữ. Thầy bảo gì em cũng làm. Kể cả có phải đối đầu với tập đoàn Helios."


Quốc gật đầu nhẹ, đặt chiếc mỏ lết lực lượng tử lên bàn làm việc của Tân. "Tôi cần cậu làm giả nhật ký nạp liệu của lò phản ứng số 9. Khi tôi trích xuất thùng nhiên liệu Model-X khỏi Phân khu lưu trữ cấp 5, hệ thống giám sát tự động của trạm sẽ phát hiện ra sự sụt giảm đột ngột của hạt Chronon. Cậu phải ghi đè một dữ liệu giả vào log hệ thống, ngụy trang lượng Chronon hao hụt đó thành tổn hao nhiệt lượng do sự cố rò rỉ van áp lực đêm qua."


Tân nín thở, ngón tay gõ nhịp lên chiếc máy tính cầm tay. "Làm giả log hệ thống của Helios... Tường lửa của máy chủ trạm cực kỳ nghiêm ngặt. Nếu em dùng thuật toán thông thường để xóa vĩnh viễn log, tường lửa của tập đoàn sẽ kích hoạt báo động đỏ lập tức. Phương án duy nhất là ghi đè dữ liệu giả theo thời gian thực ngay khi thầy trích xuất thùng chứa. Nhưng để làm được điều đó, chúng ta cần một kết nối trực tiếp vào rơ-le phân phối dòng plasma của lò số 9."


"Tôi có thể câu trộm điện áp cao từ đường dẫn chính để cấp nguồn cho thiết bị của cậu," Quốc phân tích, mắt dán chặt vào sơ đồ mạch điện của trạm. "Nhưng chúng ta cần một sợi cáp siêu dẫn bọc chì để kết nối mà không bị radar an ninh phát hiện dấu vết nhiệt."


"Em biết kho phế thải quân sự của sĩ quan Phúc có loại cáp đó," Tân nói, mắt sáng lên. "Nhưng lão Phúc chỉ nhận Chronon-C tinh chế làm lộ phí lót tay. Chúng ta không có đủ tiền."


Quốc im lặng lôi từ trong túi bảo hộ ra ba thanh Chronon-C tinh chế nhỏ màu tím sáng—nguồn năng lượng sưởi ấm duy nhất anh tích lũy được trong ba tháng qua để duy trì lò sưởi từ trường cho khoang chứa của mình. Nhìn những thanh năng lượng phát ra ánh sáng tím ổn định, Quốc không hề do dự đặt chúng vào tay Tân.


"Dùng cái này để đổi lấy cáp siêu dẫn. Chúng ta chỉ có mười hai giờ trước khi hệ thống quét tự động chạy lại."


Đúng lúc đó, một tiếng bíp khô khốc vang lên từ thiết bị liên lạc vô tuyến cổ đại đặt ở góc phòng. Giọng nói trầm thấp, đầy lo lắng của sếp cũ Hùng truyền qua sóng ngắn rè rè:


"Quốc... Cậu có đó không? Nghe kỹ đây. Ban quản lý trạm vừa nhận được báo cáo từ Ban Nghiên cứu Lượng tử Đen. Họ phát hiện ra các dải sóng não dị thường phát ra xung quanh lò số 9 trùng khớp với tần số của dự án số hóa ý thức cũ. Đại úy Phong đã ra lệnh cho đội tuần tra tăng cường giám sát toàn bộ nhân sự trực ca đêm qua. Cậu đang nằm trong danh sách nghi vấn cấp độ một. Đừng làm bất cứ điều gì điên rồ lúc này. Tránh xa các kho chứa cấp cao ra!"


Tín hiệu liên lạc bị cắt đứt bằng những tiếng rè rè của tĩnh điện lượng tử.


Căn phòng rơi vào sự im lặng ngột ngạt. Tân nhìn Quốc, gương mặt chàng trai trẻ căng thẳng tột độ. "Thầy... họ đã bắt đầu quét sóng não dị thường. Nếu họ dùng máy quét cầm tay quét qua sọ titan của thầy..."


"Chúng ta không còn thời gian để do dự nữa," Quốc lạnh lùng nói, đeo lại chiếc kính chống bức xạ cực tím để che đi mảnh sọ đang phát sáng mạnh mẽ do lo lắng. "Tân, mang cáp về lò phản ứng số 9 ngay lập tức. Tôi sẽ đón cậu ở khoang bảo trì."


***


Khoang bảo trì lò phản ứng số 9 chìm trong bầu không khí ngột ngạt của hơi nóng plasma và tiếng rít của dòng điện cao thế. Quốc đứng bên bảng điều khiển phụ, tay trái siết chặt chiếc mỏ lết lực lượng tử, mắt không ngừng quan sát hành lang kỹ thuật bên ngoài qua khe hở cửa sập.


Tân bò dưới sàn thép, luồn sợi cáp siêu dẫn bọc chì vừa đổi được từ sĩ quan Phúc vào cổng kết nối ngầm của rơ-le phân phối dòng plasma. Mồ hôi đầm đìa trên trán chàng trai trẻ, ngón tay gõ liên tục trên màn hình máy tính cầm tay để bẻ khóa tường lửa cục bộ.


"Tân, nhanh lên. Hệ thống quét tự động của trạm đang ở chu kỳ nghỉ mười phút cuối cùng," Quốc cảnh báo, giọng trầm xuống đầy áp lực.


"Em đang cố ghi đè dữ liệu giả vào phân vùng tản nhiệt... Khốn kiếp! Tường lửa của hệ thống giám sát quá mạnh. Em không thể xóa được log cũ, em buộc phải tạo ra một vòng lặp dữ liệu ảo để đánh lừa thuật toán quét của máy chủ," Tân nghiến răng, ngón tay chuyển động nhanh như gió trên bàn phím ảo.


Đột ngột, một tiếng bíp kéo dài vang lên từ cửa sập khoang bảo trì. Đèn cảm biến chuyển sang màu vàng rực.


Cửa sập rít lên một tiếng lớn rồi từ từ mở ra.


Quốc giật mình, lập tức đứng chắn trước mặt Tân, tay phải giấu chiếc mỏ lết lực lượng tử sau lưng áo bảo hộ bọc chì.


Bước vào khoang bảo trì là một người đàn ông gầy gò, mặc bộ vest xám bám đầy bụi quặng, mắt đeo kính phân tích số liệu dày cộp. Trên ngực áo của hắn là chiếc phù hiệu màu chrome sáng loáng của Tập đoàn Helios—Thanh tra thuế năng lượng Cường.


Hắn cầm trên tay một thiết bị quét phổ bức xạ cầm tay cấp tập đoàn, đầu dò của máy liên tục phát ra những tiếng click click nhanh và sắc nhọn, báo hiệu mật độ hạt Chronon trong không khí đang vượt ngưỡng cho phép.


"Kỹ sư Quốc," Cường lạnh lùng nói, giọng hắn mỏng và sắc như một lưỡi dao cạo. Hắn không nhìn Quốc mà dán chặt mắt vào màn hình hiển thị của máy quét phổ. "Ca trực của cậu đã kết thúc từ hai giờ trước. Tại sao cậu vẫn còn ở đây? Và... cậu thiếu niên này là ai?"


Cường đưa mắt nhìn về phía Tân đang ngồi thụp dưới sàn thép, tay vẫn đang giữ chặt sợi cáp siêu dẫn luồn dưới bảng điều khiển.


Quốc nghiêng người, che khuất tầm nhìn của Cường đối với màn hình máy tính của Tân. Anh cúi đầu nhẹ, giữ cho giọng nói của mình phẳng lặng và lầm lì như thường ngày: "Thưa thanh tra, đây là Tân, kỹ sư tập sự dưới quyền tôi. Sự cố rò rỉ van áp lực phụ số 3 đêm qua đã làm hỏng một phần hệ thống tản nhiệt của lò số 9. Tôi đang hướng dẫn cậu ta cách hiệu chỉnh lại áp suất dòng plasma để tránh sự cố quá nhiệt cho ca ngày."


"Hiệu chỉnh áp suất?" Cường bước tới một bước, chiếc máy quét phổ trên tay hắn hướng thẳng về phía bảng điều khiển rơ-le. Tiếng click click của máy quét đột ngột dồn dập hơn. "Tại sao chỉ số hao hụt Chronon-C tinh chế ở lò số 9 lại tăng vọt lên 1.5% trong vòng hai giờ qua? Đó không phải là con số hao hụt thông thường của một vụ rò rỉ van áp lực. Nó giống như có ai đó đã trích xuất năng lượng trực tiếp từ dòng plasma thô."


Ánh mắt của Cường sắc lạnh sau lớp kính phân tích. Hắn bắt đầu di chuyển đầu dò của máy quét về phía vai trái của Quốc—nơi vết bỏng phóng xạ đang phát ra những hạt Chronon siêu nhỏ vô hình.


Quốc nín thở. Anh biết nếu Cường quét trúng vết bỏng và mảnh sọ titan đang phát sáng dưới lớp kính bảo hộ, anh sẽ lập tức bị bắt giữ vì tội tàng trữ vật chất tối thô trái phép.


Ở phía sau, Tân đang điên cuồng gõ những dòng mã cuối cùng để ghi đè dữ liệu giả. Nhưng màn hình máy tính của cậu đột ngột hiện lên cảnh báo đỏ: "Truy cập bị chặn bởi tường lửa Aegis. Phát hiện can thiệp hệ thống."


Tân tái mét mặt. Cậu nhìn Quốc với ánh mắt cầu cứu tuyệt vọng.


Cường nhận ra sự bất thường từ phản xạ của Tân. Hắn hạ máy quét phổ xuống, tay phải đặt lên bao súng xung lực bên hông. "Tránh ra, kỹ sư Quốc. Tôi cần kiểm tra trực tiếp nhật ký kết nối của rơ-le này. Và cả hai người... hãy tháo kính bảo hộ ra để tôi quét sinh trắc học võng mạc."


Áp lực đè nặng lên khoang bảo trì nhỏ hẹp như một khối thép nghìn tấn. Quốc biết mình đã rơi vào đường cùng. Nếu quét sinh trắc học, sọ titan của anh với độ đồng bộ 3% sẽ bị hệ thống Aegis nhận diện là thiết bị cấy ghép lậu có khả năng tương thích lượng tử cao—bằng chứng trực tiếp liên kết anh với dự án số hóa ý thức của An.


Trong khoảnh khắc sinh tử quyết định, Quốc nhìn thấy một đường ống dẫn dầu tản nhiệt tổng hợp chạy dọc bên hông bảng điều khiển. Van khóa của đường ống nằm ngay sát tay trái của anh.


Anh đưa ra quyết định tàn nhẫn với chính cơ thể mình.


Quốc giả vờ loạng choạng bước lùi lại, tay trái của anh cố tình va mạnh vào van khóa đường ống dẫn dầu tản nhiệt nóng bỏng. Chiếc mỏ lết lực lượng tử sau lưng anh gạt mạnh vào chốt van.


*Xìííííí!*


Một luồng dầu máy tổng hợp nóng gần một trăm độ C phun trào ra từ vết nứt van, bắn tung tóe khắp bảng điều khiển và trực tiếp tràn lên bàn tay trái đang bị bỏng phóng xạ của Quốc.


"Á!" Quốc gầm lên một tiếng đau đớn chân thật, anh ngã quỵ xuống, tay trái ôm chặt lấy bàn tay bị dầu nóng thiêu rụi, chất dầu đen ngòm, nhớp nhúa loang lổ khắp mặt sàn thép và bám chặt vào các ngón tay anh.


Sự cố bất ngờ khiến Cường giật mình lùi lại để tránh luồng dầu nóng bắn vào bộ vest phẳng phiu của mình. Máy quét phổ trên tay hắn bị dầu máy bắn trúng thấu kính cảm biến, màn hình hiển thị lập tức bị nhiễu loạn bởi các vệt dầu đen.


"Khốn kiếp! Cậu làm cái quái gì thế hả?" Cường giận dữ hét lên, rút khăn tay ra lau vội chiếc máy quét đắt tiền.


"Tôi xin lỗi... tôi vô ý va phải van áp lực dầu," Quốc rên rỉ đau đớn, mặt anh lấm lem dầu máy đen ngòm, che giấu hoàn toàn vết sẹo sọ titan đang phát sáng xanh dưới lớp kính bảo hộ bám đầy bụi dầu. Anh đưa bàn tay trái nhớp nhúa dầu máy và máu rỉ ra từ vết bỏng hướng về phía Cường. "Thanh tra... tay tôi... để tôi lau sạch dầu máy rồi quét sinh trắc học..."


Cường nhìn bàn tay đen ngòm, bốc mùi khét lẹt của dầu máy tổng hợp và máu của Quốc với vẻ ghê tởm tột độ. Hắn biết chất dầu này có tính bám dính cực cao, nếu để dính vào thấu kính quét sinh trắc học của máy quét cầm tay, thiết bị sẽ bị hỏng hoàn toàn.


"Đủ rồi!" Cường quát lên, bịt mũi trước mùi dầu máy khét lẹt. Hắn nhìn sang Tân, người cũng đang giả vờ luống cuống dùng giẻ lau dầu trên sàn để che đi màn hình máy tính cầm tay. "Lau sạch cái bãi chiến trường này ngay lập tức!"


Tận dụng sự hỗn loạn kéo dài vài mươi giây đó, Tân đã kịp thời chuyển hướng thuật toán bẻ khóa. Thay vì cố gắng xóa log hệ thống vốn bị tường lửa của Cường chặn lại, Tân đã dùng phương án ghi đè dữ liệu giả—ngụy trang lượng Chronon-C tinh chế hao hụt thành tổn hao nhiệt lượng do sự cố rò rỉ van áp lực đêm qua.


Cường bật lại máy quét sau khi lau sạch thấu kính. Hắn quét qua bảng điều khiển rơ-le một lần nữa. Lần này, nhờ dữ liệu giả của Tân vừa ghi đè thành công, màn hình hiển thị chỉ số hao hụt Chronon đã trở lại mức an toàn 0.2%, hoàn toàn khớp với sai số kỹ thuật của một vụ rò rỉ plasma thông thường.


Cường nhíu mày nhìn vào con số hiển thị. Hắn nghi ngờ, nhưng không tìm thấy bất kỳ bằng chứng vật lý hay số liệu sai lệch nào để buộc tội Quốc.


Hắn tắt máy quét cầm tay, đút súng xung lực lại vào bao, ánh mắt lạnh lùng nhìn Quốc vẫn đang quỳ trên sàn ôm bàn tay trái rỉ máu và dầu máy.


"Lò phản ứng số 9 tạm thời được thông qua báo cáo hao hụt nhiệt lượng," Cường lạnh lùng nói, giọng hắn chứa đầy sự đe dọa. "Nhưng nghe cho kỹ đây, kỹ sư Quốc. Vì sự cố rò rỉ đêm qua và sự cẩu thả của cậu hôm nay, tôi sẽ đưa lò số 9 vào danh sách giám sát đặc biệt cấp độ hai. Hệ thống quét tự động của trạm sẽ chạy lại toàn bộ kho lưu trữ sau mười hai giờ nữa. Nếu có bất kỳ một micro-gram Chronon nào hao hụt bất thường... cậu và tên tập sự này sẽ được nếm mùi chân không ngoài không gian biên cảnh."


Cường quay lưng bước ra khỏi khoang bảo trì, tiếng bước chân của hắn dội vào hành lang thép lạnh lẽo xa dần rồi mất hút.


Căn phòng chỉ còn lại tiếng rít của tuabin và tiếng thở dốc dồn dập của Tân.


Chàng trai trẻ ngã gục xuống sàn, lưng đẫm mồ hôi lạnh. Cậu vội vàng bò đến bên Quốc, giọng run rẩy: "Thầy... thầy có sao không? Bàn tay trái của thầy..."


Quốc chậm rãi đứng dậy. Cơn đau từ bàn tay bị bỏng dầu nóng khiến cơ mặt anh co rút dữ tợn, nhưng đôi mắt sau lớp kính bảo hộ màu vàng sậm vẫn lạnh lùng và kiên định như băng đá. Anh nhìn xuống sợi cáp siêu dẫn bọc chì đã được Tân kết nối hoàn hảo vào rơ-le hệ thống.


"Tôi không sao," Quốc khàn giọng nói, tay phải siết chặt chiếc mỏ lết lực lượng tử bám đầy dầu đen. "Dữ liệu giả đã được ghi đè thành công. Nhưng chúng ta chỉ có mười hai giờ trước khi hệ thống quét tự động của Cường chạy lại."


Anh nhìn về phía hành lang dẫn đến Phân khu lưu trữ cấp 5—nơi thùng chứa Model-X của An đang nằm lặng lẽ trong bóng tối tuyệt đối, chờ đợi một cuộc đào thoát sinh tử.


"Đêm nay, chúng ta sẽ đánh cắp linh hồn của An."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!