Nhịp tim lượng tử
Cái lạnh của khoảng chân không không chỉ là sự vắng bóng của nhiệt độ; nó là một thực thể sống, một con quái vật vô hình đang bò qua những khe nứt của con tàu Sao Chổi rách nát để hút đi chút hơi ấm cuối cùng của sự sống.
Trong buồng lái tối đen của con tàu chở quặng cũ kỹ, không gian chỉ được chiếu sáng bằng những luồng sáng tím đỏ dữ dội hắt ra từ Bức Tường Lửa Điện Từ ngoài kính chắn gió phân cực. Con tàu Sao Chổi đang trôi dạt tự do. Sau khi Vy ngắt toàn bộ hệ thống điện chính để tránh sét plasma biến tàu thành một cột thu lôi khổng lồ, mọi thiết bị đều đã chết lâm sàng. Bộ sưởi cabin ngừng hoạt động. Nhiệt độ trong khoang lái đã tụt xuống âm mười lăm độ C và vẫn tiếp tục giảm nhanh. Hơi thở của Vy thoát ra ngoài mặt nạ phòng độc thành những luồng khói trắng đục, nhanh chóng đóng băng thành những tinh thể tuyết nhỏ bám đầy trên mặt kính bảo hộ.
“Quốc! Tỉnh lại đi! Làm ơn... tỉnh lại đi!”
Vy gào lên, giọng cô khản đặc, lạc đi giữa tiếng rít điện tích ghê rợn đang chạy dọc theo vỏ thép của tàu. Cô cố gắng bò trên sàn cabin lạnh buốt, nhưng chân trái của cô—vừa bị dập nát xương do đá đè trong cuộc thoát hiểm trước—đang co rút lại từng cơn đau đớn tột cùng. Mỗi lần dịch chuyển, những mảnh xương gãy cọ xát vào cơ thịt khiến cô rên rỉ, máu đỏ tươi thấm đẫm lớp băng gạc dính chì, đông cứng lại thành một vệt sẫm màu trên nền thép rỉ sét.
Cô bò đến bên cạnh chiếc bàn ăn rỉ sét, nơi Quốc đang nằm hôn mê bất tỉnh. Nửa thân người bên trái của anh hoàn toàn tê liệt, bất động như một khối sắt nguội sau ca phẫu thuật lọc máu khẩn cấp của Tiến sĩ Lâm. Mảnh ghép sọ titan nguyên mẫu bên thái dương trái của anh chìm trong im lặng tối tăm, thỉnh thoảng chỉ lóe lên một tia sáng xám mờ nhạt rồi tắt lịm. Di chứng của cơn co thắt thần kinh và phóng xạ cực hạn đang tàn phá tủy não của anh. Nồng độ phóng xạ cơ thể của anh đã đạt mức nguy kịch, và anh chỉ còn chưa đầy bốn mươi tám giờ để sống nếu không tìm thấy chip giải mã cổ đại tại Delta-4.
Nhưng ngay lúc này, một thảm họa khác còn tàn nhẫn hơn đang diễn ra ngay dưới chân họ.
Thùng nhiên liệu lượng tử Model-X chứa ý thức của bé An nằm im lìm dưới gầm bàn. Không có nguồn điện chính từ tàu để vận hành bộ sưởi từ trường mini, màn hình hiển thị điện áp trên thân thùng tối đen. Đốm sáng tím lam đại diện cho sóng não của cô bé tám tuổi đang co rút lại một cách đáng sợ. Trên màn hình hiển thị dự phòng chạy bằng viên pin dã chiến cuối cùng, những con số nhảy múa điên cuồng:
*Nhiệt độ lõi: 2,1°C... Tần số sóng não: 408Hz... 406Hz...*
Vy biết rõ luật thể loại của việc số hóa ý thức: nếu tần số lệch quá 2Hz so với mức mỏ neo 432Hz nguyên bản, hoặc nếu nhiệt độ lõi giảm xuống dưới mức đóng băng, cấu trúc dữ liệu ký ức của An sẽ bắt đầu bị xóa sạch vĩnh viễn. Ý thức của cô bé sẽ phân rã thành những hạt năng lượng tối thô vô định hình, hòa tan vào hư vô lạnh lẽo của vũ trụ.
“An... đừng ngủ em... Bố em đang ở đây...” Vy dùng bàn tay run rẩy, bám đầy bụi dầu máy đập mạnh vào lớp vỏ titan bọc chì của thùng chứa. Nhưng đốm sáng mờ nhạt bên trong lõi lỏng vẫn tiếp tục lịm dần. Tần số sụt xuống mức 404Hz. Tiếng còi báo động rò rỉ dữ liệu của thùng chứa phát ra những tiếng bíp yếu ớt, đứt quãng như nhịp tim của một người đang hấp hối.
Trong bóng tối sâu thẳm của cơn hôn mê, Quốc không nghe thấy tiếng gào khóc của Vy, cũng không cảm nhận được cái lạnh đang đóng băng da thịt mình. Nhưng hệ thần kinh của anh, thông qua mảnh ghép sọ titan cấy trực tiếp vào thùy thái dương trái mười năm trước, lại nhạy cảm với sự biến đổi tần số của An hơn bất kỳ thiết bị đo lường nào.
Tần số 404Hz không còn là một con số khô khan; nó truyền vào não bộ anh dưới dạng một tiếng thét chói tai, một sự lệch pha đau đớn như có hàng vạn cây kim nung đỏ đang đâm thẳng vào tủy sống.
*“Bố ơi... lạnh quá... tối quá...”*
Tiếng gọi yếu ớt, lẫn trong những tiếng rè rè của sóng tĩnh điện bão từ, dội lên từ bộ đàm sóng ngắn cổ đại đặt trên bàn, rồi truyền thẳng vào sọ não anh. Đó là mỏ neo duy nhất. Đó là sợi chỉ mảnh ngăn không cho ý thức của anh tan biến vào cõi chết.
Quốc mở mắt.
Con mắt phải của anh vằn vện những tia máu đỏ ngầu, trong khi mắt trái đã bị mù tạm thời do xuất huyết kết mạc từ đợt quá tải trước. Anh thở dốc, lồng ngực phập phồng đau đớn. Nửa người bên trái hoàn toàn mất cảm giác, nặng trịch như một khối chì. Bả vai phải bị hoại tử do viên đạn lượng tử của Kael nát bấy, liệt hoàn toàn. Anh chỉ còn một cánh tay phải run rẩy và ý chí sinh tồn điên cuồng của một người cha.
“Quốc! Anh tỉnh rồi!” Vy kêu lên, giọt nước mắt đóng băng trên má cô rơi xuống sàn thép. “Bộ sưởi của An... nó chết rồi. Pin dự phòng của thùng chứa sắp cạn. Chúng ta không có điện!”
Quốc không thể nói rõ thành tiếng. Lưỡi anh tê cứng, vị rỉ sắt tanh nồng của máu tràn ngập khoang miệng. Anh liếc nhìn màn hình dự phòng của thùng chứa: *402Hz. Nhiệt độ lõi: 1,8°C.*
Chỉ còn chưa đầy ba mươi giây trước khi cấu trúc ký ức của An sụp đổ hoàn toàn.
Không có công cụ. Chiếc mỏ lết lực lượng tử đã gãy đôi dưới sàn. Máy phát điện dự phòng đã bị nung chảy thành một khối thép đặc. Nhưng Quốc nhìn thấy những tia sét plasma tím đỏ ngoài cửa sổ đang đánh liên tục vào vỏ tàu Sao Chổi. Vỏ tàu bọc chì dày đang tích tụ một lượng điện tích tĩnh điện khổng lồ từ bão từ trường ngoài kia. Con tàu đang ngập tràn năng lượng thô—thứ năng lượng hủy diệt nhưng là nguồn sống duy nhất lúc này.
Anh đưa ra một quyết định điên rồ.
Quốc dùng cánh tay phải còn cử động được, bám chặt vào mép bàn ăn rỉ sét, dùng hết sức bình sinh để lôi cơ thể tàn tạ của mình ngã sập xuống sàn thép, ngay bên cạnh thùng chứa Model-X. Cú ngã khiến vết thương vai phải rách miệng, dòng máu loang lổ những hạt Chronon phát quang tím lam liên tục tuôn ra, nhuộm đẫm sàn tàu lạnh giá.
“Quốc! Anh định làm gì?” Vy hét lên kinh hoàng khi thấy Quốc dùng răng cắn chặt vào sợi cáp sinh học siêu dẫn nối từ cổng chẩn đoán bên thái dương trái của mình—nơi mảnh sọ titan nguyên mẫu được cấy ghép.
Anh nghiến răng, giật mạnh. Sợi cáp sinh học bị đứt lìa, để lộ những sợi dây đồng hợp kim siêu dẫn siêu mỏng phát ra những tia lửa điện li ti màu xanh lam. Đầu anh đau nhói như có ai đó dùng khoan khoan thẳng vào thùy thái dương, máu tươi rỉ ra dọc theo vết mổ cũ.
Quốc không màng đến cơn đau. Anh dùng tay phải run rẩy, luồn sợi dây đồng siêu dẫn trần trụi từ sọ mình cắm trực tiếp vào cổng sạc khẩn cấp của Thùng nhiên liệu lượng tử Model-X.
Anh chấp nhận dùng chính cơ thể mình, dùng mảnh sọ titan và hệ thần kinh trung ương làm một bộ điều biến, một cầu nối sinh học để dẫn dòng điện tích tĩnh điện từ vỏ tàu vào thùng chứa của An.
“Không! Quốc! Anh sẽ chết mất! Sọ của anh không chịu nổi dòng điện bão từ đâu!” Vy cố gắng bò tới, dùng bàn tay bám đầy máu định giật sợi cáp ra, nhưng Quốc dùng ánh mắt đỏ ngầu, kiên định đến tàn nhẫn để ngăn cô lại.
Ngay khi sợi cáp vừa chạm vào cổng sạc, dòng điện từ trường từ bão sét ngoài kia—đang tích tụ trên vỏ tàu—tìm thấy lối thoát. Nó chạy dọc theo các khung sườn thép của tàu, truyền vào cơ thể Quốc qua sàn tàu rỉ sét, rồi xộc thẳng lên mảnh sọ titan bên thái dương trái của anh.
*XOẸT... XOẸT... ẦM!*
Một luồng ánh sáng tím rực rỡ bùng phát, bao phủ toàn bộ cơ thể Quốc.
Cảm giác đó không chỉ là bị điện giật thông thường; đó là sự nung chảy lượng tử. Dòng điện bão sét mang điện tích âm cực mạnh điên cuồng tàn phá hệ thần kinh của anh. Quốc thét lên một tiếng gầm rú câm lặng trong họng, toàn bộ cơ thể anh co giật dữ dội trên sàn thép. Mảnh sọ titan bên thái dương trái nóng rực lên một cách tàn khốc.
Màn hình võng mạc mắt phải của anh liên tục nhảy múa những dòng cảnh báo màu đỏ máu từ trợ lý ảo Tí Hon:
*Cảnh báo! Nhiệt độ sọ titan đạt 41°C... 42°C... 43°C... Mạch tản nhiệt bị quá tải toàn phần! Nguy cơ đông tụ protein não bộ!*
Lớp da xung quanh thái dương trái của anh bắt đầu cháy sém, bốc lên một luồng hơi nước tím nhạt nghi ngút kèm theo mùi khét lẹt của da thịt bị nung chín. Cơn đau buốt thấu xương tủy phóng xuống dọc tủy sống khiến anh mất kiểm soát hoàn toàn cơ động thô.
Nhưng dòng năng lượng thô bạo đó, khi đi qua mảnh sọ titan nguyên mẫu—vốn được làm từ hợp kim siêu dẫn của dự án Goliath—đã được các mạch vi tích hợp lọc sạch các xung nhiễu tần số cao, biến thành một dòng điện một chiều ổn định truyền vào thùng chứa Model-X.
Màn hình hiển thị của thùng chứa đột ngột sáng lên.
*Nhiệt độ lõi: 1,9°C... 2,2°C... 2,8°C...*
Bộ sưởi từ trường mini được kích hoạt trở lại bằng chính sinh mạng của Quốc. Nhưng tần số sóng não của An vẫn đang dao động hỗn loạn ở mức 398Hz. Dòng điện thô từ bão từ đang làm nhiễu loạn cấu trúc dữ liệu của cô bé.
Quốc biết mình không chỉ phải dẫn điện, anh phải thực hiện Đồng bộ hóa tần số 432Hz thủ công.
Anh nhắm chặt con mắt phải còn lại, dồn toàn bộ ý chí và sự tập trung tinh thần cực hạn vào thùy thái dương trái. Anh phải ép bộ não của mình phát ra sóng điện từ cùng pha với sóng não của An, sử dụng sọ titan như một bộ điều biến sinh học để lọc sạch các xung nhiễu của bão từ.
*“Bố ơi... con đau...”*
Tiếng khóc rít đau đớn của An dội lên liên tục trong đầu Quốc. Sóng nhiễu từ bão từ đang cào xé linh hồn cô bé.
“An... nghe bố... giữ vững tần số...” Quốc thầm thì trong tâm thức, dùng chút lý trí cuối cùng để ôm chặt lấy thùng chứa bằng cánh tay phải run rẩy. Anh cố gắng điều chỉnh nhịp thở, điều hòa nhịp tim đang đập điên cuồng ở mức 180 lần/phút. Anh bắt đầu đếm nhẩm các ma trận lượng tử, tinh chỉnh điện trở sinh học của sọ titan bằng cách thay đổi độ co thắt của các mạch máu não.
Vy quỳ bên cạnh, chứng kiến cảnh tượng bi tráng tột cùng đó trong nước mắt bất lực. Cô nhìn thấy sọ titan của Quốc phát ra ánh sáng xanh lam rực rỡ, lan tỏa dọc theo các dây thần kinh thái dương như những sợi tơ ánh sáng lấp lóa dưới da đầu. Luồng hơi nước tím rực rỡ thoát ra từ đầu anh ngày càng dày đặc, ngưng tụ thành những giọt sương tím trên mặt kính bảo hộ của cô.
*405Hz... 412Hz... 420Hz...*
Những con số trên màn hình thùng chứa bắt đầu tăng dần. Đốm sáng tím lam bên trong lõi lỏng chuyển dần sang màu xanh lam dịu nhẹ, ổn định.
*430Hz... 432Hz.*
*Đồng bộ hoàn tất. Tần số mỏ neo ổn định 432Hz.*
Ngay khi tần số đạt mức ổn định tuyệt đối, một kỳ tích vật lý lượng tử xảy ra. Sự đồng bộ 100% giữa sọ titan của Quốc và thùng chứa của An đã tạo ra một trường lực lượng tử biến thiên mạnh mẽ xung quanh cơ thể hai cha con. Trường lực này tương tác với quặng magnetit bám trên vỏ tàu Sao Chổi, đột ngột kích hoạt một luồng từ trường bẻ cong cục bộ.
Những tia sét plasma khổng lồ của Bức Tường Lửa Điện Từ đang lao thẳng về phía cabin đột ngột bị bẻ cong quỹ đạo, phóng sượt qua mạn sườn tàu mà không hề chạm vào vỏ thép. Con tàu Sao Chổi trôi dạt như được bao bọc trong một bong bóng từ trường vô hình rực rỡ ánh tím.
Vy nhận ra cơ hội ngàn năm có một.
Bằng tất cả sức lực còn lại, cô rướn người lên ghế lái, dùng bàn tay bám đầy máu kéo mạnh cần gạt ga phụ. Lượng Hydro lỏng áp lực cao còn sót lại trong đường ống được xả thẳng vào buồng đốt phụ.
*VÙNG...*
Động cơ phụ xả ra một luồng phản lực cực đại. Con tàu Sao Chổi như một mũi tên lửa rực sáng, lao vút qua khe hở cuối cùng của Bức Tường Lửa Điện Từ, vượt qua vành đai bão từ vĩnh cửu để tiến vào vùng không gian lặng lẽ, tối tăm bên ngoài.
Tiếng gầm rú của bão từ lùi dần phía sau lưng. Không gian xung quanh buồng lái trở lại sự im lặng chết chóc của vũ trụ sâu thẳm.
Nhưng trong cabin, cái giá phải trả đã được thực thi một cách tàn nhẫn.
*Cảnh báo! Nhiệt độ sọ cực hạn đạt 45,2°C! Tổn thương hệ thần kinh trung ương mức độ nặng! Kích hoạt trạng thái tự bảo vệ khẩn cấp!*
Màn hình võng mạc của Quốc tắt ngấm. Mảnh sọ titan bên thái dương trái của anh vụt tắt ánh sáng xanh, chỉ còn lại những vệt cháy sém xám xịt và mùi khét lẹt. Dòng máu loang lổ hạt phát quang tím lam trào ra xối xả từ tai, mũi và khóe mắt phải của anh, nhỏ giọt xuống nắp thùng chứa Model-X.
Quốc đổ sụp hoàn toàn lên thân thùng chứa của An. Cánh tay phải của anh vẫn co quắp, siết chặt lấy sợi dây đồng siêu dẫn đã bị nung chảy dính chặt vào da thịt lòng bàn tay. Anh rơi vào trạng thái chết lâm sàng, hơi thở yếu ớt đến mức không thể cảm nhận được.
Vy buông cần lái, ngã gục xuống sàn cabin cạnh Quốc. Cô dùng bàn tay run rẩy chạm vào lồng ngực lạnh ngắt của anh, rồi nhìn đốm sáng màu xanh lam dịu nhẹ của An đang nhấp nháy ổn định ở tần số 432Hz bên trong thùng chứa.
“Chúng ta... qua rồi, An ơi...” Vy thì thào, giọng cô lịm đi trước khi bóng tối của sự kiệt quệ nuốt chửng lấy tâm trí cô.
Con tàu Sao Chổi không người lái, mang theo hai cơ thể tàn tạ và một linh hồn nhỏ bé được cứu chuộc, lặng lẽ trôi dạt vào vùng chân không hoang phế bên ngoài, hướng về phía bóng ma khổng lồ của Tiền đồn Delta-4 đang lơ lửng giữa tinh vân rực rỡ bụi tím.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!