Nhạc nềnFirmament3

Bức Tường Lửa Điện Từ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít của hệ thống xả áp khí sinh tồn cũ kỹ trên tàu vận tải Sao Chổi dường như bị nuốt chửng hoàn toàn bởi âm thanh gầm rú vĩ đại từ khoảng không phía trước. Qua kính chắn gió phân cực đã rạn nứt một góc, Bức Tường Lửa Điện Từ hiện ra như một vết rách khổng lồ của vũ trụ, một ranh giới bão từ vĩnh cửu dệt bằng những sợi tơ ánh sáng màu tím sẫm và đỏ rực. Các luồng plasma nhiệt độ cao cuộn xoáy liên tục, phóng ra những tia sét lượng tử dài hàng trăm cây số quét ngang dọc trong không gian chân không, biến vùng rìa biên cảnh thành một lò nung điện từ hỗn loạn.


Vy nghiến chặt răng, hai bàn tay cô siết chặt lấy cần điều khiển cơ học bám đầy bụi kim loại và vết dầu máy đen ngòm. Chân trái của cô—vừa bị dập nát xương trong vụ sụp đá ở Hang động Móng Vuốt—đang co rút lại từng cơn đau đớn tột cùng. Mỗi lần cô dịch chuyển bàn đạp bánh lái để điều chỉnh quỹ đạo quán tính của tàu, một luồng máu đỏ tươi lại rỉ qua lớp băng gạc dính chì, thấm đẫm sàn thép lạnh lẽo dưới gót chân cô. Cơn đau thấu xương tủy khiến trán cô đầm đìa mồ hôi lạnh, nhưng cô không dám nới lỏng lực tay dù chỉ một mili-giây.


Phía sau lưng cô, trên chiếc bàn ăn rỉ sét được trưng dụng làm bàn mổ dã chiến, Quốc vẫn nằm hôn mê bất tỉnh. Nửa thân người bên trái của anh hoàn toàn tê liệt, bất động như một khối sắt nguội sau ca phẫu thuật lọc máu khẩn cấp. Mảnh ghép sọ titan nguyên mẫu bên thái dương trái của anh chìm trong im lặng tối tăm, thỉnh thoảng chỉ lóe lên một tia sáng xám mờ nhạt rồi tắt lịm, dấu hiệu cho thấy hệ thần kinh của anh đang gồng mình chống chọi với cơn sốt phóng xạ cực hạn. Dưới chân bàn, Thùng nhiên liệu lượng tử Model-X nằm im lìm, đốm sáng tím lam đại diện cho tần số sóng não của bé An nhấp nháy yếu ớt dưới mức bốn trăm ba mươi hertz, mỏng manh như một ngọn nến trước gió bão.


"Vy cô chủ!" Tiếng còi báo động của AI Mika vang lên dồn dập từ loa trần, quả cầu kim loại lơ lửng của nó xoay tròn điên cuồng, phát ra những tia sáng đỏ nhấp nháy liên tục lên bảng điều khiển ba chiều. "H hạm đội đặc nhiệm của Ban An ninh Trạm Sắt-9 đã vượt qua vành đai mìn từ trường! Chiến hạm bọc chrome của Đại úy Phong đã khóa chặt tọa độ đuôi tàu của chúng ta! Khoảng cách còn năm phẩy sáu cây số!"


"Phong! Gã chó săn dai dẳng!" Vy chửi thề một tiếng, giọng khản đặc vì mệt mỏi. Cô liếc nhìn màn hình radar rách nát. Ba vệt sáng màu đỏ rực đại diện cho các tuần dương hạm hạng nhẹ của Helios đang tăng tốc độ đẩy lên mức cực đại, vạch ra những đường quỹ đạo chết chóc hướng thẳng về phía tàu Sao Chổi.


*HỰ... BÙM!*


Một chấn động kinh hoàng đột ngột dội lên từ phía đuôi tàu, hất văng Vy suýt ngã khỏi ghế lái. Con tàu Sao Chổi rên rỉ rùng mình, các tấm thép vỏ tàu vặn xoắn kêu răng rắc.


"Cảnh báo! Loạt đạn xung lực tầm xa từ chiến hạm Phong đã bắn sượt qua mạn sườn phải!" Mika hét lên. "Lá chắn từ trường bọc chì bị suy giảm bốn mươi phần trăm cấu trúc! Nhiệt độ khoang động cơ phụ đang tăng vọt do chấn động lực học!"


Vy bám chặt lấy vô lăng, cố gắng giữ cho con tàu không bị xoay tròn mất kiểm soát trong không gian không trọng lực. Qua kính chiếu hậu, cô có thể nhìn thấy chiến hạm chrome bóng loáng của Đại úy Phong đang dẫn đầu hạm đội, họng pháo xung lực khổng lồ ở mũi tàu đang nạp năng lượng, phát ra thứ ánh sáng xanh lục lạnh lẽo chuẩn bị cho phát bắn kết liễu.


"Mika! Hệ thống nhảy không gian tự động vẫn chưa khôi phục được sao?" Vy hét lớn, giọng cô lạc đi giữa tiếng còi báo động dồn dập.


"Không thể, thưa cô chủ!" Quả cầu Mika xoay tròn giật cục. "Mật độ hạt magnetit bám trên cánh buồm năng lượng quá dày, gây ra hiện tượng đoản mạch lượng tử toàn phần. Nếu chúng ta cố tình kích hoạt nhảy không gian lúc này, lõi lò phản ứng sẽ phát nổ và biến chúng ta thành bụi phóng xạ trong vòng không phẩy một giây!"


"Chết tiệt! Vậy thì chỉ còn một con đường duy nhất thôi!" Vy nhìn trừng trừng vào bức tường lửa điện từ tím đỏ đang cuộn xoáy dữ dội phía trước. Khoảng cách đến rìa bão từ chỉ còn chưa đầy một cây số. Sức nóng bức xạ và điện tích tĩnh điện từ bão đã bắt đầu làm nhiễu loạn các màn hình hiển thị trong buồng lái, tạo ra những vệt sọc trắng xóa chạy dọc ngang.


"Vy cô chủ! Cô điên rồi sao?" Mika rít lên bằng giọng máy móc rè rè. "Bức Tường Lửa Điện Từ mang điện tích âm cực cao! Tỉ lệ vỏ tàu Sao Chổi chịu đựng được áp lực dòng plasma của bão từ là dưới mười hai phần trăm! Chúng ta sẽ bị nung chảy vĩnh viễn trước khi kịp đi qua một nửa quãng đường!"


"Nếu ở lại đây, chúng ta sẽ bị pháo xung lực của Phong bắn nát trong vòng mười giây nữa!" Vy nghiến răng gầm lên, bàn tay phải của cô đẩy mạnh cần ga chính về phía trước, nạp toàn bộ lượng Hydro lỏng áp lực cao còn lại vào động cơ đẩy phụ. "Mika! Chuẩn bị ngắt toàn bộ hệ thống điện chính của tàu ngay khi chúng ta chạm vào rìa bão từ!"


"Ngắt điện chính? Nhưng làm thế chúng ta sẽ mất hoàn toàn lá chắn từ trường và hệ thống sưởi ấm!"


"Bão điện từ mang điện tích âm cực mạnh! Nếu chúng ta bật lá chắn từ trường chủ động, con tàu sẽ hoạt động như một cột thu lôi khổng lồ, thu hút hàng vạn tia sét plasma đánh thẳng vào lò phản ứng!" Vy giải thích bằng kinh nghiệm bay lách luật của dân buôn lậu biên cảnh. "Cách duy nhất để sống sót là ngắt điện toàn phần, thả trôi tàu tự do theo quán tính xuyên qua bão từ như một mảnh rác không gian câm lặng! Làm ngay!"


Đằng sau họ, chiến pháo xung lực của Phong khai hỏa. Một luồng ánh sáng xanh lục khổng lồ xé toác bóng tối vũ trụ, lao thẳng về phía đuôi tàu Sao Chổi. Nhưng ngay trong tích tắc đó, Vy đã điều khiển tàu thực hiện một cú lách gió mặt trời điên rồ, tận dụng sức đẩy của luồng gió từ trường rìa bão để bẻ cong quỹ đạo bay của tàu sang mạn trái. Phát đạn xung lực bắn sượt qua cánh buồm năng lượng, tạo ra một vụ nổ tĩnh điện rực rỡ, hất văng tàu Sao Chổi lao thẳng vào đám mây bão điện từ tím rực.


*ẦM!*


Không gian xung quanh buồng lái đột ngột chuyển sang một màu tím sẫm rực rỡ. Những tia sét plasma khổng lồ dài hàng chục cây số đánh liên tục vào vỏ tàu bọc chì dày, tạo ra những tiếng nổ đanh gọn dội qua vách thép. Con tàu Sao Chổi rung lắc dữ dội như một chiếc lá khô giữa tâm bão.


"Mika! Ngắt điện chính! Ngay lập tức!" Vy hét lên.


"Đã ngắt nguồn điện chính! Chuyển sang chế độ vận hành quán tính câm lặng!"


*VỤT...*


Toàn bộ hệ thống đèn neon màu xanh đỏ trong buồng lái đột ngột tắt ngấm. Các màn hình điều khiển ba chiều lấp lánh biến mất, để lại không gian cabin chìm trong bóng tối lạnh lẽo và u tối, chỉ được chiếu sáng bởi những luồng ánh sáng tím đỏ rực rỡ phát ra từ những tia sét plasma ngoài kính chắn gió. Tiếng gầm rú của động cơ phụ lịm dần, nhường chỗ cho tiếng rít điện tích ghê rợn chạy dọc theo vỏ thép của tàu.


Con tàu Sao Chổi trôi dạt tự do trong mê lộ bão từ. Nhờ ngắt toàn bộ điện chủ động, các tia sét plasma không còn tập trung đánh vào tàu nữa mà phóng sượt qua mạn sườn, tạo ra những tiếng o o nhỏ mịn dọc thùy thái dương trái của Quốc đang hôn mê.


Nhưng thảm họa tự nhiên không dễ dàng buông tha họ. Một luồng sét plasma khổng lồ màu đỏ tía đột ngột đánh trúng cánh buồm năng lượng mạn phải của tàu. Dòng điện tích âm cực mạnh chạy dọc theo các sợi cáp siêu dẫn, vượt qua hệ thống cầu chì đã bị ngắt, xộc thẳng vào buồng sạc pin chính.


*XOẸT... XOẸT... BÙM!*


Một loạt tiếng nổ nhỏ kèm theo những tia lửa điện màu xanh lét bùng phát từ phía sau cabin. Mùi cách điện cháy khét lẹt lập tức tràn ngập không gian hẹp.


"Cảnh báo! Sét plasma đánh trúng hệ thống sạc!" Tiếng của Mika vang lên đứt quãng, yếu ớt từ bộ đàm dự phòng dùng pin nhỏ. "Hệ thống pin chính của tàu Sao Chổi đã bị hỏng hoàn toàn! Toàn bộ năng lượng dự trữ đã bị rò rỉ điện tích ra ngoài vỏ tàu! Chúng ta đã mất hoàn toàn khả năng liên lạc vô tuyến tầm xa!"


Vy hoảng loạn, cô cố gắng bám vào thành ghế lái để kéo lê thân hình dập nát của mình về phía sau cabin. Cơn đau từ chân trái khiến cô khuỵu xuống sàn thép lạnh buốt, nhưng cô vẫn cố bò bằng hai tay. Dưới ánh sáng tím chập chờn của bão từ chiếu qua cửa sổ, cô nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng.


Bộ sưởi từ trường mini tích hợp trên Thùng nhiên liệu lượng tử Model-X đã tắt ngấm. Màn hình hiển thị điện áp trên thân thùng chứa tối đen, không còn một vạch năng lượng nào. Đốm sáng tím dịu đại diện cho sóng não của bé An bắt đầu co rút lại nhanh chóng, tần số 432Hz sụt giảm liên tục xuống mức bốn trăm hai mươi hertz, rồi bốn trăm mười hertz.


"Không... không thể như thế này được!" Vy khóc nghẹn, cô dùng bàn tay bám đầy máu và dầu máy đập mạnh vào thân thùng chứa. "An! Tỉnh lại đi em! Đừng ngủ!"


Cô biết rằng ý thức con người khi bị số hóa đòi hỏi môi trường nhiệt độ cực thấp và từ trường ổn định để duy trì cấu trúc dữ liệu. Nếu bộ sưởi từ trường bị tắt hoàn toàn giữa không gian lạnh giá này, dữ liệu ký ức của An sẽ bị đóng băng và phân rã vĩnh viễn trong vòng chưa đầy năm phút nữa. Cô bé sẽ tan biến vào hư vô lượng tử, không để lại bất kỳ dấu vết nào.


"Mika! Kích hoạt máy phát điện dự phòng khẩn cấp!" Vy hét lên trong tuyệt vọng.


"Tôi đang cố gắng, thưa cô chủ! Nhưng rơ-le điện của máy phát dự phòng đã bị nung chảy hoàn toàn do quá tải điện áp từ cú sét vừa rồi! Hệ thống cơ khí bị khóa chặt, không thể kích hoạt bằng lệnh điện tử!" Giọng Mika rè rè rồi tắt hẳn, quả cầu kim loại rơi kịch xuống sàn thép rỉ sét, mất hoàn toàn năng lượng.


Vy nghiến răng, cô bò đến hộc máy phát điện phụ nằm sát vách khoang động cơ. Cô dùng chiếc mỏ lết lực lượng tử đã bị nứt ngàm, cố gắng bẻ gãy chốt khóa từ trường đã bị nung chảy để kích hoạt tay quay cơ học bằng tay. Nhưng kim loại nóng chảy đã hàn chặt rơ-le điện thành một khối thép đặc bất hoại. Dù cô có dùng hết sức lực bẻ cong cả thân mỏ lết, chiếc cần gạt vẫn không hề lay chuyển.


*Rắc!*


Chiếc mỏ lết lực lượng tử gãy đôi trên tay cô. Vy bất lực quỳ rạp xuống sàn thép, hai hàng nước mắt nóng hổi lăn dài trên đôi má bám đầy bụi than. Con tàu Sao Chổi giờ đây chỉ còn là một chiếc quan tài thép lạnh lẽo, trôi dạt vô định giữa lòng Bức Tường Lửa Điện Từ đầy chết chóc. Không có điện, không có sưởi, không có liên lạc.


Và tồi tệ hơn cả, nhiệt độ bên trong lõi lỏng của thùng chứa Model-X đang giảm xuống mức đóng băng dữ liệu một cách tàn nhẫn. Đốm sáng lượng tử của An nhấp nháy những nhịp yếu ớt cuối cùng, mờ nhạt dần dưới lớp kính bọc chì xước xát, sẵn sàng biến mất mãi mãi vào bóng tối câm lặng của vũ trụ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!