Nhạc nềnFirmament3

Dòng máu tím lam

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gầm rú của hai luồng phản lực hydro lỏng rống lên bên ngoài vỏ thép, rung chuyển đến tận từng chiếc đinh tán rỉ sét của tàu vận tải Sao Chổi. Vy nghiến chặt răng, bàn tay cô bám chặt lấy cần điều khiển cơ học, dùng hết sức lực kéo mạnh về phía sau. Chân trái của cô—vừa bị khối đá magnetit đè nát xương ở Hang động Móng Vuốt—đang giật lên từng cơn đau buốt tận xương tủy. Mỗi lần cô nhấn gót chân phải vào bàn đạp bánh lái phụ, một luồng máu đỏ tươi lại trào ra từ lớp băng gạc dính đầy bụi than, loang lổ dưới sàn cabin kim loại lạnh giá. Nhưng cô không thể buông tay. Đằng sau họ, bóng tối sâu thẳm của vành đai tiểu hành tinh vẫn đang cuộn xoáy dữ dội, và bóng ma cơ khí của tên thợ săn Kael dù đã tạm thời bị mù cảm biến nhưng vẫn có thể khôi phục lại bất kỳ lúc nào.


"Mika! Trạng thái động cơ thế nào rồi?" Vy hét lên qua mặt nạ lọc độc rít lên từng hồi.


"Động cơ phụ đạt chín mươi phần trăm công suất, thưa cô chủ!" Quả cầu kim loại Mika lơ lửng trên bảng điều khiển, mắt camera của nó nhấp nháy ánh đỏ dồn dập. "Nhưng hệ thống nhảy không gian tự động đã bị khóa cứng do nhiễm từ tính nặng từ magnetit. Chúng ta đang trôi dạt ra ngoài không phận Sắt-9 với tốc độ quán tính cực đại. Và... cô chủ, có điều này tồi tệ hơn."


"Nói mau!" Vy gầm lên, bẻ lái một góc bốn mươi lăm độ để né tránh một mảnh vỡ tuần dương hạm cổ đang lơ lửng phía trước.


"Kỹ sư Quốc đang mất dần dấu hiệu sinh tồn. Mật độ hạt Chronon trong khoang lái đang tăng vọt. Nguồn phát xạ xuất phát trực tiếp từ bả vai phải của anh ấy."


Vy buông một tay khỏi cần lái, quay đầu nhìn về phía sau cabin. Dưới ánh đèn neon màu xanh đỏ chập chờn của buồng lái, Quốc đang nằm gục trên sàn thép rỉ sét, ngay bên cạnh Thùng nhiên liệu lượng tử Model-X. Cánh tay trái của anh—được bọc trong bộ Khung xương trợ lực tay trái đã cạn kiệt pin—cứng đờ và nặng trịch như một thanh sắt xám xịt, vẫn đang ôm chặt lấy quai xách của thùng chứa như một bản năng sinh tồn cuối cùng. Nhưng bả vai phải của anh mới là một cảnh tượng kinh hoàng.


Viên đạn bắn tỉa lượng tử nén hạt Chronon của Kael đã xé toác lớp áo bảo hộ chì dày cộp. Vết thương nát bấy, không chảy ra dòng máu đỏ thông thường, mà là một thứ dịch lỏng màu tím lam đặc quánh, liên tục phát ra những đốm sáng lượng tử li ti nhấp nháy trong bóng tối. Những hạt Chronon nén đang hoạt động như một cỗ máy hủy diệt vi mô, điên cuồng ăn mòn các tế bào thịt, biến vùng da xung quanh vết thương thành một màu xám xịt hoại tử. Quốc không còn rên rỉ. Anh nằm im lìm, hơi thở đứt quãng qua màng lọc mặt nạ, thỉnh thoảng toàn thân lại co giật mạnh một cơn do hệ thần kinh bị kích thích bởi bức xạ gamma.


Vy nghiến răng, kéo lê chân trái dập nát, trượt khỏi ghế lái xuống sàn cabin. Cơn đau khiến mắt cô nhòe đi, nhưng cô biết nếu không hành động ngay bây giờ, Quốc sẽ chết trước khi họ kịp nhìn thấy rìa của tinh vân tối.


"Mika, chuyển quyền điều khiển sang chế độ giữ quỹ đạo quán tính tự động! Khóa chặt mọi cửa sập khoang động cơ!" Vy ra lệnh, hai tay cô bám vào vách cabin để kéo lê cơ thể đến bên cạnh Quốc. Cô đặt tay lên trán anh. Nóng ran. Mảnh ghép sọ titan nguyên mẫu bên thái dương trái của Quốc đang phát ra những tiếng o o nhỏ mịn, tỏa nhiệt độ ấm nóng khoảng bốn mươi hai độ C, phát ra những tia sáng xanh lam mờ nhạt nhấp nháy theo nhịp tim hỗn loạn của anh.


"Quốc! Nghe tôi nói không? Tỉnh lại đi!" Vy lắc mạnh vai trái của anh, nhưng anh hoàn toàn không phản ứng. Mắt trái của anh sưng húp, xuất huyết đỏ ngầu dưới lớp kính bảo hộ màu vàng sậm.


Cô biết mình không thể tự giải quyết chuyện này. Vy bò đến bảng điều khiển phụ, dùng bàn tay bám đầy dầu mỡ giật mạnh nắp bảo vệ của bộ đàm sóng ngắn cổ đại—thiết bị duy nhất không bị hệ thống quét của Helios phát hiện nhờ dải tần số quân sự cũ. Cô xoay núm vặn điện trở, điều chỉnh tần số về dải sóng lậu mà Tiến sĩ Lâm đã cung cấp trước khi họ đào thoát.


"Lâm! Tiến sĩ Lâm! Nghe tôi nói không? Chúng tôi đã thoát khỏi Hang động Móng Vuốt, nhưng Quốc... Quốc bị trúng đạn lượng tử của Kael! Anh ấy đang hấp hối!" Vy hét vào ống nói, tiếng rè rè của nhiễu từ bão điện từ dội lên liên tục.


Sau vài giây im lặng đến nghẹt thở, một giọng nói khàn đặc, bình tĩnh nhưng cực kỳ uy nghiêm vang lên qua loa phát thanh bám đầy bụi: "Vy? Nghe rõ. Tôi đang theo dõi biểu đồ sinh học của Quốc qua liên kết sọ từ xa. Chỉ số nhiễm độc phóng xạ cơ thể của cậu ấy đã đạt mức nguy kịch hai mươi sáu đến năm mươi mốt mili-sievert. Đạn lượng tử của Kael chứa các hạt Chronon nén có tính bám dính sinh học cực cao. Chúng đang di căn vào tủy sống của cậu ấy. Nếu không lọc máu ngay lập tức, cậu ấy sẽ bị hoại tử tủy sống và chết não trong vòng ba giờ."


"Lọc máu?" Vy bàng hoàng nhìn xung quanh cabin rách nát. "Tôi lấy đâu ra phòng mổ ở đây? Tàu của tôi chỉ là một con tàu chở quặng cũ kỹ!"


"Cậu ấy có mang theo máy lọc máu ly tâm cầm tay của tôi trong hộc cứu thương dã chiến dưới gầm ghế lái," giọng Tiến sĩ Lâm vang lên dồn dập qua tiếng rít của sóng ngắn. "Cô phải thực hiện quy trình lọc máu phóng xạ dã chiến ngay lập tức. Đặt cậu ấy lên bàn ăn rỉ sét của tàu. Cô phải tự tay cầm dao mổ, Vy. Tôi sẽ hướng dẫn từ xa."


Vy nhìn xuống bàn tay mình. Những ngón tay cô bám đầy dầu máy đen ngòm, run rẩy không kiểm soát. Cô là một phi công tự do, cô biết bẻ lái tàu vượt qua bão từ, biết bắn súng điện từ, nhưng cầm dao mổ xẻ thịt một con người? Nhất là người đàn ông đã cứu mạng gia đình cô mười năm trước?


"Tôi... tôi không làm được!" Vy khóc nghẹn, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, rơi xuống lớp kính bảo hộ của Quốc. "Lâm, ông điên rồi! Tôi sẽ giết anh ấy mất!"


"Nếu cô không làm, cậu ấy chắc chắn sẽ chết!" Giọng Lâm gầm lên qua bộ đàm, dập tắt mọi sự do dự của cô. "Nghe đây, Vy! Cô là người duy nhất ở đó. Hãy kích hoạt máy lọc máu. Tôi đã thiết lập màng lọc nano siêu dẫn tương thích sinh học. Cô phải gắp mảnh đạn lượng tử ra trước, sau đó mới cắm ống dẫn lọc máu. Làm ngay!"


Vy hít một hơi thật sâu, luồng không khí lạnh giá của cabin ngắt sưởi làm phổi cô tỉnh táo lại. Cô lau nước mắt, nghiến răng dùng tay phải kéo mạnh Quốc lên. Dù nửa thân người bên trái của Quốc bị liệt hoàn toàn do khung xương hết pin, anh vẫn nặng như một khối thép bọc chì. Vy phải dùng hết sức lực của một phi công vũ trụ, kéo lê anh đặt lên chiếc bàn ăn bằng thép rỉ sét ở giữa khoang sinh hoạt.


Cô lao đến gầm ghế lái, giật mạnh hộc cứu thương dã chiến bọc thép. Bên trong là một chiếc máy lọc máu ly tâm cầm tay màu xám tro, các ống dẫn silicon y tế quấn quanh thân máy như những sợi dây leo cơ khí. Cô mang chiếc máy đặt cạnh Quốc, rồi mở hộp dụng cụ phẫu thuật dã chiến. Một con dao mổ laser cầm tay, một chiếc kìm y tế bọc chì, và một liều Thuốc ức chế đào thải Titan duy nhất còn sót lại trên tàu.


"Tôi đã chuẩn bị xong dụng cụ," Vy khàn giọng nói vào bộ đàm.


"Tốt. Bây giờ, dùng cồn tổng hợp rửa sạch vết thương ở vai phải của cậu ấy. Đừng chạm tay trần vào dòng máu tím lam, bức xạ của nó sẽ làm bỏng da cô," Lâm hướng dẫn.


Vy cầm chai cồn tổng hợp, đổ trực tiếp lên bả vai nát bấy của Quốc. Chất dịch màu xanh đục phản ứng với hạt Chronon, bốc lên một làn khói tím nhạt có mùi khét lẹt của thịt cháy và ozone. Quốc co rúm người lại, một tiếng rên rỉ đứt quãng thoát ra từ sau mặt nạ lọc độc, nhưng mắt anh vẫn nhắm nghiền.


"Bây giờ là phần khó nhất," giọng Lâm chùng xuống, đầy áp lực. "Dùng dao mổ laser rạch một đường dài năm centimet dọc theo xương bả vai phải để lộ khoang chứa hạt nhân của viên đạn. Cô phải nhìn thấy một khối kim loại nhỏ màu chrome đang phát ra ánh sáng tím rực rỡ. Đó là mảnh đạn lượng tử. Dùng kìm bọc chì gắp nó ra. Nhớ kỹ, không được làm vỡ khối kim loại đó, nếu không hạt Chronon nén sẽ giải phóng toàn bộ năng lượng và thiêu rụi cả con tàu."


Vy cầm con dao mổ laser. Ngón tay cô run rẩy dữ dội. Cô nhìn vào gương mặt hốc hác, thâm quầng của Quốc dưới lớp kính bảo hộ màu vàng sậm. Vết sẹo mổ dài bên thái dương trái của anh đang co giật liên tục. Anh đã chịu đựng quá nhiều đau đớn để bảo vệ linh hồn của đứa con gái nhỏ. Cô không thể để anh chết ở đây.


"Mika, tăng độ sáng đèn cabin lên mức tối đa!" Vy hét lên.


Ánh sáng neon trắng rực rỡ tỏa xuống, rọi rõ từng thớ thịt hoại tử màu xám xịt trên vai Quốc. Vy đặt mũi dao laser lên da anh. Cô nhắm mắt lại trong một tích tắc, hít một hơi thật sâu để giữ cho tay không run, rồi nhấn nút kích hoạt.


*XÈO...*


Tia laser màu đỏ mảnh như sợi chỉ rạch một đường dứt khoát trên vai Quốc. Máu tím lam phun ra, loang lổ dọc theo thân dao mổ, tỏa ra luồng bức xạ tím dịu kỳ lạ. Vy nghiến răng, dùng kìm y tế bọc chì lách sâu vào bên trong thớ thịt nát bấy. Kim loại chạm vào kim loại phát ra một tiếng *cạch* khô khốc.


"Tôi đã chạm vào mảnh đạn!" Vy hét lên, trán cô đầm đìa mồ hôi dù nhiệt độ cabin đang ở mức âm năm độ C.


"Gắp nó ra chậm rãi. Không được run tay, Vy!" Lâm cảnh báo.


Vy siết chặt gọng kìm, từ từ kéo khối kim loại nhỏ màu chrome ra khỏi bả vai Quốc. Khối kim loại nhỏ bằng hạt ngô, nhưng nặng trịch, phát ra những tia sáng tím rực rỡ như một ngôi sao mini đang giãy giụa. Ngay khi mảnh đạn vừa rời khỏi cơ thể, Vy ném mạnh nó vào chiếc hộp bọc chì bảo mật cạnh bàn ăn và sập khóa lại.


*CẠCH!*


Cả Vy và Lâm đều thở phào qua bộ đàm. Nhưng cuộc chiến giành giật sự sống chỉ mới bắt đầu.


"Bây giờ, cắm hai ống dẫn của máy lọc máu vào tĩnh mạch cổ của cậu ấy," Lâm ra lệnh khẩn cấp. "Một ống hút máu nhiễm độc ra, một ống truyền máu đã lọc sạch ngược trở lại cơ thể. Cô phải kích hoạt máy lọc ly tâm ngay lập tức."


Vy cầm hai cây kim dẫn silicon lớn. Cô tìm kiếm tĩnh mạch cổ của Quốc dưới lớp da đầy sẹo bỏng phóng xạ. Cô đâm mạnh kim vào. Máu tím lam lập tức tràn vào ống dẫn, chảy thẳng vào buồng ly tâm của máy cầm tay. Chiếc máy bắt đầu hoạt động, phát ra những tiếng o o nhỏ mịn khi các màng lọc nano siêu dẫn xoay tròn với tốc độ hàng vạn vòng trên phút để tách các hạt Chronon nặng ra khỏi hồng cầu.


Nhưng ngay lập tức, một tiếng bíp cảnh báo lỗi hệ thống vang lên chói tai.


"Cảnh báo! Màng lọc nano siêu dẫn bị tắc nghẽn hoàn toàn! Mật độ hạt Chronon quá đặc! Hiệu suất lọc giảm xuống mười phần trăm!" Giọng nói máy móc của máy lọc máu vang lên.


"Lâm! Máy lọc bị tắc rồi!" Vy hoảng loạn hét lên. "Máu của anh ấy quá đặc hạt Chronon! Máy tự động không thể xử lý nổi!"


"Chết tiệt!" Lâm chửi thề qua bộ đàm. "Hạt Chronon nén trong đạn của Kael có tính bám dính sinh học quá cao. Vy, cô phải chuyển máy lọc sang chế độ vận hành ly tâm thủ công! Cô phải tự tay xoay tay quay cơ học bên hông máy để tạo ra lực ly tâm lớn hơn lực bám của hạt Chronon. Nhưng làm thế sẽ gây ra những cơn đau tột cùng cho Quốc, vì dòng máu bị cưỡng bức lưu thông dưới áp suất cực lớn."


Vy nhìn sang bên hông chiếc máy lọc dã chiến. Một chiếc tay quay kim loại nhỏ màu xám rỉ sét đang nhô ra. Cô bám chặt lấy tay quay, dùng hết sức lực của cánh tay phải để xoay vòng.


*KÍT... KÍT... KÍT...*


Tiếng bánh răng kim loại rít lên khô khốc. Dòng máu tím lam trong ống dẫn bắt đầu chuyển động nhanh hơn, cuộn xoáy bên trong buồng lọc ly tâm. Những hạt Chronon màu tím đặc quánh bắt đầu bị lực ly tâm cưỡng bức tách ra, bám chặt vào màng lọc bọc chì của máy, để lại dòng máu đỏ sẫm chảy ngược trở lại tĩnh mạch cổ của Quốc.


Cùng lúc đó, Quốc bắt đầu lên cơn co giật thần kinh mạnh mẽ.


"Á...Á...Á!" Quốc thét lên một tiếng đau đớn tột cùng, dù anh vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo. Nửa thân người bên phải của anh giật nẩy lên, các cơ bắp căng cứng như những sợi dây cáp bị kéo quá tải. Mảnh ghép sọ titan bên thái dương trái của anh đột ngột phát sáng xanh rực rỡ, tỏa nhiệt độ cực đại lên mức bốn mươi bốn độ C.


"Cảnh báo! Cơn co thắt thần kinh của Quốc đang kích hoạt phản ứng đào thải sọ titan! Nhiệt độ sọ đạt bốn mươi bốn độ C! Nguy cơ nổ mạch máu não cực cao!" Mika phát tín hiệu cảnh báo dồn dập.


"Lâm! Anh ấy đang co giật dữ dội! Sọ titan của anh ấy sắp nổ tung rồi!" Vy hét lên, một tay cô vẫn cố gắng xoay tay quay ly tâm thủ công, tay kia đè chặt lên ngực Quốc để giữ anh không rơi khỏi bàn ăn.


"Mũi tiêm ức chế đào thải Titan!" Lâm hét lên qua bộ đàm, giọng ông lạc đi vì căng thẳng. "Vy! Cô phải tiêm liều thuốc ức chế cuối cùng trực tiếp vào tĩnh mạch cổ của cậu ấy ngay lập tức! Đó là liều thuốc duy nhất giữ mạng sống cho cậu ấy lúc này!"


Vy buông tay quay ly tâm, nhào đến hộp cứu thương. Cô cầm ống tiêm chứa chất dịch màu xanh lục nhạt—liều thuốc ức chế đào thải Titan cuối cùng còn sót lại trên tàu Sao Chổi. Cô lao đến bên cổ Quốc, tìm kiếm khoảng trống sát bên cạnh cây kim lọc máu.


Quốc vẫn đang co giật điên cuồng, đầu anh lắc mạnh sang hai bên, khiến việc đâm kim trở nên cực kỳ nguy hiểm. Một sai sót nhỏ có thể làm rách động mạch cổ và giết chết anh ngay lập tức.


"Quốc! Làm ơn nằm im đi! Vì con gái anh! Vì bé An!" Vy hét lớn, cô dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể mình đè chặt lên đầu anh, giữ cố định thùy thái dương trái phát sáng xanh rực rỡ.


Lời gọi tên An dường như chạm đến một tần số sâu thẳm nào đó bên trong sọ titan của Quốc. Anh đột ngột khựng lại trong một tích tắc, hơi thở nghẹn lại.


Vy nhân cơ hội đó, đâm mạnh mũi kim tiêm vào tĩnh mạch cổ anh, nhấn dứt khoát piston để bơm toàn bộ chất dịch ức chế vào cơ thể Quốc.


*HỰ...*


Quốc thở hắt ra một hơi dài, toàn thân anh đột ngột giãn ra, rơi vào trạng thái mềm nhũn hoàn toàn. Ánh sáng xanh rực rỡ trên mảnh sọ titan từ từ dịu đi, chuyển sang màu xanh lam mờ nhạt rồi tắt hẳn. Nhiệt độ sọ giảm nhanh xuống mức ba mươi bảy độ C an toàn. Dòng máu tím lam trong ống dẫn silicon cũng dần chuyển lại thành màu đỏ sẫm tự nhiên khi những hạt Chronon cuối cùng được lọc sạch vào buồng chứa của máy.


Vy ngã quỵ xuống sàn cabin, hai tay cô bám chặt lấy chân bàn ăn rỉ sét để giữ thăng bằng. Cô thở dốc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc theo sống lưng, thấm đẫm chiếc áo khoác da phi công bám đầy bụi dầu. Ca phẫu thuật dã chiến đã thành công. Vết thương trên vai phải của Quốc đã được cầm máu và lọc độc tạm thời, dù bả vai anh giờ đây hoàn toàn bất động và liệt tạm thời do tổn thương cơ học cực nặng.


Cô bám vào vách cabin, lê lết cơ thể tàn tạ trở lại bảng điều khiển bộ đàm sóng ngắn.


"Lâm... tôi đã làm được. Anh ấy đã ổn định rồi," Vy khàn giọng nói vào ống thu âm.


Tiếng rè rè của bộ đàm kéo dài một lúc lâu, trước khi giọng nói trầm buồn, nặng nề của Tiến sĩ Lâm vang lên, dập tắt hoàn toàn chút nhẹ nhõm vừa nhen nhóm trong lòng cô:


"Vy... nghe tôi nói đây. Đừng mừng quá sớm. Liều thuốc ức chế cuối cùng chỉ có thể tạm thời xoa dịu phản ứng đào thải trong chốc lát. Bức xạ từ viên đạn lượng tử nén của Kael đã kích hoạt một quá trình đào thải vĩnh viễn và không thể đảo ngược của mảnh sọ titan bên đầu cậu ấy. Hệ miễn dịch của Quốc đang tự hủy hoại tế bào não bộ để đào thải mảnh kim loại."


Vy bàng hoàng, cô bám chặt lấy cạnh bảng điều khiển: "Ý ông là sao? Anh ấy vừa mới được cứu sống mà!"


"Quốc chỉ còn tối đa bốn mươi tám giờ nữa trước khi sọ titan tự động đào thải hoàn toàn và phá hủy toàn bộ hệ thần kinh trung ương của cậu ấy," giọng Lâm nghẹn lại qua sóng ngắn lậu. "Cách duy nhất để cứu mạng Quốc lúc này... là cô phải đưa cậu ấy đến Tiền đồn cổ đại Delta-4 để tìm thấy chip giải mã lượng tử cổ đại. Chỉ có con chip đó mới có thể ghi đè thuật toán Aegis, ổn định cấu trúc sọ titan của cậu ấy vĩnh viễn. Bốn mươi tám giờ, Vy. Đồng hồ tử thần đã bắt đầu đếm ngược."


Vy lặng đi. Cô từ từ quay đầu nhìn ra ngoài kính chắn gió của buồng lái tàu Sao Chổi.


Phía trước họ, không còn là khoảng không chân không im lặng của Sắt-9 nữa. Một vành đai bão điện từ khổng lồ, rực rỡ những tia sét plasma màu tím đỏ đang cuộn xoáy dữ dội như một bức tường lửa vĩ đại chắn ngang bầu trời đêm vũ trụ. Đó chính là Bức Tường Lửa Điện Từ—ranh giới chết chóc ngăn cách họ với tinh vân tối Orion, nơi tọa lạc của Tiền đồn Delta-4.


Con tàu Sao Chổi cũ kỹ đang tiến sát vào rìa bức tường lửa ấy với tốc độ quán tính cực đại, trong khi người duy nhất có thể điều phối từ trường bảo vệ của tàu—kỹ sư Quốc—vẫn đang nằm hôn mê bất tỉnh trên bàn ăn rỉ sét, bả vai nát bấy và dòng máu đỏ sẫm vẫn đang rỉ ra đều đặn dọc theo mép bàn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!