Tiếng thì thầm của đá
Bóng tối bên trong Hang động Móng Vuốt không phải là khoảng chân không tĩnh lặng thông thường. Nó đặc quánh, lạnh lẽo và rung lên theo từng nhịp thở của khối tiểu hành tinh rỗng. Lớp quặng magnetit sắt từ bao phủ vách hang nhô ra những khối đá nhọn hoắt như móng vuốt của một loài quái thú cơ khí khổng lồ cổ đại, liên tục hấp thụ rồi bóp méo mọi bước sóng radar tầm xa của hạm đội tuần tra đang lùng sục ngoài kia. Nhưng đối với Quốc, sự che chở tự nhiên này lại là một bản án tử hình đang được thực thi chậm rãi.
Nhiệt độ trong cabin tàu Sao Chổi đã giảm xuống âm mười lăm độ C. Hơi thở của Quốc thoát ra ngoài mặt nạ thành những luồng sương trắng đục rồi nhanh chóng ngưng tụ thành những tinh thể băng li ti bám trên thành kính bảo hộ. Nửa thân người bên trái của anh hoàn toàn mất đi cảm giác, vô lực tựa vào vách thép rỉ sét của khoang kỹ thuật. Khung xương trợ lực tay trái đã cạn sạch pin dự phòng, các khớp nối kim loại của nó khóa cứng lại, kẹp chặt lấy cánh tay run rẩy của anh như một chiếc gông sắt lạnh lẽo.
Dưới chân Quốc, Thùng nhiên liệu lượng tử Model-X chứa ý thức của bé An nằm im lìm dưới lớp chì dày bọc ngoài. Đốm sáng tím dịu thường ngày đã tắt ngấm để bảo toàn dữ liệu trong trạng thái ngủ đông sâu. Nhưng ngay trên cổ tay trái của Quốc, chiếc la bàn lượng tử cổ đại bắt đầu có những biểu hiện dị thường. Kim quét lượng tử của nó không còn vạch ra các đường chỉ sáng ổn định nữa, mà bắt đầu quay cuồng điên loạn thành một vòng xoáy màu tím sẫm, phát ra những tiếng rít từ tính nhỏ mịn trực tiếp vào mảnh sọ titan cấy bên thái dương trái của anh.
"Cảnh báo! Từ trường magnetit biến dịch cực độ vượt quá ngưỡng lọc sinh học!" Giọng nói máy móc của trợ lý ảo Tí Hon vang lên rè rè, đứt quãng bên thính giác của Quốc. "Nhiệt độ thùy thái dương trái đang tăng nhanh. Ba mươi chín độ C... Bốn mươi mốt độ C... Nguy cơ co thắt thần kinh trung ương cấp độ bốn!"
Quốc nghiến chặt răng, cảm nhận một cơn đau buốt thấu xương tủy phóng dọc theo tủy sống. Mảnh ghép sọ titan nguyên mẫu—vết sẹo kim loại lồi lõm tích hợp mạch vi mạch lượng tử—bắt đầu nóng đỏ lên. Dưới làn da mỏng đầy sẹo mổ của anh, các sợi cáp sinh học cấy lậu bắt đầu lóe lên ánh sáng xanh lam rực rỡ, phản chiếu yếu ớt lên vách thép tối tăm của tàu. Từ trường biến dị của hang đá đang tương tác trực tiếp với mạch vi tích hợp lượng tử trong sọ anh, đẩy độ đồng bộ lượng tử bộc phát vượt qua giới hạn mười lăm phần trăm thông thường, lao thẳng lên ngưỡng ba mươi mốt đến bốn mươi lăm phần trăm.
Cơn đau đầu kinh hoàng ập đến như một chiếc búa thủy lực nện thẳng vào đại não Quốc. Mắt trái của anh, vốn đã bị xuất huyết kết mạc đỏ ngầu từ cuộc đào thoát trước, hoàn toàn mất đi thị lực, chỉ còn lại một màu đỏ lòm của máu và bóng tối. Nhưng trong sự sụp đổ vật lý đó, một thực tại khác bắt đầu xâm nhập.
Tiếng gầm rú lạnh lẽo của động cơ tàu Sao Chổi đột ngột biến mất. Thay vào đó là một âm thanh quen thuộc mà anh đã chôn sâu trong ký ức mười năm qua: tiếng rít trầm ấm của lò phản ứng hạt nhân số 9 trên trạm Iron-9, tiếng kim loại giãn nở vì nhiệt và mùi ozone nồng nặc pha lẫn mùi dầu tản nhiệt nóng hổi.
Bóng tối của Hang động Móng Vuốt lùi dần, nhường chỗ cho một thứ ánh sáng vàng ấm áp, rực rỡ của những ngày xưa cũ. Quốc thấy mình đang đứng trước bảng điều khiển lò phản ứng chính phẳng phiu, không có vết rỉ sét, không có bụi quặng tím độc hại. Và ngay bên cạnh van áp lực số 3, một bóng người đang đứng.
"Quốc, anh lại quên khóa van xả áp lực phụ rồi."
Giọng nói dịu dàng, ấm áp vang lên xua tan cái lạnh giá âm mười lăm độ của cabin. Quốc khựng lại, lồng ngực anh thắt chặt. Người phụ nữ mặc bộ đồ bảo hộ kỹ sư màu xanh lam, mái tóc buộc cao dính một vệt bụi dầu đen trên trán đang mỉm cười nhìn anh. Đôi mắt cô sáng ngời, phản chiếu ánh lửa vàng của buồng đốt.
"Mai..." Quốc thều thào, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má hốc hác, nhanh chóng đóng băng thành một vệt muối trắng. "Em... em vẫn ở đây sao?"
"Em luôn ở đây mà," Mai bước lại gần, bàn tay cô ấm áp đặt lên bả vai phải bị thương của anh. Nhưng kỳ lạ thay, Quốc không cảm thấy đau đớn nữa. Cơn bỏng phóng xạ, vết thương rách da do đạn bắn tỉa của Kael, tất cả đều tan biến. "Anh đã làm việc quá sức rồi, Quốc. Nhìn anh kìa, sọ titan lại quá nhiệt rồi. Để em chỉnh lại bộ tản nhiệt cho anh nhé."
Quốc muốn ôm lấy cô, muốn gục đầu vào bờ vai dính mùi dầu máy ấy mà khóc, nhưng ngay khi anh vừa giơ tay phải lên, một tiếng khóc rít tần số cao đột ngột dội thẳng vào màng nhĩ anh. Đó là tần số ổn định 432Hz, nhưng không phải là tiếng thì thầm yếu ớt thông thường. Nó là một tiếng thét đau đớn, xé lòng.
"Bố ơi! Cứu con! Nóng quá... con bị cháy mất!"
Ảo ảnh về Mai đột ngột biến dạng. Gương mặt dịu dàng của cô nứt toác ra thành những mảng pixel màu xanh lá của màn hình CRT rách nát. Trạm lò phản ứng ấm áp sụp đổ, thay thế bằng một phòng thí nghiệm lạnh lẽo bọc thép chrome của Ban Nghiên cứu Lượng tử Đen. Quốc thấy bé An—đứa con gái tám tuổi của mình—đang bị giam cầm trong một chiếc kén thủy tinh chứa đầy vật chất tối lỏng màu tím rực. Dòng năng lượng tối đang liếm qua làn da mỏng manh của cô bé, thiêu rụi chiếc vòng tay tết bằng dây đồng của em.
"An!" Quốc gào lên trong vô thức. Cơn điên loạn lượng tử hoàn toàn kiểm soát tâm trí anh. Thùy thái dương trái bị kích thích điện từ cực đại bởi từ trường magnetit, bóp méo hoàn toàn khả năng phân biệt thực tại và ảo giác của anh.
Trong cơn hoang tưởng tột độ, Quốc tin rằng chiếc Thùng nhiên liệu lượng tử Model-X dưới chân mình chính là chiếc kén thí nghiệm đang thiêu sống con gái. Anh phải bẻ khóa nó, phải dùng tay trần cạy nắp thùng chứa để kéo An ra ngoài, nếu không cô bé sẽ tan biến vào dòng năng lượng tối vĩnh viễn.
Quốc mất hoàn toàn kiểm soát vận động. Anh gạt phăng tay phải, gạt đổ toàn bộ các thiết bị đo lường, máy đo phổ bức xạ cầm tay và các chai lọ trên bàn kỹ thuật rỉ sét rơi loảng xoảng xuống sàn tàu. Anh quỳ rạp xuống sàn, dùng bàn tay phải bám đầy dầu máy và vết thương rỉ máu, điên cuồng cào cấu vào nắp titan của thùng chứa Model-X.
"An! Bố đây! Bố sẽ cứu con ra! Đừng sợ!" Quốc gầm rú, những đầu ngón tay của anh miết mạnh vào rãnh khóa từ trường bọc chì của thùng chứa. Kim loại sắc nhọn cứa rách da thịt, máu đỏ sẫm pha lẫn hạt Chronon phát quang tím rỉ ra, nhuộm loang lổ nắp thùng chứa. Nhưng chiếc khóa từ trường vẫn trơ lỳ, phát ra những tiếng bíp cảnh báo lạnh lùng.
"Quốc! Anh đang làm cái quái gì thế! Dừng lại ngay!"
Cửa khoang kỹ thuật đột ngột bị đẩy ra. Vy bước vào với khẩu súng xung điện từ rỉ sét giắt bên hông, bả vai phải của cô vẫn còn rỉ máu dưới lớp băng gạc. Cô kinh hoàng phát hiện Quốc đang quỳ dưới sàn, đôi mắt trợn ngược, mắt trái đỏ ngầu máu, miệng sùi bọt mép và liên tục gào thét tên Mai và An trong cơn điên dại. Mảnh sọ titan bên thái dương anh phát ra ánh sáng xanh lam rực rỡ đến mức chiếu rõ cả những mạch máu đang phồng rộp lên dưới da đầu anh.
Vy lao lại, cố gắng giữ chặt lấy bờ vai phải của Quốc: "Quốc! Tỉnh lại đi! Đó là thùng chứa ý thức của An! Anh bẻ khóa nó bằng tay trần sẽ làm rò rỉ từ trường, cô bé sẽ chết đấy!"
Nhưng trong võng mạc bị bóp méo của Quốc, người con gái trước mặt không phải là Vy. Đó là một gã lính an ninh của tập đoàn Helios bọc trong bộ giáp chrome đen bóng loáng của Đại úy Phong. Gã đang cầm một cây roi điện, chuẩn bị nện xuống thùng chứa của An.
"Kẻ phản bội! Tránh xa con tao ra!" Quốc thét lên.
Với sức mạnh bộc phát từ khung xương trợ lực tay trái đang bị kẹt cứng và lực cơ bắp tay phải điên cuồng, Quốc vung tay gạt mạnh. Cú gạt bạo liệt hất văng Vy lùi lại phía sau, đập mạnh lưng vào bảng điều khiển phụ của tàu. Vy rên rỉ một tiếng đau đớn, vết thương vai phải của cô bị rách miệng, máu đỏ tươi thấm đẫm lớp áo khoác da phi công.
Cô biết Quốc đã hoàn toàn mất trí do sọ titan bị cộng hưởng từ trường biến dị. Vy run rẩy rút từ trong túi áo khoác ra một ống tiêm Thuốc ức chế đào thải Titan cuối cùng của Tiến sĩ Lâm. Cô cố gắng tiếp cận anh một lần nữa từ phía sau: "Quốc, làm ơn... tôi phải tiêm thuốc cho anh..."
Nhưng Quốc, trong cơn hoang tưởng, nhìn thấy chiếc ống tiêm như một mũi kim trích xuất dữ liệu não bộ của Helios. Anh xoay người lại, tay phải chộp lấy ống tiêm từ tay Vy và bóp nát nó. Chất dịch màu xanh đục của thuốc ức chế chảy tràn ra sàn thép lạnh giá, nhanh chóng đóng băng thành một vệt sương mù nhạt.
Liều thuốc bảo mệnh cuối cùng đã bị hủy hoại.
Nhiệt độ sọ titan của Quốc đã chạm ngưỡng bốn mươi ba độ C. Trợ lý ảo Tí Hon liên tục phát ra những tiếng bíp bíp dồn dập bên tai anh: "Cảnh báo quá nhiệt hệ thống! Protein não bộ bắt đầu đông tụ trong vòng sáu mươi giây! Nguy cơ chết não hoàn toàn!"
Quốc không còn nghe thấy gì nữa. Anh quay lại, hai tay ôm lấy thùng chứa Model-X, móng tay anh đã bị lật, rỉ máu đầm đìa khi anh cố gắng dùng mỏ lết lực lượng tử nứt gãy để đập nát chốt khóa từ trường.
Vy đứng dậy, gương mặt cô tái mét vì đau đớn và lạnh giá. Cô biết mình không thể dùng sức mạnh vật lý để khống chế một gã kỹ sư đang điên loạn lượng tử. Nếu thùng chứa bị đập nát, ý thức của An sẽ tan biến vào không gian chân không của hang đá magnetit trong vòng ba giây. Và Quốc cũng sẽ chết vì xuất huyết não.
Cô nhìn xuống khẩu súng xung điện từ EMP tự chế giắt bên hông. Khẩu súng này có thể phóng ra một luồng điện thế cao tầm gần.
"Lâm từng nói... dòng điện có thể kích hoạt giao thức xả áp lực Chronon của sọ..." Vy lẩm bẩm, đôi tay cô run rẩy khi rút khẩu súng ra. "Nhưng nếu điện áp quá cao, nó sẽ nung chảy luôn não của anh ấy."
Không còn thời gian để do dự. Vy bước lên một bước, hướng nòng súng vào bả vai phải đang rỉ máu của Quốc—nơi gần nhất với các dây thần kinh dẫn truyền lên sọ titan nhưng không gây tổn thương trực tiếp đến đại não.
"Quốc! Tha lỗi cho tôi!" Vy hét lên.
*PHẠT!*
Một luồng xung điện màu xanh lam rực rỡ bắn ra từ nòng súng, sượt qua bả vai phải của Quốc. Dòng điện mười vạn vôn chạy dọc theo các bó cơ, kích thích trực tiếp vào các sợi cáp sinh học cấy dọc tủy sống của anh và phóng thẳng lên mảnh sọ titan.
Một tiếng nổ điện từ nhỏ vang lên ngay bên thái dương trái của Quốc. Mạch tản nhiệt tự động của sọ titan, vốn đang bị khóa cứng bởi từ trường magnetit, đột ngột bị dòng điện kích hoạt cưỡng bức. Giao thức xả áp lực Chronon khẩn cấp được kích hoạt.
*XÌÌÌ...*
Một luồng hơi nước màu tím sẫm rực rỡ phun ra từ các lỗ thông hơi vi mô trên mảnh sọ titan của Quốc, làm lạnh nhanh chóng vùng thái dương trái của anh. Sức nóng kinh hoàng bốn mươi ba độ C được giải phóng ra môi trường ngoài dưới dạng năng lượng lượng tử thô, để lại một vết bỏng lạnh màu tím nhạt dọc theo làn da đầu của anh.
Cơn điên loạn lượng tử đột ngột bị dập tắt. Ảo ảnh về Mai và phòng thí nghiệm Helios vỡ vụn thành hàng vạn mảnh gương trong tâm trí Quốc, trả anh về với thực tại lạnh lẽo, tối tăm của buồng lái tàu Sao Chổi.
Quốc khựng lại, chiếc mỏ lết lực lượng tử rơi khỏi tay phải anh, vang lên một tiếng cạch lạnh lùng trên sàn thép. Đôi mắt anh lấy lại được mười phần tỉnh táo, nhưng cơ thể anh hoàn toàn sụp đổ sinh học. Anh ngã gục xuống bên cạnh thùng chứa Model-X, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực bọc chì, hơi thở yếu ớt và đứt quãng.
"An..." Quốc thều thào, giọng anh chỉ còn là một tiếng thì thầm câm lặng. Mắt trái của anh hoàn toàn tối đen, và anh không thể nhớ nổi những gì đã diễn ra trong hai giờ qua. "An... con vẫn... an toàn chứ..."
Vy quỳ xuống bên cạnh anh, cô thở dốc, một tay ôm lấy vết thương vai phải đang rỉ máu đỏ tươi: "Con bé an toàn, Quốc. Nhưng anh đã phá hủy liều thuốc ức chế cuối cùng rồi."
Quốc nhắm mắt lại, cảm nhận cái lạnh thấu xương của tử địa đang bao vây lấy mình. Anh đã lấy lại được tỉnh táo, nhưng cái giá phải trả là sự kiệt quệ hoàn toàn về thể xác. Anh không thể di chuyển, không thể vận động nửa thân người bên trái, và sọ titan của anh đang phát ra những tiếng rít yếu ớt báo hiệu sự suy giảm tuổi thọ sinh học nghiêm trọng.
Đột ngột, quả cầu kim loại của AI Mika lơ lửng trên bảng điều khiển phát ra tiếng bíp bíp dồn dập, phá tan sự im lặng chết chóc của cabin.
"Cảnh báo! Hệ thống cảm biến âm tần ngoài vỏ tàu vừa ghi nhận một tần số quét lạ quét qua lòng hang đá magnetit!" Giọng Mika rít lên đầy căng thẳng. "Đó là sóng âm tần của drone trinh sát cyborg của Kael. Tiếng động từ cuộc bạo động của kỹ sư Quốc vừa rồi đã kích hoạt hệ thống cảnh báo của chúng. Chúng đang tiến sát lối vào hang!"
Vy nhìn trừng trừng vào màn hình radar rách nát đang nhấp nháy một đốm sáng đỏ rực sát rìa tiểu hành tinh, đôi mắt cô hiện lên sự kinh hoàng tột độ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!