Nhạc nềnFirmament3

Ẩn mình trong Móng Vuốt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Một tiếng động câm lặng nhưng mang sức tàn phá kinh hoàng xé toác sự im lìm của nghĩa trang phế liệu. Viên đạn xuyên giáp lượng tử từ khẩu súng bắn tỉa "Mắt Quỷ" của thợ săn tiền thưởng Kael không tạo ra âm thanh trong môi trường chân không, nhưng luồng động năng nén hạt Chronon cực đại của nó đã quét qua mạn sườn tàu Sao Chổi với sức mạnh của một thiên thạch nhỏ. Cú sượt qua bạo liệt ấy nung chảy hoàn toàn hệ thống van điều áp và phá hủy các béc phun của động cơ đẩy phụ mạn phải.


Con tàu Sao Chổi mất kiểm soát, xoay tròn điên cuồng như một chiếc lá rách giữa khoảng không vũ trụ lạnh giá.


"Cảnh báo! Mất hoàn toàn lực đẩy mạn phải! Khí Hydro lỏng rò rỉ ở áp suất cực cao!" Tiếng còi báo động của AI Mika rú lên chói tai trong buồng lái tối om, quả cầu kim loại của nó xoay tròn, phát ra những tia sáng đỏ quét qua gương mặt đẫm mồ hôi lạnh của Vy. "Lực triều từ trường đang kéo chúng ta vào quỹ đạo va chạm với xác tuần dương hạm cổ! Thời gian va chạm: ba mươi lăm giây!"


Vy nghiến chặt răng, hai bàn tay cô bám chặt lấy cần điều khiển cơ học đã rung lên bần bật. Cô không thể sử dụng hệ thống máy tính điều hướng tự động vì toàn bộ mạch điện chính đã bị đóng băng sau đợt ngắt sưởi để trốn tránh radar. Bằng kinh nghiệm của một phi công tự do lớn lên ở vành đai biên cảnh, cô nhìn trừng trừng vào màn hình kính chắn gió bám đầy những lớp tuyết mỏng.


Ngay phía trước, một bóng đen khổng lồ của một tiểu hành tinh rỗng đang lơ lửng giữa những mảnh vỡ kim loại. Đó là Hang động Móng Vuốt, một kẽ nứt địa chất tự nhiên chứa lượng lớn quặng magnetit sắt từ cực mạnh, tạo ra một lá chắn từ trường tự nhiên có thể nuốt chửng mọi sóng radar tầm xa. Nhưng lối vào hang vô cùng chật hẹp, được bao bọc bởi những vách đá nhọn hoắt như móng vuốt của một con quái vật cơ khí khổng lồ.


"Mika! Chuyển toàn bộ năng lượng pin dự phòng còn lại vào pít-tông phản lực khí nitơ mạn trái!" Vy hét lên qua bộ đàm. "Chúng ta sẽ dùng lực đẩy phản lực thô để bẻ lái!"


"Tỉ lệ sống sót khi lao vào khe đá hẹp với tốc độ hiện tại là mười hai phần trăm, thưa cô chủ!" Mika phản hồi.


"Mười hai phần trăm còn tốt hơn là bị Kael bắn nổ tung ngoài khoảng không! Làm ngay!"


*Phụt! Phụt! Phụt!*


Những luồng khí nitơ lạnh giá phun ra từ các lỗ xả mạn trái, tạo ra một cú hích vật lý thô bạo. Con tàu Sao Chổi đang xoay tròn đột ngột khựng lại, hông tàu quẹt mạnh vào vách đá rìa tiểu hành tinh, bắn ra những cơn mưa tia lửa chrome rực rỡ trong chân không. Cú va chạm mạnh đến mức hông tàu mạn phải bị nứt toác một đường dài hơn hai mét, khí oxy cabin bắt đầu rít lên qua khe hở, thoát nhanh ra ngoài không gian.


Nhưng con tàu đã lọt vào lòng tối của Hang động Móng Vuốt.


Ánh sáng lấp lánh của các ngôi sao biên cảnh hoàn toàn biến mất, thay thế bằng bóng tối dày đặc, đặc quánh của lòng tiểu hành tinh rỗng. Lớp quặng magnetit bao phủ vách hang lập tức hấp thụ và triệt tiêu hoàn toàn dấu vết nhiệt cũng như vệt rò rỉ Chronon của tàu Sao Chổi, cắt đứt hoàn toàn đường ngắm bắn của khẩu "Mắt Quỷ" ngoài kia.


Con tàu trôi chậm dần rồi mắc kẹt giữa hai khối đá magnetit khổng lồ. Buồng lái chìm vào sự im lặng tuyệt đối của tử địa. Nhiệt độ giảm xuống âm mười lăm độ C.


Quốc ngồi bệt dưới sàn thép cabin, bả vai phải bị thương rỉ ra thứ máu tím lam mờ nhạt do nhiễm độc phóng xạ nhẹ. Nửa thân người bên trái của anh vẫn bị liệt tạm thời, vô lực tựa vào thành ghế. Dưới chân anh, Thùng nhiên liệu lượng tử Model-X chứa ý thức của An đã hoàn toàn im lìm trong trạng thái ngủ đông sâu để bảo toàn dữ liệu. Ánh sáng tím dịu của thùng chứa đã tắt hẳn, chỉ còn lại một đốm sáng mờ nhạt như một đốm lửa tàn dưới lớp chì dày bọc ngoài.


"Vy..." Quốc thều thào, giọng anh khàn đặc vì thiếu oxy. "Chúng ta... bị rò rỉ khí áp. Nếu không vá vỏ tàu ngay... áp suất âm sẽ hút sạch lượng oxy Grade-3 còn lại, và bộ sưởi từ trường của An sẽ bị đóng băng vĩnh viễn."


Vy buông cần lái, cô run cầm cập vì lạnh, bả vai phải băng bó cũng đang rỉ máu đỏ sẫm. Cô nhìn xuống Quốc, ánh mắt ngông cuồng thường ngày giờ chỉ còn sự kiên định pha lẫn lo âu: "Động cơ chính bị hỏng béc phun, tôi phải ở lại buồng lái để chạy quy trình rã đông ống dẫn Hydro lỏng bằng tay. Anh phải ra ngoài vỏ tàu vá vết nứt. Tôi không thể làm cả hai việc cùng lúc."


Quốc nhìn xuống cánh tay trái đang liệt của mình. Anh biết, nếu anh không ra ngoài, cả ba sẽ chết cóng trong lòng đá này.


"Để tôi đi," Quốc nghiến răng.


Anh kéo lê thân người vô lực về phía tủ đồ nghề. Vy chạy lại giúp anh đeo Khung xương trợ lực tay trái dọc theo cánh tay trái bị run rẩy dữ dội. Khi công tắc cơ học ở cổ tay được bật lên, những khớp nối kim loại của khung xương kẹp chặt lấy bó cơ, phát ra tiếng rít điện tử nhỏ mịn. Lực nâng cơ học lập tức tăng lên một trăm năm mươi phần trăm, ép cánh tay trái của anh cử động theo ý muốn một cách gượng gạo nhưng chính xác.


Quốc mặc bộ đồ phi hành bọc chì dày ba lớp, kéo chiếc Kính chống bức xạ cực tím màu vàng sậm che nửa khuôn mặt hốc hác đầy sẹo mổ của mình. Chiếc kính này không chỉ bảo vệ võng mạc của anh khỏi tia cực tím chân không, mà còn che giấu ánh sáng xanh lam mờ nhạt đang nhấp nháy dọc thùy thái dương trái—nơi mảnh ghép sọ titan nguyên mẫu đang nóng lên vì áp lực lượng tử.


"Mika, chuẩn bị Quy trình vá vỏ tàu trong chân không," Quốc ra lệnh qua bộ đàm mũ bảo hiểm, tay phải anh siết chặt khẩu súng hàn plasma áp lực cao và một tấm thép phế thải bọc chì lượm lặt từ bãi rác Sắt-9.


"Đã chuẩn bị cổng khí áp phụ, thưa kỹ sư Quốc," giọng Mika rè rè. "Oxy dự phòng trong bình của anh chỉ còn đủ dùng trong mười lăm phút do hệ thống lọc khí bị nghẹt bụi quặng."


"Mười lăm phút là quá đủ cho một kỹ sư lò phản ứng," Quốc lạnh lùng nói.


Cửa khí áp mở ra. Quốc bước ra ngoài khoảng chân không tuyệt đối của Hang động Móng Vuốt.


Không gian ngoài vỏ tàu là một thế giới câm lặng và rùng rợn. Những vách đá magnetit đen ngòm, xù xì nhô ra từ bóng tối, chỉ được chiếu sáng yếu ớt bởi ánh đèn pin gắn trên mũ bảo hiểm của Quốc. Anh móc sợi dây cáp từ tính bảo hiểm vào vỏ tàu Sao Chổi, rồi dùng chân phải còn cử động được để đẩy người trôi dạt về phía vết nứt mạn sườn phải.


Vết nứt dài hai mét hoác ra như một vết thương rách da trên thân tàu bằng hợp kim titan, khí oxy bên trong cabin thoát ra ngoài tạo thành những tinh thể băng nhỏ li ti lấp lánh rồi biến mất vào bóng tối.


Quốc quỳ một gối trên vỏ tàu rỉ sét. Anh đặt tấm thép phế thải bọc chì lên vết nứt. Nhưng ngay khi anh vừa nâng khẩu súng hàn plasma lên, một lực hút vô hình cực mạnh đột ngột kéo giật cánh tay trái của anh về phía vách đá magnetit bên cạnh.


Lực triều từ trường tự nhiên của hang đá magnetit đang tương tác với khung xương trợ lực bằng sắt từ trên tay trái của anh.


"Cảnh báo! Khung xương trợ lực tay trái bị quá tải từ tính! Các pít-tông thủy lực bị kéo lệch hướng năm độ!" Tí Hon, trợ lý ảo trong sọ titan của anh, phát ra cảnh báo trực tiếp vào màng nhĩ.


Khẩu súng hàn plasma trong tay Quốc run bần bật, tia lửa plasma xanh rực phát ra bị bẻ cong, suýt nữa đã nung chảy chính găng tay bảo hộ của anh. Nếu đường hàn bị lệch, nhiệt độ plasma cực đại sẽ làm thủng vỏ tàu sâu hơn, kích hoạt một vụ nổ áp suất âm thổi bay anh vào lòng hang đá.


"Quốc! Áp suất oxy của anh đang giảm nhanh! Còn mười một phút!" Tiếng Vy vang lên dồn dập qua bộ đàm buồng lái.


Quốc không trả lời. Anh tập trung toàn bộ ý chí vào tay trái. Anh kích hoạt khung xương trợ lực ở công suất tối đa, các khớp kim loại nghiến vào nhau phát ra những tiếng kêu ken két khô khốc dưới lớp vải bọc chì. Anh dùng sức bền cơ bắp của cánh tay phải để giữ thăng bằng, ép khẩu súng hàn plasma trở lại đúng vị trí rãnh nẹp.


*XÈÈÈ...*


Tia lửa plasma xanh rực bùng lên rực rỡ giữa bóng tối sâu thẳm của hang đá, bắn ra những hạt bụi titan nóng chảy phát quang như những ngôi sao băng mini. Quốc bắt đầu di chuyển mỏ hàn theo kỹ thuật hàn rãnh hẹp mà Sư phụ Tấn đã truyền dạy. Đường hàn vảy rồng siêu bền bắt đầu hình thành, đỏ rực rồi nhanh chóng nguội đi dưới nhiệt độ âm tuyệt đối của chân không, bịt kín dần khe hở rò rỉ khí.


Nhưng nghịch cảnh không dừng lại ở đó.


Sự gia nhiệt đột ngột từ tia lửa plasma đã kích thích các hạt bụi magnetit bám trên vách hang. Một cơn bão bụi magnetit nhỏ—hàng triệu hạt sắt từ sắc nhọn như dao cạo bị đẩy bởi điện tích tĩnh điện—đột ngột quét qua vỏ tàu Sao Chổi.


Bụi magnetit pelting dữ dội vào bộ đồ phi hành của Quốc. Những tiếng rít nhỏ mịn dội qua lớp mũ bảo hiểm. Cơn bão bụi mài mòn vật lý cực mạnh, nhanh chóng cào xước tấm kính bảo hộ màu vàng sậm của anh, biến tầm nhìn của Quốc thành một màn sương mờ đục xám xịt. Anh không còn nhìn thấy đường hàn nữa.


"Mika! Tôi mất tầm nhìn!" Quốc nói, hơi thở anh dồn dập, ngực phập phồng đau nhức vì lượng oxy dự phòng đã giảm xuống dưới mức bốn mươi phần trăm.


"Hệ thống camera ngoài của tàu đã bị bão bụi làm hỏng hoàn toàn, tôi không thể truyền hình ảnh hỗ trợ, thưa kỹ sư," Mika phản hồi.


Quốc đứng trước ranh giới sinh tử. Nếu anh dừng lại, đường hàn sẽ nguội đi không đều, tạo ra các vết nứt ứng suất nhiệt khiến vỏ tàu bị vỡ ngay khi tàu tăng tốc trở lại. Nếu anh tiếp tục hàn mù, nguy cơ nung chảy vỏ tàu là chín mươi phần trăm.


Trong khoảnh khắc ấy, Quốc nhắm chặt hai mắt lại bên sau lớp kính xước mờ.


Anh không cần nhìn bằng mắt nữa. Mười năm làm việc tại lò phản ứng Sắt-9 đã rèn luyện cho anh một khả năng cảm nhận cơ học nhạy bén đến mức cực hạn. Anh áp lòng bàn tay phải trần qua lớp găng bảo hộ mỏng vào mạn sườn tàu, cảm nhận nhịp rung động cơ học của dòng plasma đang nóng chảy qua thân súng hàn.


Nhịp rung đều đặn, mịn màng nghĩa là đường hàn đang đi đúng hướng. Nhịp rung giật cục, thô ráp nghĩa là mỏ hàn đang đi lệch vào phần thép chưa nung.


Bằng cảm nhận rung động cơ học qua tay trái và khung xương trợ lực, Quốc tiếp tục di chuyển mỏ hàn một cách chậm rãi, tỉ mỉ. Tia lửa plasma xanh rực tiếp tục nhảy múa trong bóng tối, vá kín những centimet cuối cùng của vết nứt mạn sườn tàu một cách hoàn hảo không một tì vết.


*Tạch.*


Tia lửa plasma tắt hẳn. Vết nứt đã được vá kín hoàn toàn bằng một đường hàn vảy rồng bọc chì xám xịt, cứng cáp vĩnh viễn.


Quốc thở dốc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc thái dương trái, thấm đẫm lớp băng gạc dưới mũ bảo hiểm. Bình oxy của anh chỉ còn lại mười phần trăm, tiếng còi báo động thiếu khí rít lên liên tục trong tai.


"Đã vá xong vỏ tàu," Quốc thều thào qua bộ đàm. "Vy... khôi phục... áp suất cabin."


"Đang nạp khí tái chế Grade-3! Áp suất cabin đang ổn định trở lại! Cứu được rồi!" Tiếng Vy reo lên đầy nhẹ nhõm.


Quốc bám vào dây bảo hiểm, kéo lê thân người vô lực bò ngược trở lại cửa khí áp. Khi cửa sập đóng lại và áp suất được khôi phục, anh tháo chiếc mũ bảo hiểm nặng trịch ra, ngã gục xuống sàn tàu, ho khan dữ dội, rỉ ra một chút máu loang lổ hạt phát quang tím nơi khóe môi.


Vy chạy lại, đỡ anh ngồi dậy, dùng một tấm chăn chì quấn quanh người anh để giữ ấm.


"Chúng ta tạm thời an toàn rồi," Vy nói, giọng cô run rẩy vì xúc động. "Kael sẽ không thể quét trúng chúng ta trong lòng hang magnetit này."


Quốc không nói gì. Anh gượng đưa cánh tay phải lên, nhìn xuống chiếc La bàn lượng tử cổ đại đeo trên cổ tay trái. Thiết bị cầm tay thô sơ bằng đồng rỉ sét do Giáo sư Phan tặng đáng lẽ phải hiển thị các dòng chảy từ trường vô hình dưới dạng các đường chỉ sáng ổn định.


Nhưng lúc này, màn hình kim quét lượng tử của la bàn đột ngột quay cuồng điên loạn. Những đường chỉ sáng màu xanh lục uốn lượn không còn đi theo quỹ đạo thông thường, mà bắt đầu co thắt, xoáy tròn thành một vòng xoáy màu tím sẫm rực rỡ, phát ra những tiếng rít từ tính nhỏ mịn trực tiếp vào mảnh sọ titan của Quốc.


Mảnh ghép sọ titan bên thái dương trái của anh đột ngột nhói buốt như có một cây kim nung đỏ đâm xuyên qua tủy não. Một luồng nhiệt lượng ấm nóng bùng phát, sọ titan bắt đầu phát ra ánh sáng xanh lam rực rỡ xuyên qua cả lớp kính bảo hộ.


Từ trường cực mạnh của Hang động Móng Vuốt đang biến dị, bắt đầu xâm nhập trực tiếp vào hệ thần kinh của Quốc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!