Dấu vết trong hư vô
"Bắn!" Khẩu lệnh tàn nhẫn của Hoàng vừa dội qua máy thu thanh của tàu Sao Chổi, không gian xung quanh họ lập tức bị xé toác bởi những luồng ánh sáng xanh lam rực rỡ của pháo laser tầm gần.
Vy không đợi cho luồng năng lượng hủy diệt kia chạm vào vỏ tàu. Bằng một phản xạ xuất thần của một phi công tự do đã trải qua hàng trăm trận rượt đuổi sinh tử, cô giật mạnh cần gạt phụ, nạp toàn bộ lượng Hydro lỏng áp lực cao còn lại vào hệ thống động cơ đẩy góc hẹp mạn phải.
Con tàu Sao Chổi rùng mình dữ dội, hông tàu bẻ ngoặt một góc chết người mười lăm độ mạn trái. Gia tốc cực đại ép chặt Vy vào ghế lái, máu trong huyết quản cô như đông cứng lại. Ngay sát mạn phải tàu, ba luồng chùm tia laser khổng lồ sượt qua trong gang tấc. Năng lượng nhiệt cực độ từ chùm tia nung chảy lớp bụi quặng bám ngoài vỏ tàu, biến chân không thành một màn sương lửa lấp lánh màu chrome nóng chảy.
"Mika! Định vị bãi phế liệu!" Vy hét lên qua tiếng gầm rú của các khớp nối kim loại đang bị vặn xoắn.
"Đã khóa tọa độ Bãi xác tàu Sắt-9! Khoảng cách một phẩy hai cây số!" Quả cầu kim loại của Mika xoay tròn điên cuồng trên bảng điều khiển, phát ra những tia sáng đỏ nhấp nháy liên tục. "Nhưng hông tàu mạn phải bị biến dạng nhiệt nghiêm trọng! Cánh buồm năng lượng chỉ còn hoạt động ở mức bảy mươi phần trăm!"
"Mặc kệ nó! Lao vào đó!"
Vy đẩy mạnh cần ga chính. Con tàu Sao Chổi như một con thú bị thương, lao thẳng vào bóng tối dày đặc của Bãi xác tàu Sắt-9—nghĩa trang khổng lồ của hàng vạn chiếc tàu khai mỏ rỉ sét, những tuần dương hạm cổ đại bị bắn hạ từ thế kỷ trước, trôi dạt lơ lửng như những bóng ma kim loại xung quanh trạm không gian biên cảnh.
Đằng sau họ, mười hai chiếc tiêm kích của Biệt đội tuần tra Sắt-9 Alpha dạt ra, cố gắng điều chỉnh lại quỹ đạo bay sau cú bẻ lái điên rồ của Vy. Sự chủ quan của Hoàng đã cho họ đúng năm giây vàng ngọc.
Tàu Sao Chổi lao vụt vào bóng tối của nghĩa trang phế liệu, lách qua giữa hai xác tàu chở quặng khổng lồ đã bị xé toác làm đôi. Vy lập tức gạt mạnh cầu dao ngắt nguồn điện chính một lần nữa.
"Ngắt sưởi ấm! Ngắt lá chắn từ trường! Đưa tàu vào trạng thái ẩn mình tuyệt đối!" Vy thở dốc, hai tay cô run rẩy buông khỏi cần lái.
Toàn bộ buồng lái chìm vào một bóng tối im lặng và lạnh lẽo đến rợn người. Ánh sáng duy nhất còn sót lại là đốm sáng tím dịu nhạt phát ra từ Thùng nhiên liệu lượng tử Model-X đặt dưới chân Quốc.
Quốc lúc này mới từ khoang động cơ phụ bò ngược lên buồng lái. Nửa thân người bên trái của anh vẫn bị liệt tạm thời do di chứng của cơn co thắt tủy sống lúc nãy. Anh dùng cánh tay phải bám chặt vào thành cabin, kéo lê chiếc chân trái vô lực dọc theo sàn thép lạnh buốt. Gương mặt anh hốc hác, da dẻ tái nhợt dưới ánh sáng tím mờ nhạt, thỉnh thoảng lại ho khan một tiếng, rỉ ra thứ máu tươi loang lổ những hạt Chronon phát quang tím sẫm nơi khóe môi.
"An..." Quốc thều thào, mắt dán chặt vào thùng chứa Model-X.
Đốm sáng lượng tử bên trong thùng chứa nhấp nháy yếu ớt ở tần số bốn trăm ba mươi hai hertz ổn định. Nhưng Quốc nhạy bén nhận ra có điều gì đó không ổn. Nhịp nhấp nháy của đốm sáng không còn êm dịu như trước, mà bắt đầu có những khoảng dừng bất thường, giật cục.
"Mika, báo cáo mức độ bức xạ nền xung quanh tàu," Quốc nói, giọng anh khàn đặc.
Quả cầu kim loại của Mika hạ xuống sát sàn tàu, camera của nó quét qua thùng chứa: "Bức xạ nền trong cabin đang tăng nhẹ, thưa kỹ sư Quốc. Có sự rò rỉ hạt Chronon siêu nhỏ phát ra từ van tản nhiệt mạn sườn của Model-X."
Quốc rùng mình. Anh vội vàng với lấy chiếc Máy đo phổ bức xạ cầm tay mượn từ đồng nghiệp Trí, hướng đầu dò cảm biến về phía thùng chứa của An. Màn hình điện tử của máy đo lập tức nhảy số liên tục, hiển thị một dải phổ màu tím đậm đang lan tỏa ra không khí cabin từ một vết nứt chân chim siêu nhỏ trên van tản nhiệt của thùng chứa.
Cú va chạm vật lý và áp lực nhiệt từ phát pháo laser sượt qua lúc nãy đã làm nứt lớp vỏ bọc chì bảo vệ bên ngoài.
"Chết tiệt," Quốc rít lên qua kẽ răng. "Hạt Chronon rò rỉ mang điện tích dương. Trong môi trường chân không của bãi xác tàu, chúng sẽ tạo thành một vệt sáng tím vô hình kéo dài đằng sau đuôi tàu. Đối với những thiết bị quét lượng tử chuyên dụng, chúng ta chẳng khác nào một ngọn hải đăng đang tự phát sáng."
"Chúng ta phải vá nó ngay!" Vy lo lắng nhìn qua cửa kính. Bóng tối của bãi xác tàu tuy tạm thời che mắt được radar thông thường của Hoàng, nhưng nếu có kẻ sở hữu máy quét phổ lượng tử tiến vào khu vực này, họ sẽ bị định vị trong tích tắc.
Quốc cố gắng giữ bình tĩnh. Anh mở hộp đồ nghề cầm tay, rút ra một tuýp keo hàn nhiệt thông thường dùng cho lò phản ứng. Tay phải anh run rẩy bóp một lượng keo lớn dán chặt lên vết nứt chân chim trên van tản nhiệt.
*XÌ... XÌ...*
Nhưng ngay khi lớp keo vừa chạm vào vết nứt, áp suất từ trường cực lớn từ dòng vật chất tối lỏng bên trong thùng chứa đã đẩy bật lớp keo ra ngoài. Keo hàn nhiệt bốc khói đen rồi đông cứng lại thành một cục nhựa vô dụng trên sàn thép. Áp suất lượng tử bên trong Model-X quá cao, không một loại keo dán thông thường nào có thể chịu đựng được.
"Bố ơi... lạnh quá..."
Tiếng thì thầm của An đột ngột vang lên trong thùy thái dương trái của Quốc, yếu ớt và đứt quãng hơn bao giờ hết. Mảnh ghép sọ titan nguyên mẫu bên đầu anh nhói buốt dữ dội, tỏa ra một luồng nhiệt lượng ấm nóng khiến tai anh bắt đầu nghe thấy những tiếng rít điện tử tần số cao rợn người.
Quốc nhìn xuống máy đo phổ. Tần số của An đang dao động hỗn loạn, tụt từ bốn trăm ba mươi hai hertz xuống còn bốn trăm hai mươi tám hertz.
"An đang mất dần năng lượng ổn định," Quốc nói, giọng anh run rẩy vì đau đớn và sợ hãi. "Nếu hạt Chronon tiếp tục rò rỉ, cấu trúc ý thức của con bé sẽ bị phân rã hoàn toàn trong vòng một giờ nữa. Vy, tôi phải đưa An vào trạng thái ngủ đông sâu để bảo toàn dữ liệu."
"Làm đi!" Vy gật đầu, cô run cầm cập vì nhiệt độ trong cabin đang giảm nhanh xuống mức dưới âm mười độ C sau khi ngắt hệ thống sưởi ấm để tàng hình.
Quốc đưa tay trái vô lực lên, dùng tay phải hỗ trợ để tinh chỉnh núm xoay điện trở trên nắp thùng chứa Model-X. Anh giảm dòng điện tải siêu dẫn xuống mức tối thiểu. Đốm sáng lượng tử màu tím dịu bên trong thùng chứa từ từ thu nhỏ lại, nhịp nhấp nháy chậm dần rồi tắt hẳn, chỉ còn lại một đốm sáng mờ nhạt như một đốm than hồng sắp tàn dưới lớp tro xám.
Trái tim Quốc thắt lại. Con gái anh đã hoàn toàn chìm vào giấc ngủ đông sâu, mất đi khả năng tương tác với anh. Anh giờ đây hoàn toàn cô độc trong bóng tối lạnh giá này.
"Bây giờ đến lượt vết rò rỉ," Quốc nghiến răng chịu đựng cơn co thắt tủy sống. "Hạt Chronon rò rỉ mang điện tích dương, chỉ có màng chì dẻo dày mới có thể hấp thụ hoàn toàn điện tích này để chặn phát xạ."
Anh lôi từ trong túi bảo hộ ra tấm Vỏ bọc chì chống quét radar—lớp vỏ chắp vá từ các tấm chì phế thải mà anh tự tay lắp ráp tại hợp tác xã Vulcan. Quốc dùng mỏ lết lực lượng tử, dùng ngàm kẹp của nó để uốn cong tấm chì dẻo, ôm chặt lấy mạn sườn của thùng chứa Model-X, che kín hoàn toàn van tản nhiệt bị nứt. Anh dùng những sợi chì bọc cáp quấn chặt nhiều vòng xung quanh để cố định lớp vỏ bọc.
Trên màn hình máy đo phổ bức xạ cầm tay, dải phổ màu tím đậm bắt đầu co rút lại rồi biến mất.
"Tín hiệu rò rỉ đã giảm được tám mươi phần trăm," Mika báo cáo sau khi quét lại khoang tàu. "Nhưng lượng Chronon đã rò rỉ ra ngoài không gian trước đó đã tạo thành một vệt sáng dài khoảng hai cây số trôi dạt tự do ngoài bãi xác tàu."
Cùng lúc đó, cách bãi xác tàu Sắt-9 mười cây số về phía bóng tối sâu thẳm của vành đai tiểu hành tinh.
Một chiến hạm nhỏ bọc thép titan xám xịt, không mang bất kỳ logo hay phù hiệu nào của tập đoàn Helios, đang lơ lửng im lặng như một con cá mập rình mồi. Trong buồng lái tối om của chiến hạm, thấu kính hồng ngoại bên mắt trái của thợ săn tiền thưởng Kael khẽ xoay tròn, phát ra những tiếng cạch cạch cơ học nhỏ mịn.
Hắn là một cyborg bán cơ khí, toàn bộ nửa khuôn mặt bên trái và cánh tay phải được thay thế bằng các hợp kim siêu dẫn chịu nhiệt cao. Mạng lưới Thợ săn Lượng tử đã nhận được hợp đồng truy quét đỏ trị giá năm mươi thanh Chronon tinh khiết từ Giám đốc Trịnh để thu hồi thùng chứa Model-X bằng mọi giá.
"Phát hiện dao động dị thường của hạt hạ nguyên tử," giọng nói tổng hợp rè rè của máy tính tàu Kael vang lên.
Kael không nói gì. Hắn đưa cánh tay cơ khí của mình gõ nhẹ lên màn hình quét phổ lượng tử của tàu. Trên nền đen tối của không gian, một vệt sáng tím cực kỳ mờ nhạt, mỏng manh như một sợi tơ nhện, hiện lên rõ nét, kéo dài từ rìa không phận bệ phóng số 4 hướng thẳng vào lòng Bãi xác tàu Sắt-9.
Đó chính là vệt hạt Chronon rò rỉ từ tàu Sao Chổi.
"Con mồi thông minh đấy," Kael khàn khàn lẩm bẩm, khóe miệng bằng thịt còn lại của hắn nhếch lên một nụ cười lạnh lùng tàn nhẫn. "Biết tắt điện để tàng hình nhiệt. Nhưng ngươi quên mất rằng linh hồn của đứa trẻ kia phát ra thứ năng lượng không thể giấu kín hoàn toàn."
Hắn gạt cần điều khiển chiến hạm, đưa tàu lướt đi không tiếng động hướng về phía vệt sáng tím. Kael không kích hoạt động cơ đẩy chính để tránh tạo ra tiếng động vật lý; hắn sử dụng các pít-tông phản lực khí nitơ lạnh để cơ động tàu chậm rãi men theo vệt sáng.
Trong buồng lái tàu Sao Chổi, không khí lạnh giá đã đóng băng thành những lớp tuyết mỏng bám trên kính cabin. Vy ngồi bó gối trên ghế lái, hơi thở cô thở ra tạo thành những luồng khói trắng đục.
"Vy..." Quốc gọi khẽ, anh cảm thấy thùy thái dương trái của mình bắt đầu rung lên một cách kỳ lạ.
Một tiếng rít điện tử tần số cao, cực kỳ nhỏ mịn nhưng sắc nhọn như kim châm, vang lên bên trong mảnh sọ titan của anh. Đó không phải là ảo giác do quá nhiệt, mà là phản ứng cộng hưởng của mạch vi mạch lượng tử trong sọ anh với một nguồn phát sóng radar đa phổ chủ động tầm xa đang quét qua khu vực.
Có kẻ đang quét bãi xác tàu.
"Hắn đang đến gần," Quốc ôm lấy đầu, vết sẹo mổ bên thái dương trái phát ra ánh sáng xanh lam nhấp nháy yếu ớt dưới lớp kính bảo hộ nứt nẻ. "Sóng quét của hắn... rất mạnh. Sọ của tôi đang nhận diện tần số của hắn. Cách chúng ta không quá hai cây số."
"Hoàng sao?" Vy vội vàng với lấy cần điều khiển súng điện.
"Không phải Hoàng," Quốc nghiến răng chịu đựng cơn đau đầu như búa bổ. "Sóng quét của quân cảnh Sắt-9 có tần số chuẩn hóa năm trăm hertz. Sóng quét này... dao động liên tục, nó sắc hơn, lạnh hơn. Là thợ săn tiền thưởng lượng tử."
Vy lạnh người. Thợ săn tiền thưởng lượng tử nổi tiếng với những thiết bị truy quét quân dụng tối tân và sự tàn nhẫn không có giới hạn đạo đức.
"Mika! Khởi động lại lò sưởi động cơ phụ! Chúng ta phải chạy thôi!" Vy hét lên.
"Không thể khởi động lại lập tức, thưa cô chủ!" Mika phản hồi bằng giọng máy móc rè rè. "Hệ thống ống dẫn Hydro lỏng áp lực cao đã bị ngắt sưởi quá lâu dưới nhiệt độ âm tuyệt đối của chân không. Các van điều áp đã bị đóng băng hoàn toàn. Tôi cần ít nhất mười phút để chạy quy trình rã đông tự động!"
"Mười phút sao?" Vy đập mạnh tay xuống bảng điều khiển. "Chúng ta sẽ bị hắn bắn nát trước khi động cơ kịp ấm lên!"
Cách đó hai cây số, chiếc chiến hạm của Kael dừng lại trước một xác tuần dương hạm khổng lồ. Con mắt thấu kính hồng ngoại của hắn quét qua đống đổ nát rỉ sét. Vệt sáng tím của hạt Chronon rò rỉ kết thúc ngay tại góc khuất phía sau đuôi tuần dương hạm cổ.
Kael đứng dậy khỏi ghế lái. Hắn bước ra khoang bốc xếp phía sau, nơi đặt khẩu súng bắn tỉa xuyên giáp lượng tử khổng lồ mang tên "Mắt Quỷ". Khẩu súng dài hơn hai mét bọc thép xám xịt, nòng súng tích hợp các vòng nam châm siêu dẫn đồng trục phát ra ánh sáng xanh lam lạnh lẽo.
Hắn quỳ một gối xuống sàn thép, đưa cánh tay cơ khí phải của mình khóa chặt vào báng súng. Thấu kính hồng ngoại của mắt trái hắn kết nối trực tiếp với ống ngắm điện tử của khẩu súng qua cáp thần kinh tủy sống.
Kael dùng tay trái bốc một viên đạn đặc biệt từ hộp đạn bọc chì—viên đạn xuyên giáp lượng tử chứa hạt Chronon nén cực đại. Hắn nạp viên đạn vào buồng khóa nòng.
*RẮC... CẠCH...*
Tiếng lên đạn khô khốc vang lên trong môi trường áp suất nhân tạo của khoang tàu Kael. Ống ngắm của "Mắt Quỷ" bắt đầu quét qua lớp thép dày của xác tuần dương hạm cổ đại phía trước. Dưới chế độ quét đa phổ chủ động, cấu trúc rỗng của xác tàu hiện lên rõ nét, và ẩn sâu bên trong góc khuất nhất của đống đổ nát rỉ sét ấy, hình ảnh phản xạ nhiệt mờ nhạt của một con tàu vận tải cũ rách nát—tàu Sao Chổi—hiện lên trên võng mạc của Kael.
Kael điều chỉnh hồng tâm của súng, khóa chặt vào tọa độ buồng lái của tàu Sao Chổi xuyên qua hai lớp thép dày của bãi xác tàu.
"Khóa mục tiêu quán tính," tiếng máy tính rít lên trong tai hắn.
Kael đặt ngón tay cơ khí lên cò súng, chuẩn bị kích hoạt luồng năng lượng xuyên phá hủy diệt từ khoảng cách mười cây số.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!