Khởi động Sao Chổi
Buồng lái của tàu vận tải cũ Sao Chổi ngập tràn trong thứ ánh sáng đỏ quạch, nhấp nháy theo từng nhịp rít của còi báo động khẩn cấp. Mùi amoniac nồng nặc từ sự cố rò rỉ ở Nhà kho số 12 vẫn còn vương lại trên bộ đồ bảo hộ sờn rách của Vy, quyện với mùi ozone khét lẹt phát ra từ các bảng mạch điện phụ đang quá tải. Quốc nằm vật trên ghế phụ, nửa thân người bên trái hoàn toàn tê liệt, nặng nề như một khối chì rỉ sét. Cơn đau buốt từ bả vai phải—nơi vết thương do đạn xung lực của Đại úy Phong vẫn đang rỉ ra thứ máu loang lổ hạt Chronon phát quang tím—nhói lên theo từng nhịp thở dốc của anh. Mảnh ghép sọ titan bên thái dương trái nóng ran lên tới bốn mươi mốt phẩy năm độ C. Trợ lý ảo Tí Hon liên tục nhấp nháy những dòng cảnh báo đỏ rực trên võng mạc mắt phải của anh, trong khi con mắt trái đã sưng húp và mù tạm thời do xuất huyết kết mạc.
"Mika! Khởi động lò sưởi từ trường của thùng chứa ngay! Nhiệt độ lõi đang giảm!" Quốc thều thào, giọng khản đặc như có cát nghẹn nơi cổ họng. Tay phải anh vẫn siết chặt lấy quai xách của Thùng nhiên liệu lượng tử Model-X bọc chì dưới chân.
"Đã kích hoạt hệ thống sưởi phụ, gã kỹ sư bướng bỉnh," tiếng loa rè rè của AI Mika vang lên từ trần tàu. Quả cầu kim loại lơ lửng bằng lực từ trường của nó đang xoay tròn điên cuồng, mắt camera đỏ rực quét liên tục qua các thông số. "Nhưng tôi có một tin xấu, một tin rất xấu và một tin cực kỳ tồi tệ cho các người đây. Tin xấu là hệ thống lọc khí của chúng ta đã cạn kiệt oxy dự phòng để trung hòa amoniac. Tin rất xấu là Sĩ quan Tiến gác cổng bệ phóng đã phát hiện ra vệt nhiệt rò rỉ của chúng ta. Và tin cực kỳ tồi tệ..."
*RẦM!*
Một tiếng nổ kim loại đanh gọn vang lên từ phía ngoài vỏ tàu, khiến toàn bộ cabin Sao Chổi rung lắc dữ dội. Vy bị hất văng về phía bảng điều khiển, cô nghiến răng bám chặt lấy cần gạt ga, mái tóc thắt bím gọn gàng xõa ra che nửa khuôn mặt bám đầy bụi than.
"Mika! Chuyện gì thế?" Vy hét lớn, tay kia nhanh chóng bật màn hình camera quan sát bên ngoài bệ phóng.
"Tin cực kỳ tồi tệ chính là đây," Mika trả lời bằng giọng điệu mỉa mai không đổi. "Sĩ quan Tiến đã kích hoạt rào cản từ trường của Bệ phóng số 4. Cổng cảng không gian đã bị khóa chặt bằng lưới điện áp cao. Và hắn vừa điều động một robot chiến đấu hạng nặng Goliath-V1 tiến vào khu vực bốc xếp. Phát bắn vừa rồi là đạn xung lực cảnh cáo từ khẩu liên thanh của nó."
Trên màn hình camera ba chiều rách nát của buồng lái, hình ảnh bệ phóng số 4 hiện ra đầy chân thực và tàn khốc. Cầu cảng không gian cũ kỹ, rỉ sét lơ lửng sát rìa không khí mỏng của trạm Sắt-9 giờ đây đã bị bao phủ bởi một màng lưới từ trường màu xanh lam rực rỡ, ngăn cách hoàn toàn tàu Sao Chổi với khoảng không vũ trụ tự do ngoài kia. Đứng ngay trước cổng cảng là Sĩ quan Tiến. Gã sĩ quan béo mập bọc trong bộ giáp tuần tra bám đầy bụi quặng đang đứng núp sau bốt điều khiển bọc thép, tay lăm lăm khẩu súng bắn lưới điện từ trường, miệng gầm rú qua hệ thống loa phát thanh của bệ phóng:
"Tàu vận tải Sao Chổi! Các người đã bị bao vây bởi lệnh thiết quân luật của Đại úy Phong! Gã kỹ sư đào tẩu Quốc và nữ phi công Vy, hãy bước ra khỏi tàu và giao nộp thùng nhiên liệu lượng tử ngay lập tức! Nếu kháng cự, robot Goliath-V1 có quyền bắn nát con tàu này tại chỗ!"
Phía sau Tiến, cỗ máy chiến đấu bốn chân khổng lồ Goliath-V1 từ từ tiến lên. Thân hình bọc thép dày màu đen tuyền của nó phản chiếu ánh sáng tím của vành đai bụi phóng xạ ngoài kia. Hai cánh tay kẹp thép lớn của nó co duỗi đầy đe dọa, trong khi nòng súng liên thanh xung lực gắn trên đỉnh tháp pháo bắt đầu quay tròn, phát ra tiếng rít điện tích ghê rợn.
"Vy... chúng ta không thể đầu hàng..." Quốc nghiến răng, cố gắng dùng tay phải bám vào thành ghế để giữ thăng bằng. "Nếu họ lấy đi thùng chứa... An sẽ chết... thực sự chết..."
Vy nhìn Quốc, ánh mắt cô lóe lên một tia kiên định xen lẫn sự phẫn nộ. Cô chạm tay vào túi áo khoác da, nơi mảnh hợp kim khắc công thức tinh chế Chronon hiệu suất cao của Quốc vẫn nằm im lìm. Mười năm trước, người đàn ông này đã cứu mạng gia đình cô khỏi cái chết cóng giữa không gian sâu. Hôm nay, cô sẽ không bỏ mặc anh.
"Tôi biết phải làm gì," Vy lạnh lùng nói. Cô giật lấy khẩu súng xung điện từ EMP rỉ sét giắt bên hông, kiểm tra lại lượng pin hóa học cuối cùng. "Mika, chuẩn bị nạp Hydro lỏng áp lực cao cho động cơ đẩy phụ. Ngay khi tôi bẻ gãy được hệ thống khóa của Tiến, chúng ta sẽ phóng khẩn cấp."
"Tỉ lệ sống sót của kế hoạch này là năm phẩy sáu phần trăm, thưa cô chủ," Mika tính toán. "Nhưng tôi thích những con số liều lĩnh."
Vy không chần chừ, cô mở cửa sập khẩn cấp phía dưới sàn buồng lái, trượt nhanh xuống khoang bốc xếp rỉ sét của bệ phóng số 4 để tiếp cận bốt điều khiển của Tiến từ góc khuất radar.
Trong buồng lái, Quốc nằm một mình giữa tiếng còi báo động dồn dập. Qua khe hở của camera quan sát, anh nhìn thấy robot Goliath-V1 bắt đầu nã loạt đạn xung lực thứ hai.
*ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG!*
Những viên đạn xung lực cực mạnh găm thẳng vào vỏ thép bọc chì của tàu Sao Chổi, tạo ra những tiếng rít kim loại chói tai và những tia lửa điện xanh lét bắn tung tóe. Vỏ tàu groans lên dưới áp lực cơ học kinh hoàng, hệ thống điện phụ của buồng lái chập chờn rồi tắt ngóm một nửa. Quốc biết rằng con tàu chở quặng rách nát này không thể chịu đựng quá ba loạt đạn trực diện nữa trước khi lò phản ứng phụ bị nổ tung.
Anh phải hành động. Dù cơ thể đang rã rời, dù nửa người bên trái hoàn toàn bất động, bộ não của một kỹ sư lò phản ứng lão luyện vẫn hoạt động điên cuồng. Anh nhìn ra ngoài bệ phóng, nơi robot bốc xếp công nghiệp khổng lồ Cơ Bắp đang đứng im lìm ở góc khoang bốc xếp. Robot màu vàng hoen gỉ cao ba mét này vốn là cỗ máy bốc xếp quặng thô mà Quốc đã tự tay sửa chữa hệ thống thủy lực và lập trình lại quyền ưu tiên lệnh tuần trước.
Quốc dùng tay phải run rẩy, rút chiếc máy tính cầm tay đa năng tự chế từ thắt lưng bảo hộ ra. Anh áp mảnh sọ titan bên thái dương trái sát vào cổng kết nối hồng ngoại của máy tính, kích hoạt giao thức đồng bộ sọ titan ở mức mười lăm phần trăm. Cơn đau nhói buốt thấu xương tủy lập tức phóng xuống dọc sống lưng anh, khiến mắt phải anh mờ đi trong chớp mắt. Nhưng trong tầm nhìn võng mạc, dòng code điều khiển của robot Cơ Bắp đã hiện lên.
"Cơ Bắp... khởi động... ghi đè lệnh an toàn..." Quốc thầm thì trong tâm trí, ngón tay phải gõ liên tục trên bàn phím ảo nổi của máy tính.
*ẦM... ẦM...*
Robot bốc xếp Cơ Bắp rùng mình rùng rình. Đôi mắt cảm biến đơn sắc của nó lóe lên ánh sáng vàng đục. Động cơ diesel-điện cũ kỹ của nó gầm rú lên, xả ra một luồng khói đen kịt. Dưới sự điều khiển trực tiếp từ sóng não của Quốc, cỗ máy khổng lồ nặng sáu tấn lết những bước chân thép nặng nề, tiến thẳng về phía cổng sập ngăn cách bệ phóng số 4.
Cùng lúc đó, Vy đã tiếp cận được bốt điều khiển của Tiến từ phía sau một container phế liệu bọc chì. Sĩ quan Tiến vẫn đang mải mê gầm rú vào bộ đàm an ninh, hoàn toàn không chú ý đến bóng người nhỏ nhắn đang áp sát từ góc tối.
"Đại úy Phong! Tôi đã khóa chặt con Sao Chổi! Goliath đang nã đạn! Xin chi viện lực lượng đặc nhiệm Sói Thép đến bệ phóng số—"
*HƯU... ĐOÀNG!*
Vy không để Tiến kịp nói hết câu. Cô lao ra khỏi góc tối, bóp cò khẩu súng điện từ rỉ sét ở cự ly gần. Luồng xung điện xanh rực bắn thẳng vào giáp tuần tra bám đầy bụi của Tiến, tạo ra một tiếng nổ nhỏ của các tụ điện sinh học. Tiến thét lên một tiếng ngắn ngủi trước khi toàn bộ cơ thể béo mập của gã bị co giật mạnh, ngã quỵ xuống sàn thép rỉ sét và ngất lịm đi.
Vy nhanh chóng nhảy vào bốt điều khiển, ngón tay cô lướt nhanh trên bảng điều khiển cầu cảng bị bám đầy dầu mỡ: "Mika! Tôi đã hạ gục Tiến! Chuẩn bị mở rào cản từ trường!"
"Không thể mở từ bốt điều khiển này, Vy!" tiếng Mika rít lên qua tai nghe truyền tin của cô. "Hệ thống Aegis của trạm đã khóa quyền can thiệp từ xa của bốt gác bệ phóng. Rào cản từ trường chỉ có thể bị vô hiệu hóa vật lý bằng cách phá hủy máy phát rào cảng hoặc hack trực tiếp từ mạng lưới trung tâm!"
*UỲNH!*
Goliath-V1 phát hiện ra sự cố tại bốt điều khiển. Nó lập tức xoay tháp pháo khổng lồ của mình về phía Vy. Nòng súng liên thanh xung lực quay tròn phát ra tiếng rít tử thần, chuẩn bị xả loạt đạn hủy diệt san phẳng bốt bọc thép mỏng manh.
"Vy! Nằm xuống!" Quốc hét lên qua hệ thống truyền âm nội bộ của tàu.
Thông qua kết nối sọ titan, Quốc ra lệnh tối hậu cho robot Cơ Bắp. Cỗ máy bốc xếp màu vàng khổng lồ lao thẳng vào giữa Goliath-V1 và bốt điều khiển. Nó dùng đôi cánh tay thủy lực cực lớn—thứ vốn dùng để nâng hạ các khối quặng nặng năm tấn—ôm chặt lấy hai chân trước bọc thép của Goliath, cố gắng nhấc bổng cỗ máy chiến đấu lên để làm lệch hướng bắn.
*ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG!*
Loạt đạn liên thanh xung lực của Goliath bắn thẳng vào ngực robot Cơ Bắp ở cự ly gần. Những tiếng nổ kinh hoàng xé toác các tấm thép khối màu vàng hoen gỉ, làm bắn tung tóe dầu thủy lực đen ngòm và các bánh răng cơ khí ra khắp sàn bệ phóng. Cơ Bắp rên rỉ bằng những tiếng rít kim loại chói tai, nhưng đôi cánh tay thép năm tấn của nó vẫn siết chặt lấy chân Goliath không buông, tạo thành một lá chắn sống kiên cố che chắn cho Vy và tàu Sao Chổi.
"Mika! Kích hoạt Hydro lỏng áp lực cao ngay! Chúng ta không còn thời gian nữa!" Vy hét lên khi cô bò rạp dưới sàn bốt điều khiển, né tránh những mảnh thép vỡ đang văng tung tóe.
"Động cơ phụ đã sẵn sàng, thưa cô chủ, nhưng rào cản từ trường vẫn đang khóa chặt lối ra! Nếu chúng ta đâm thẳng vào lưới điện áp cao lúc này, toàn bộ hệ thống điện của Sao Chổi sẽ bị thiêu rụi trong vòng không phẩy một giây!" Mika báo cáo với tốc độ tính toán cực nhanh.
Quốc nằm trên ghế phụ, máu tươi bắt đầu rỉ ra từ tai trái và mũi của anh do sọ titan bị quá nhiệt nghiêm trọng lên mức bốn mươi bốn độ C. Anh biết mình chỉ còn một lựa chọn duy nhất. Một lựa chọn điên rồ có thể nung chảy hoàn toàn tế bào não của anh vĩnh viễn.
Ở góc bệ phóng số 4, lơ lửng ngay phía dưới sàn thép là Giếng trọng lực số 2—thiết bị thử nghiệm tạo lực hút nhân tạo dùng để ổn định quỹ đạo của trạm Sắt-9. Thiết bị này được kết nối trực tiếp với lưới điện trung tâm của bệ phóng.
Quốc tập trung toàn bộ ý chí còn sót lại, ép thùy thái dương trái phát ra dải tần số cực hạn để thực hiện giao thức Overdrive Sync (Đồng bộ quá tải) ở mức ba mươi phần trăm. Võng mạc mắt phải của anh bùng phát những dải sáng màu tím rực rỡ, che khuất hoàn toàn thực tại xung quanh. Anh bẻ khóa trực tiếp vào rơ-le điều khiển của Giếng trọng lực số 2 thông qua kết nối mạng lượng tử không dây của sọ titan.
"Cảnh báo! Nhiệt độ sọ titan đạt bốn mươi bốn phẩy tám độ C! Ngưỡng quá tải cực hạn! Nguy cơ protein não bị đông tụ trong vòng ba mươi giây!" Tiếng rít điên cuồng của Tí Hon vang lên trong thính giác lượng tử của anh.
Quốc gầm lên một tiếng câm lặng trong họng. Anh bỏ qua mọi cảnh báo chết chóc, dùng tay phải đập mạnh vào bàn phím máy tính cầm tay để kích hoạt lệnh quá tải dòng điện cho Giếng trọng lực số 2.
"Phá hủy... rào cản... bẻ cong... tất cả..." Quốc thét lên trong tâm trí.
*UÙUUU... UÙUUU...*
Một tiếng rít trầm đục, ghê rợn vang lên từ sâu dưới lòng bệ phóng số 4. Không gian xung quanh Giếng trọng lực số 2 đột ngột bị bóp méo nhẹ, tạo ra một trường lực hút cục bộ cực mạnh biến thiên liên tục. Bụi quặng tím, các mảnh thép vỡ và rác thải không gian lơ lửng xung quanh bệ phóng bắt đầu bị hút xoáy điên cuồng về phía lõi giếng như một cơn lốc xoáy vô hình.
Cỗ máy chiến đấu Goliath-V1—lúc này đã hoàn toàn bắn nát robot Cơ Bắp thành một đống phế liệu vụn—vừa xoay tháp pháo định bắn phát pháo laser tầm gần để kết liễu tàu Sao Chổi. Nhưng ngay khi tia laser và loạt đạn xung lực tiếp theo vừa ra khỏi nòng, chúng lập tức bị trường lực hút cực đại của Giếng trọng lực số 2 bẻ cong quỹ đạo vật lý một góc chín mươi độ.
Tia laser rực rỡ và những viên đạn xung lực khổng lồ bị kéo lệch hoàn toàn khỏi hướng tàu Sao Chổi, đâm thẳng vào vách đá basalt tự nhiên của trạm Sắt-9, tạo ra những vụ nổ đá sụt lở kinh hoàng chôn vùi một phần chân của Goliath.
Trường trọng lực nhân tạo quá tải biến thiên mạnh đến mức nó bẻ cong cả màng lưới từ trường màu xanh lam của rào cản bệ phóng, tạo ra một khe hở từ trường rộng khoảng mười mét ngay giữa lối ra của cảng.
"Vy! Khe hở mở rồi! Phóng tàu ngay!" Quốc hét lên qua hệ thống truyền âm, giọng anh yếu ớt đến mức gần như vô thanh, trước khi cơ thể anh hoàn toàn đổ gục xuống sàn buồng lái, ngất lịm đi trong cơn quá nhiệt cực hạn.
Vy không bỏ lỡ một phần nghìn giây nào. Cô lao ra khỏi bốt điều khiển, nhảy vọt qua cửa sập khẩn cấp vào lại buồng lái tàu Sao Chổi. Cô slam mình vào ghế lái, hai tay nắm chặt lấy cần gạt ga chính.
"Mika! Đốt cháy Hydro lỏng áp lực cao! Kích hoạt phản lực tối đa!"
"Đã đốt cháy nhiên liệu đẩy phụ! Thắt chặt dây an toàn nếu các người không muốn biến thành tương ớt không gian!" Mika hét lên.
*BÙM!*
Một luồng lửa phản lực màu xanh lam rực rỡ, cực mạnh phun ra từ đuôi tàu Sao Chổi, tạo ra sức đẩy gia tốc kinh hoàng lên tới 8G. Con tàu vận tải cũ rách nát rùng mình dữ dội, các khớp nối kim loại kêu cọc cạch như muốn rã ra thành từng mảnh. Nó lao vụt đi với tốc độ xé gió, lách qua khe hở từ trường bị bẻ cong của bệ phóng số 4, phóng thẳng ra ngoài khoảng không vũ trụ sâu thẳm, lạnh lẽo.
Phía sau họ, trạm không gian Sắt-9 rỉ sét và rực rỡ ánh sáng tím dần thu nhỏ lại dưới tầm mắt. Nhưng niềm vui thoát hiểm chưa kịp nhen nhóm thì màn hình radar chính của tàu Sao Chổi đột ngột rú vang dồn dập bằng những âm thanh rít liên tục.
"Cảnh báo! Cảnh báo!" Giọng nói của Mika đột ngột mất đi vẻ mỉa mai, thay vào đó là sự căng thẳng tột độ. "Hệ thống radar phòng thủ tầm xa của trạm Sắt-9 đã khóa chặt mục tiêu của chúng ta. Sĩ quan điều khiển radar Nghĩa đã kích hoạt loạt tên lửa tầm nhiệt bám đuổi khẩn cấp! Ba đầu đạn tầm nhiệt nén hạt nhân mini đang hướng thẳng về phía đuôi tàu Sao Chổi với tốc độ Mach 15!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!