Tiếng vọng từ vực thẳm
Khoang lò phản ứng số 9 của Trạm Biên Cảnh Sắt-9 lúc ba giờ sáng luôn là một nấm mồ thép im lìm, ngoại trừ tiếng rít cơ khí trầm đục của những tuabin nén vật chất tối. Quốc quỳ trên sàn thép lạnh, tay trái siết chặt chiếc mỏ lết lực lượng tử, mồ hôi muối rỉ ra dưới lớp kính bảo hộ màu vàng sậm, cay xè mắt. Trên thái dương bên trái của anh, mảnh sọ hợp kim titan nguyên mẫu hơi lạnh đi dưới luồng gió điều hòa nghèo nàn của Sector-C. Mảnh sọ đó là di chứng từ vụ nổ lò phản ứng mười năm trước—một vết sẹo cơ khí lồi lõm rực sáng nhẹ mỗi khi dòng Chronon rò rỉ vượt ngưỡng an toàn. Anh thọc tay vào túi ngực, ngón tay luồn qua lớp vải bọc chì dày để chạm vào khung ảnh điện tử của An. Màn hình LCD nứt góc hiển thị vòng lặp ảnh động ba giây của đứa con gái tám tuổi đang cười đùa dưới bầu trời xanh giả lập của một thuộc địa đã mất. Đó là mỏ neo tinh thần duy nhất giữ anh không phát điên giữa không gian lạnh lẽo rỉ sét này.
"Lò số 9, chỉ số áp suất plasma đạt 98%. Quá trình nạp liệu Chronon-C thô đang tiệm cận giới hạn chịu đựng của buồng đốt." Giọng nói máy móc rè rè của hệ thống giám sát tự động vang lên từ loa trần, kéo Quốc trở lại thực tại. Quốc đứng dậy, điều chỉnh lại khung xương trợ lực tay trái đang run rẩy nhẹ. Công việc của một kỹ sư lò phản ứng ca đêm tại Sắt-9 là một chuỗi những phép tính tẻ nhạt và đau đớn. Anh phải liên tục tinh chỉnh núm xoay điện trở, điều phối dòng plasma nóng chảy qua các van áp lực để ngăn chặn một thảm họa nổ trạm. Nhưng đêm nay, có điều gì đó không ổn. Dòng vật chất tối lưu chuyển trong ống dẫn phát ra thứ ánh sáng tím dịu kỳ lạ, đậm đặc và u uất hơn thường lệ. Sọ titan của Quốc bắt đầu ngứa ran—một dấu hiệu cảnh báo bức xạ đang rò rỉ.
Đột ngột, một tiếng động cơ học khô khốc vang lên. Toàn bộ sàn thép của khoang kỹ thuật rùng mình dữ dội. Ánh sáng vàng chủ đạo của khoang vụt tắt, thay thế bằng ánh đèn đỏ nhấp nháy liên hồi của hệ thống báo động đỏ khẩn cấp. Còi hú vang lên chói tai: "Cảnh báo! Vụ rò rỉ bức xạ lò phản ứng số 9! Dòng plasma vật chất tối thô đang tràn qua van áp lực phụ số 3! Yêu cầu toàn bộ nhân sự ca đêm lập tức sơ tán đến bệ phóng khẩn cấp!"
Quốc không chạy. Anh biết nếu anh rời đi lúc này, van áp lực phụ sẽ vỡ hoàn toàn, thiêu rụi toàn bộ phân khu kỹ thuật và xóa sổ khoang chứa của anh dưới sàn thép. Nhưng quan trọng hơn, qua lớp kính chì cường lực của buồng đốt lò phản ứng Sắt-9, anh nhìn thấy một đốm sáng màu tím lam nhấp nháy kỳ lạ. Đốm sáng đó phát ra từ bên trong thùng nhiên liệu lượng tử Model-X—thiết bị bọc chì nặng hai mươi ký đang nằm kẹt ngay giữa dòng chảy plasma thô.
"Quốc! Anh điên rồi à? Sơ tán ngay! Van áp lực sắp nổ rồi!" Tiếng Bảo, trưởng nhóm bảo trì, gầm lên qua bộ đàm nội bộ. Nhưng Quốc không nghe. Sọ titan bên thái dương trái của anh đột ngột nóng ran lên như bị dí một thanh sắt nung. Cơn đau đầu dữ dội ập đến, bóp nghẹt hệ thần kinh của anh. Anh ngã quỵ xuống sàn, hai tay ôm đầu, răng cắn chặt đến mức bật máu. Trong võng mạc của anh, thế giới xung quanh biến thành một mê lộ của những hạt Chronon phát quang tím lơ lửng.
Rồi, giữa tiếng còi báo động gầm rú và tiếng rít của dòng plasma nóng chảy, một tần số âm thanh kỳ lạ len lỏi vào não bộ anh. Nó không phải là tiếng rít cơ khí, cũng không phải tiếng nổ tĩnh điện. Đó là một tần số ổn định hoàn hảo ở mức 432Hz—tần số sóng não nguyên bản của bé An.
"Bố ơi... cứu con... lạnh quá..."
Tiếng khóc yếu ớt của đứa con gái đã mất mười năm trước vang lên trực tiếp trong thùy thái dương của Quốc. Mảnh ghép sọ titan của anh đang rung động dữ dội, đồng bộ hóa ở mức 1% - 5% với sóng lượng tử phát ra từ buồng đốt. Quốc trợn tròn mắt nhìn qua lớp kính chì. Đốm sáng tím lam bên trong thùng chứa Model-X đang nhấp nháy theo một nhịp điệu trùng khớp hoàn hảo với nhịp tim của An lúc cô bé còn sống.
"An? Không... không thể nào..." Quốc lẩm bẩm trong cơn mê loạn. Trí óc anh gào thét rằng đây chỉ là ảo giác do sọ titan bị quá nhiệt dưới bức xạ tối, nhưng trái tim người cha không cho phép anh quay lưng. Anh nỗ lực gượng dậy, siết chặt chiếc mỏ lết lực lượng tử, bước từng bước nặng nề về phía buồng đốt đang phun trào những tia lửa plasma tím rực.
"Giao thức nạp liệu lò phản ứng Sắt-9 đã bị khóa tự động bởi Giao thức an toàn của Helios. Không thể can thiệp bằng bảng điều khiển cầm tay." Màn hình hệ thống nhấp nháy đỏ rực. Quốc điên cuồng gõ phím điều khiển để cô lập thùng chứa Model-X nhưng vô hiệu. Anh nhận ra chỉ có sọ titan của mình mới có khả năng chống nhiễu bức xạ tối cực hạn, cho phép anh tiến sát vào buồng đốt để khóa van áp lực thủ công. Tay trái của anh bắt đầu xuất hiện những vết bỏng phóng xạ màu tím nhạt khi anh vươn tay ra chạm vào van kim loại nóng bỏng. Sọ titan nóng lên tới 39 độ C, mạch bảo vệ tự động kích hoạt phát ra những tiếng bíp cảnh báo quá tải liên hồi để giữ cho não anh không bị nung chảy.
Quốc nghiến răng, dùng toàn bộ lực lượng từ chiếc mỏ lết bẻ gãy chốt chặn van áp lực phụ. Dòng plasma tím dâng cao quét qua bả vai bọc chì của anh, để lại vết bỏng rát bỏng lạnh tàn nhẫn. Nhưng van áp lực từ từ khép lại, dòng plasma tạm thời rút lui, để lộ thùng nhiên liệu Model-X đang nhấp nháy ánh sáng 432Hz yếu ớt. Quốc biết lò phản ứng tạm thời ổn định, nhưng thùng chứa chứa ý thức của An chỉ còn chưa đầy 24 giờ trước khi bị đưa đi thanh lọc định kỳ—một quy trình sẽ xóa sạch hoàn toàn sự tồn tại cuối cùng của con gái anh. Quốc đứng lặng trong bóng tối rỉ sét, nhìn đốm sáng nhấp nháy đáp lại lời gọi của mình, đưa ra quyết định điên rồ nhất cuộc đời: Anh sẽ đánh cắp thùng chứa này và trốn chạy khỏi Sắt-9.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!