Lá chắn từ bóng tối
Cơn mưa phùn Hà Nội dường như chưa bao giờ dứt hẳn ở khu tập thể cũ Thanh Xuân. Sương mù ẩm ướt hòa lẫn với mùi rêu phong của những bức tường bong tróc, bóp nghẹt bầu không khí vốn đã ngột ngạt của buổi sáng thứ năm. Vũ Khánh Linh đứng trước gương nhà tắm, khẽ rùng mình khi nhìn thấy gương mặt nhợt nhạt phản chiếu trong tấm kính ố vàng. Quầng thâm dưới mắt cô hằn sâu như những vệt mực loang, vệt bầm tím nhẹ ở khuỷu tay trái – di chứng từ cú ngã đêm qua khi cô ôm Gia Bảo tháo chạy dưới cơn mưa – vẫn còn nhức nhối mỗi khi cô cử động.
Cơn đau nửa đầu bên thái dương trái lại giật lên từng nhịp buốt nhói, như thể có một chiếc đinh nhỏ đang găm sâu vào đại não. Linh đưa tay bóp nhẹ thái dương, áp dụng nhịp thở điều hòa 4-7-8 để ép nhịp tim đang dồn dập của mình chậm lại. Cô không được phép gục ngã. Hôm nay cô phải đến nhà xuất bản Nhật Quang. Cô phải đối mặt với một cơn bão mới đang chực chờ quét sạch nguồn sống duy nhất của hai mẹ con.
Trước khi ra khỏi nhà, Linh bước vào phòng ngủ của con trai. Gia Bảo vẫn đang ngủ say, gương mặt nhỏ nhắn của thằng bé hơi ửng hồng vì cơn sốt nhẹ từ đêm qua. Bà vú em Trần Thị Nhài đang ngồi cạnh giường, tay cầm chiếc khăn ấm đắp lên trán thằng bé. Nhìn thấy Linh bước vào, bà Nhài vội vàng nhét chiếc điện thoại cũ giá rẻ vào túi quần, ánh mắt lấm lét tránh né cái nhìn sắc sảo của cô. Linh không nói gì, cô chỉ khẽ cúi xuống hôn lên trán con, cảm nhận hơi nóng âm ỉ từ làn da non nớt của đứa trẻ.
“Chị Nhài, hôm nay tôi phải lên cơ quan có việc gấp. Ở nhà chị nhớ cho Bảo uống thuốc hạ sốt đúng giờ. Có chuyện gì bất thường phải gọi cho tôi ngay lập tức,” Linh dặn dò, giọng cô trầm và lạnh lùng hơn thường lệ.
“Vâng, vâng... cô cứ yên tâm đi làm. Tôi chăm cháu Bảo từ nhỏ, tôi biết phải làm gì mà,” bà Nhài lí nhí trả lời, ngón tay run run bấu chặt vào mép chăn của Gia Bảo.
Linh khẽ nheo mắt, bản năng nhạy cảm cao (HSP) của cô lập tức ghi nhận sự dao động nhỏ trong đồng tử của người vú em. Cô biết bà ta đang giấu giếm điều gì đó, biết chiếc điện thoại trong túi quần bà ta chứa đựng những tin nhắn chỉ đạo của kẻ đứng sau bóng tối. Nhưng Linh chọn cách im lặng. Cô cần phải đóng kịch, cần phải để Phong tin rằng cô vẫn là một người mẹ hoang tưởng đang kiệt quệ và bất lực trước những tai biến thực địa do gã dàn dựng.
***
Nhà xuất bản Nhật Quang nằm trên một con phố sầm uất của quận Đống Đa. Khi Linh bước vào văn phòng, bầu không khí xung quanh cô đột ngột chùng xuống. Những tiếng xầm xì, những cái nhìn ái ngại và cả những ánh mắt dò xét từ các đồng nghiệp đổ dồn về phía cô. Trên chiếc máy tính ở góc phòng, Trần Minh Hải – biên tập viên đối thủ cạnh tranh trực tiếp chiếc ghế Trưởng phòng Biên tập với Linh – đang mỉm cười đắc thắng. Gã cố tình xoay màn hình máy tính bảng về phía hành lang, nơi hiển thị một bài viết giật gân trên diễn đàn bỉm sữa lớn do Trần Thị Thu quản lý. Tiêu đề bài viết đỏ rực như một lời kết án: “Người mẹ hoang tưởng suýt làm nổ tung khu tập thể cũ vì bất cẩn.”
Linh siết chặt quai chiếc túi xách, nơi cuốn sổ tay biên tập màu xanh lá và chiếc lọ thủy tinh chứa mẫu hóa chất mùi gas đêm qua đang nằm im lìm. Cô bước thẳng vào phòng làm việc của Trưởng phòng Biên tập Lê Thị Tuyết.
Bà Tuyết ngồi sau chiếc bàn gỗ lim lớn, gương mặt nghiêm nghị hiện rõ sự mệt mỏi dưới lớp trang điểm cầu kỳ. Bà tháo chiếc kính lão gọng mỏng đặt xuống bàn, thở dài nhìn Linh:
“Linh à, chị biết em đang trải qua giai đoạn khó khăn sau ly hôn. Nhưng em phải hiểu, nhà xuất bản Nhật Quang là một thương hiệu sách thiếu nhi uy tín. Dự án ‘Chiếc Lá Chữa Lành’ mà em đang phụ trách là dự án trọng điểm của năm nay. Chúng ta không thể để một biên tập viên đang vướng vào những scandal bỉm sữa bạo hành và bất ổn tâm lý làm đại diện cho cuốn sách được.”
Linh đứng thẳng, hai tay đan chặt vào nhau để giữ cho giọng nói của mình không bị run rẩy:
“Chị Tuyết, những tin đồn trên mạng hoàn toàn là sự cắt ghép ác ý từ phía chồng cũ của em nhằm cướp quyền nuôi con. Đêm qua hệ thống gas nhà em hoàn toàn bình thường, có kẻ đã cố tình bôi hóa chất tạo mùi ngoài cửa sổ để gây hoảng loạn. Em đã thu thập được mẫu hóa chất và đang tiến hành giám định.”
Bà Tuyết xua tay, giọng nói lạnh lùng thực tế của một nhà quản lý cấp trung cắt ngang lời cô:
“Chị không quan tâm đến việc gia đình em ai đúng ai sai, Linh ạ. Ban giám đốc chỉ quan tâm đến hiệu quả công việc và danh tiếng của nhà xuất bản. Sáng nay, ban giám đốc đã họp và đang cân nhắc quyết định đình chỉ công tác của em trong vòng ba mươi ngày để em tự giải quyết việc riêng. Nếu em không thể chứng minh được sự ổn định tinh thần và hoàn thành bản thảo thô trong vòng hai tuần tới, chị buộc phải chuyển giao dự án ‘Chiếc Lá Chữa Lành’ cho Minh Hải phụ trách.”
Lời nói của bà Tuyết như một gáo nước lạnh dội thẳng vào niềm hy vọng nhỏ nhoi của Linh. Đình chỉ công tác đồng nghĩa với việc cô sẽ mất đi nguồn lương mười lăm triệu đồng mỗi tháng – nguồn tài chính sinh tồn duy nhất giúp cô chi trả tiền thuê nhà và tiền học của Gia Bảo. Phong đang bao vây cô về mặt kinh tế, gã muốn dồn cô vào đường cùng để cô phải tự nguyện dâng con cho gã.
Linh hít một hơi thật sâu, ép cơn đau nửa đầu dịu xuống. Cô nhìn thẳng vào mắt bà Tuyết, ánh mắt kiên định đến mức khiến người phụ nữ lớn tuổi phải khựng lại:
“Chị Tuyết, em cam kết sẽ hoàn thành toàn bộ bản thảo thô của ‘Chiếc Lá Chữa Lành’ đúng thời hạn hai tuần. Em sẽ không để việc riêng ảnh hưởng đến tiến độ của nhà xuất bản. Xin chị hãy cho em giữ lại dự án này. Đây không chỉ là công việc, mà là linh hồn của em.”
Bà Tuyết im lặng nhìn Linh một lúc lâu, rồi thở dài lắc đầu:
“Được rồi, chị sẽ cố gắng trì hoãn quyết định của ban giám đốc thêm một tuần. Nhưng đây là cơ hội cuối cùng của em, Linh ạ. Đừng làm chị thất vọng.”
***
Bước ra khỏi nhà xuất bản, Linh cảm thấy bước chân mình nặng trĩu như đeo chì. Cô biết mình không thể chần chừ thêm được nữa. Đòn tấn công của Phong đã leo thang từ không gian kỹ thuật số sang bạo lực thực địa gián tiếp. Đêm qua là mùi gas giả lập, đêm nay có thể là một tai biến nguy hiểm hơn nhắm vào Gia Bảo. Cô cần phải có vũ khí phản công công nghệ để lột trần chiếc mặt nạ chuyên gia của gã trước khi phiên điều trần tạm thời diễn ra.
Nhưng thuê thiết bị phản gián công nghệ cao và chuyên gia bảo mật cần một khoản tiền lớn mà đồng lương biên tập viên ít ỏi của cô không thể gánh vác nổi. Linh quyết định đưa ra một lựa chọn đau đớn. Cô bắt xe ôm hướng thẳng về ngôi nhà cổ ở phố Hàng Bạc – nơi mẹ đẻ cô, bà Lê Kim Chi, đang sinh sống.
Căn nhà ống sâu thẳm mang bầu không khí u uất của quá khứ gia bảo. Bà Chi đang ngồi trên chiếc sập gụ cũ, tay lần tràng hạt bằng gỗ đàn hương, gương mặt phúc hậu hằn sâu những nếp nhăn lo âu. Khi nhìn thấy Linh bước vào với gương mặt nhợt nhạt và khuỷu tay bầm tím, bà Chi lập tức đứng bật dậy, nước mắt chực trào:
“Linh ơi! Sao con nông nổi thế này? Thằng Phong nó vừa gọi điện cho mẹ, nó bảo con bị trầm cảm hoang tưởng nặng, tối ngày la hét rồi suýt làm nổ cả khu tập thể. Nó bảo nếu cứ để cháu Bảo ở với con thì tính mạng thằng bé sẽ bị đe dọa. Con nghe mẹ đi, nhường quyền nuôi con cho nó đi con. Nhà nó giàu có, gia thế, thằng Phong lại là bác sĩ tâm lý lớn, nó sẽ chăm sóc cháu tốt hơn con.”
Linh cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt. Người mẹ ruột của cô – chỗ dựa tinh thần duy nhất – lại đang bị những lời gaslight tinh vi của Phong thao túng hoàn toàn. Linh bước đến, quỳ xuống bên cạnh chân bà Chi, nắm chặt lấy bàn tay gầy gò của mẹ:
“Mẹ! Mẹ nhìn con đi! Con có giống một người bị điên không? Phong đang lừa mẹ, lừa tất cả mọi người. Anh ta đã lén lắp thiết bị nghe lén trong nhà con, lén phát tiếng thì thầm xuyên tường để dọa cháu Bảo phát điên. Đêm qua, chính người của anh ta đã bôi hóa chất tạo mùi gas ngoài cửa sổ phòng ngủ để dọa con dầm mưa, rồi quay phim lại làm bằng chứng nộp tòa.”
Linh mở túi xách, lấy chiếc lọ thủy tinh chứa miếng gạc dính vệt hóa chất màu xám đặt lên bàn gỗ:
“Đây là bằng chứng vật lý con thu được đêm qua. Con không hề hoang tưởng. Con cần tiền để thuê chuyên gia bảo mật rà quét toàn bộ căn hộ, tìm ra chiếc loa ẩn trong tường để lập biên bản pháp lý trước tòa. Con xin mẹ... hãy giao cho con cuốn sổ đỏ của căn nhà này để con thế chấp lấy tiền theo đuổi vụ kiện.”
Bà Chi nhìn chiếc lọ thủy tinh trên bàn, rồi nhìn vào ánh mắt kiên định đầy đau đớn của con gái. Sự sĩ diện dòng họ và nỗi sợ hãi dư luận xã hội bấy lâu nay trong lòng người phụ nữ truyền thống dần bị bẻ gãy trước bản năng bảo vệ con của Linh. Bà Chi buông tiếng thở dài nấc nghẹn, bước vào buồng trong. Khi trở ra, trên tay bà là một phong bao bọc kín, bên trong là cuốn sổ đỏ của ngôi nhà cổ và cuốn sổ tiết kiệm dưỡng già trị giá một trăm triệu đồng – toàn bộ tài sản tích lũy cả đời của bà.
“Linh à... Mẹ chỉ có ngần này thôi. Con cầm lấy đi thuê luật sư, thuê người giúp đỡ. Nhưng con phải hứa với mẹ, bằng mọi giá phải giữ an toàn cho cháu Bảo. Mẹ không muốn mất cháu ngoại,” bà Chi khóc nấc lên, ôm lấy bờ vai gầy của con gái.
Linh ôm chặt lấy mẹ, nước mắt cô rơi xuống vai áo của bà. *“Con hứa với mẹ. Con sẽ dùng cả mạng sống này để bảo vệ linh hồn của Bảo.”*
***
Thông qua sự giới thiệu khẩn cấp của cậu ruột Vũ Thế Hùng – người thợ điện tự do đã giúp cô phát hiện đường dây điện ngầm lạ – Linh tìm đến một địa chỉ nằm sâu trong một con ngõ tối trên đường Nguyễn Trãi. Đó là một văn phòng bảo mật tư nhân không có biển hiệu, bên trong ngập tràn các thiết bị điện tử, màn hình dòng lệnh chạy liên tục và những dải dây cáp mạng chằng chịt.
Trần Thanh Bình – cựu trung tá an ninh mạng, đồng đội cũ của cậu Hùng – ngồi sau chiếc bàn làm việc lớn. Anh khoảng bốn mươi tuổi, dáng người đậm đà, mặc áo phông polo sẫm màu đơn giản, ánh mắt lạnh lùng sắc sảo như một lưỡi dao mổ. Bình nhìn Linh từ đầu đến chân, phong thái kỷ luật của một cựu sĩ quan kỹ thuật khiến cô cảm thấy một sự tin cậy kỳ lạ.
“Cậu Hùng đã kể sơ qua cho tôi nghe về trường hợp của cô,” Bình lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng dứt khoát. “Cô mang theo những gì?”
Linh đặt cuốn sổ tay biên tập màu xanh lá và gói giấy bạc chứa thiết bị nghe lén siêu nhỏ thu được từ con gấu bông lên bàn. Bình đeo găng tay y tế, cẩn thận mở gói giấy bạc, dùng kính lúp chuyên dụng soi kỹ vào con chip nhỏ xíu bám đầy keo vải.
“Đây là micro-transmitter y khoa ngụy trang, nhập khẩu lậu từ Đức,” Bình phân tích, giọng nói không chút dao động. “Nó sử dụng giao thức Bluetooth Low Energy (BLE) để truyền dữ liệu âm thanh tầm gần. Loại này tiêu thụ điện năng cực thấp, có thể hoạt động liên tục nhiều tuần chỉ với một viên pin cúc áo. Nếu được đấu nối trực tiếp vào nguồn điện 12V câu lậu như cậu Hùng mô tả, nó có thể hoạt động vô thời hạn.”
Bình gõ nhẹ ngón tay lên bàn phím, một sơ đồ dải tần số vô tuyến hiện lên trên màn hình lớn:
“Chồng cũ của cô là một chuyên gia tâm lý học lâm sàng, gã hiểu rất rõ cách thức bẻ gãy hệ thần kinh của một người bằng âm thanh tần số thấp. Sóng âm dưới 20Hz – hay còn gọi là hạ âm (infrasound) – không thể nghe thấy bằng tai thường nhưng lại tạo ra những rung động sinh học lên màng nhĩ và xương đá tai, gây ra cảm giác lo âu tột độ, ảo giác sợ hãi và co giật nhẹ ở trẻ em. Gã đang dùng chính công nghệ này để lập trình hành vi cho con trai cô.”
Linh rùng mình, cô siết chặt cuốn sổ tay trong tay:
“Tôi cần phải tìm ra chiếc loa ẩn trong tường để lập biên bản pháp lý trước tòa. Tôi phải chứng minh được hành vi can thiệp công nghệ của anh ta trước khi phiên điều trần tạm thời diễn ra. Anh Bình, xin anh hãy giúp tôi.”
Bình đứng dậy, bước lại phía tủ kính bảo mật, lấy ra một thiết bị cầm tay màu xám đen, to bằng bàn tay, có một màn hình LED nhỏ và một anten râu ngắn. Anh đặt thiết bị lên bàn trước mặt Linh:
“Đây là **Máy quét sóng vô tuyến RF-300**. Nó là thiết bị phản gián chuyên dụng có khả năng dò tìm và định vị chính xác dải tần số của các nguồn phát sóng Bluetooth BLE, wifi ẩn hoặc camera giấu kín tầm gần. Tôi sẽ cho cô mượn thiết bị này.”
Bình bật nguồn máy quét. Màn hình LED lập tức sáng lên, hiển thị một biểu đồ cột nhấp nháy dải tần số vô tuyến xung quanh phòng làm việc. Anh hướng dẫn Linh cách cầm máy di chuyển chậm dọc theo các bức tường, cách đọc các chỉ số decibel (dB) hiển thị trên màn hình:
“Khi cô di chuyển máy quét sát vào nguồn phát sóng lạ, chỉ số dB sẽ tăng dần và máy sẽ phát ra những tiếng bíp dồn dập. Nếu dải tần số đạt đỉnh ở mức 2.4GHz sát vết nứt tường phòng ngủ, cô đã tìm ra vị trí đặt chiếc loa ẩn.”
Bình cầm lấy chiếc điện thoại di động của Linh, cắm cáp kết nối vào máy tính của anh và cài đặt một ứng dụng mã hóa đầu cuối:
“Tôi đã thiết lập một hệ thống cảnh báo tự động trên điện thoại của cô. Mỗi khi máy quét RF-300 phát hiện ra dải tần số BLE lạ hoạt động vào ban đêm, dữ liệu phổ âm và tọa độ sóng sẽ tự động đồng bộ hóa lên đám mây bảo mật hai lớp ‘Dự án Cứu Bảo’ mà tôi và luật sư Tuấn đang quản lý. Đây sẽ là bằng chứng kỹ thuật số không thể chối cãi trước tòa.”
Linh cầm chiếc máy quét RF-300 lên. Vỏ kim loại lạnh ngắt của thiết bị mang lại cho cô một cảm giác an tâm thực tế – lá chắn công nghệ đầu tiên giúp cô chống lại những tiếng thì thầm trong bóng tối. Cô cúi đầu chào Bình:
“Cảm ơn anh, anh Bình. Tôi sẽ tiến hành quét sóng ngay đêm nay.”
Bình nhìn Linh, ánh mắt anh đột ngột trở nên nghiêm nghị. Anh giơ tay ngăn cô lại, giọng nói trầm xuống đầy vẻ cảnh báo:
“Đừng chủ quan, cô Linh. Chồng cũ của cô là một kẻ rất xảo quyệt. Chiếc RF-300 này hoạt động dựa trên nguyên lý quét dải tần cố định. Nhưng nếu gã sử dụng công nghệ nhảy tần liên tục (Frequency Hopping) để ẩn danh dải tần phát sóng – tức là liên tục thay đổi tần số kết nối Bluetooth BLE hàng trăm lần mỗi giây để tránh bị phát hiện – thì chiếc máy quét này sẽ bị nhiễu hoàn toàn. Màn hình sẽ chỉ hiển thị những vạch sóng ma, nhấp nháy erratic vô nghĩa và cô sẽ không thể định vị được vị trí chiếc loa ẩn.”
Linh khựng lại, hơi thở cô nghẹn lại trong lồng ngực. Chiếc máy quét cầm tay bỗng trở nên nặng trĩu.
“Vậy... tôi phải làm thế nào?” Linh hỏi, giọng cô thảng thốt.
“Cô chỉ có một cơ hội duy nhất,” Bình nhìn thẳng vào mắt cô, từng từ ngữ sắc lạnh như găm vào tâm trí Linh. “Cô phải tiến hành quét sóng vào đúng khung giờ khuya – từ 2 giờ đến 4 giờ sáng – khi các nguồn sóng wifi rác của hàng xóm xung quanh đã giảm hoạt động xuống mức tối thiểu, và gã bắt buộc phải kích hoạt liên tục thiết bị phát tiếng thì thầm để ám thị con trai cô. Chỉ khi tín hiệu phát đi liên tục và đậm đặc nhất, cô mới có thể bóc tách được dải tần nhảy của gã ra khỏi màn sương nhiễu sóng vô tuyến.”
Linh siết chặt chiếc máy quét trong tay, nhắm mắt lại gật đầu. Cô biết đêm nay sẽ là một đêm sinh tử về mặt công nghệ. Cơn bão bóng tối đang rình rập ngoài khung cửa sổ căn hộ 402, và cô chỉ có chiếc lá chắn mỏng manh này để bảo vệ linh hồn của đứa con trai tội nghiệp.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!