Nhạc nềnRetroRPG_Dungeon

Mùi ga lúc nửa đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng xanh lè từ màn hình chiếc điện thoại rác hắt lên gương mặt nhợt nhạt của Vũ Khánh Linh, phản chiếu quầng thâm sâu hoắm dưới mắt cô. Dòng chữ vỏn vẹn chín từ hiện lên như một lưỡi dao lạnh ngắt khứa vào da thịt: “Mùi gas đêm nay sẽ rất thơm đấy, Linh.”


Linh siết chặt các ngón tay quanh thân máy nhựa rẻ tiền. Cơn đau nửa đầu bên thái dương trái lại giật lên từng nhịp buốt nhói. Đồng hồ hiển thị 21h30 đêm thứ tư. Trong phòng ngủ, Gia Bảo đã chìm vào giấc ngủ mệt mỏi sau một ngày dài hoảng loạn. Bạn Bông – con gấu bông Teddy đã bị Linh rạch cổ lấy chip nghe lén rồi khâu tạm lại – nằm ngoan ngoãn trong vòng tay gầy gò của thằng bé. Gói giấy bạc chứa thiết bị gián điệp của Phong hiện đang nằm im lìm, bị cách ly sóng hoàn toàn trong ngăn kéo bàn làm việc phòng khách. Linh biết Phong và thám tử Đạt tạm thời đang bị mù công nghệ số, nhưng tin nhắn nặc danh này chính là lời tuyên chiến thực địa tiếp theo của chúng.


Linh bước nhẹ vào bếp, cố gắng không tạo ra bất kỳ tiếng động nào. Căn hộ 402 nhỏ hẹp ngập trong bóng tối, chỉ có ánh sáng đèn đường hắt qua khe cửa chớp gỗ cũ kỹ. Cô cúi xuống dưới gầm bàn bếp, nơi đặt bình gas 12kg màu xám. Bàn tay run rẩy của cô chạm vào chiếc van đồng. Nó đã được khóa chặt từ lúc tối. Để chắc chắn, Linh lấy một chút nước rửa chén hòa loãng, bôi dọc theo đường ống dẫn cao su và các đầu nối. Không có bong bóng khí nào nổi lên. Hệ thống gas hoàn toàn bình thường.


Linh đứng thẳng dậy, tựa lưng vào mép bồn rửa chén, ôm lấy lồng ngực đang phập phồng. Bản năng nhạy cảm cao (HSP) của cô bắt đầu hoạt động điên cuồng. Phong là một chuyên gia tâm lý học lâm sàng, gã hiểu rõ nỗi sợ hãi cháy nổ và sự bất ổn của một người mẹ đơn thân trong khu tập thể cũ nát này. Gã không muốn giết hai mẹ con, gã muốn tạo dựng một hiện trường chứng minh cô là một người mẹ hoang tưởng, bất cẩn, suýt nữa làm nổ tung cả block nhà.


Linh ôm cuốn sổ tay biên tập màu xanh lá sát vào ngực như một mỏ neo lý trí duy nhất. Cô quyết định không đi ngủ. Cô sẽ thức để canh chừng.


***


Đúng 12h00 đêm.


Tĩnh lặng đến đáng sợ. Cơn mưa phùn Hà Nội ngoài cửa sổ bắt đầu nặng hạt hơn, tiếng nước gõ rầm rập lên những mái tôn rỉ sét của khu tập thể Thanh Xuân. Linh ngồi trên chiếc ghế gỗ ở phòng khách, mắt dán chặt vào khe cửa sổ phòng ngủ của Gia Bảo.


Một mùi hôi nồng nặc, sắc lẹm đột ngột xộc vào mũi Linh.


Nó không phải là mùi gas sinh hoạt nhẹ nhàng thông thường, mà là mùi hôi thối cực kỳ đậm đặc của mercaptan – chất tạo mùi công nghiệp trộn lẫn với lưu huỳnh. Mùi hương đậm đặc đến mức lập tức bóp nghẹt khí quản của Linh, khiến cô ho sặc sụa. Cùng lúc đó, chiếc còi báo động rò rỉ gas mới lắp trên trần phòng khách bắt đầu rít lên những tiếng “bíp... bíp... bíp...” chói tai, xé toạc không gian tĩnh lặng của đêm khuya.


“Nhà nổ! Nhà nổ rồi! Mẹ ơi cứu con!”


Tiếng hét kinh hoàng của Gia Bảo vang lên từ phòng ngủ. Linh lao vào như một mũi tên. Trong phòng ngủ, Gia Bảo đã ngồi bật dậy trên giường, gương mặt năm tuổi tái mét không còn một giọt máu. Thằng bé trợn ngược mắt, hai tay cào cấu điên cuồng vào ngực con gấu bông Teddy, giãy giụa điên cuồng.


“Bảo ơi! Mẹ đây! Không sao đâu con!” Linh nhào đến ôm lấy con, nhưng Gia Bảo như bị rơi vào trạng thái loạn thần phân ly hoàn toàn. Thằng bé dùng hết sức bình sinh đẩy Linh ra, đôi bàn chân nhỏ bé đạp mạnh vào ngực cô.


“Tránh ra! Bạn trong tường bảo mẹ khóa cửa để đốt con! Bạn ấy bảo nhà sắp nổ rồi! Con phải chạy!” Gia Bảo gào khóc, giọng khản đặc. Ám thị thính giác từ chiếc loa ẩn trong tường suốt những đêm qua giờ đây bị kích hoạt hoàn hảo bởi mùi gas và tiếng còi báo động. Đứa trẻ hoàn toàn tin rằng người mẹ đang cố tình giết mình.


Linh bị đẩy ngã xuống sàn gạch lạnh ngắt, khuỷu tay đập vào cạnh giường buốt nhói. Cơn đau thể xác không bằng nỗi đau đớn tột cùng trong lòng khi thấy con trai nhìn mình bằng ánh mắt ngập tràn sự căm ghét và sợ hãi. Nhưng Linh không được phép gục ngã lúc này. Cô biết Phong đang chờ đợi cô mất kiểm soát.


Linh nhắm mắt lại, áp dụng kỹ thuật thở 4-7-8. *Hít vào bốn giây... giữ hơi bảy giây... thở ra từ từ tám giây.* Nhịp tim dồn dập bắt đầu hạ xuống. Sự tỉnh táo lý trí trở lại. Cô biết mình phải sơ tán ngay lập tức, không chỉ vì mùi gas đang đậm đặc dần, mà còn vì sự an toàn nhận thức của Gia Bảo. Cô không thể để con kẹt lại trong không gian bị ám thị này thêm một giây nào nữa.


Linh vớ lấy chiếc chăn mỏng trên giường, lao đến ôm chặt lấy Gia Bảo bất chấp sự giãy giụa, cào cấu điên cuồng của thằng bé. Cô khóa chặt hai tay con vào trong chăn, bế thốc em lên ngực. Trước khi chạy ra ngoài, Linh vẫn kịp lao vào bếp kiểm tra van gas một lần cuối. Chiếc van đồng vẫn khóa chặt, bình gas lạnh ngắt.


*Đây hoàn toàn là một cái bẫy.*


Linh đạp cửa căn hộ lao ra hành lang kỹ thuật. Tiếng còi báo động từ phòng 402 vẫn rít vang dội dọc theo hành lang tối tăm, đánh thức toàn bộ cư dân block B. Những cánh cửa chớp gỗ của các căn hộ xung quanh lập tức mở ra.


“Cái gì thế? Cháy nhà à? Mùi gas ở đâu nồng nặc thế này?”


“Lại là nhà cô Linh 402! Tối ngày la hét khóc lóc, giờ suýt làm cháy cả khu tập thể!”


Những tiếng la hét, chửi bới của hàng xóm vang lên trong bóng tối. Linh ôm chặt Gia Bảo đang co giật nhẹ trong vòng tay, bước chân vội vã lao xuống những bậc cầu thang xi măng dốc và hẹp của khu tập thể cũ. Cơn mưa lạnh buốt dội thẳng vào mặt cô khi cô bước ra khoảng sân chung cư.


Gia Bảo áp chặt mặt vào cổ mẹ, người run lên bần bật vì lạnh và sợ hãi. Linh đứng dưới mái hiên tôn rách của tầng một, thở dốc. Giữa màn mưa trắng xóa, bản năng nhạy cảm của Linh khiến cô ngước mắt nhìn ra phía cổng chào khu tập thể.


Cách đó khoảng ba mươi mét, dưới bóng của cây bàng cổ thụ, chiếc xe bán tải màu đen quen thuộc của thám tử Lê Văn Đạt đang đỗ im lìm. Kính xe hạ xuống một nửa. Linh nhìn thấy rõ ánh đèn flash hồng ngoại nhấp nháy đỏ của một chiếc máy quay chuyên dụng đang chĩa thẳng về phía cô và đứa con đang giãy giụa khóc lóc dưới mưa.


*Đạt đang quay phim. Phong đang thu thập chứng cứ để chứng minh Linh là người mẹ hoang tưởng, bất cẩn, gây nguy hiểm cháy nổ cho con và cộng đồng.*


Một sự phẫn nộ tột cùng dâng lên trong lồng ngực Linh, nhưng cô ép mình phải đứng im, giữ gương mặt vô cảm nhìn thẳng vào ống kính máy quay trong bóng tối. Cô không la hét, không chạy trốn. Cô ôm chặt con, dùng cơ thể mình làm lá chắn che chở cho Gia Bảo trước cơn mưa lạnh và ống kính bẩn thỉu của kẻ thù.


Khoảng ba mươi phút sau, ông Tổ trưởng Vương Thế Hùng cùng đội kỹ thuật tòa nhà kiểm tra xong căn hộ 402. Ông bước xuống sân, gương mặt nghiêm nghị nhìn Linh:


“Cháu Linh ơi, bình gas nhà cháu hoàn toàn bình thường, không có rò rỉ gì cả. Nhưng mùi gas trong phòng ngủ của cháu nồng nặc thật. Hàng xóm đang rất hoang mang, cháu phải xem lại cách quản lý nhà cửa, đừng để ảnh hưởng đến cả khu tập thể thế này.”


Linh khẽ gật đầu, giọng cô run lên vì lạnh nhưng kiên định: “Cháu cảm ơn bác Hùng và mọi người. Cháu xin lỗi vì đã làm phiền cả khu. Cháu xin phép dắt con lên nhà.”


Khi đám đông hàng xóm giải tán với những tiếng xầm xì đầy nghi kỵ, Linh bế Gia Bảo trở lại căn hộ 402. Thằng bé lúc này đã kiệt sức, người nóng hầm hập vì bắt đầu lên cơn sốt nhẹ sau khi dầm mưa. Linh đặt con nằm xuống giường, đắp chăn ấm và dùng khăn ấm lau người cho con.


Khi đứa trẻ đã thiếp đi, Linh cầm chiếc đèn pin nhỏ, bước lại gần cửa sổ phòng ngủ. Cửa sổ này hướng thẳng ra lối hành lang kỹ thuật hẹp phía sau block nhà.


Linh mở hé cánh cửa chớp gỗ, soi đèn pin dọc theo bậu cửa sổ bằng xi măng bên ngoài.


Ánh sáng đèn pin dừng lại ở góc dưới của khung cửa. Một vệt chất lỏng trong suốt, dính nhớp như dầu nhớt bám đầy bậu cửa, tỏa ra mùi hóa chất mercaptan nồng nặc kinh khủng.


Linh đưa ngón tay chạm nhẹ vào vệt dầu, đưa lên mũi ngửi.


*Van gas trong bếp khóa chặt, nhưng vệt hóa chất tạo mùi gas công nghiệp này lại được bôi ngay sát cửa sổ phòng ngủ từ phía bên ngoài.*


Một sự tỉnh táo lạnh lùng bao trùm lấy tâm trí Linh. Cô lấy một miếng gạc y tế sạch trong tủ thuốc, cẩn thận lau vệt dầu nhớt trên bậu cửa để lưu giữ mẫu hóa chất, rồi bỏ vào một chiếc lọ thủy tinh vô trùng.


“Trần Thế Phong... Lê Văn Đạt... tụi mày nghĩ kịch bản này là hoàn hảo sao?” Linh thì thầm trong bóng tối, ánh mắt cô ánh lên sự căm phẫn tột cùng nhưng đầy lý trí. “Mùi gas này không chứng minh tao điên. Nó sẽ là bằng chứng chứng minh tụi mày đã cố tình đầu độc tinh thần con trai tao.”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!