Bóng đen bám đuôi
Tiếng khóa xích rít lên khô khốc phía bên kia cánh cửa căn hộ 403 vẫn còn như một vệt rỉ sét hằn sâu vào tâm trí Vũ Khánh Linh khi cô bước lùi lại, khép chặt cánh cửa căn hộ 402 của mình. Cơn đau nửa đầu bên thái dương trái không hề thuyên giảm, nó giật lên từng nhịp buốt nhói theo mỗi tiếng bước chân cô chạm xuống sàn gạch bông cũ kỹ. Linh đứng im trong góc tối sát lối ra vào, hai tay ôm chặt lấy bả vai để ngăn cơ thể mình không run rẩy. Ánh mắt cô đổ dồn về phía phòng khách, nơi bà vú em Trần Thị Nhài đang lúi húi dọn dẹp đống đồ chơi nhựa của Gia Bảo. Chiếc điện thoại cũ giá rẻ lấp ló nơi túi quần bà Nhài như một con mắt gián điệp câm lặng, sẵn sàng chuyển đi mọi động tĩnh của hai mẹ con về phía bên kia chiến tuyến.
Linh áp tay lên ngực, hít một hơi thật sâu theo nhịp thở 4-7-8 để ép lồng ngực đang thắt chặt của mình giãn ra. Cô phải đóng kịch. Cô phải tỏ ra là một người mẹ mệt mỏi, bất ổn và hoàn toàn vô hại trước mặt bà Nhài để đánh lạc hướng Phong. Bất kỳ một phản ứng giận dữ hay đối chất vội vàng nào lúc này cũng sẽ bị Phong biến thành chứng cứ dâng lên tòa án để chứng minh cô bị rối loạn hoang tưởng nặng.
“Chị Nhài này,” Linh lên tiếng, cố gắng giữ giọng mình đều đặn, pha chút mệt mỏi tự nhiên của một biên tập viên đang kiệt quệ vì deadline. “Lát nữa chị cứ về sớm nhé. Hôm nay em được nghỉ phép nửa buổi, em muốn tự tay nấu chút cháo cho Gia Bảo.”
Bà Nhài giật nảy mình, vội vàng nhét chiếc điện thoại sâu vào túi quần, gương mặt khắc khổ thoáng qua một nét bối rối trước khi nở nụ cười giả tạo: “Ơ, thế hả cô Linh? Vâng, thế để tôi lau nốt cái bàn rồi tôi xin phép. Thằng bé Bảo dạo này lười ăn quá, cô xem dỗ dành nó hộ tôi.”
Linh khẽ gật đầu, không nói thêm một lời nào. Sự nhạy cảm cao (HSP) của cô lập tức bắt được sự dao động nhỏ nhất trong đồng tử và cái rụt vai đầy cảnh giác của bà Nhài. Bản năng của một biên tập viên chuyên phân tích ngữ nghĩa vi mô mách bảo cô rằng bà Nhài đang giấu giếm một điều gì đó rất khủng khiếp. Nhưng Linh biết mình chưa thể vạch trần bà ta lúc này. Cô cần bằng chứng thép.
Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa nhẹ nhàng, rụt rè từ phía hành lang vang lên. Linh bước ra mở cửa. Đứng ngoài hành lang là chị Hà Thị Vy, người mẹ đơn thân ở căn hộ 404 sát vách. Vy mặc bộ đồ bộ mặc nhà đã sờn màu, mái tóc búi cao bằng dây thun đơn giản, gương mặt hằn sâu quầng thâm mệt mỏi nhưng ánh mắt lại tỏa ra sự thấu cảm ấm áp.
“Vy à? Có chuyện gì thế chị?” Linh khẽ hỏi.
Vy chìa ra một cặp lồng nhôm còn bốc khói nghi ngút, mùi thơm dịu nhẹ của súp gà hầm hạt sen lan tỏa trong không gian ẩm mốc của hành lang chung cư cũ. “Chị thấy mấy hôm nay em thức khuya dọn nhà, sắc mặt kém quá. Chị tiện hầm súp cho thằng cu nhà chị nên mang sang cho hai mẹ con một ít. Ăn nóng cho lại sức em ạ.”
Nhìn chiếc cặp lồng nhôm ấm áp trên tay Vy, Linh cảm thấy sống mũi mình cay cay. Giữa lúc bị cả gia đình đẻ quay lưng, bị chồng cũ bủa vây bằng những thủ đoạn công nghệ bẩn thỉu, sự tử tế nhỏ nhoi của người hàng xóm nuôi con tự kỷ này giống như một mỏ neo tình nghĩa duy nhất giữ cô không bị chìm sâu vào sự tuyệt vọng. Vy cũng là một người mẹ đơn thân bị cô lập, người hiểu rõ hơn ai hết cái giá của sự cô độc trong khu tập thể cũ này.
“Em cảm ơn chị Vy nhiều lắm... Thực sự em không biết nói gì hơn,” Linh đỡ lấy chiếc cặp lồng, giọng cô hơi nghẹn lại.
Vy khẽ mỉm cười, đưa tay vỗ nhẹ lên vai Linh đầy thấu hiểu: “Chị hiểu mà. Nuôi con một mình cực lắm, nhất là khi thằng bé Bảo dạo này hay giật mình khóc đêm. Có khó khăn gì cứ gọi chị, chị trông Bảo cho một lát cũng được. Cu Bin nhà chị tuy chậm nói nhưng nó quý Bảo lắm.”
Sự đồng cảm của Vy khiến Linh đưa ra một quyết định khôn ngoan. Cô không thể cứ giam mình và con trong bốn bức tường ngột ngạt chứa đầy tiếng thì thầm vô hình này nữa. Cô cần đưa Gia Bảo ra ngoài, đến một không gian mở để giải tỏa áp lực nhận thức cho con.
“Chị Vy ơi, chiều nay em định dắt Bảo ra công viên Thanh Xuân đi dạo một chút cho thoáng. Chị có muốn cho cu Bin đi cùng không?” Linh hỏi.
Vy thoáng chút ngần ngại rồi lắc đầu tiếc nuối: “Tiếc quá, chiều nay cu Bin có giờ trị liệu ngôn ngữ tại trung tâm rồi. Em cứ dắt Bảo đi đi, thằng bé cần được chạy nhảy ngoài trời để giải tỏa căng thẳng đấy.”
Sau khi bà Nhài ra về, Linh chuẩn bị quần áo cho Gia Bảo. Thằng bé vẫn ôm khư khư con gấu bông Teddy sứt tai tên 'Bông' trước ngực, đôi mắt to tròn nhưng đờ đẫn nhìn chăm chằm vào bức tường phòng ngủ. Linh cúi xuống, bế con lên, khẽ thì thầm vào tai em bằng giọng nói ấm áp nhất cô có thể tạo ra: “Bảo ơi, hôm nay hai mẹ con mình đi công viên xem thiên nga bơi nhé. Con mang bạn Bông đi cùng để bạn ấy xem cùng con được không?”
Gia Bảo khẽ gật đầu, vòng tay siết chặt lấy con gấu bông như thể đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất của nó trong thế giới đầy rẫy những tiếng động đáng sợ này.
***
Công viên hồ điều hòa Thanh Xuân buổi chiều muộn bao phủ bởi một làn sương mỏng và cơn mưa phùn nhẹ của mùa mưa Hà Nội. Những rặng liễu rủ bóng xuống mặt hồ xám xịt, tạo nên một bầu không khí u uất và tĩnh lặng. Linh dắt tay Gia Bảo đi chậm rãi dọc theo lối đi lát gạch ven hồ. Thằng bé ôm con gấu bông 'Bông' trước ngực, bước đi lững chững, đôi mắt thỉnh thoảng lại ngước nhìn mẹ như để tìm kiếm sự xác nhận an toàn.
Linh cố gắng hít thở bầu không khí ẩm ướt để làm dịu cơn đau đầu đang giật liên hồi. Tuy nhiên, bản năng nhạy cảm cao của một người mẹ đang bị săn đuổi khiến cô không thể thả lỏng hoàn toàn. Cô liên tục cảm thấy có một ánh mắt sắc lạnh đang dán chặt vào sau gáy mình từ khoảng cách xa.
Khi đi qua khúc quanh ven hồ, Linh khẽ liếc mắt nhìn vào hình ảnh phản chiếu trên tấm kính lớn của quán cà phê ven đường.
Một chiếc xe bán tải màu đen đời cũ, kính xe dán phim cách nhiệt tối màu, đang bò đi với tốc độ cực chậm dọc theo con đường nhựa song song với lối đi bộ của công viên. Khoảng cách giữa chiếc xe và hai mẹ con luôn được duy trì ở mức khoảng ba mươi mét.
Linh khựng lại, giả vờ cúi xuống chỉnh lại dây giày cho Gia Bảo. Qua khe hở giữa hai đầu gối, cô quan sát kỹ chiếc xe bán tải. Chiếc xe không hề bật đèn, nhưng qua kính chắn gió phía trước, cô có thể mơ hồ nhận ra bóng dáng một người đàn ông đội mũ lưỡi trai sụp xuống mắt, tay đang cầm một thiết bị có ống kính tiêu cự lớn chĩa thẳng về phía hai mẹ con cô.
Đó là Lê Văn Đạt, gã thám tử tư mà Phong đã thuê để theo dõi cô.
Linh cảm thấy tim mình đập dội lên lồng ngực, mồ hôi lạnh vã ra dọc sống lưng bất chấp cơn gió lạnh buốt của buổi chiều mưa. Gã đang chụp ảnh cô. Gã đang chờ đợi một khoảnh khắc cô mệt mỏi, sơ hở, hoặc một cơn hoảng loạn của Gia Bảo để chụp ảnh cắt ghép ngữ cảnh, biến nó thành bằng chứng bôi nhọ cô trước tòa án gia đình.
*“Mình phải giữ bình tĩnh. Không được hoảng loạn,”* Linh tự nhủ, ngón tay cô siết chặt lấy cuốn sổ tay màu xanh lá trong túi áo khoác như tìm kiếm một mỏ neo lý trí. *“Nếu mình bỏ chạy hoặc la hét lúc này, gã sẽ chụp được ngay bức ảnh một người mẹ bất ổn tinh thần đang kéo con chạy trốn trong hoang tưởng.”*
Linh đứng thẳng dậy, nắm chặt tay Gia Bảo. Cô không nhìn về phía chiếc xe bán tải nữa. Áp dụng tư duy phân tích thực địa, Linh biết mình cần phải cắt đuôi gã thám tử này bằng địa hình đặc trưng của Hà Nội.
“Gia Bảo ngoan, mẹ con mình chơi trò trốn tìm nhé. Giờ mẹ con mình sẽ chạy thật nhanh vào con ngõ nhỏ đằng kia, không để bạn Bông bị ướt mưa nhé,” Linh nói, giọng cô vẫn giữ được sự nhẹ nhàng, vui vẻ giả lập để không làm đứa trẻ hoảng sợ.
Gia Bảo khẽ gật đầu. Linh dắt con rẽ đột ngột ra khỏi khuôn viên công viên, hướng thẳng về phía con ngõ nhỏ đông đúc đối diện cổng phụ. Con ngõ này vốn là một chợ cóc tự phát, chật hẹp, chen chúc những sạp rau, sạp thịt và hàng dài xe máy dựng ngổn ngang dọc hai bên lối đi.
Linh chủ động dắt con lách qua những gánh hàng rong, len lỏi vào sâu trong ngõ nhỏ. Tiếng còi xe máy, tiếng kỳ kèo mặc cả của người mua kẻ bán tạo nên một thứ âm thanh hỗn tạp, che giấu hoàn toàn bước chân của hai mẹ con.
Linh quay đầu nhìn lại. Chiếc xe bán tải màu đen của Đạt bị kẹt lại ngay đầu ngõ do lối đi quá hẹp và vướng một chiếc xe tải chở hàng đang đỗ chắn ngang. Linh lập tức rút chiếc điện thoại thông minh ra, cố gắng zoom camera để chụp lại biển số của chiếc xe bán tải.
Tuy nhiên, gã thám tử Đạt cực kỳ ranh ma. Ngay khi nhận thấy Linh quay người lại và chĩa điện thoại lên, gã lập tức cài số lùi, điều khiển chiếc xe bán tải lùi nhanh vào bóng tối của con đường lớn phía sau, khuất sau một chiếc xe buýt đang chạy qua. Bức ảnh Linh chụp được chỉ là một vệt mờ màu đen của đuôi xe bị che khuất một nửa biển số.
Linh thở hắt ra một hơi đầy thất vọng. Cô cất điện thoại vào túi, lòng trĩu nặng sự lo âu. Vòng vây giám sát vật lý đang khép chặt xung quanh hai mẹ con cô. Phong không chỉ theo dõi cô qua các thiết bị trong nhà, gã đã đưa thợ săn ra ngoài đời thực.
***
Trở về căn hộ 402 khi trời đã sập tối hoàn toàn, Linh khóa chặt cửa chính bằng cả ổ khóa xích sắt mới lắp lẫn chốt khóa trong. Không gian căn nhà nhỏ hẹp chìm trong thứ ánh sáng vàng vọt của chiếc đèn bàn phòng khách. Gia Bảo mệt mỏi nằm thiếp đi ngay trên chiếc ghế sofa cũ, tay vẫn ôm chặt lấy con gấu bông Teddy 'Bông' trước ngực.
Linh ngồi bệt xuống sàn nhà bên cạnh con, hai tay ôm đầu, cố gắng chịu đựng cơn đau nửa đầu đang hành hạ. Cô lấy chiếc điện thoại ra, gọi khẩn cấp cho Mai Phương.
“Phương à... gã thám tử bám theo tao đến tận công viên Thanh Xuân rồi,” Linh thì thầm, giọng cô run lên vì căm phẫn và kiệt sức.
Đầu dây bên kia, tiếng Mai Phương vang lên đầy mạnh mẽ và dứt khoát, mang lại cho Linh một luồng sinh khí mới: “Linh, nghe tao nói này. Mày phải giữ được cái đầu lạnh. Thằng Phong đang cố tình ép mày phát điên ngoài đời thực để lấy bằng chứng nộp tòa đấy. Mày đã ngắt kết nối cái loa thông minh chưa?”
“Tao rút phích cắm rồi. Nhưng tao vẫn cảm thấy có cái gì đó không đúng. Làm sao gã thám tử biết chính xác giờ tao dắt con đi công viên để bám theo? Căn hộ của tao... chắc chắn vẫn còn một lỗ hổng rò rỉ thông tin mà tao chưa tìm ra,” Linh nói, ánh mắt cô vô thức đổ dồn về phía Gia Bảo đang ngủ say.
“Mày có nghi ngờ bà vú em Nhài không?” Phương hỏi.
“Có, tao đang theo dõi bà ta qua biểu cảm vi mô và chuẩn bị nhờ Lâm lắp camera giấu kín phòng khách. Nhưng tao cảm giác còn một thứ gì đó trực tiếp hơn, một thứ luôn ở bên cạnh Gia Bảo 24/7...”
Linh đột ngột khựng lại. Ánh mắt cô dán chặt vào con gấu bông Teddy cũ kỹ đang nằm trong vòng tay của con trai cô.
*Một thứ luôn ở bên cạnh Gia Bảo 24/7...*
Món đồ chơi sinh nhật do chính Phong mua tặng Gia Bảo trước khi hai mẹ con dọn ra ở riêng. Con gấu bông mà thằng bé không bao giờ rời tay, ngay cả khi đi ngủ hay đi học.
“Phương... tao gọi lại sau nhé,” Linh cúp máy đột ngột, bàn tay cô run rẩy khi cô tiến lại gần chiếc ghế sofa.
Linh nhẹ nhàng, cực kỳ cẩn trọng gỡ con gấu bông Teddy ra khỏi vòng tay đang thả lỏng của Gia Bảo. Đứa trẻ khẽ cựa mình, thở dài một tiếng nhỏ rồi tiếp tục chìm sâu vào giấc ngủ mệt mỏi.
Linh mang con gấu bông ra dưới ánh đèn bàn phòng khách. Cô lật ngược con gấu lại, dùng những ngón tay thon dài miết dọc theo các đường chỉ khâu ở phần lưng và cổ của nó.
Một cảm giác rùng mình chạy dọc sống lưng Linh.
Đường chỉ khâu dọc theo gáy của con gấu bông vốn là loại chỉ cotton màu nâu vàng đồng bộ với màu lông nỉ. Tuy nhiên, sát phần cổ của nó, có một đoạn dài khoảng ba xăng-ti-mét được khâu lại bằng một loại chỉ nylon màu đen, thô bạo và cẩu thả. Những mũi khâu chồng chéo lên nhau, vội vã như thể được thực hiện bởi một bàn tay đàn ông không hề quen với việc may vá.
Vết khâu này hoàn toàn mới. Nó chắc chắn đã được thực hiện ngay sau khi Linh dọn về căn hộ mới, hoặc trong một buổi gặp mặt đón con ngắn ngủi của Phong dạo trước.
Linh cảm thấy toàn bộ máu trong cơ thể mình như đông cứng lại. Nhịp tim cô đập dồn dập dội thẳng lên màng nhĩ, tạo nên những tiếng ù ù kinh hoàng. Cô bước nhanh vào bếp, lục tìm trong ngăn kéo và rút ra một chiếc kéo cắt chỉ nhỏ, sắc lẹm.
Khi Linh trở lại phòng khách và đưa mũi kéo sát vào đường chỉ khâu màu đen trên cổ con gấu bông, một tiếng khóc nấc nghẹn ngào đột ngột vang lên từ phía sau lưng cô.
“Mẹ ơi... đừng! Đừng làm đau bạn Bông! Con xin mẹ!”
Gia Bảo đã thức giấc từ lúc nào. Thằng bé ngồi thụp trên ghế sofa, đôi mắt to tròn ngập tràn nước mắt nhìn chằm chằm vào chiếc kéo sắc lẹm trên tay Linh. Gương mặt năm tuổi của nó tái nhợt, đôi vai gầy run lên bần bật trong một sự sợ hãi tột cùng. Đối với đứa trẻ bị tổn thương tâm lý sâu sắc này, con gấu bông Teddy không chỉ là một món đồ chơi, nó là người bạn duy nhất lắng nghe em, là mỏ neo an toàn duy nhất trong thế giới đầy rẫy những tiếng thì thầm đáng sợ của bức tường.
Nhìn thấy giọt nước mắt và sự hoảng loạn của con, trái tim Linh như bị hàng ngàn mũi dao đâm xuyên qua. Cô cảm thấy một nỗi dằn vặt tột cùng dâng lên nghẹn đắng ở cổ họng.
*“Mình đang làm gì thế này? Liệu mình có đang thực sự làm tổn thương con như lời Phong nói không?”* Sự hoài nghi bản thân (self-gaslighting) chực chờ bùng phát, cố gắng kéo cô trở lại vũng lầy của sự bất lực.
Nhưng ngay lập tức, lý trí biên tập sắc bén và bản năng làm mẹ mạnh mẽ đã gạt phăng sự yếu đuối ấy đi. Linh biết cô không được phép dừng lại. Nếu cô không lột trần sự thật lúc này, đứa con trai tội nghiệp của cô sẽ bị Phong gián tiếp đầu độc nhận thức vĩnh viễn.
Linh đặt chiếc kéo xuống bàn, quỳ hai đầu gối xuống sàn nhà trước mặt Gia Bảo. Cô nắm lấy hai bàn tay nhỏ nhắn đang run rẩy của con, giữ ánh mắt mình ấm áp, kiên định nhìn thẳng vào mắt em:
“Gia Bảo ngoan của mẹ, nghe mẹ nói này. Mẹ không làm đau bạn Bông đâu. Mẹ hứa với con. Nhưng bạn Bông đang bị một con bọ xấu xí chui vào bụng làm đau bạn ấy. Con bọ đó chính là thứ phát ra những tiếng ù ù làm con đau tai mỗi đêm đấy. Mẹ cần phải lấy con bọ đó ra để cứu bạn Bông, để bạn ấy được khỏe mạnh lại bế con đi chơi. Con có tin mẹ không?”
Giọng nói dịu dàng, đong đầy tình mẫu tử thiêng liêng của Linh như một dòng nước ấm áp xoa dịu hệ thần kinh đang căng thẳng của Gia Bảo. Thằng bé nhìn mẹ, nhìn con gấu bông, rồi khẽ quệt nước mắt, gật đầu một cách rụt rè:
“Mẹ... mẹ cứu bạn Bông hộ con nhé. Con bọ làm bạn Bông đau lắm...”
Linh khẽ mỉm cười, gật đầu. Cô cầm chiếc kéo lên, đưa mũi kéo sắc lẹm lách nhẹ vào giữa những mũi khâu màu đen thô bạo.
*Phựt. Phựt. Phựt.*
Từng sợi chỉ nylon đen đứt đoạn rơi xuống bàn. Linh dùng hai ngón tay nhẹ nhàng tách lớp vải nỉ sờn ở cổ con gấu bông ra. Cô thò ngón tay vào sâu bên trong lớp bông polyester trắng tinh.
Ngón tay cô chợt chạm vào một vật thể cứng, lạnh ngắt và góc cạnh giấu sâu bên dưới lớp bông mềm.
Linh nín thở, từ từ kéo vật thể đó ra ngoài.
Một thiết bị điện tử siêu nhỏ, hình chữ nhật dẹt bằng bao diêm, vỏ nhựa màu đen nhám hiện ra dưới ánh đèn bàn phòng khách. Ở góc thiết bị, một chiếc đèn LED nhỏ màu đỏ đang nhấp nháy phát sáng theo chu kỳ ba giây một lần – biểu tượng của trạng thái đang truyền dữ liệu thời gian thực. Sát cạnh đèn LED là một lỗ microscopic thu âm siêu nhỏ và một sợi anten mỏng như sợi tóc.
Đây chính là thiết bị định vị GPS kết hợp microphone nghe lén tầm gần công nghệ cao.
Nhìn chiếc đèn LED màu đỏ nhấp nháy như một con mắt quỷ giấu kín trong món đồ chơi của con trai mình, Linh cảm thấy một luồng điện căm phẫn tột cùng chạy dọc sống lưng, thiêu đốt mọi sự sợ hãi cuối cùng trong cô. Phong đã biến món quà sinh nhật thiêng liêng của con trai thành công cụ gián điệp bẩn thỉu để theo dõi mọi cuộc đối thoại riêng tư giữa hai mẹ con, để lên kịch bản bẫy tâm lý và bám đuôi cô ngoài đời thực.
“Mẹ ơi... con bọ xấu xí đấy à?” Gia Bảo thỏ thẻ hỏi, đôi mắt tò mò nhìn vật thể đen trên tay mẹ.
“Đúng rồi con. Đây là con bọ xấu xí đã làm đau bạn Bông,” Linh nói, giọng cô đanh lại nhưng vẫn giữ được sự dịu dàng với con. Cô lấy một ít bông sạch nhét lại vào cổ con gấu, dùng kim chỉ khâu tạm lại một cách khéo léo rồi đưa lại cho Gia Bảo. “Giờ bạn Bông đã khỏe lại rồi. Con ôm bạn ấy đi ngủ đi nhé.”
Gia Bảo ôm lấy con gấu bông, gương mặt năm tuổi rạng rỡ niềm vui sướng ngây thơ. Thằng bé bước vào phòng ngủ, chìm vào giấc ngủ bình yên mà không hề biết mẹ nó đang phải đối mặt với một trận chiến sinh tử mới.
Linh cầm thiết bị nghe lén bước vào nhà bếp. Cô biết gã thám tử Đạt và Phong chắc chắn sẽ phát hiện ra sự bất thường nếu tín hiệu định vị đột ngột biến mất hoàn toàn. Để bảo toàn vật chứng pháp lý mà không làm động lòng địch, Linh áp dụng kiến thức vật lý phản gián cơ bản.
Cô rút một cuộn giấy bạc dùng để nướng thức ăn trong tủ bếp, cắt một dải dài rồi quấn chặt thiết bị nghe lén lại thành nhiều lớp dày. Lớp giấy nhôm kim loại sẽ tạo thành một chiếc lồng Faraday tự chế, chặn đứng hoàn toàn mọi bức xạ sóng vô tuyến và tín hiệu GPS phát ra từ thiết bị mà không làm hỏng cấu trúc phần cứng của nó.
Linh cầm gói giấy bạc chứa thiết bị gián điệp đặt cẩn thận vào ngăn kéo bàn làm việc, sát cạnh cuốn sổ tay màu xanh lá.
Cô tựa lưng vào mép bàn bếp, nhìn ra ngoài khung cửa sổ chớp gỗ cũ kỹ nơi cơn mưa phùn Hà Nội vẫn đang rơi trắng xóa cả khoảng sân chung cư tập thể cũ. Cơn đau nửa đầu dường như đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một sự tỉnh táo lạnh lùng, sắc bén của một chiến binh đã tìm ra vũ khí.
*“Trần Thế Phong... gã đã đi quá ranh giới đỏ rồi,”* Linh thầm nghĩ, ánh mắt cô ánh lên một tia kiên định sắt đá. *“Tao sẽ không ném thứ này đi. Tao sẽ giữ nguyên trạng nó, biến nó thành bằng chứng thép đập tan toàn bộ hồ sơ giả mạo của mày trước tòa án gia đình.”*
Nhưng ngay lúc Linh vừa quay trở lại phòng khách, chiếc điện thoại trên bàn đột ngột rung lên một nhịp dài, hiển thị một tin nhắn ẩn danh từ một số điện thoại rác:
*“Mùi gas đêm nay sẽ rất thơm đấy, Linh.”*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!