Bức tường ngăn cách
Mùi giấy mới, mực in công nghiệp và tiếng lách cách gõ bàn phím liên hồi của văn phòng Nhà xuất bản Nhật Quang không thể xoa dịu được cơn đau nửa đầu đang giật lên từng cơn dữ dội bên thái dương trái của Vũ Khánh Linh. Cô ngồi trước màn hình máy tính, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ dán chặt vào những dòng chữ nhảy múa vô hồn. Mái tóc vốn được cắt tỉa cẩn thận giờ đây chỉ được buộc vội bằng một chiếc kẹp càng cua nhựa màu đục, vài lọn tóc mai xơ xác rủ xuống hai bên gò má nhợt nhạt.
Suốt ba ngày qua, kể từ sau vụ đụng độ nghẹt thở với chồng cũ Trần Thế Phong ngoài cổng trường mầm non Ánh Dương, Linh chưa từng có một giấc ngủ trọn vẹn quá hai tiếng đồng hồ. Cứ đến khoảng hai giờ sáng, khi không gian tĩnh mịch bao trùm lên khu tập thể cũ Thanh Xuân, tiếng ù ù tần số thấp lại bắt đầu len lỏi qua vách tường nứt phòng ngủ, kéo theo tiếng khóc thét hoảng loạn của bé Gia Bảo. Cơn kiệt quệ thể xác đang bào mòn dần lớp phòng thủ lý trí cuối cùng của cô, đẩy cô sát vào ranh giới của sự tự hoài nghi mà Phong đã dày công giăng sẵn: *"Liệu mình có thực sự đang hoang tưởng? Liệu mình có đang kéo đứa con tội nghiệp vào vũng lầy điên loạn của bản thân?"*
“Chị Linh... Chị Tuyết gọi chị vào phòng họp gấp đấy ạ.”
Tiếng nói nhỏ nhẹ, rụt rè của Nguyễn Thùy Dương cắt ngang dòng suy nghĩ đen tối đang bủa vây lấy tâm trí Linh. Cô trợ lý hai mươi tư tuổi đứng bên cạnh bàn làm việc, hai tay ôm khư khư xấp bản thảo truyện tranh màu sắc sặc sỡ của dự án “Chiếc Lá Chữa Lành”. Đôi mắt Dương nhìn Linh đầy vẻ lo lắng và ái ngại. Là người em thân thiết duy nhất trong văn phòng biết rõ hoàn cảnh hậu ly hôn của Linh, Dương đã âm thầm gánh vác giúp cô phần lớn công việc biên tập hành chính trong những ngày cô phải xin nghỉ phép dọn nhà.
Linh hít một hơi thật sâu, áp dụng kỹ thuật thở điều hòa nhịp tim 4-7-8 để nén lại cơn choáng váng đang chực chờ ập xuống. Cô đứng dậy, vuốt lại chiếc áo sơ mi linen rộng màu xám nhạt đã hơi nhàu nhĩ, khẽ gật đầu với Dương: “Chị biết rồi. Bản thảo chương mới em đã rà soát lỗi chính tả chưa?”
“Em làm xong hết rồi chị. Nhưng... chị Tuyết trông có vẻ căng thẳng lắm. Sáng nay trên các hội nhóm bỉm sữa lại rộ lên mấy bài viết nặc danh cắt ghép hình ảnh của chị dạo trước...” Dương nói, giọng nhỏ dần như sợ những đồng nghiệp xung quanh nghe thấy.
Linh mím chặt môi, không trả lời. Cô bước về phía văn phòng của Trưởng phòng Biên tập Lê Thị Tuyết ở cuối hành lang. Qua tấm cửa kính mờ, bóng dáng bà Tuyết ngồi thẳng lưng sau chiếc bàn gỗ lớn tỏa ra một áp lực vô hình.
Khi Linh bước vào, bà Tuyết không ngẩng đầu lên ngay. Bà chậm rãi lật qua vài trang tài liệu, tiếng sột soạt của giấy như những nhát búa gõ vào thần kinh đang căng như dây đàn của Linh. Trên bàn làm việc của bà, ngoài các bản kế hoạch doanh thu quý còn có một chiếc máy tính bảng đang hiển thị giao diện của một diễn đàn làm mẹ nổi tiếng, nơi tiêu đề bài viết giật gân *“Người mẹ biên tập viên bất ổn tâm lý bạo hành con trai tại chung cư cũ”* đang chễm chệ trên top xu hướng.
“Ngồi đi, Linh,” bà Tuyết lạnh lùng lên tiếng, tay tháo chiếc kính lão gọng mỏng đặt xuống bàn. Ánh mắt sắc sảo của người đàn bà bốn mươi lăm tuổi, người đã lăn lộn nửa đời trong ngành xuất bản, xoáy thẳng vào gương mặt mệt mỏi của Linh. “Chị nghĩ em biết lý do vì sao chị gọi em vào đây hôm nay.”
Linh ngồi xuống chiếc ghế đối diện, hai tay đan chặt vào nhau đặt trên đùi để giấu đi sự run rẩy của các đầu ngón tay. “Về dự án ‘Chiếc Lá Chữa Lành’ đúng không chị? Em vẫn đang bám sát tiến độ bản thảo của tác giả Hoài Nam...”
“Tiến độ bản thảo chỉ là một phần,” bà Tuyết ngắt lời, giọng bà phẳng lặng nhưng chứa đựng sức nặng của một tối hậu thư. Bà xoay chiếc máy tính bảng về phía Linh. “Vấn đề là uy tín của em đang ảnh hưởng trực tiếp đến nhà xuất bản. Ban giám đốc vừa họp sáng nay. Họ không thể chấp nhận việc người chịu trách nhiệm chính cho dòng sách chữa lành tâm hồn trẻ em lại liên tục xuất hiện trên các trang tin lá cải với hình ảnh một người mẹ trầm cảm, hoang tưởng và bạo hành con cái. Đối tác tài trợ lớn của chúng ta bắt đầu đặt câu hỏi về tính nhân văn của dự án.”
Linh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Phong đang tấn công cô trên mọi mặt trận, gã muốn triệt hạ nguồn thu nhập duy nhất của cô, biến cô thành kẻ bất lực về tài chính để dễ dàng tước đoạt quyền nuôi con trước tòa. Cô không được phép gục ngã ở đây.
“Chị Tuyết, những hình ảnh và bài viết đó hoàn toàn là sự cắt ghép ác ý từ một phía,” Linh nói, giọng cô tuy khàn nhưng kiên định, ánh mắt nhìn thẳng vào vị cấp trên nghiêm khắc. “Chị đã làm việc với em bảy năm qua, chị hiểu rõ phương pháp và đạo đức nghề nghiệp của em. Dự án ‘Chiếc Lá Chữa Lành’ không chỉ là một cuốn sách thông thường, nó là liệu pháp nhận thức giúp trẻ em vượt qua chấn thương tâm lý. Tác giả Hoài Nam chỉ đồng ý làm việc với em làm biên tập viên chính. Nếu ban giám đốc đình chỉ công tác của em lúc này, dự án chắc chắn sẽ bị trì hoãn vô thời hạn, và thiệt hại về mặt thương hiệu của nhà xuất bản khi hủy hợp đồng với tác giả ngôi sao sẽ lớn hơn rất nhiều so với những tin đồn vô căn cứ trên mạng.”
Tư duy biên tập sắc bén và khả năng lập luận logic của Linh đã đánh trúng vào điểm yếu lớn nhất của bà Tuyết: hiệu quả công việc và danh tiếng kinh tế. Bà Tuyết im lặng nhìn Linh trong vài giây, đôi lông mày nhíu lại như đang cân nhắc. Sự công tâm của một người quản lý thực tế bắt đầu lấn át áp lực từ ban giám đốc.
“Em nói đúng, Hoài Nam rất bướng bỉnh, cậu ta chỉ tin tưởng em,” bà Tuyết thở dài, giọng dịu đi một chút nhưng vẫn giữ nguyên sự nghiêm nghị. “Nhưng chị không thể che chắn cho em mãi được nếu scandal này tiếp tục leo thang. Chị cho em thời hạn đúng hai tuần để hoàn thành toàn bộ bản thảo thô và phối hợp với họa sĩ vẽ minh họa xong phần khung của cuốn sách. Đồng thời, em phải tự giải quyết triệt dứt điểm các vấn đề đời tư cá nhân của mình, không được để bất kỳ thông tin tiêu cực nào ảnh hưởng đến NXB nữa. Nếu sau hai tuần, dự án không có tiến triển vượt trội hoặc có thêm scandal mới, chị buộc phải thi hành quyết định đình chỉ công tác của ban giám đốc. Em hiểu chưa?”
“Em hiểu. Cảm ơn chị Tuyết đã cho em cơ hội,” Linh đứng dậy, khẽ cúi đầu chào rồi bước nhanh ra khỏi phòng họp trước khi cơn đau đầu chực chờ làm cô ngã quỵ.
Dương đứng đợi sẵn ngoài cửa, lập tức bước theo Linh khi thấy sắc mặt cô nhợt nhạt như người không còn giọt máu. “Sao rồi chị? Chị Tuyết có ép chị nghỉ việc không?”
“Chị giữ được hai tuần,” Linh thì thầm, cô tựa lưng vào bức tường hành lang để tìm điểm tựa vật lý. “Nhưng chị phải hoàn thành khối lượng công việc gấp đôi trong điều kiện này. Dương... chị cần em giúp chị một việc ngoài giờ.”
“Chị cứ nói đi, việc gì em cũng làm,” Dương sốt sắng trả lời, ánh mắt ngập tràn sự trung thành.
“Em có tài khoản truy cập vào kho lưu trữ số của Sở Xây dựng đúng không? Chị cần em tra cứu giúp chị sơ đồ kết cấu kỹ thuật gốc và lịch sử sửa chữa của tòa nhà chung cư cũ Thanh Xuân, đặc biệt là bản vẽ thiết kế của căn hộ 402 và căn hộ 403 sát vách.”
Dương hơi ngẩn người trước yêu cầu kỳ lạ của Linh, nhưng cô nhanh chóng gật đầu: “Em làm được. Tài khoản cao học của em có quyền truy cập các tài liệu quy hoạch cũ. Tối nay em sẽ gửi file cho chị.”
“Cảm ơn em. Giờ chị phải về nhà với Gia Bảo trước. Có chuyện gì cứ nhắn tin bảo mật cho chị.”
Linh vội vã rời khỏi văn phòng nhà xuất bản Nhật Quang, bước đi như chạy dưới làn mưa phùn lạnh ngắt của buổi chiều Hà Nội. Đầu óc cô quay cuồng với hàng loạt câu hỏi: *"Tại sao vết nứt tường phòng ngủ lại có dấu hiệu bị đục khoét rộng hơn? Kẻ nào đang đứng sau căn hộ 403 luôn khóa cửa im lìm sát vách nhà cô?"*
***
Khi Linh trở về đến Căn hộ 402, không gian bên trong căn nhà nhỏ hẹp ngập tràn một sự im lặng đến đáng sợ. Bà vú em Trần Thị Nhài đang ngồi lặt rau bên bàn bếp, gương mặt khắc khổ cúi gằm xuống, đôi mắt thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía phòng ngủ nơi Gia Bảo đang ngủ trưa.
Linh bước vào phòng ngủ, nhẹ nhàng ngồi xuống bên mép giường gỗ cũ. Gia Bảo nằm co quắp dưới chiếc chăn mỏng, hai tay vẫn ôm chặt lấy con gấu bông Teddy sứt tai 'Bông' trước ngực. Gương mặt năm tuổi của thằng bé xanh xao, đôi lông mày nhỏ nhắn thỉnh thoảng lại nhíu chặt như đang cố trốn chạy một cơn ác mộng dai dẳng. Linh đưa tay vuốt nhẹ vầng trán lấm tấm mồ hôi lạnh của con, lòng dâng lên một nỗi dằn vặt tột cùng. Đứa trẻ này là sinh mạng của cô, là lý do duy nhất để cô tiếp tục đứng vững giữa cơn bão thao túng tàn bạo của Phong.
Cô quay sang nhìn bức tường sát đầu giường ngủ của con.
Dưới ánh sáng lờ mờ của buổi chiều muộn hắt qua khung cửa chớp gỗ, vết nứt dọc theo khe kỹ thuật hiện lên như một vết sẹo dài xấu xí trên lớp sơn tường màu xanh nhạt đã bong tróc. Linh quỳ xuống, áp sát mắt vào vết nứt kỹ thuật.
Cô rùng mình nhận ra một chi tiết bất thường mới: lớp vôi vữa cũ xung quanh vết nứt dường như đã bị đục khoét rộng hơn một cách cố ý từ phía bên kia của bức tường chung, để lại một khoảng rỗng nhỏ sâu khoảng mười lăm xăng-ti-mét giấu kín bên trong kết cấu thạch cao kỹ thuật.
Linh đưa ngón tay miết nhẹ dọc theo mép vết nứt. Bàn tay cô chợt chạm vào những hạt bụi xi măng còn rất mới, lạo xạo và khô khốc. Cô rút tay lại, đưa lên mũi ngửi. Mùi xi măng sống hăng hắc hòa lẫn với mùi ẩm mốc của vách tường cũ.
*“Có người vừa can thiệp vào bức tường này từ phía bên kia... ngay trong lúc mình vắng nhà,”* Linh thầm nghĩ, nhịp tim cô lập tức đập dồn dập dội lên màng nhĩ.
Để kiểm chứng giả thuyết của mình, Linh bước ra ngoài hành lang tầng 4 của block chung cư cũ. Hành lang dài hẹp, tối tăm và ngột ngạt mùi ẩm ướt của những mảng tường bong tróc vôi vữa. Ánh đèn tuýp ở trần nhà chập chập chờn chờn tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, ma mị. Linh đi chậm rãi dọc theo vách tường ngăn cách giữa căn hộ 402 của cô và căn hộ 403 sát vách.
Căn hộ 403 luôn trong tình trạng khóa cửa im lìm kể từ ngày Linh chuyển đến. Chiếc cửa gỗ lim cũ kỹ màu cánh gián bị xích chặt bằng một sợi dây xích sắt rỉ sét và một chiếc ổ khóa Việt Tiệp cỡ lớn bám đầy bụi bặm. Bên ngoài trông như một căn hộ bị bỏ hoang từ lâu, không hề có dấu hiệu của sự sống.
Linh cúi người xuống sát chân tường hành lang, ngay vị trí hộp kỹ thuật chung chạy dọc giữa hai căn hộ.
Dưới ánh sáng chập chờn của hành lang, mắt Linh chợt đổ dồn vào một đống bột xi măng trắng mỏng vụn vặt và vài mẩu dây đồng nhỏ có vỏ bọc nhựa màu đen thanh mảnh rơi vãi dọc theo khe kỹ thuật hành lang tầng 4. Cô nhặt một mẩu dây đồng lên, đưa lên trước ánh đèn tuýp kiểm tra. Đầu dây đồng được cắt rất ngọt bằng kìm chuyên dụng, vỏ nhựa đen bên ngoài vẫn còn mới tinh, chưa hề bị lão hóa bởi thời gian.
Đây chính là vết xi măng mới rơi dọc khe tường kỹ thuật mà chị giúp việc Thắm từng vô tình nhắc đến khi dọn dẹp hành lang.
Một luồng điện chạy dọc sống lưng Linh, khiến toàn thân cô nổi da gà. Manh mối thực địa đã hoàn toàn rõ ràng: căn hộ 403 không hề bị bỏ hoang. Có kẻ đã lén lút tiếp cận hộp kỹ thuật chung từ phía bên kia vách tường, đục khoét một khoảng rỗng sâu vào tường phòng ngủ nhà cô để lắp đặt thiết bị phát sóng âm xuyên tường, và mẩu dây đồng đôi màu đen thanh mảnh kia chính là đường dây điện câu lậu dùng để cấp nguồn liên tục cho chiếc loa siêu nhỏ phát ra tiếng thì thầm rùng rợn vào ban đêm.
Linh siết chặt mẩu dây đồng trong lòng bàn tay đến mức đầu kim loại đâm sâu vào da thịt gây ra một cơn đau nhói. Cô quay lại nhìn chiếc ổ khóa xích sắt của căn hộ 403.
*“Ai là người đang đứng sau cánh cửa khóa kín này? Làm thế nào để mình đột nhập vào bên trong để tịch thu bộ phát sóng trung chuyển mà không đánh động đến thám tử Đạt?”*
Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại trong túi áo Linh đổ dồn vang dội giữa hành lang vắng lặng, khiến cô giật nảy mình hoảng sợ.
Màn hình điện thoại hiển thị một tệp tin PDF vừa được gửi từ địa chỉ email cá nhân của Nguyễn Thùy Dương. Linh vội vàng nhấn mở file. Đó là bản vẽ thiết kế sơ đồ kỹ thuật gốc của tòa nhà chung cư cũ Thanh Xuân từ kho lưu trữ số của Sở Xây dựng.
Linh lướt nhanh ngón tay trên màn hình, phóng to khu vực tầng 4 của block B. Bản vẽ kỹ thuật chỉ rõ: giữa căn hộ 402 và 403 có một khoảng trống kỹ thuật chung rộng đúng mười lăm xăng-ti-mét, được thiết kế để đi các đường ống nước và cáp điện ngầm của tòa nhà. Khoảng rỗng này chạy dọc từ sàn nhà lên sát trần thạch cao của phòng ngủ Gia Bảo.
Kèm theo file sơ đồ, Dương gửi thêm một dòng tin nhắn ngắn gọn:
*“Chị Linh ơi, em vừa tra cứu lịch sử giao dịch tạm trú của căn hộ 403 trên hệ thống dữ liệu quận. Căn hộ này mới được đăng ký thuê ngắn hạn cách đây đúng một tuần, dưới tên một người tên là Nguyễn Minh Hải. Em đã tra thử danh bạ học thuật cũ của trường đại học... Nguyễn Minh Hải chính là thạc sĩ trẻ hiện đang làm trợ lý nghiên cứu lâm sàng trực tiếp dưới quyền của anh Phong tại phòng khám tham vấn Tâm An đấy chị!”*
Đọc xong dòng tin nhắn của Dương, Linh cảm thấy lồng ngực mình như bị một tảng đá khổng lồ đè nặng, nghẹt thở đến mức không thể hít nổi không khí. Mọi mảnh ghép của chiếc bẫy tâm lý tàn bạo bấy lâu nay đã được liên kết lại một cách hoàn hảo bằng chứng cứ vật lý không thể chối cãi.
Trần Thế Phong không hề để cô tự do sau ly hôn. Gã đã thuê trợ lý Hải dùng tên giả để thuê căn hộ 403 sát vách, lợi dụng khoảng trống kỹ thuật giữa hai bức tường để khoan lén, cài đặt hệ thống loa siêu nhỏ kết nối Bluetooth công suất cao sát đầu giường ngủ của Gia Bảo, liên tục phát ra tiếng thì thầm biến tần rùng rợn lúc hai giờ sáng để hủy hoại thần kinh đứa trẻ, đồng thời dàn dựng kịch bản “người mẹ điên loạn hoang tưởng” hòng cướp đi quyền nuôi con của cô.
Linh từ từ bước lại gần cánh cửa gỗ lim khóa chặt của căn hộ 403. Cô đứng im lặng trong bóng tối của hành lang, áp tai sát vào khe cửa gỗ cũ kỹ.
Bên trong căn hộ hoàn toàn im lặng, không có một tiếng động nhỏ nào của sự sống. Nhưng Linh biết rõ, đằng sau cánh cửa khóa xích sắt kia, bộ máy phát sóng trung chuyển Bluetooth công suất cao của Phong vẫn đang âm thầm hoạt động, chờ đợi khung giờ khuya để tiếp tục gieo rắc nỗi kinh hoàng vào tiềm thức của con trai cô.
Cô đưa tay lên, định gõ mạnh vào cửa căn hộ 403 để đối chất, để hét lên cho kẻ giấu mặt bên trong biết rằng cô đã phát hiện ra âm mưu của chúng. Nhưng ngay khi ngón tay cô vừa chạm vào lớp gỗ lim lạnh ngắt, Linh khựng lại.
*“Không. Mình không được bốc đồng lúc này,”* Linh tự nhủ, cô nhắm mắt lại, áp dụng nhịp thở 4-7-8 để kiềm chế cơn hoảng loạn đang chực chờ bùng phát. *“Nếu mình gõ cửa lúc này, trợ lý Hải sẽ lập tức báo cho Phong biết gã đã bị lộ. Gã sẽ cho người đến tháo dỡ thiết bị ngay trong đêm, xóa sạch dấu vết công nghệ trước khi mình kịp mời người làm chứng pháp lý đến lập biên bản. Mình phải im lặng dọn sẵn một chiếc bẫy lớn hơn để bắt quả tang hành vi xâm nhập vật lý của chúng trước tòa.”*
Linh rút tay lại, cô quay người bước đi chậm rãi trở về căn hộ 402, đóng chặt cửa chính lại và gài chốt khóa trong một cách cẩn thận. Ánh mắt cô đổ dồn vào chiếc túi quần của bà vú em Nhài đang lấp ló chiếc điện thoại cũ giá rẻ bên trong bàn bếp.
Cuộc chiến giành giật tâm trí và linh hồn của đứa con trai năm tuổi đã bước sang một giai đoạn mới, tàn khốc và nghẹt thở hơn bao giờ hết. Linh biết, cô chỉ có đúng hai tuần để vừa hoàn thành dự án sách cứu mạng công việc, vừa thu thập đủ chứng cứ công nghệ để bẻ gãy hoàn toàn chiếc lồng bẫy thính giác sát vách trước khi phiên điều trần tạm thời diễn ra.
Cô siết chặt cuốn sổ tay màu xanh lá trong túi áo, ánh mắt ánh lên một tia kiên định sắt đá của một người mẹ sẵn sàng đối mặt với ác quỷ để bảo vệ con mình.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!