Nhạc nềnRetroRPG_Dungeon

Bẫy camera ngoài cổng trường

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bấc mùa đông tràn qua những con ngõ nhỏ của quận Thanh Xuân, mang theo cái lạnh buốt xương và những hạt mưa phùn ẩm ướt đặc trưng của Hà Nội. Bầu trời sà xuống thấp, xám xịt và đục ngầu như một tấm vải liệm khổng lồ bao phủ lên khu tập thể cũ. Lúc này là bốn giờ rưỡi chiều, khoảng thời gian hỗn loạn nhất trước cổng Trường mầm non tư thục Ánh Dương. Đám đông phụ huynh chen chúc, tiếng còi xe máy rú lên từng hồi sốt ruột, tiếng rao của những gánh hàng rong bán ngô nướng, khoai luộc hòa lẫn vào làn khói xám đục từ ống xả xe tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.


Vũ Khánh Linh đứng khép mình bên cạnh gốc cây bàng rụng gần hết lá trước cổng trường. Chiếc áo khoác linen màu xám nhạt không đủ giúp cô cản lại cái lạnh đang thấm dần vào da thịt. Cơn đau nửa đầu bên trái giật liên hồi theo từng nhịp đập ở thái dương – di chứng của ba đêm liên tiếp thức trắng để canh chừng tiếng ù ù và những cơn hoảng loạn của con trai. Bàn tay Linh đút sâu vào túi áo khoác, ngón tay cô siết chặt lấy góc nhọn của cuốn sổ tay biên tập màu xanh lá. Cuốn sổ tay ấy, giờ đây đã trở thành mỏ neo lý trí duy nhất giữ cô không bị cuốn trôi vào vòng xoáy của sự tự hoài nghi.


Đêm qua, sau khi cùng cậu Hùng thợ điện phát hiện ra đường dây điện ngầm câu lậu từ căn hộ 403 sát vách, Linh đã phải đưa ra một quyết định vô cùng khó khăn: giữ nguyên trạng đường dây điện và con gấu bông Teddy của con trai. Cô biết chiếc camera ẩn và microphone siêu nhỏ giấu trong mắt gấu bông vẫn đang hoạt động. Phong vẫn đang nghe, vẫn đang quan sát hai mẹ con cô từng giây từng phút. Nếu cô bốc đồng tháo dỡ chúng ngay lập tức, Phong sẽ biết gã đã bị lộ. Gã sẽ rút lui, xóa sạch dấu vết công nghệ và lập tức triển khai một kịch bản thao túng khác tinh vi hơn. Cô phải đóng kịch. Cô phải giả vờ như mình vẫn là một người mẹ đơn thân mệt mỏi, bất ổn và đang dần sụp đổ dưới áp lực tinh thần, để dụ gã lộ diện.


“Linh à, dạo này trông em kiệt quệ quá. Anh thực sự lo lắng cho khả năng tự chăm sóc của em.”


Một giọng nói trầm ấm, từ tốn và mang tông nhịp lâm sàng hoàn hảo vang lên đột ngột sau lưng Linh.


Trái tim Linh thắt chặt lại. Luồng adrenaline lập tức phóng thẳng lên não, khiến hai bên màng nhĩ cô ù đi. Cô không cần quay lại cũng biết đó là ai. Trần Thế Phong. Người chồng cũ ái kỷ, chuyên gia tâm lý học lâm sàng nổi tiếng, kẻ đã biến cuộc hôn nhân của cô thành một địa ngục bạo hành lạnh và giờ đây đang dùng chính đứa con ruột để đẩy cô vào bệnh viện tâm thần.


Linh quay người lại một cách chậm rãi. Phong đứng đó, lịch lãm trong chiếc măng tô bằng len cashmere màu xanh navy đắt tiền, mái tóc chải chuốt gọn gàng không một sợi lệch lạc. Gương mặt điển trai của gã phản chiếu ánh đèn đường vừa bật sáng, cặp kính gọng titan thanh mảnh dường như càng làm tăng thêm vẻ tri thức, đáng tin cậy của gã. Xung quanh, vài phụ huynh nữ khẽ liếc nhìn gã với ánh mắt ngưỡng mộ. Họ chỉ nhìn thấy một người bố hoàn hảo, một người chồng cũ tử tế vẫn quan tâm đến vợ con sau ly hôn. Không ai biết đằng sau lớp vỏ bọc hoàn mỹ kia là một linh hồn tàn nhẫn, cuồng kiểm soát đến mức bệnh hoạn.


“Anh đến đây làm gì? Hôm nay không phải ngày anh được quyền đón con,” Linh nói, giọng cô khàn đặc vì thiếu ngủ nhưng cố gắng giữ một tông nhịp phẳng lặng, không chút cảm xúc.


Phong mỉm cười, một nụ cười ấm áp đầy vẻ bao dung nhưng ánh mắt sau tròng kính lại lạnh lẽo như băng. Gã bước tới một bước, khoảng cách quá gần khiến Linh ngửi thấy mùi nước hoa mùi gỗ tuyết tùng quen thuộc – thứ mùi hương từng một thời mang lại cho cô cảm giác an toàn, nhưng giờ đây chỉ gợi lên sự kinh tởm.


“Anh chỉ đi ngang qua và muốn ghé thăm con thôi. Anh nghe bà vú Nhài nói dạo này em hay thức khuya tự nói chuyện một mình, rồi còn đục đẽo tường phòng ngủ nữa. Linh à, chứng trầm cảm sau ly hôn của em đang trầm trọng hơn đấy. Em đừng tự chịu đựng một mình, hãy để anh giúp đưa em đến gặp bác sĩ Mai khám lại nhé.”


Những lời nói của Phong nhẹ nhàng nhưng sắc bén như những mũi kim tẩm độc, đâm thẳng vào nỗi sợ hãi lớn nhất của Linh. Gã đang thực hiện thủ đoạn "Kích hoạt phản ứng giận dữ" (Anger Trap). Gã cố tình nói ra những lời sỉ nhục ngầm, dán nhãn cô bị điên ngay giữa chốn đông người để ép cô phải gào thét, khóc lóc hoặc lao vào tấn công gã.


Chỉ cần Linh mất kiểm soát dù chỉ một giây, gã sẽ có ngay bằng chứng đắt giá để trình lên tòa án chứng minh cô là một người mẹ hoang tưởng, bất ổn tinh thần và có hành vi bạo lực trước công chúng.


Linh cảm thấy lồng ngực mình nóng ran, một cơn giận dữ bản năng trào dâng lên tận cổ họng. Cô muốn hét vào mặt gã, muốn vạch trần bộ mặt giả tạo của gã trước tất cả mọi người ở đây. Nhưng ngay khi cô định mở miệng, một phản xạ cảnh giác trỗi dậy trong tư duy biên tập của cô.


Ánh mắt Linh khẽ quét qua đám đông xung quanh cổng trường. Cách đó khoảng mười mét, bên cạnh một quán trà đá vỉa hè, có một người đàn ông mặc áo khoác gió màu đen sẫm, đội mũ lưỡi trai sụp xuống che khuất nửa khuôn mặt. Gã đàn ông đó đang cầm một chiếc máy ảnh ống kính tele siêu nhỏ ngụy trang dưới dạng một chiếc bình nước giữ nhiệt, hướng thẳng về phía cô và Phong.


Lê Văn Đạt. Thám tử tư của Phong.


Linh lạnh người. Chiếc bẫy đã được giăng sẵn một cách hoàn hảo. Phong đóng vai người chồng cũ tử tế lo lắng cho sức khỏe của vợ, còn Đạt đứng chờ sẵn để chụp lại khoảnh khắc cô gào thét mất kiểm soát.


*“Không. Mình không được rơi vào bẫy của gã,”* Linh tự nhủ. Cô nhắm mắt lại trong một tích tắc, áp dụng kỹ thuật tự thôi miên điều hòa nhịp thở 4-7-8 mà cô đã luyện tập hàng trăm lần trong cuốn sổ tay màu xanh.


Cô hít vào bằng mũi một hơi sâu, êm dịu trong bốn giây.

Cô giữ hơi thở lại trong lồng ngực trong bảy giây, cảm nhận nhịp tim đang đập dồn dập bắt đầu chậm lại.

Cô thở ra từ từ bằng miệng trong tám giây, trút bỏ toàn bộ sự giận dữ và năng lượng độc hại ra ngoài.


Khi mở mắt ra, ánh mắt Linh đã trở nên tĩnh lặng như nước hồ thu. Cô áp dụng triệt để "Quy tắc 3 Không trước mặt Phong" mà cựu thẩm phán Kim đã dạy cô: Không tranh cãi, không giải thích lý do hành động, và tuyệt đối không bộc lộ sự sợ hãi hay tức giận.


Cô không trả lời câu hỏi của Phong. Cô đứng im, gương mặt vô cảm như một bức tượng sáp, ánh mắt nhìn thẳng qua bả vai gã như thể gã chỉ là một khoảng không vô hình.


Sự im lặng lạnh lùng của Linh khiến nụ cười trên môi Phong khựng lại một nhịp. Ánh mắt gã lóe lên một tia ngạc nhiên xen lẫn bực bội. Gã chưa từng thấy Linh phản ứng thế này. Trước đây, mỗi khi gã dùng kỹ thuật gaslight bôi nhọ năng lực làm mẹ của cô, cô luôn khóc lóc thảm thiết, cố gắng giải thích và van xin gã tin tưởng. Sự im lặng vô cảm lúc này của cô hoàn toàn nằm ngoài kịch bản thao túng của gã.


Đúng lúc đó, tiếng chuông trường vang lên báo hiệu giờ tan học. Cánh cổng sắt của trường mầm non Ánh Dương mở rộng, và một dòng thác những đứa trẻ ùa ra ngoài.


“Mẹ ơi!”


Tiếng gọi trong trẻo của Gia Bảo vang lên từ giữa đám đông. Thằng bé gầy gò, mặc chiếc áo phao màu vàng tươi, hai tay ôm chặt lấy con gấu bông Teddy sứt tai 'Bông' trước ngực, chạy nhanh về phía Linh. Cô giáo chủ nhiệm Trịnh Mai Hương đi ngay sau lưng bé, ánh mắt nhìn Linh đầy vẻ lo lắng.


Linh lập tức cúi người xuống, dang rộng hai tay đón con. Gia Bảo ùa vào lòng cô, úp gương mặt xanh xao vào cổ mẹ. Linh ôm chặt lấy con, cảm nhận hơi ấm và nhịp tim đập nhanh của đứa trẻ.


“Bảo của mẹ ngoan quá,” Linh thì thầm, hôn nhẹ lên mái tóc mềm mại của con.


Phong bước tới, gã cúi xuống, đưa bàn tay thon dài vuốt ve mái tóc Gia Bảo. “Bảo ơi, nhìn xem ai đến đón con này. Bố có mua đồ chơi mới cho con đây.”


Gia Bảo khẽ rùng mình khi nghe thấy giọng nói của Phong. Đứa trẻ co rúm người lại trong vòng tay Linh, đôi mắt to tròn nhìn Phong đầy vẻ sợ hãi. Sự ám thị thính giác về "Người Bạn Trong Tường" suốt những đêm qua đã khiến đứa trẻ bị tổn thương tâm lý sâu sắc, gieo rắc nỗi sợ hãi vô hình đối với người cha.


Phong nhận thấy phản ứng đẩy ra của con trai. Ánh mắt gã tối sầm lại trong một phần mười giây trước khi khôi phục lại vẻ ấm áp giả tạo. Gã nắm lấy cổ tay nhỏ nhắn của Gia Bảo, khẽ giật nhẹ một cái. Lực giật không mạnh nhưng đủ để làm đứa trẻ đau và giật mình.


“Lại đây với bố nào Bảo. Sao con lại sợ bố thế? Hay là mẹ Linh lại nói xấu gì bố với con rồi?” Phong nói, giọng gã trầm xuống, chứa đựng một sự đe dọa ngầm. Gã cố tình làm đau đứa trẻ để Gia Bảo khóc thét lên, hòng kích động bản năng bảo vệ con của Linh, ép cô phải hét lên hoặc dùng bạo lực vật lý giật lại con.


Đúng như gã tính toán, Gia Bảo mếu máo, nước mắt bắt đầu ứa ra trên đôi mi cong. Thằng bé nhìn Linh đầy vẻ cầu cứu.


Trái tim Linh thắt lại như có ai dùng dao tựa vào. Bản năng làm mẹ gào thét trong đầu cô, thúc giục cô phải đẩy Phong ra, phải hét lên bảo vệ con. Nhưng cô nhìn thấy từ khóe mắt, thám tử Lê Văn Đạt đã tiến lại gần hơn, chiếc ống kính tele giấu dưới bình nước đã sẵn sàng bắt trọn khoảnh khắc Linh giận dữ.


*“Bình tĩnh. Mình phải bình tĩnh. Đây là một cái bẫy,”* Linh liên tục lặp đi lặp lại câu thần chú ấy trong đầu. Cô không giật mạnh tay con lại, cũng không hề lớn tiếng với Phong.


Linh nhẹ nhàng跪xuống ngang tầm mắt của Gia Bảo. Cô dùng bàn tay ấm áp của mình bao bọc lấy bàn tay của Phong đang nắm cổ tay con, rồi nhẹ nhàng gỡ từng ngón tay gã ra bằng một động tác dứt khoát nhưng vô cùng từ tốn. Cô giữ cho giọng nói của mình cực kỳ ấm áp, đều đặn và tràn đầy năng lượng chữa lành:


“Bảo ngoan, bố Phong chỉ muốn ôm con thôi mà. Con chào bố đi rồi mẹ con mình về nhà nấu cơm nhé. Hôm nay mẹ sẽ đọc tiếp câu chuyện về chú rùa nhỏ dũng cảm cho con nghe.”


Khi nghe đến cụm từ "chú rùa nhỏ dũng cảm" – từ khóa giải độc ám thị trong cuốn bản thảo 'Chiếc Lá Chữa Lành' mà Linh đọc cho bé nghe mỗi đêm, Gia Bảo lập tức ngừng khóc. Đứa trẻ hít một hơi sâu, nhìn Linh rồi khẽ gật đầu. Nó quay sang Phong, lí nhí nói:


“Con chào bố ạ. Con muốn về nhà với mẹ Linh.”


Phong đứng bật dậy, gương mặt gã trong một khoảnh khắc mất đi sự kiểm soát hoàn hảo. Đôi lông mày gã nhíu chặt, cơ mặt co rúm lại vì sự giận dữ ái kỷ bị tổn thương. Kịch bản của gã đã thất bại hoàn toàn. Linh không hề la hét, không hề mất bình tĩnh. Ngược lại, cô đã dùng chính sự dịu dàng và tình mẫu tử để xoa dịu đứa trẻ, vô hiệu hóa hoàn toàn đòn bẫy tâm lý của gã ngay trước ống kính của thám tử Đạt.


Phong liếc mắt về phía quán trà đá. Gã khẽ ra hiệu bằng một cái gật đầu nhẹ. Thám tử Lê Văn Đạt hiểu ý, lập tức hạ chiếc bình nước ngụy trang xuống, quay người lủi vào đám đông xe máy chen chúc.


Phong quay lại nhìn Linh, nụ cười bao dung giả tạo đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một ánh mắt sắc lạnh đầy đe dọa. Gã cúi xuống sát tai Linh, thì thầm bằng một giọng nói lạnh ngắt, chỉ đủ cho hai người nghe:


“Em giỏi lắm, Linh ạ. Nhưng em nghĩ mình có thể giữ vững sự tỉnh táo này được bao lâu nữa dưới bức tường đó? Đêm nay... anh sẽ xem em trụ được đến mấy giờ.”


Nói xong, Phong đứng thẳng dậy, quay người bước đi một cách lịch lãm. Gã mở cửa bước lên chiếc Mazda màu xám bóng loáng đang đỗ bên đường. Chiếc xe lách qua đám đông, nhanh chóng biến mất vào làn mưa phùn xám xịt của Hà Nội.


Linh đứng dậy, ôm chặt lấy Gia Bảo vào lòng. Toàn thân cô run rẩy bần bật sau cuộc đối đầu nghẹt thở. Cơn đau nửa đầu giật mạnh như muốn nứt đôi hộp sọ, nhưng trong lòng cô lại dâng lên một niềm tin sắt đá. Cô đã thắng hiệp đầu tiên. Cô đã chứng minh được bản thân có thể bảo vệ con bằng một lý trí tỉnh táo tuyệt đối.


“Cô Linh dạo này vất vả quá,” cô giáo Hương bước đến bên cạnh, giọng ái ngại. “Anh Phong dạo này hay đến hỏi thăm tình hình của Bảo lắm. Tôi thấy anh ấy có vẻ rất lo lắng cho sức khỏe của cô.”


Linh khẽ mỉm cười nhạt, không giải thích. “Cảm ơn cô Hương đã chăm sóc cháu. Tôi xin phép đưa cháu về trước.”


Linh dắt Gia Bảo bước đi dọc theo con ngõ nhỏ dẫn về phía khu tập thể Thanh Xuân. Đi ngay bên cạnh cô là bà vú em Trần Thị Nhài. Bà Nhài năm mươi tuổi, dáng người tròn trịa, mặc bộ quần áo giản dị sẫm màu, tay xách chiếc ba lô đi học của Gia Bảo. Từ lúc Phong xuất hiện cho đến khi gã rời đi, bà Nhài luôn giữ im lặng, đứng nép mình sau lưng Linh với vẻ mặt khắc khổ, nhút nhát thường ngày.


Tuy nhiên, sự nhạy cảm cao (HSP) của Linh khiến cô không bỏ qua bất kỳ một chi tiết bất thường nào.


Linh nhận thấy bước đi của bà Nhài dạo này lơ lửng, thiếu vững chắc. Đôi mắt bà luôn nhìn quanh quất một cách lấm lét đầy vẻ bất an. Ngay khi chiếc Mazda xám của Phong vừa khuất dạng ở đầu ngõ, bà Nhài lén lút lùi lại phía sau Linh một khoảng ngắn.


Linh không quay đầu lại, nhưng cô nhìn thấy hình ảnh phản chiếu qua tấm gương chiếu hậu của một chiếc xe máy đỗ bên đường: Bà Nhài đang vội vã rút từ trong túi quần ra một chiếc điện thoại thông minh cũ kỹ giá rẻ. Ngón tay bà bấm rất nhanh lên màn hình, mắt lấm lét nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Linh như sợ bị phát hiện. Bà đang nhắn tin cho ai đó ngay sau khi Phong rời đi.


Trái tim Linh thắt lại một nhịp lạnh ngắt. Mối nghi ngờ về một kẻ chỉ điểm nội bộ gián điệp trong chính căn nhà mình dấy lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.


Bà Nhài đang giấu giếm điều gì? Và bà đang liên lạc với ai trong căn hộ của cô?

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!