Cuốn sổ tay màu xanh
Đêm thứ ba tại căn hộ 402 trôi đi trong một sự im lặng nặng nề, thứ im lặng giả tạo của một chiếc lồng sắt đang chờ chốt khóa.
Vũ Khánh Linh ngồi xếp bằng trên chiếc chiếu trúc sát mép giường của con trai. Ánh đèn đường leo lét từ con ngõ nhỏ dưới sân tập thể Thanh Xuân hắt qua khe cửa chớp gỗ, tạo thành những vệt sáng tối loang lổ trên bức tường đối diện. Gia Bảo đã ngủ thiếp đi sau chuyến trị liệu mệt mỏi tại phòng khám của bác sĩ Đức. Thằng bé nằm nghiêng, hai đầu gối co lên sát ngực, bàn tay nhỏ nhắn vẫn siết chặt lấy con gấu bông Teddy sứt tai tên là "Bông".
Linh nhìn chằm chằm vào món đồ chơi cũ kỹ ấy. Trong bóng tối, đôi mắt cô rát bỏng vì thiếu ngủ, nhưng tâm trí lại tỉnh táo đến mức đáng sợ. Lời cảnh báo của bác sĩ Đức vẫn vang vọng trong đầu cô như một tiếng chuông cảnh tỉnh: *“Em hãy kiểm tra thật kỹ tất cả những món đồ chơi xung quanh con... Kẻ thao túng luôn cần một kênh rò rỉ thông tin thời gian thực.”*
Ngón tay Linh khẽ chạm vào mép kéo sắc lẹm đặt trên bàn làm việc cạnh giường. Cô muốn cầm chiếc kéo lên, rạch phăng lớp bông vải của con gấu ra ngay lập tức để tìm kiếm thứ thiết bị nghe lén bẩn thỉu đang ẩn giấu bên trong. Nhưng khi mũi kéo vừa chạm vào lớp nỉ sờn của con gấu, Linh khựng lại.
*“Không. Mình không được bốc đồng,”* Linh tự nhủ, nhắm chặt mắt để kiềm chế nhịp thở đang dồn dập. *“Nếu mình phá hủy con gấu ngay bây giờ, Phong sẽ lập tức biết gã đã bị lộ. Gã sẽ rút lui, xóa sạch dấu vết công nghệ, rồi dùng một thủ đoạn khác tinh vi hơn để tấn công hai mẹ con. Mình cần phải giữ nguyên trạng con gấu này, biến nó thành một mồi nhử thông tin giả để đánh lạc hướng gã.”*
Sự chuyển biến từ nỗi hoang mang tột độ sang trạng thái cảnh giác, phân tích dữ liệu thực tế bắt đầu định hình trong tư duy của người mẹ đơn thân. Linh rút tay lại, cất chiếc kéo vào ngăn kéo. Cô mở chiếc ba lô công sở, lôi từ bên trong ra một cuốn sổ tay bìa da màu xanh lá – cuốn sổ tay biên tập dày dặn mà Nhà xuất bản Nhật Quang cấp phát cho nhân viên đầu năm.
Linh bật chiếc đèn bàn học màu vàng dịu, chỉnh chụp đèn xuống sát mặt bàn để ánh sáng không làm Gia Bảo thức giấc. Cô mở trang đầu tiên của cuốn sổ tay màu xanh, cầm chiếc bút bi mực đỏ chuyên dụng để sửa bản thảo, và bắt đầu viết những dòng nhật ký lâm sàng tự phát đầu tiên:
*“Ngày thứ ba sau khi chuyển nhà.
22:15. Gia Bảo ngủ sau khi từ phòng khám bác sĩ Đức về. Nhịp thở 28 lần/phút, có hiện tượng giật mình nhẹ khi có tiếng động từ hành lang.
Con vẫn ôm chặt gấu bông Bông. Mình quyết định giữ nguyên trạng con gấu để làm mồi nhử.
Vết xi măng trắng mới trám sát giường ngủ của con vẫn chưa khô hoàn toàn. Ngày mai, mình phải tìm cách kiểm tra kết cấu vật lý của bức tường này.”*
Đặt bút xuống, Linh vuốt ve bìa cuốn sổ tay màu xanh. Đây sẽ là mỏ neo lý trí của cô. Từ giây phút này, cô không được phép tin vào những lời gaslight của Phong, không được tự hoài nghi bản thân nữa. Mọi biểu hiện của con, mọi tiếng động lạ, mọi mốc thời gian đều phải được ghi chép lại một cách khoa học, lạnh lùng và chính xác như một biên tập viên đang rà soát lỗi của một bản thảo lỗi.
***
Sáng ngày thứ tư.
Căn hộ 402 ngột ngạt mùi ẩm mốc của những mảng tường bong tróc chưa kịp xử lý. Linh thức dậy với một cơn đau nửa đầu dữ dội, di chứng của những đêm thức trắng liên tục. Cô đứng bên cửa sổ phòng khách, nhìn xuống khoảng sân tập thể xám xịt dưới làn mưa phùn ẩm ướt của mùa đông Hà Nội.
Sau khi đưa Gia Bảo đến trường mầm non Ánh Dương và cam kết với cô giáo Hương về việc theo dõi sát sao sức khỏe của con, Linh lập tức gọi điện cho cậu ruột của mình – ông Vũ Thế Hùng.
“Cậu Hùng ạ? Cháu Linh đây. Cậu có tiện qua căn hộ mới của cháu ở tập thể Thanh Xuân kiểm tra giúp cháu hệ thống điện nước được không? Từ lúc dọn đến, cháu cứ thấy đường điện trong phòng ngủ có tiếng ù ù lạ lắm.”
“Linh hả? Được rồi, để cậu xếp đồ nghề rồi qua ngay. Khu tập thể Thanh Xuân xây từ những năm chín mươi, đường dây điện ngầm trong tường dễ bị rò rỉ lắm, không chủ quan được đâu con,” giọng nói trầm ấm, bộc trực của cậu Hùng vang lên từ đầu dây bên kia mang lại cho Linh một cảm giác an tâm hiếm hoi.
Khoảng một tiếng sau, tiếng gõ cửa khô khốc vang lên. Linh vội vã ra mở khóa.
Cậu ruột Vũ Thế Hùng bước vào nhà, mang theo luồng không khí lạnh ẩm từ bên ngoài. Ông năm mươi hai tuổi, dáng người đậm đà, bả vai rộng và làn da ngăm đen vì nắng gió của một người thợ điện tự do cả đời bám trụ với các công trình dân dụng. Ông mặc bộ quần áo bảo hộ lao động màu xanh thẫm đã bạc màu ở cùi chỏ, tay xách chiếc hòm tôn đựng đồ nghề cũ kỹ lách cách tiếng kim loại.
“Căn hộ nhỏ nhưng ấm cúng đấy con,” cậu Hùng vừa lau mồ hôi trên trán vừa nhìn quanh phòng khách đầy những thùng carton sách thiếu nhi chưa kịp dỡ. “Mẹ con có qua giúp dọn dẹp gì không?”
Linh khẽ cụp mi mắt, giấu đi sự cay đắng. “Mẹ cháu bận việc bên nhà cổ Hàng Bạc cậu ạ. Với lại... mẹ vẫn giận cháu chuyện ly hôn.”
Cậu Hùng thở dài, vỗ nhẹ lên vai cháu gái bằng bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn. “Bà chị tôi cổ hủ quá. Thôi, chuyện qua rồi thì cứ tập trung nuôi thằng bé Gia Bảo cho tốt. Nào, đường điện phòng ngủ bị sao, dẫn cậu vào xem.”
Linh dẫn cậu Hùng vào căn phòng ngủ nhỏ hẹp của hai mẹ con. Cô chỉ tay vào mảng tường sát đầu giường ngủ của Gia Bảo, nơi có vết nứt dài khoảng ba mươi centimet vừa được trám bằng một lớp xi măng trắng mỏng mảnh, bám đầy bụi xám chưa khô hoàn toàn.
“Cậu nhìn xem, vết nứt này mới xuất hiện sát khe kỹ thuật của tòa nhà. Và mỗi đêm, tầm hai giờ sáng, cháu áp tai vào đây luôn nghe thấy một tiếng ù ù tần số rất thấp, kèm theo tiếng thì thầm rầm rì rùng rợn. Cháu nghi ngờ có đường dây điện bị chập hoặc rò rỉ ngay sau mảng tường này.”
Cậu Hùng nheo mắt, rút chiếc kính cận dắt ở túi ngực ra đeo vào. Ông bước đến sát giường, dùng ngón tay thô ráp miết nhẹ lên lớp xi măng trắng mới trám.
“Lạ nhỉ,” cậu Hùng lẩm bẩm. “Xi măng trắng này mới trám không quá ba ngày. Lớp hồ còn mềm lắm. Nhưng đây là bức tường chịu lực ngăn cách giữa căn hộ của con và căn hộ 403 sát vách. Theo nguyên tắc xây dựng của khu tập thể này, hộp kỹ thuật điện nước chạy dọc hành lang chứ không đi ngầm xuyên qua vách ngăn chịu lực này. Làm sao lại có vết đục khoét ở đây?”
Ông Hùng mở hòm đồ nghề, lấy ra chiếc vạn năng kế (multimeter) cũ kỹ nhưng có độ nhạy cao – bảo vật nghề nghiệp mà ông luôn mang theo người. Ông cắm hai đầu kim đo vào khe nứt chưa khô hoàn toàn, mắt chăm chú nhìn vào chiếc kim chỉ số của mặt đồng hồ cơ học.
Căn phòng chìm vào một sự im lặng căng thẳng. Linh đứng sau lưng cậu, hai tay bấu chặt vào cuốn sổ tay màu xanh lá đang ôm trước ngực.
Chiếc kim trên mặt vạn năng kế khẽ dao động, lệch về phía bên phải một khoảng nhỏ rồi đứng yên ở mức 12V.
“Có dòng điện rò rỉ thật,” cậu Hùng thốt lên, chân mày nhíu chặt lại. “Nhưng không phải là điện lưới 220V thông thường. Đây là dòng điện một chiều điện áp thấp, giống như nguồn cấp cho các thiết bị điện tử thông minh hoặc camera giám sát. Có kẻ đã can thiệp vào kết cấu bức tường này từ phía bên kia.”
“Từ căn hộ 403 sát vách sao cậu?” Linh hỏi, giọng cô run lên vì một sự căm phẫn đang dâng trào.
“Để cậu kiểm tra kỹ hơn,” cậu Hùng dứt khoát nói. Ông lấy chiếc tuốc nơ vít cán nhựa vàng, bước đến bảng điện nhựa cũ kỹ lắp sát mép tường phòng ngủ, cách vết nứt khoảng nửa mét. Đây là bảng điện tổng điều khiển hệ thống đèn và ổ cắm của riêng phòng ngủ.
Cậu Hùng tỉ mỉ tháo bốn chiếc đinh vít rỉ sét giữ mặt ốp bảng điện. Khi tấm nhựa cũ kỹ được nhấc ra, một lớp bụi vôi vữa khô khốc rơi xuống sàn nhà. Ông Hùng bật chiếc đèn pin cầm tay siêu sáng, chiếu thẳng vào khoảng trống tối tăm bên trong hộp âm tường.
Linh ghé sát đầu nhìn vào. Giữa mớ dây điện bọc nhựa màu đỏ và xanh cũ kỹ của căn hộ, nổi bật lên một đường dây đôi màu đen cực kỳ thanh mảnh, chỉ bằng một phần ba kích thước dây điện thông thường. Đường dây lạ này không đi ra từ ống ghen bảo vệ của hệ thống điện nhà Linh, mà nó được luồn lách một cách tinh vi từ khe nứt thạch cao phía sâu trong hộp kỹ thuật, chạy dọc theo vách ngăn chịu lực hướng thẳng về phía vết nứt tường mới trám.
“Đường dây điện đi ngầm bất thường này... nó không thuộc về sơ đồ điện của căn hộ này,” cậu Hùng nói, giọng ông đanh lại đầy vẻ chuyên nghiệp. “Nó được câu lậu từ bên ngoài vào, luồn qua hộp kỹ thuật chung để cấp nguồn liên tục cho một thứ gì đó giấu sâu trong bức tường phòng ngủ của con.”
Cậu Hùng dùng chiếc kìm mỏ nhọn cố gắng kẹp lấy đầu dây đôi màu đen để kéo nhẹ, nhưng sợi dây đã bị cố định chặt phía bên trong. “Mối nối nằm quá sâu trong khe kỹ thuật hẹp, không thể giật ra bằng tay được. Nếu muốn tháo dỡ hoàn toàn, buộc phải đục một mảng tường thạch cao nhỏ gần giường ngủ của con để lộ đường dây.”
Linh nhìn mảng tường thạch cao sát giường của Gia Bảo. Cô biết, nếu đục tường lúc này, cô sẽ có bằng chứng vật lý, nhưng đồng thời cũng sẽ đánh động trợ lý Hải và Phong. Cô cần phải bắt quả tang dòng điện này hoạt động.
“Cậu Hùng, cháu chấp nhận đục tường,” Linh nói, ánh mắt cô lóe lên một sự kiên định lạnh lùng của trạng thái cảnh giác tột độ. “Nhưng trước khi đục, cháu muốn chứng minh dòng điện này không liên quan đến hệ thống điện của nhà cháu. Cháu muốn lập một bằng chứng không thể chối cãi.”
“Ý con là sao?” cậu Hùng quay lại nhìn cháu gái, ngạc nhiên trước sự bình tĩnh và tư duy logic sắc sảo của cô.
“Cậu hãy giúp cháu kết nối vạn năng kế vào sợi dây đen đó. Cháu sẽ ra ngoài hành lang ngắt cầu dao tổng của căn hộ 402.”
Cậu Hùng gật đầu, nhanh chóng dùng kẹp cá sấu của vạn năng kế kẹp chặt vào phần lõi đồng trần của sợi dây đôi màu đen lạ.
Linh bước nhanh ra ngoài cửa chính. Hộp công tơ điện của tầng 4 nằm ngay cạnh lối thang bộ. Cô mở nắp hộp sắt rỉ sét, tìm đến chiếc Aptomat tổng có ghi chữ “CH 402” bằng sơn đỏ đã mờ. Cô hít một hơi thật sâu, đặt ngón tay lên lẫy gạt nhựa đen, và dứt khoát gạt xuống.
*Cạch.*
Toàn bộ căn hộ 402 chìm vào bóng tối và sự im lặng tuyệt đối. Chiếc tủ lạnh ngoài phòng khách ngừng chạy, tiếng quạt gió tắt lịm. Chỉ còn ánh sáng xám xịt từ khung cửa sổ chớp gỗ hắt vào.
Linh quay trở lại phòng ngủ. Trong không gian tối tăm, ánh đèn pin của cậu Hùng hắt lên bức tường nứt tạo thành một quầng sáng loang lổ đầy ma mị.
Cậu Hùng vẫn đang quỳ bên mép giường, mắt dán chặt vào mặt vạn năng kế. Gương mặt ông hiện rõ sự bàng hoàng dưới ánh đèn pin.
“Linh... nhìn này con,” giọng cậu Hùng khàn đặc, chỉ tay vào mặt đồng hồ.
Linh bước đến, cúi đầu nhìn xuống.
Chiếc kim chỉ số của vạn năng kế không hề rơi về vạch số không. Nó vẫn đứng yên ở mức 12V, thậm chí còn dao động nhẹ nhấp nháy đầy thách thức.
Đường dây điện ngầm bất thường kia vẫn đang hoạt động, vẫn đang tiêu thụ một lượng điện năng nhỏ và liên tục, hoàn toàn độc lập với hệ thống điện đã bị ngắt kết nối của căn hộ 402.
Nó đang hút năng lượng từ căn hộ 403 sát vách để nuôi sống thứ thiết bị giấu kín trong bức tường phòng ngủ của con trai cô.
Linh siết chặt cuốn sổ tay màu xanh lá vào lòng ngực, cảm giác như móng tay mình đang cắm sâu vào lớp bìa da. Sự thật vật lý đã phơi bày. Tiếng thì thầm mỗi đêm, nỗi hoảng loạn của Gia Bảo, và sự kiểm soát vô hình của Phong – tất cả không phải là ảo giác của một người mẹ trầm cảm hoang tưởng. Nó là một tội ác được lập trình hoàn hảo bằng công nghệ, đang chạy ngầm ngay sau lưng hai mẹ con cô, tiêu tốn từng dòng điện lậu từ phía bên kia ranh giới đỏ.
“Cậu Hùng,” Linh khẽ nói, giọng cô lạnh ngắt như băng nhưng chứa đựng một sức mạnh nội tâm chưa từng có. “Cậu đừng cắt sợi dây đó. Hãy giúp cháu lắp lại bảng điện cũ như cũ. Cháu cần ghi chép lại mốc thời gian hoạt động của dòng điện này trước khi chúng ta bóc trần chiếc loa ẩn bên trong.”
Cậu Hùng nhìn cháu gái, ánh mắt từ ái ngại chuyển sang nể phục sự tỉnh táo của cô. “Được rồi, cậu sẽ làm theo ý con. Nhưng con phải cẩn thận, Linh ạ. Kẻ đứng sau chuyện này... gã không phải là một người bình thường. Gã đang bủa vây con bằng một mạng lưới rất đáng sợ.”
“Cháu biết,” Linh nói, mắt cô dán chặt vào vết nứt tường chưa khô. “Nhưng cháu là mẹ của Gia Bảo. Và cháu sẽ không để gã chạm vào một sợi tóc của con cháu nữa.”
Cô mở cuốn sổ tay màu xanh, đặt bút viết dòng tiếp theo dưới ánh đèn pin yếu ớt:
*“Ngày thứ tư. 11:30 sáng.
Cầu dao tổng CH 402 đã ngắt hoàn toàn.
Đường dây điện ngầm màu đen lạ vẫn hoạt động ở mức 12V.
Nguồn điện được xác định câu lậu từ phía căn hộ 403 sát vách.
Manh mối vật lý đầu tiên đã được xác lập.”*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!